Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 30: Bị ma nhập

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… " Nhưng là, một khi tới gần nha đầu kia, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người cô, cho dù là ngón tay nhẹ nhàng tiếp súc, thân thể sẽ phản ứng." Giang Triết đột nhiên quay đầu, ánh mắt lấp lánh." Lâm Bâ, cậu không phải là bác sĩ sao? Cậu mau nói cho tôi biết, có phương phát gì, đem cô ấy từ trong lòng tôi nhổ tận gốc." Giang Triết nói xong từ trong ngực mình móc ra thuốc lá. Tay của anh khẽ run, muốn đốt thuốc lá, nhưng vẫn không có thành công.Lâm Bân từ trong tay Giang Triết đoạt lấy cái bật lửa, Giang Triết đột nhiên nhớ đến Giang Thiến Nhi ghét trên người mình có mùi thuốc lá, vừa cười khổ lắc đầu." Thế nào?"Lâm Bân có chút cảm thấy kì quái, rõ ràng muốn châm lửa, nhưng là khi mình châm cho hắn, hắn lại bỏ qua." Cô ấy không thích tôi hút thuốc lá."" Giang Triết." Lâm Bân suy nghĩ một chút, rốt cuộc nói, " Cậu có phải hay không bị ma nhập rồi hả ?"Giang Triết hơi sững sờ, sau đó thế nhưng lại gật đầu. " Có lẽ a... ! Ma nhập, vĩnh viễn không cách nào thoát ra ."Anh đem thuốc lá bỏ vào phía dưới mũi của mình tinh tế ngửi một cái, sau đó lần nữa bỏ vào bao thuốc lá, nhét vào túi." Tôi vào trong đây, tôi chưa từng có ra ngoài lâu như vậy ." Nói xong hướng phòng bẹnh Giang Thiến Nhi đi tới.Lâm Bân nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng có chút không dành lòng, tất cả mọi người đều cho rằng Giang Triết muốn gió có gió, muốn mưa có mưa nhưng không biết rằng hắn cũng bị lún sâu vào chữ tình không thể tự thoát ra được.Giang Thiến Nhi sau khi xuất viện lại đang trong đoạn thời gian ở nhà nghỉ ngơi. Giang Thiến Nhi cảm giác mình đã nhàm chán tới cực hạn, cô cuối cùng quyết định đi ra ngoài dạo phố.Thật ra thì cô rất ít khi đi ra ngoài, bởi vì từ trước đến giờ cô không cần quan tâm đến bất cứ vấn đề gì, thậm trí ngay cả trang phục, khi đến mùa sẽ treo đầy trong tủ quần áo. Chỉ có thỉnh thoảng mấy lần Giang Triết sẽ lôi kéo cô đi dạo siêu thị, mua vài thực phẩm cô thích ăn.Chẳng qua gần đây Giang Triết cực kì bận, mình dĩ nhiên không thể làm phiền anh." Tiểu thư, người định đi đâu vậy ?" Giang Thiến Nhi vừa đi tới cửa lập tức có người chào đón ." Tôi đi ra ngoài một chút, ngươi không cần phải đi theo ." Thật ra cô không thích có người đi theo phía sau, như vậy không có cảm giác tự do." Này, này không được ." Đang khi nói chuyện mấy người nữa lại tới. Đều là người bên cạnh Giang Triết, Giang Thiến Nhi lại gọi không ra tên của bọn họ, cô bình thường đều chỉ biết đến Giang triết, làm sao biết được tên của họ.

" Nhưng là, một khi
tới gần nha đầu kia, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người cô,
cho dù là ngón tay nhẹ nhàng tiếp súc, thân thể sẽ phản ứng." Giang
Triết đột nhiên quay đầu, ánh mắt lấp lánh.

" Lâm Bâ, cậu không
phải là bác sĩ sao? Cậu mau nói cho tôi biết, có phương phát gì, đem cô
ấy từ trong lòng tôi nhổ tận gốc." Giang Triết nói xong từ trong ngực
mình móc ra thuốc lá. Tay của anh khẽ run, muốn đốt thuốc lá, nhưng vẫn
không có thành công.

Lâm Bân từ trong tay Giang Triết đoạt lấy
cái bật lửa, Giang Triết đột nhiên nhớ đến Giang Thiến Nhi ghét trên
người mình có mùi thuốc lá, vừa cười khổ lắc đầu.

" Thế nào?"Lâm Bân có chút cảm thấy kì quái, rõ ràng muốn châm lửa, nhưng là khi mình châm cho hắn, hắn lại bỏ qua.

" Cô ấy không thích tôi hút thuốc lá."

" Giang Triết." Lâm Bân suy nghĩ một chút, rốt cuộc nói, " Cậu có phải hay không bị ma nhập rồi hả ?"

Giang Triết hơi sững sờ, sau đó thế nhưng lại gật đầu. " Có lẽ a... ! Ma nhập, vĩnh viễn không cách nào thoát ra ."

Anh đem thuốc lá bỏ vào phía dưới mũi của mình tinh tế ngửi một cái, sau đó lần nữa bỏ vào bao thuốc lá, nhét vào túi.

" Tôi vào trong đây, tôi chưa từng có ra ngoài lâu như vậy ." Nói xong hướng phòng bẹnh Giang Thiến Nhi đi tới.

Lâm Bân nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng có chút không dành lòng, tất cả
mọi người đều cho rằng Giang Triết muốn gió có gió, muốn mưa có mưa
nhưng không biết rằng hắn cũng bị lún sâu vào chữ tình không thể tự
thoát ra được.

Giang Thiến Nhi sau khi xuất viện lại đang trong
đoạn thời gian ở nhà nghỉ ngơi. Giang Thiến Nhi cảm giác mình đã nhàm
chán tới cực hạn, cô cuối cùng quyết định đi ra ngoài dạo phố.

Thật ra thì cô rất ít khi đi ra ngoài, bởi vì từ trước đến giờ cô không cần
quan tâm đến bất cứ vấn đề gì, thậm trí ngay cả trang phục, khi đến mùa
sẽ treo đầy trong tủ quần áo. Chỉ có thỉnh thoảng mấy lần Giang Triết sẽ lôi kéo cô đi dạo siêu thị, mua vài thực phẩm cô thích ăn.

Chẳng qua gần đây Giang Triết cực kì bận, mình dĩ nhiên không thể làm phiền anh.

" Tiểu thư, người định đi đâu vậy ?" Giang Thiến Nhi vừa đi tới cửa lập tức có người chào đón .

" Tôi đi ra ngoài một chút, ngươi không cần phải đi theo ." Thật ra cô
không thích có người đi theo phía sau, như vậy không có cảm giác tự do.

" Này, này không được ." Đang khi nói chuyện mấy người nữa lại tới. Đều
là người bên cạnh Giang Triết, Giang Thiến Nhi lại gọi không ra tên của
bọn họ, cô bình thường đều chỉ biết đến Giang triết, làm sao biết được
tên của họ.

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… " Nhưng là, một khi tới gần nha đầu kia, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người cô, cho dù là ngón tay nhẹ nhàng tiếp súc, thân thể sẽ phản ứng." Giang Triết đột nhiên quay đầu, ánh mắt lấp lánh." Lâm Bâ, cậu không phải là bác sĩ sao? Cậu mau nói cho tôi biết, có phương phát gì, đem cô ấy từ trong lòng tôi nhổ tận gốc." Giang Triết nói xong từ trong ngực mình móc ra thuốc lá. Tay của anh khẽ run, muốn đốt thuốc lá, nhưng vẫn không có thành công.Lâm Bân từ trong tay Giang Triết đoạt lấy cái bật lửa, Giang Triết đột nhiên nhớ đến Giang Thiến Nhi ghét trên người mình có mùi thuốc lá, vừa cười khổ lắc đầu." Thế nào?"Lâm Bân có chút cảm thấy kì quái, rõ ràng muốn châm lửa, nhưng là khi mình châm cho hắn, hắn lại bỏ qua." Cô ấy không thích tôi hút thuốc lá."" Giang Triết." Lâm Bân suy nghĩ một chút, rốt cuộc nói, " Cậu có phải hay không bị ma nhập rồi hả ?"Giang Triết hơi sững sờ, sau đó thế nhưng lại gật đầu. " Có lẽ a... ! Ma nhập, vĩnh viễn không cách nào thoát ra ."Anh đem thuốc lá bỏ vào phía dưới mũi của mình tinh tế ngửi một cái, sau đó lần nữa bỏ vào bao thuốc lá, nhét vào túi." Tôi vào trong đây, tôi chưa từng có ra ngoài lâu như vậy ." Nói xong hướng phòng bẹnh Giang Thiến Nhi đi tới.Lâm Bân nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng có chút không dành lòng, tất cả mọi người đều cho rằng Giang Triết muốn gió có gió, muốn mưa có mưa nhưng không biết rằng hắn cũng bị lún sâu vào chữ tình không thể tự thoát ra được.Giang Thiến Nhi sau khi xuất viện lại đang trong đoạn thời gian ở nhà nghỉ ngơi. Giang Thiến Nhi cảm giác mình đã nhàm chán tới cực hạn, cô cuối cùng quyết định đi ra ngoài dạo phố.Thật ra thì cô rất ít khi đi ra ngoài, bởi vì từ trước đến giờ cô không cần quan tâm đến bất cứ vấn đề gì, thậm trí ngay cả trang phục, khi đến mùa sẽ treo đầy trong tủ quần áo. Chỉ có thỉnh thoảng mấy lần Giang Triết sẽ lôi kéo cô đi dạo siêu thị, mua vài thực phẩm cô thích ăn.Chẳng qua gần đây Giang Triết cực kì bận, mình dĩ nhiên không thể làm phiền anh." Tiểu thư, người định đi đâu vậy ?" Giang Thiến Nhi vừa đi tới cửa lập tức có người chào đón ." Tôi đi ra ngoài một chút, ngươi không cần phải đi theo ." Thật ra cô không thích có người đi theo phía sau, như vậy không có cảm giác tự do." Này, này không được ." Đang khi nói chuyện mấy người nữa lại tới. Đều là người bên cạnh Giang Triết, Giang Thiến Nhi lại gọi không ra tên của bọn họ, cô bình thường đều chỉ biết đến Giang triết, làm sao biết được tên của họ.

Chương 30: Bị ma nhập