Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…
Chương 39: Cô gái đó không phải đồ ăn của cậu
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Giang Triết cũng không nói chuyện, chẳng qua là ánh mắt lạnh lùng quét đến mặt quản lýDọa cho quản lý sợ đến thở cũng không dám thở mạnh, vội vàng vười nói: “ Tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút, tùy tiện hỏi một chút.” Ông ta vừa nói vừa lui về phía sau.Thượng Đế a, về sau không cần nhận mối làm ăn như vậy, nếu không buổi tối nhất định gặp ác mộng.“ Những cuộn băng ghi hình này tôi sẽ cầm đi.”Giang Triết hướng về phía quản lý giơ mấy cuộn băng ghi hình lên.“ Ngài cầm đi, cầm đi.” Quản lý lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa lăm mồm một câu, “ Xin hỏi còn cần gì khác không?”Vừa nói xong những lời này, quản lý hối hận đến muốn cắn đầu lưỡi cửa mình, Giang tổng, người ta còn chưa nói muốn gì?Lần này, ông không đợi Giang Triết trả lời, vội vàng nói: “ Thật xin lỗi, thật xin lỗi, cáo từ.”Ai, khí thế lớn như vậy quả thật không đắc tội nổi.Giang Triết trực tiếp xuống lầu, tài xế đã sớm chờ ở cửa, vừa nhìn thấy Giang Triết ra ngoài vội vàng mở cửa xe.“ Công ty.”Giờ phút này, trong lòng có bao nhiêu gấp gáp. Anh chỉ nghĩ tới việc vội vàng nhìn nội dung các cuốn băng ghi hình này, chỉ muốn biết rốt cuộc là ai? Anh đã hoàn toàn quên chuyện tối qua gọi cho Giang Thiến Nhi, bảo hôm nay buổi sáng sẽ về nhà.Trên đương đến công ty, Giang Triết gọi điện thoại cho người của bộ phận kĩ thuật, lúc anh đến phong làm việc, chủ nhiệm bộ phận kĩ thuật đã đợi ở cửa.Giang Triết đẩy cửa ra, đem cuộn băng ghi hình đưa cho chủ nhiệm.“ Tìm cô gái xuất hiện ở cửa gian phòng V888.”Chủ nhiệm bộ phận kĩ thuật gật đầu, sau đó nhận lấy băng ghi hình.Giang Triết đi tới cửa sổ nhìn xuống dưới. Chính là ở giữa trung tâm, lối đi bộ đều là người.Trong đầu anh tinh tế nhớ lại mấy người phụ nữ mình từng lui tới, tựa hồ từng người đều có thể, lại cũng vừa như không thể.“ Giang tổng.”Giang Triết quay đầu, chỉ thấy màn ảnh cố định ở trên người một cô gái, cô gái kia vóc người rất giống Giang Thiến Nhi, lúc sáu giờ, cô tiến vào khách sạn, cô từng đi phòng bao của Lý cục, sau đó lại đi theo anh và Trần Âu Lỵ mãi cho đến gian phòng V888.“ Lục Không Cách, Lục Không Cách.” Giang Triết hận không thể một quyền đập vỡ màn hình kia.Anh lấy diện thoại di động ra, sau đó ấn một dãy số.“ Thay tôi tìm một người, cậu nên đáp ứng, gọi Lục Không Cách.”“ Làm sao cậu lại chọc cô ta? Đã nói với cậu bao nhiêu lần, cô gái kia không phải là món ăn của cậu.” Đầu bên kia điện thoại không chút để ý nói, nhưng có chút không tin được.
Giang Triết cũng không nói chuyện, chẳng qua là ánh mắt lạnh lùng quét đến mặt quản lý
Dọa cho quản lý sợ đến thở cũng không dám thở mạnh, vội vàng vười nói: “
Tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút, tùy tiện hỏi một chút.” Ông ta vừa nói
vừa lui về phía sau.
Thượng Đế a, về sau không cần nhận mối làm ăn như vậy, nếu không buổi tối nhất định gặp ác mộng.
“ Những cuộn băng ghi hình này tôi sẽ cầm đi.”
Giang Triết hướng về phía quản lý giơ mấy cuộn băng ghi hình lên.
“ Ngài cầm đi, cầm đi.” Quản lý lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa lăm mồm một câu, “ Xin hỏi còn cần gì khác không?”
Vừa nói xong những lời này, quản lý hối hận đến muốn cắn đầu lưỡi cửa mình, Giang tổng, người ta còn chưa nói muốn gì?
Lần này, ông không đợi Giang Triết trả lời, vội vàng nói: “ Thật xin lỗi, thật xin lỗi, cáo từ.”
Ai, khí thế lớn như vậy quả thật không đắc tội nổi.
Giang Triết trực tiếp xuống lầu, tài xế đã sớm chờ ở cửa, vừa nhìn thấy Giang Triết ra ngoài vội vàng mở cửa xe.
“ Công ty.”
Giờ phút này, trong lòng có bao nhiêu gấp gáp. Anh chỉ nghĩ tới việc vội
vàng nhìn nội dung các cuốn băng ghi hình này, chỉ muốn biết rốt cuộc là ai? Anh đã hoàn toàn quên chuyện tối qua gọi cho Giang Thiến Nhi, bảo
hôm nay buổi sáng sẽ về nhà.
Trên đương đến công ty, Giang Triết
gọi điện thoại cho người của bộ phận kĩ thuật, lúc anh đến phong làm
việc, chủ nhiệm bộ phận kĩ thuật đã đợi ở cửa.
Giang Triết đẩy cửa ra, đem cuộn băng ghi hình đưa cho chủ nhiệm.
“ Tìm cô gái xuất hiện ở cửa gian phòng V888.”
Chủ nhiệm bộ phận kĩ thuật gật đầu, sau đó nhận lấy băng ghi hình.
Giang Triết đi tới cửa sổ nhìn xuống dưới. Chính là ở giữa trung tâm, lối đi bộ đều là người.
Trong đầu anh tinh tế nhớ lại mấy người phụ nữ mình từng lui tới, tựa hồ từng người đều có thể, lại cũng vừa như không thể.
“ Giang tổng.”
Giang Triết quay đầu, chỉ thấy màn ảnh cố định ở trên người một cô gái, cô
gái kia vóc người rất giống Giang Thiến Nhi, lúc sáu giờ, cô tiến vào
khách sạn, cô từng đi phòng bao của Lý cục, sau đó lại đi theo anh và
Trần Âu Lỵ mãi cho đến gian phòng V888.
“ Lục Không Cách, Lục Không Cách.” Giang Triết hận không thể một quyền đập vỡ màn hình kia.
Anh lấy diện thoại di động ra, sau đó ấn một dãy số.
“ Thay tôi tìm một người, cậu nên đáp ứng, gọi Lục Không Cách.”
“ Làm sao cậu lại chọc cô ta? Đã nói với cậu bao nhiêu lần, cô gái kia
không phải là món ăn của cậu.” Đầu bên kia điện thoại không chút để ý
nói, nhưng có chút không tin được.
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Giang Triết cũng không nói chuyện, chẳng qua là ánh mắt lạnh lùng quét đến mặt quản lýDọa cho quản lý sợ đến thở cũng không dám thở mạnh, vội vàng vười nói: “ Tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút, tùy tiện hỏi một chút.” Ông ta vừa nói vừa lui về phía sau.Thượng Đế a, về sau không cần nhận mối làm ăn như vậy, nếu không buổi tối nhất định gặp ác mộng.“ Những cuộn băng ghi hình này tôi sẽ cầm đi.”Giang Triết hướng về phía quản lý giơ mấy cuộn băng ghi hình lên.“ Ngài cầm đi, cầm đi.” Quản lý lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa lăm mồm một câu, “ Xin hỏi còn cần gì khác không?”Vừa nói xong những lời này, quản lý hối hận đến muốn cắn đầu lưỡi cửa mình, Giang tổng, người ta còn chưa nói muốn gì?Lần này, ông không đợi Giang Triết trả lời, vội vàng nói: “ Thật xin lỗi, thật xin lỗi, cáo từ.”Ai, khí thế lớn như vậy quả thật không đắc tội nổi.Giang Triết trực tiếp xuống lầu, tài xế đã sớm chờ ở cửa, vừa nhìn thấy Giang Triết ra ngoài vội vàng mở cửa xe.“ Công ty.”Giờ phút này, trong lòng có bao nhiêu gấp gáp. Anh chỉ nghĩ tới việc vội vàng nhìn nội dung các cuốn băng ghi hình này, chỉ muốn biết rốt cuộc là ai? Anh đã hoàn toàn quên chuyện tối qua gọi cho Giang Thiến Nhi, bảo hôm nay buổi sáng sẽ về nhà.Trên đương đến công ty, Giang Triết gọi điện thoại cho người của bộ phận kĩ thuật, lúc anh đến phong làm việc, chủ nhiệm bộ phận kĩ thuật đã đợi ở cửa.Giang Triết đẩy cửa ra, đem cuộn băng ghi hình đưa cho chủ nhiệm.“ Tìm cô gái xuất hiện ở cửa gian phòng V888.”Chủ nhiệm bộ phận kĩ thuật gật đầu, sau đó nhận lấy băng ghi hình.Giang Triết đi tới cửa sổ nhìn xuống dưới. Chính là ở giữa trung tâm, lối đi bộ đều là người.Trong đầu anh tinh tế nhớ lại mấy người phụ nữ mình từng lui tới, tựa hồ từng người đều có thể, lại cũng vừa như không thể.“ Giang tổng.”Giang Triết quay đầu, chỉ thấy màn ảnh cố định ở trên người một cô gái, cô gái kia vóc người rất giống Giang Thiến Nhi, lúc sáu giờ, cô tiến vào khách sạn, cô từng đi phòng bao của Lý cục, sau đó lại đi theo anh và Trần Âu Lỵ mãi cho đến gian phòng V888.“ Lục Không Cách, Lục Không Cách.” Giang Triết hận không thể một quyền đập vỡ màn hình kia.Anh lấy diện thoại di động ra, sau đó ấn một dãy số.“ Thay tôi tìm một người, cậu nên đáp ứng, gọi Lục Không Cách.”“ Làm sao cậu lại chọc cô ta? Đã nói với cậu bao nhiêu lần, cô gái kia không phải là món ăn của cậu.” Đầu bên kia điện thoại không chút để ý nói, nhưng có chút không tin được.