Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 41: Bây giờ hối hận

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… "Anh không có việc gì là tốt rồi, em còn sợ....." Bên kia mất tự nhiên cười ớcười"Khiến Thiến Nhi lo lắng rồi! Anh chỉ là có chút việc bận."Trải qua chuyện tối hôm qua, anh không thể đối mặt với Thiến Nhi, ít nhất tạm thời là không thể.Nói cho cùng thì trên người anh vẫn có nhược điểm, nếu không phải là vậy thì Lục Không Cách cũng đã không lợi dụng lúc anh say rượu mà giở trò.Hối hận, đúng vậy, anh hối hận, là hối hận trước nay chưa từng có, Giang Triết đã làm biết bao nhiêu chuyện nhưng chưa từng có hối hận, vậy mà bây giờ lại hối hận.Cuộc sống ngày càng bình tĩnh, chẳng qua là giải trí Hạ Thiên lại tung ra tin tức, tổng giám đốc tập đoàn Minh Đế Giang Triết tiên sinh cảm thấy bận tâm vì tình hình giao thông hiện tại, anh hy vọng trong thời gian này mọi nguời chú ý an toàn một chút, không để phát sinh sự cố.Giang Triết cin nói, trong tất cả sự cố thì có đến 80% là do say rượu gây nên, vì an toàn của cư dân thành phố A Giang tiên sinh tích cực hô hào mọi người tiến vào hàng ngũ kiêng rượu.Minh Đế là tập đoàn đứng đầu ở thành phố A, Giang Triết tiên sinh dẫn đầu trong việc kiêng rượu, kể từ hôm nay, tất cả các cuộc xã giao của Minh Đế đều được tiến hành ở phòng trà.Lập tức các khách sạn ở thành phô A tiến vào gia đoạn uể oải, mà phòng trà lại buôn bán rất thuận lợi.Giang Triết đã từ chối tất cả các cuộc xã giao, những cuộc xã giao không thể từ chối được thì cũng chỉ mời khách uống trà.Việc làm lần này đã được cư dân thành phố A khen không dứt lời, thật ra thì chỉ có Giang Triết biết anh làm như vậy là bởi vì áy náy.Giang Thiến Nhi đi vào trường học, vẫn là Giang Triết tự mình đưa đón.Một ngày này,Giang Thiến Nhi được Giang Triết đưa đến trường học."Anh, hẹn gặp lại." Giang Thiến Nhi ù nói lời tạm biệt với Giang Triết.Giang Triết gật đầu, ánh mắt ôn nhu."Cẩn thận, gần tối anh tới đón em.""Dạ."Guang Thiến Nhi gật đầu một cái liền xuống xe.Mới đi được mấy bước được, mấy bước điện thoại trong túi xách chợt vang lên.Giang Thiến Nhi cúi đầu cười, thế nào mói tách ừ ra đã gọi điện tới?"Anh, Sao vậy?"Giang Thiến Nhi cười noi.Bên kia không co trả lời, trong lòng Giang Thiến Nhi trầm xuống, chẳng le không phải la điện thoại của anh, mới vừa rồi la bản thân mất hồn"Ngại qua, Giang tiểu thư, tôi không phải la anh cô để cho cô thất vọng rồi." Bên trong điện thoại truyền ra tiếng cười như chuông bạc.

"Anh không có việc gì là tốt rồi, em còn sợ....." Bên kia mất tự nhiên cười ớcười

"Khiến Thiến Nhi lo lắng rồi! Anh chỉ là có chút việc bận."

Trải qua chuyện tối hôm qua, anh không thể đối mặt với Thiến Nhi, ít nhất tạm thời là không thể.

Nói cho cùng thì trên người anh vẫn có nhược điểm, nếu không phải là vậy
thì Lục Không Cách cũng đã không lợi dụng lúc anh say rượu mà giở trò.

Hối hận, đúng vậy, anh hối hận, là hối hận trước nay chưa từng có, Giang
Triết đã làm biết bao nhiêu chuyện nhưng chưa từng có hối hận, vậy mà
bây giờ lại hối hận.

Cuộc sống ngày càng bình tĩnh, chẳng qua là
giải trí Hạ Thiên lại tung ra tin tức, tổng giám đốc tập đoàn Minh Đế
Giang Triết tiên sinh cảm thấy bận tâm vì tình hình giao thông hiện tại, anh hy vọng trong thời gian này mọi nguời chú ý an toàn một chút, không để phát sinh sự cố.

Giang Triết cin nói, trong tất cả sự cố thì
có đến 80% là do say rượu gây nên, vì an toàn của cư dân thành phố A
Giang tiên sinh tích cực hô hào mọi người tiến vào hàng ngũ kiêng rượu.

Minh Đế là tập đoàn đứng đầu ở thành phố A, Giang Triết tiên sinh dẫn đầu
trong việc kiêng rượu, kể từ hôm nay, tất cả các cuộc xã giao của Minh
Đế đều được tiến hành ở phòng trà.

Lập tức các khách sạn ở thành phô A tiến vào gia đoạn uể oải, mà phòng trà lại buôn bán rất thuận lợi.

Giang Triết đã từ chối tất cả các cuộc xã giao, những cuộc xã giao không thể từ chối được thì cũng chỉ mời khách uống trà.

Việc làm lần này đã được cư dân thành phố A khen không dứt lời, thật ra thì
chỉ có Giang Triết biết anh làm như vậy là bởi vì áy náy.

Giang Thiến Nhi đi vào trường học, vẫn là Giang Triết tự mình đưa đón.

Một ngày này,Giang Thiến Nhi được Giang Triết đưa đến trường học.

"Anh, hẹn gặp lại." Giang Thiến Nhi ù nói lời tạm biệt với Giang Triết.

Giang Triết gật đầu, ánh mắt ôn nhu.

"Cẩn thận, gần tối anh tới đón em."

"Dạ."

Guang Thiến Nhi gật đầu một cái liền xuống xe.

Mới đi được mấy bước được, mấy bước điện thoại trong túi xách chợt vang lên.

Giang Thiến Nhi cúi đầu cười, thế nào mói tách ừ ra đã gọi điện tới?

"Anh, Sao vậy?"

Giang Thiến Nhi cười noi.

Bên kia không co trả lời, trong lòng Giang Thiến Nhi trầm xuống, chẳng le
không phải la điện thoại của anh, mới vừa rồi la bản thân mất hồn

"Ngại qua, Giang tiểu thư, tôi không phải la anh cô để cho cô thất vọng rồi." Bên trong điện thoại truyền ra tiếng cười như chuông bạc.

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… "Anh không có việc gì là tốt rồi, em còn sợ....." Bên kia mất tự nhiên cười ớcười"Khiến Thiến Nhi lo lắng rồi! Anh chỉ là có chút việc bận."Trải qua chuyện tối hôm qua, anh không thể đối mặt với Thiến Nhi, ít nhất tạm thời là không thể.Nói cho cùng thì trên người anh vẫn có nhược điểm, nếu không phải là vậy thì Lục Không Cách cũng đã không lợi dụng lúc anh say rượu mà giở trò.Hối hận, đúng vậy, anh hối hận, là hối hận trước nay chưa từng có, Giang Triết đã làm biết bao nhiêu chuyện nhưng chưa từng có hối hận, vậy mà bây giờ lại hối hận.Cuộc sống ngày càng bình tĩnh, chẳng qua là giải trí Hạ Thiên lại tung ra tin tức, tổng giám đốc tập đoàn Minh Đế Giang Triết tiên sinh cảm thấy bận tâm vì tình hình giao thông hiện tại, anh hy vọng trong thời gian này mọi nguời chú ý an toàn một chút, không để phát sinh sự cố.Giang Triết cin nói, trong tất cả sự cố thì có đến 80% là do say rượu gây nên, vì an toàn của cư dân thành phố A Giang tiên sinh tích cực hô hào mọi người tiến vào hàng ngũ kiêng rượu.Minh Đế là tập đoàn đứng đầu ở thành phố A, Giang Triết tiên sinh dẫn đầu trong việc kiêng rượu, kể từ hôm nay, tất cả các cuộc xã giao của Minh Đế đều được tiến hành ở phòng trà.Lập tức các khách sạn ở thành phô A tiến vào gia đoạn uể oải, mà phòng trà lại buôn bán rất thuận lợi.Giang Triết đã từ chối tất cả các cuộc xã giao, những cuộc xã giao không thể từ chối được thì cũng chỉ mời khách uống trà.Việc làm lần này đã được cư dân thành phố A khen không dứt lời, thật ra thì chỉ có Giang Triết biết anh làm như vậy là bởi vì áy náy.Giang Thiến Nhi đi vào trường học, vẫn là Giang Triết tự mình đưa đón.Một ngày này,Giang Thiến Nhi được Giang Triết đưa đến trường học."Anh, hẹn gặp lại." Giang Thiến Nhi ù nói lời tạm biệt với Giang Triết.Giang Triết gật đầu, ánh mắt ôn nhu."Cẩn thận, gần tối anh tới đón em.""Dạ."Guang Thiến Nhi gật đầu một cái liền xuống xe.Mới đi được mấy bước được, mấy bước điện thoại trong túi xách chợt vang lên.Giang Thiến Nhi cúi đầu cười, thế nào mói tách ừ ra đã gọi điện tới?"Anh, Sao vậy?"Giang Thiến Nhi cười noi.Bên kia không co trả lời, trong lòng Giang Thiến Nhi trầm xuống, chẳng le không phải la điện thoại của anh, mới vừa rồi la bản thân mất hồn"Ngại qua, Giang tiểu thư, tôi không phải la anh cô để cho cô thất vọng rồi." Bên trong điện thoại truyền ra tiếng cười như chuông bạc.

Chương 41: Bây giờ hối hận