Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…
Chương 44: Cố gắng đè nén mình
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… "Nếu không phải như vậy. Cô tại sao không chịu giúp tôi. Giang Thiến Nhi, đây là hài tử Giang gia các người, cầu xin cô không cần tuyệt tình như vậy,ó được hay không?"Giang Thiến nhi cắn chặt môi, sắc mặt ngày càng tái nhợt."Bảo Bảo, làm so đây, người của Giang gia không cần con rồi, bọn họ không cần con."Lục Không Cách vừa nói vừa xộc xệch đứng lên."Thì ra tất cả mọi người trên đời đều ích kỉ.""Câm miệng."Giang Thiến Nhi cuối cùng nói, Lục Không Cách, đây là chuyện riêng giữa cô và anh ấy, đừng tìm tới tôi, chỉ sợ cô cũng không giải quyết được đi, bởi vì cô không dám nói với anh cho nên mới tìm tôi đi?"Giang Thiến Nhi khóe miệng lộ ra nụ cười tự giễu. "Điều này nói lên cái gì đây, cô vô dụng a, cô nếu đã không có bản lãnh, tại sao còn để mình mang thai?"Lục Không Cách xiết chặt nắm tay, cơ mặt vặn vẹo, cô hít thở thật sâu, ưu nhã v**t v* vài sợi tóc của mình, sau đó cười nhạt: "Đúng vậy a, tôi thừa nhận là mình thủ đọan không đủ cao, cho nên Giang Triết không cần tôi. Tôi cho rằng cô sẽ không giống vậy, cô cũng là nữ nhân sẽ đồng tình với tôi, thì ra cũng chỉ là như vậy."Lục Không Cách nói xong đứng lên, cầm lấy túi xách ở trên ghế: "Không quan hệ, nếu người của Giang gian đã không cần, tôi cũng không cần thiết giữ lại."Lục Không Cách lạnh lùng liếc mắt nhìn Giang Thiến Nhi, sau đó ngẩng đù ưỡn ngược thẳng bước ra ngoài.Giang Thiến Nhi nhìn trên bàn nhiệt khí rốt cuộc đứng dậy.Giờ làm việc buổi chiều, thời điểm Giang Thiến Nhi vọt vào tập đoàn Minh Đế chính là lúc bận rộn nhất.Người của Minh Đế đều biết Giang Thiến Nhi, cho nên vừa thấy cô liền rối rít hỏi han.Giờ phút này trong lòng Giang Thiến Nhi rất rối rắm, cô thậm trí không có tâm tình cùng người khác nói chuyện, trực tiếp đi thẳng lên lầu.Khi Giang Triết nhận được điện thoại còn chưa dám tin, cho nên, khi Giang Thiến Nhi xuất hiện ở cửa phòng làm việc, Giang Triết đã vui vừng đứng ở cửa."Sao lại tới đây?"Phòng thư kí từng người một cúi đầu, giả bộ đang làm việc nhưng lỗ tai lại dựng lên, Giang tổng chỉ có thể ở trước mặt Giang Tiểu thư mới có thể ôn nhu như vậy đi.Giang Thiến Nhi không nói lời nào, chỉ là tiến vào phòng làm việc."Sao vậy?"Giang Triết nhìn Giang Thiến Nhi, trong mắt là tìm tòi nghiên cứu.Dọc theo đường đi, Giang Thiến Nhi cố gắng đè nén mình, lời nói của Lục Không Cách vẫn một mực vang bên tai, nhưng là, nhìn thấy Giang Triết lại không biết phải nói gì.
"Nếu không phải như vậy. Cô tại sao không chịu giúp tôi. Giang Thiến Nhi,
đây là hài tử Giang gia các người, cầu xin cô không cần tuyệt tình như
vậy,ó được hay không?"
Giang Thiến nhi cắn chặt môi, sắc mặt ngày càng tái nhợt.
"Bảo Bảo, làm so đây, người của Giang gia không cần con rồi, bọn họ không cần con."
Lục Không Cách vừa nói vừa xộc xệch đứng lên.
"Thì ra tất cả mọi người trên đời đều ích kỉ."
"Câm miệng."
Giang Thiến Nhi cuối cùng nói, Lục Không Cách, đây là chuyện riêng giữa cô và anh ấy, đừng tìm tới tôi, chỉ sợ cô cũng không giải quyết được đi, bởi
vì cô không dám nói với anh cho nên mới tìm tôi đi?"
Giang Thiến
Nhi khóe miệng lộ ra nụ cười tự giễu. "Điều này nói lên cái gì đây, cô
vô dụng a, cô nếu đã không có bản lãnh, tại sao còn để mình mang thai?"
Lục Không Cách xiết chặt nắm tay, cơ mặt vặn vẹo, cô hít thở thật sâu, ưu
nhã v**t v* vài sợi tóc của mình, sau đó cười nhạt: "Đúng vậy a, tôi
thừa nhận là mình thủ đọan không đủ cao, cho nên Giang Triết không cần
tôi. Tôi cho rằng cô sẽ không giống vậy, cô cũng là nữ nhân sẽ đồng tình với tôi, thì ra cũng chỉ là như vậy."
Lục Không Cách nói xong
đứng lên, cầm lấy túi xách ở trên ghế: "Không quan hệ, nếu người của
Giang gian đã không cần, tôi cũng không cần thiết giữ lại."
Lục Không Cách lạnh lùng liếc mắt nhìn Giang Thiến Nhi, sau đó ngẩng đù ưỡn ngược thẳng bước ra ngoài.
Giang Thiến Nhi nhìn trên bàn nhiệt khí rốt cuộc đứng dậy.
Giờ làm việc buổi chiều, thời điểm Giang Thiến Nhi vọt vào tập đoàn Minh Đế chính là lúc bận rộn nhất.
Người của Minh Đế đều biết Giang Thiến Nhi, cho nên vừa thấy cô liền rối rít hỏi han.
Giờ phút này trong lòng Giang Thiến Nhi rất rối rắm, cô thậm trí không có
tâm tình cùng người khác nói chuyện, trực tiếp đi thẳng lên lầu.
Khi Giang Triết nhận được điện thoại còn chưa dám tin, cho nên, khi Giang
Thiến Nhi xuất hiện ở cửa phòng làm việc, Giang Triết đã vui vừng đứng ở cửa.
"Sao lại tới đây?"
Phòng thư kí từng người một cúi
đầu, giả bộ đang làm việc nhưng lỗ tai lại dựng lên, Giang tổng chỉ có
thể ở trước mặt Giang Tiểu thư mới có thể ôn nhu như vậy đi.
Giang Thiến Nhi không nói lời nào, chỉ là tiến vào phòng làm việc.
"Sao vậy?"
Giang Triết nhìn Giang Thiến Nhi, trong mắt là tìm tòi nghiên cứu.
Dọc theo đường đi, Giang Thiến Nhi cố gắng đè nén mình, lời nói của Lục
Không Cách vẫn một mực vang bên tai, nhưng là, nhìn thấy Giang Triết lại không biết phải nói gì.
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… "Nếu không phải như vậy. Cô tại sao không chịu giúp tôi. Giang Thiến Nhi, đây là hài tử Giang gia các người, cầu xin cô không cần tuyệt tình như vậy,ó được hay không?"Giang Thiến nhi cắn chặt môi, sắc mặt ngày càng tái nhợt."Bảo Bảo, làm so đây, người của Giang gia không cần con rồi, bọn họ không cần con."Lục Không Cách vừa nói vừa xộc xệch đứng lên."Thì ra tất cả mọi người trên đời đều ích kỉ.""Câm miệng."Giang Thiến Nhi cuối cùng nói, Lục Không Cách, đây là chuyện riêng giữa cô và anh ấy, đừng tìm tới tôi, chỉ sợ cô cũng không giải quyết được đi, bởi vì cô không dám nói với anh cho nên mới tìm tôi đi?"Giang Thiến Nhi khóe miệng lộ ra nụ cười tự giễu. "Điều này nói lên cái gì đây, cô vô dụng a, cô nếu đã không có bản lãnh, tại sao còn để mình mang thai?"Lục Không Cách xiết chặt nắm tay, cơ mặt vặn vẹo, cô hít thở thật sâu, ưu nhã v**t v* vài sợi tóc của mình, sau đó cười nhạt: "Đúng vậy a, tôi thừa nhận là mình thủ đọan không đủ cao, cho nên Giang Triết không cần tôi. Tôi cho rằng cô sẽ không giống vậy, cô cũng là nữ nhân sẽ đồng tình với tôi, thì ra cũng chỉ là như vậy."Lục Không Cách nói xong đứng lên, cầm lấy túi xách ở trên ghế: "Không quan hệ, nếu người của Giang gian đã không cần, tôi cũng không cần thiết giữ lại."Lục Không Cách lạnh lùng liếc mắt nhìn Giang Thiến Nhi, sau đó ngẩng đù ưỡn ngược thẳng bước ra ngoài.Giang Thiến Nhi nhìn trên bàn nhiệt khí rốt cuộc đứng dậy.Giờ làm việc buổi chiều, thời điểm Giang Thiến Nhi vọt vào tập đoàn Minh Đế chính là lúc bận rộn nhất.Người của Minh Đế đều biết Giang Thiến Nhi, cho nên vừa thấy cô liền rối rít hỏi han.Giờ phút này trong lòng Giang Thiến Nhi rất rối rắm, cô thậm trí không có tâm tình cùng người khác nói chuyện, trực tiếp đi thẳng lên lầu.Khi Giang Triết nhận được điện thoại còn chưa dám tin, cho nên, khi Giang Thiến Nhi xuất hiện ở cửa phòng làm việc, Giang Triết đã vui vừng đứng ở cửa."Sao lại tới đây?"Phòng thư kí từng người một cúi đầu, giả bộ đang làm việc nhưng lỗ tai lại dựng lên, Giang tổng chỉ có thể ở trước mặt Giang Tiểu thư mới có thể ôn nhu như vậy đi.Giang Thiến Nhi không nói lời nào, chỉ là tiến vào phòng làm việc."Sao vậy?"Giang Triết nhìn Giang Thiến Nhi, trong mắt là tìm tòi nghiên cứu.Dọc theo đường đi, Giang Thiến Nhi cố gắng đè nén mình, lời nói của Lục Không Cách vẫn một mực vang bên tai, nhưng là, nhìn thấy Giang Triết lại không biết phải nói gì.