Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…
Chương 109: Thật ra thì làm người phụ nữ của anh cũng không tồi (3)
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Chẳng lẽ anh ta không biết, giờ phút này người cô không muốn nhìn thấy nhất chính là anh ta sao?"Thiến tiểu thư, làm sao em biết anh là đi theo em? Chẳng lẽ em đi con đường này rồi, thì người khác không thể đi đường này sao?"Lý Thanh Hàng nháy mắt với Giang Thiến.Giang Thiến im lặng, sau đó lại bắt đầu mắn bản thân.Cô thật sự là ngớ ngẩn, người trước mắt này là ai, anh ta là sống dựa vào cái miệng, sao bản thân có thể là đối thủ của anh ta.Vì vậy, lần nữa quyết định không để ý đến.Nhưng hết lần này đến lần khác Lý Thanh Hàng lại quán lấy."Thiến tiểu thư, có thể gặp em ở nơi này là duyên phận của em và anh, chúng ta quen biết một chút có được không?"Giang Thiến gần như phát điên, con mẹ nó, ai mau tới cứu cô, có phải thần kinh của người này có vấn đề không hả? Cho nên, mới có thể đi theo cô, không chịu rời đi."Làm người phụ nữ của anh chứ chứ?"Anh ta kéo tay Giang Thiến lại, ánh mắt chuyên chú làm người ta gần như không thể hô hấp.Phải thừa nhận người đàn ông này rất xuất sắc,lúc đôi mắt đen láy của anh ta nhìn cô, Giang Thiến cảm giác giống như lòng của cô nhảy lên.Nhưng bản thân sẽ không thích người đàn ông trước mắt này, bởi vì trong lòng cô đã tồn tại một người, bất luận kẻ nào khác cũng không thể vài được."Lý Thanh Hàng, anh còn quấn tôi như vậy, tôi chỉ có thể báo cảnh sát.""Tuỳ em."Lý Thanh Hàng nhún nhún vai, "Cùng lắm cảnh sát cũng chỉ nói anh một câu si tình, sau đó khích lệ anh cố gắng, để em sớm làm người phụ nữ của anh.""Anh. . . . . ." Giang Thiến im lặng, bây giờ bắt đầu có chút hối hận mới vừa rồi lúc cô ra ngoài, không để những hộ vệ kia đi cùng.Thật ra thì, Giang Triết nói, vào ban ngày, lúc Giang Thiến hoạt động, những người hộ vệ kia tuỳ thời tuỳ chỗ đều phải đi theo Giang Thiến.Nhưng từ trước đến giờ Giang Thiến không cảm thấy hứng thú với mấy chuyện này, cảm giác những người đó đi theo cô sẽ ít đi rất nhiều niềm vui trong sinh hoạt.Nhưng bây giờ nhìn lại thật là nên để bọn họ đi cùng, ít nhất đuổi bệnh nhân taamthần đi cũng tốt.Mắt thấy siêu thị ở phía trước, Giang Thiến không nói chuyện với Lý Thanh Hàng, thân thể thoáng một cái liền đi vào.Giang Thiến cũng không biết trong siêu thị đang có khuyến mãi, hơn nữa cường độ tương đối lớn, cho nên khắp nơi đều là người.Giang Thiến có bóng ma trong lòng đối với mấy cái này, lúc cô ở cô nhi viện ăn rất nhiều đau khổ, cho nên có một số việc sẽ lưu lại một ít di chứng.Ví dụ như, bây giờ nhìn thấy nhiều người đi lại trước mắt cô, nàng liền cảm giác cả người ghê tởm.
Chẳng lẽ anh ta không biết, giờ phút này người cô không muốn nhìn thấy nhất chính là anh ta sao?
"Thiến tiểu thư, làm sao em biết anh là đi theo em? Chẳng lẽ em đi con đường này rồi, thì người khác không thể đi đường này sao?"
Lý Thanh Hàng nháy mắt với Giang Thiến.
Giang Thiến im lặng, sau đó lại bắt đầu mắn bản thân.
Cô thật sự là ngớ ngẩn, người trước mắt này là ai, anh ta là sống dựa vào cái miệng, sao bản thân có thể là đối thủ của anh ta.
Vì vậy, lần nữa quyết định không để ý đến.
Nhưng hết lần này đến lần khác Lý Thanh Hàng lại quán lấy.
"Thiến tiểu thư, có thể gặp em ở nơi này là duyên phận của em và anh, chúng ta quen biết một chút có được không?"
Giang Thiến gần như phát điên, con mẹ nó, ai mau tới cứu cô, có phải thần kinh của người này có vấn đề không hả? Cho nên, mới có thể đi theo cô, không chịu rời đi.
"Làm người phụ nữ của anh chứ chứ?"
Anh ta kéo tay Giang Thiến lại, ánh mắt chuyên chú làm người ta gần như không thể hô hấp.
Phải thừa nhận người đàn ông này rất xuất sắc,lúc đôi mắt đen láy của anh ta nhìn cô, Giang Thiến cảm giác giống như lòng của cô nhảy lên.
Nhưng bản thân sẽ không thích người đàn ông trước mắt này, bởi vì trong lòng cô đã tồn tại một người, bất luận kẻ nào khác cũng không thể vài được.
"Lý Thanh Hàng, anh còn quấn tôi như vậy, tôi chỉ có thể báo cảnh sát."
"Tuỳ em."
Lý Thanh Hàng nhún nhún vai, "Cùng lắm cảnh sát cũng chỉ nói anh một câu si tình, sau đó khích lệ anh cố gắng, để em sớm làm người phụ nữ của anh."
"Anh. . . . . ." Giang Thiến im lặng, bây giờ bắt đầu có chút hối hận mới vừa rồi lúc cô ra ngoài, không để những hộ vệ kia đi cùng.
Thật ra thì, Giang Triết nói, vào ban ngày, lúc Giang Thiến hoạt động, những người hộ vệ kia tuỳ thời tuỳ chỗ đều phải đi theo Giang Thiến.
Nhưng từ trước đến giờ Giang Thiến không cảm thấy hứng thú với mấy chuyện này, cảm giác những người đó đi theo cô sẽ ít đi rất nhiều niềm vui trong sinh hoạt.
Nhưng bây giờ nhìn lại thật là nên để bọn họ đi cùng, ít nhất đuổi bệnh nhân taamthần đi cũng tốt.
Mắt thấy siêu thị ở phía trước, Giang Thiến không nói chuyện với Lý Thanh Hàng, thân thể thoáng một cái liền đi vào.
Giang Thiến cũng không biết trong siêu thị đang có khuyến mãi, hơn nữa cường độ tương đối lớn, cho nên khắp nơi đều là người.
Giang Thiến có bóng ma trong lòng đối với mấy cái này, lúc cô ở cô nhi viện ăn rất nhiều đau khổ, cho nên có một số việc sẽ lưu lại một ít di chứng.
Ví dụ như, bây giờ nhìn thấy nhiều người đi lại trước mắt cô, nàng liền cảm giác cả người ghê tởm.
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Chẳng lẽ anh ta không biết, giờ phút này người cô không muốn nhìn thấy nhất chính là anh ta sao?"Thiến tiểu thư, làm sao em biết anh là đi theo em? Chẳng lẽ em đi con đường này rồi, thì người khác không thể đi đường này sao?"Lý Thanh Hàng nháy mắt với Giang Thiến.Giang Thiến im lặng, sau đó lại bắt đầu mắn bản thân.Cô thật sự là ngớ ngẩn, người trước mắt này là ai, anh ta là sống dựa vào cái miệng, sao bản thân có thể là đối thủ của anh ta.Vì vậy, lần nữa quyết định không để ý đến.Nhưng hết lần này đến lần khác Lý Thanh Hàng lại quán lấy."Thiến tiểu thư, có thể gặp em ở nơi này là duyên phận của em và anh, chúng ta quen biết một chút có được không?"Giang Thiến gần như phát điên, con mẹ nó, ai mau tới cứu cô, có phải thần kinh của người này có vấn đề không hả? Cho nên, mới có thể đi theo cô, không chịu rời đi."Làm người phụ nữ của anh chứ chứ?"Anh ta kéo tay Giang Thiến lại, ánh mắt chuyên chú làm người ta gần như không thể hô hấp.Phải thừa nhận người đàn ông này rất xuất sắc,lúc đôi mắt đen láy của anh ta nhìn cô, Giang Thiến cảm giác giống như lòng của cô nhảy lên.Nhưng bản thân sẽ không thích người đàn ông trước mắt này, bởi vì trong lòng cô đã tồn tại một người, bất luận kẻ nào khác cũng không thể vài được."Lý Thanh Hàng, anh còn quấn tôi như vậy, tôi chỉ có thể báo cảnh sát.""Tuỳ em."Lý Thanh Hàng nhún nhún vai, "Cùng lắm cảnh sát cũng chỉ nói anh một câu si tình, sau đó khích lệ anh cố gắng, để em sớm làm người phụ nữ của anh.""Anh. . . . . ." Giang Thiến im lặng, bây giờ bắt đầu có chút hối hận mới vừa rồi lúc cô ra ngoài, không để những hộ vệ kia đi cùng.Thật ra thì, Giang Triết nói, vào ban ngày, lúc Giang Thiến hoạt động, những người hộ vệ kia tuỳ thời tuỳ chỗ đều phải đi theo Giang Thiến.Nhưng từ trước đến giờ Giang Thiến không cảm thấy hứng thú với mấy chuyện này, cảm giác những người đó đi theo cô sẽ ít đi rất nhiều niềm vui trong sinh hoạt.Nhưng bây giờ nhìn lại thật là nên để bọn họ đi cùng, ít nhất đuổi bệnh nhân taamthần đi cũng tốt.Mắt thấy siêu thị ở phía trước, Giang Thiến không nói chuyện với Lý Thanh Hàng, thân thể thoáng một cái liền đi vào.Giang Thiến cũng không biết trong siêu thị đang có khuyến mãi, hơn nữa cường độ tương đối lớn, cho nên khắp nơi đều là người.Giang Thiến có bóng ma trong lòng đối với mấy cái này, lúc cô ở cô nhi viện ăn rất nhiều đau khổ, cho nên có một số việc sẽ lưu lại một ít di chứng.Ví dụ như, bây giờ nhìn thấy nhiều người đi lại trước mắt cô, nàng liền cảm giác cả người ghê tởm.