Tác giả:

Khách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập…

Chương 5: Con mồi bị nhắm trúng

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Lăng Thiếu Phong ưu nhã nhấp một ngụm rượu- Cậu để ý cô gái kia phải không?- Vậy thì sao?- Cô ấy không hợp với cậu.- Vậy thì sao? Thứ tôi muốn là không bao giờ chạy thoát.- Cô gái tội nghiệp. À mà cái tên Cung Hải Đường kia mấy ngày nay chạy đi đâu rồi?Lôi Kình mặt không đổi sắc- cùng Diêu Khả Khả đi Amazon rồi!Phụt...rượu vừa vào trong miệng Lăng Thiếu Phong phun ra bằng sạch- Đến...đến...đó làm gì?- Vun đắp tình cảm.- Phốc! Suốt 25 năm qua cậu ta là người hiền lành nhất bọn thế mà lại... Những kẻ nhìn vô hại lại là kẻ tội lỗi đầy mình!Trong giới thượng lưu, hắn- Lăng Thiếu Phong, nổi tiếng là công tử đào hoa thế mà cái tên mọt sách kia...lại...hay...à...hắn cần phải tu luyện thôi- Phong, tôi sẽ có được cô gái kia bằng mọi giá.- Xem ra trong đầu cậu đã có dự tính rồi thì phải?Khóe miệng Lôi Kình lên tà ác. Hắn là ai nào? Hắn là người cao qúy hơn người khá, tàn nhẫn hơn người khác. Hắn chảy trong mình dòng máu đặc thù vô cùng hiếm. Tính chiếm hữu của hắn rất cao, thứ hắn muốn chưa bao giờ là không có được. Lăng Thiếu Phong đương nhiên là biết, người có thể thoải mái nói chuyện với Lôi Kình ngoài hắn và Cung Hải Đường ra thì chẳng còn ai. Cậu ta qúa độc, qúa khốc và qúa tuyệt tình biết tới bao giờ mùa xuân của Lôi Kình mới đến đây?Bỏ mặc Lăng Thiếu Phong với những suy nghĩ vẩn vơ, Lôi Kình dỡi theo thân ảnh người con gái đang tung tăng vui đùa ở bữa tiệc kia. Hắn là thợ săn, cô là con mồi chờ bị bắt. Dù cô là thiên thần trong sáng thì hắn sẽ là ác qủy dùng quyền uy của mình để bẻ gãy đôi cánh của cô.Để cô ở trong điạ ngục của hắn.(Ưu* run run*: anh thật đáng sợ,Lôi Kình* khinh bỉ*: bây giờ ngươi mới biếi sao? Ngu ngốc, Ưu* cúi gằm mặt tủi thân*: đừng ném đá ta nha ta vô tội!!!(>_

Lăng Thiếu Phong ưu nhã nhấp một ngụm rượu

- Cậu để ý cô gái kia phải không?

- Vậy thì sao?

- Cô ấy không hợp với cậu.

- Vậy thì sao? Thứ tôi muốn là không bao giờ chạy thoát.

- Cô gái tội nghiệp. À mà cái tên Cung Hải Đường kia mấy ngày nay chạy đi đâu rồi?

Lôi Kình mặt không đổi sắc

- cùng Diêu Khả Khả đi Amazon rồi!

Phụt...rượu vừa vào trong miệng Lăng Thiếu Phong phun ra bằng sạch

- Đến...đến...đó làm gì?

- Vun đắp tình cảm.

- Phốc! Suốt 25 năm qua cậu ta là người hiền lành nhất bọn thế mà lại... Những kẻ nhìn vô hại lại là kẻ tội lỗi đầy mình!

Trong giới thượng lưu, hắn- Lăng Thiếu Phong, nổi tiếng là công tử đào hoa thế mà cái tên mọt sách kia...lại...hay...à...hắn cần phải tu luyện thôi

- Phong, tôi sẽ có được cô gái kia bằng mọi giá.

- Xem ra trong đầu cậu đã có dự tính rồi thì phải?

Khóe miệng Lôi Kình lên tà ác. Hắn là ai nào? Hắn là người cao qúy hơn người khá, tàn nhẫn hơn người khác. Hắn chảy trong mình dòng máu đặc thù vô cùng hiếm. Tính chiếm hữu của hắn rất cao, thứ hắn muốn chưa bao giờ là không có được. Lăng Thiếu Phong đương nhiên là biết, người có thể thoải mái nói chuyện với Lôi Kình ngoài hắn và Cung Hải Đường ra thì chẳng còn ai. Cậu ta qúa độc, qúa khốc và qúa tuyệt tình biết tới bao giờ mùa xuân của Lôi Kình mới đến đây?

Bỏ mặc Lăng Thiếu Phong với những suy nghĩ vẩn vơ, Lôi Kình dỡi theo thân ảnh người con gái đang tung tăng vui đùa ở bữa tiệc kia. Hắn là thợ săn, cô là con mồi chờ bị bắt. Dù cô là thiên thần trong sáng thì hắn sẽ là ác qủy dùng quyền uy của mình để bẻ gãy đôi cánh của cô.Để cô ở trong điạ ngục của hắn.

(Ưu* run run*: anh thật đáng sợ,Lôi Kình* khinh bỉ*: bây giờ ngươi mới biếi sao? Ngu ngốc, Ưu* cúi gằm mặt tủi thân*: đừng ném đá ta nha ta vô tội!!!(>_

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Lăng Thiếu Phong ưu nhã nhấp một ngụm rượu- Cậu để ý cô gái kia phải không?- Vậy thì sao?- Cô ấy không hợp với cậu.- Vậy thì sao? Thứ tôi muốn là không bao giờ chạy thoát.- Cô gái tội nghiệp. À mà cái tên Cung Hải Đường kia mấy ngày nay chạy đi đâu rồi?Lôi Kình mặt không đổi sắc- cùng Diêu Khả Khả đi Amazon rồi!Phụt...rượu vừa vào trong miệng Lăng Thiếu Phong phun ra bằng sạch- Đến...đến...đó làm gì?- Vun đắp tình cảm.- Phốc! Suốt 25 năm qua cậu ta là người hiền lành nhất bọn thế mà lại... Những kẻ nhìn vô hại lại là kẻ tội lỗi đầy mình!Trong giới thượng lưu, hắn- Lăng Thiếu Phong, nổi tiếng là công tử đào hoa thế mà cái tên mọt sách kia...lại...hay...à...hắn cần phải tu luyện thôi- Phong, tôi sẽ có được cô gái kia bằng mọi giá.- Xem ra trong đầu cậu đã có dự tính rồi thì phải?Khóe miệng Lôi Kình lên tà ác. Hắn là ai nào? Hắn là người cao qúy hơn người khá, tàn nhẫn hơn người khác. Hắn chảy trong mình dòng máu đặc thù vô cùng hiếm. Tính chiếm hữu của hắn rất cao, thứ hắn muốn chưa bao giờ là không có được. Lăng Thiếu Phong đương nhiên là biết, người có thể thoải mái nói chuyện với Lôi Kình ngoài hắn và Cung Hải Đường ra thì chẳng còn ai. Cậu ta qúa độc, qúa khốc và qúa tuyệt tình biết tới bao giờ mùa xuân của Lôi Kình mới đến đây?Bỏ mặc Lăng Thiếu Phong với những suy nghĩ vẩn vơ, Lôi Kình dỡi theo thân ảnh người con gái đang tung tăng vui đùa ở bữa tiệc kia. Hắn là thợ săn, cô là con mồi chờ bị bắt. Dù cô là thiên thần trong sáng thì hắn sẽ là ác qủy dùng quyền uy của mình để bẻ gãy đôi cánh của cô.Để cô ở trong điạ ngục của hắn.(Ưu* run run*: anh thật đáng sợ,Lôi Kình* khinh bỉ*: bây giờ ngươi mới biếi sao? Ngu ngốc, Ưu* cúi gằm mặt tủi thân*: đừng ném đá ta nha ta vô tội!!!(>_

Chương 5: Con mồi bị nhắm trúng