Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 123: Cô gái này có cái gì tốt?

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Giang Thiến nghe lời nói như vậy, không khỏi buồn cười.Thật sự là một đại tiểu thư bốc đồng, tại sao cho là tất cả mọi người trên đời đều phải đối tốt với cô ta, giống như tất cả đều là việc đương nhiên.Nghĩ tới đây, cô không khỏi cười lắc lắc đầu, sau đó cất bước rời đi."Giang Thiến, cô đứng lại."Lục Không Cách giống như có chút thẹn quá hoá giận.Giang Thiến quay đầu, lẳng lặng nhìn Lục Không Cách.Những người hộ vệ kia đang ở bên cạnh cô, cô sợ cái gì, chỉ là cô sẽ không chấp nhặt cùng thứ người như vậy."Lục tiểu thư, xin hỏi cô có gì chỉ giáo?"Giang Thiến không ti không lên tiếng nói."Tại sao cô cười? Tại sao cô lại cười?"Lục Không Cách nộ khí trùng trùng chạy tới.Một tay Lý Thanh Hàng kéo lấy quần áo của cô ta, những hộ vệ sau lưng vội vàng chạy tới chắn trước mặt Giang Thiến."Không Cách, không cần làm loạn.""Lý Thanh Hàng, cô gái này lại cái gì tốt? Cô ta mê hoặc anh trai của mình không nói, thế nhưng còn chạy tới đánh chủ ý lên người anh."Sắc mặt Giang Thiến trầm xuống, "Lục Không Cách, nói chuyện phải biết tôn trọng người khác một chút, nếu không tôi sẽ để cho cô nếm thử hậu quả của việc nói chuyện không dùng não suy nghĩ là như thế nào."Lục Không Cách khẽ dậm chân, xoay người về phía Lý Thanh Hàng, nhẹ nhàng làm nũng: "Cô ta nói em như vậy, anh cũng không giúp em sao?"Lý Thanh Hàng không nói gì, chỉ hơi hơi nhíu mày một cái."Anh, anh thật ghê tởm."Trên mặt Lục Không Cách là uỷ khuất, chợt lên giọng, hướng về phía Lý Thanh Hàng phát tiết, "Em ngàn dặm xa xôi đến tìm anh, không nghĩ tới lại là kết quả như vậy, Lý Thanh Hàng, em ghét anh."Lục Không Cách nói xong, xoay người muốn đi.Lý Thanh Hàng giữ cô ta lại, thấp giọng nói: "Chúng ta đi chỗ khác nói."Nói thật, Giang Thiến cũng không ở lại nhìn đối phương liếc mắt đưa tình, vì vậy không để ý tới bọn họ, xoay người đi vào thang máy.Giang Thiến tưởng rằng bản thân và Lục Không Cách sẽ không gặp lại, không nghĩ tới cơm nước xong, thế nhưng cô ta gọi điện thoại tới."Giang tiểu thư, thật xin lỗi, buổi chiều thật thật xin lỗi, khi đó cũng do tôi ghen tuông."Đối với cô gái này, nói thật, Giang Thiến không có ý muốn tiếp xúc nhiều, vì vậy nhàn nhạt nói: "Không sao.""Giang tiểu thư, tôi mời cô uống trà có được hay không?" Người kia thân thiện nói."Thật xin lỗi, tôi không có thói quen uống trà sau bữa cơm chiều.""Giang tiểu thư, đến đây đi, đến đây đi, có được hay không?"Giang Thiến không nói gì, đối với cái người này cô thật không có tiếng nói chung.

Giang Thiến nghe lời nói như vậy, không khỏi buồn cười.

Thật sự là một đại tiểu thư bốc đồng, tại sao cho là tất cả mọi người trên đời đều phải đối tốt với cô ta, giống như tất cả đều là việc đương nhiên.

Nghĩ tới đây, cô không khỏi cười lắc lắc đầu, sau đó cất bước rời đi.

"Giang Thiến, cô đứng lại."

Lục Không Cách giống như có chút thẹn quá hoá giận.

Giang Thiến quay đầu, lẳng lặng nhìn Lục Không Cách.

Những người hộ vệ kia đang ở bên cạnh cô, cô sợ cái gì, chỉ là cô sẽ không chấp nhặt cùng thứ người như vậy.

"Lục tiểu thư, xin hỏi cô có gì chỉ giáo?"

Giang Thiến không ti không lên tiếng nói.

"Tại sao cô cười? Tại sao cô lại cười?"

Lục Không Cách nộ khí trùng trùng chạy tới.

Một tay Lý Thanh Hàng kéo lấy quần áo của cô ta, những hộ vệ sau lưng vội vàng chạy tới chắn trước mặt Giang Thiến.

"Không Cách, không cần làm loạn."

"Lý Thanh Hàng, cô gái này lại cái gì tốt? Cô ta mê hoặc anh trai của mình không nói, thế nhưng còn chạy tới đánh chủ ý lên người anh."

Sắc mặt Giang Thiến trầm xuống, "Lục Không Cách, nói chuyện phải biết tôn trọng người khác một chút, nếu không tôi sẽ để cho cô nếm thử hậu quả của việc nói chuyện không dùng não suy nghĩ là như thế nào."

Lục Không Cách khẽ dậm chân, xoay người về phía Lý Thanh Hàng, nhẹ nhàng làm nũng: "Cô ta nói em như vậy, anh cũng không giúp em sao?"

Lý Thanh Hàng không nói gì, chỉ hơi hơi nhíu mày một cái.

"Anh, anh thật ghê tởm."

Trên mặt Lục Không Cách là uỷ khuất, chợt lên giọng, hướng về phía Lý Thanh Hàng phát tiết, "Em ngàn dặm xa xôi đến tìm anh, không nghĩ tới lại là kết quả như vậy, Lý Thanh Hàng, em ghét anh."

Lục Không Cách nói xong, xoay người muốn đi.

Lý Thanh Hàng giữ cô ta lại, thấp giọng nói: "Chúng ta đi chỗ khác nói."

Nói thật, Giang Thiến cũng không ở lại nhìn đối phương liếc mắt đưa tình, vì vậy không để ý tới bọn họ, xoay người đi vào thang máy.

Giang Thiến tưởng rằng bản thân và Lục Không Cách sẽ không gặp lại, không nghĩ tới cơm nước xong, thế nhưng cô ta gọi điện thoại tới.

"Giang tiểu thư, thật xin lỗi, buổi chiều thật thật xin lỗi, khi đó cũng do tôi ghen tuông."

Đối với cô gái này, nói thật, Giang Thiến không có ý muốn tiếp xúc nhiều, vì vậy nhàn nhạt nói: "Không sao."

"Giang tiểu thư, tôi mời cô uống trà có được hay không?" Người kia thân thiện nói.

"Thật xin lỗi, tôi không có thói quen uống trà sau bữa cơm chiều."

"Giang tiểu thư, đến đây đi, đến đây đi, có được hay không?"

Giang Thiến không nói gì, đối với cái người này cô thật không có tiếng nói chung.

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Giang Thiến nghe lời nói như vậy, không khỏi buồn cười.Thật sự là một đại tiểu thư bốc đồng, tại sao cho là tất cả mọi người trên đời đều phải đối tốt với cô ta, giống như tất cả đều là việc đương nhiên.Nghĩ tới đây, cô không khỏi cười lắc lắc đầu, sau đó cất bước rời đi."Giang Thiến, cô đứng lại."Lục Không Cách giống như có chút thẹn quá hoá giận.Giang Thiến quay đầu, lẳng lặng nhìn Lục Không Cách.Những người hộ vệ kia đang ở bên cạnh cô, cô sợ cái gì, chỉ là cô sẽ không chấp nhặt cùng thứ người như vậy."Lục tiểu thư, xin hỏi cô có gì chỉ giáo?"Giang Thiến không ti không lên tiếng nói."Tại sao cô cười? Tại sao cô lại cười?"Lục Không Cách nộ khí trùng trùng chạy tới.Một tay Lý Thanh Hàng kéo lấy quần áo của cô ta, những hộ vệ sau lưng vội vàng chạy tới chắn trước mặt Giang Thiến."Không Cách, không cần làm loạn.""Lý Thanh Hàng, cô gái này lại cái gì tốt? Cô ta mê hoặc anh trai của mình không nói, thế nhưng còn chạy tới đánh chủ ý lên người anh."Sắc mặt Giang Thiến trầm xuống, "Lục Không Cách, nói chuyện phải biết tôn trọng người khác một chút, nếu không tôi sẽ để cho cô nếm thử hậu quả của việc nói chuyện không dùng não suy nghĩ là như thế nào."Lục Không Cách khẽ dậm chân, xoay người về phía Lý Thanh Hàng, nhẹ nhàng làm nũng: "Cô ta nói em như vậy, anh cũng không giúp em sao?"Lý Thanh Hàng không nói gì, chỉ hơi hơi nhíu mày một cái."Anh, anh thật ghê tởm."Trên mặt Lục Không Cách là uỷ khuất, chợt lên giọng, hướng về phía Lý Thanh Hàng phát tiết, "Em ngàn dặm xa xôi đến tìm anh, không nghĩ tới lại là kết quả như vậy, Lý Thanh Hàng, em ghét anh."Lục Không Cách nói xong, xoay người muốn đi.Lý Thanh Hàng giữ cô ta lại, thấp giọng nói: "Chúng ta đi chỗ khác nói."Nói thật, Giang Thiến cũng không ở lại nhìn đối phương liếc mắt đưa tình, vì vậy không để ý tới bọn họ, xoay người đi vào thang máy.Giang Thiến tưởng rằng bản thân và Lục Không Cách sẽ không gặp lại, không nghĩ tới cơm nước xong, thế nhưng cô ta gọi điện thoại tới."Giang tiểu thư, thật xin lỗi, buổi chiều thật thật xin lỗi, khi đó cũng do tôi ghen tuông."Đối với cô gái này, nói thật, Giang Thiến không có ý muốn tiếp xúc nhiều, vì vậy nhàn nhạt nói: "Không sao.""Giang tiểu thư, tôi mời cô uống trà có được hay không?" Người kia thân thiện nói."Thật xin lỗi, tôi không có thói quen uống trà sau bữa cơm chiều.""Giang tiểu thư, đến đây đi, đến đây đi, có được hay không?"Giang Thiến không nói gì, đối với cái người này cô thật không có tiếng nói chung.

Chương 123: Cô gái này có cái gì tốt?