Tác giả:

Khách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập…

Chương 7: Thất thân

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… tầng cao nhất khách sạn "Thiên kinh"Như Băng bị Lôi kình kéo vào phòng tổng thống- Anh kéo tôi tới đây làm gì?- cô vừa tức vừa sợ- Em l*m t*nh nhân của tôi đi?!!như Băng tròn mắt kinh ngạc-Anh bị bênh à? Tự nhiên đưa ra một yêu cầu vô lý như thế?Lôi Kình cởi áo khoác âu phục, nới lỏng cà vạt, lười biếng dựa người vào ghế- Tôi không thích mắc nợ người khác-Có rất nhiêu cách báo đáp. Không có ai lại kì cục như anh!!!Lôi Kình nheo nheo con mắt lại- Tôi là người có thù sẽ trả nhưng có ơn chưa chắc đã báo. em là ngoại lệ đấy1- Anh là người thế nào thì mặc xác anh. Tôi đi đây, không mong gặp lại!- cô xoay gót bỏ đi.Khi tay cô vừa chạm tay nắm cửa thì câu nói của Lôi Kình làm cô khựng lại-Em mà bước ra khỏi đây thì sự nghiệp của cha và anh nuôi em tôi sẽ không đảm bảo là sẽ ổn định đâu!Đúng! Hắn đang uy h**p cô mà. Hắn thừa biết gia đình mẹ Phan có ơn rất lớn với cô mà. Khốn kiếp!!!Cô bước tới trước mặt hắn- Anh rốt cuộc muốn thế nào hả?- cô trừng mắt với hắnLôi Kình nhích miệng cười tà- Muốn điều mà em đang nghĩ đấy!Sao lại có người không biết liêm sỉ như hắn chứ?- Cô kêu khóc trong lòng-Tôi hối hận vì đã cứu anh. Đáng nhẽ... Á...- cô bị Lôi Kình đẩy ngã lên giường. Hắn nhanh chóng đặt cô dưới thân- Anh, cái tên điên này, làm cái trò gì thế hả?- Em đúng là được đằng chân lân đằng đầu mà. Dù muốn hay không em vẫn sẽ là đàn bà của Lôi Kình tôi.- hắn bá đạo tuyên bố"Xoẹt"... chiếc váy xinh đẹp bị lôi Kình xé rách không thương tiếc- Không... dừng tay... a- cô liều mạng dãy giụa nhưng vô ích sức lực nam nữ khác nhauMặc cô la hét, khóc lóc cầu xin, hắn cúi xuống chiếm lấy đôi môi xinh đẹp của cô- Mùi vị vẫn ngon miệng như trước. Bảo bối, em có biết khi vừa thấy em tôi muốn đè em dưới thân mà hung hăng trà đạp không? Dù lúc đó tôi đang bị thương. Em là một tiểu yêu tinh mê người.- giọng nói hắn ngập tràn d*c v*ng- Anh là ác... ma...a.hắn mạnh mẽ tiên vào cơ thể cô. Cô thật chặt, làm hắn phát điênTrong căn phòng, đôi trai gái triền miên quấn lấy nhau.Ngoài trời, mặt trăng ngượng ngùng che mặt, tên này thất là......Đêm còn dài nha!!!( Viết cảnh này khó hơn đọc mà. Ta rất cố gắng nha)

tầng cao nhất khách sạn "Thiên kinh"

Như Băng bị Lôi kình kéo vào phòng tổng thống

- Anh kéo tôi tới đây làm gì?- cô vừa tức vừa sợ

- Em l*m t*nh nhân của tôi đi?!!

như Băng tròn mắt kinh ngạc

-Anh bị bênh à? Tự nhiên đưa ra một yêu cầu vô lý như thế?

Lôi Kình cởi áo khoác âu phục, nới lỏng cà vạt, lười biếng dựa người vào ghế

- Tôi không thích mắc nợ người khác

-Có rất nhiêu cách báo đáp. Không có ai lại kì cục như anh!!!

Lôi Kình nheo nheo con mắt lại

- Tôi là người có thù sẽ trả nhưng có ơn chưa chắc đã báo. em là ngoại lệ đấy1

- Anh là người thế nào thì mặc xác anh. Tôi đi đây, không mong gặp lại!- cô xoay gót bỏ đi.

Khi tay cô vừa chạm tay nắm cửa thì câu nói của Lôi Kình làm cô khựng lại

-Em mà bước ra khỏi đây thì sự nghiệp của cha và anh nuôi em tôi sẽ không đảm bảo là sẽ ổn định đâu!

Đúng! Hắn đang uy h**p cô mà. Hắn thừa biết gia đình mẹ Phan có ơn rất lớn với cô mà. Khốn kiếp!!!

Cô bước tới trước mặt hắn

- Anh rốt cuộc muốn thế nào hả?- cô trừng mắt với hắn

Lôi Kình nhích miệng cười tà

- Muốn điều mà em đang nghĩ đấy!

Sao lại có người không biết liêm sỉ như hắn chứ?- Cô kêu khóc trong lòng

-Tôi hối hận vì đã cứu anh. Đáng nhẽ... Á...- cô bị Lôi Kình đẩy ngã lên giường. Hắn nhanh chóng đặt cô dưới thân

- Anh, cái tên điên này, làm cái trò gì thế hả?

- Em đúng là được đằng chân lân đằng đầu mà. Dù muốn hay không em vẫn sẽ là đàn bà của Lôi Kình tôi.- hắn bá đạo tuyên bố

"Xoẹt"... chiếc váy xinh đẹp bị lôi Kình xé rách không thương tiếc

- Không... dừng tay... a- cô liều mạng dãy giụa nhưng vô ích sức lực nam nữ khác nhau

Mặc cô la hét, khóc lóc cầu xin, hắn cúi xuống chiếm lấy đôi môi xinh đẹp của cô

- Mùi vị vẫn ngon miệng như trước. Bảo bối, em có biết khi vừa thấy em tôi muốn đè em dưới thân mà hung hăng trà đạp không? Dù lúc đó tôi đang bị thương. Em là một tiểu yêu tinh mê người.- giọng nói hắn ngập tràn d*c v*ng

- Anh là ác... ma...a.

hắn mạnh mẽ tiên vào cơ thể cô. Cô thật chặt, làm hắn phát điên

Trong căn phòng, đôi trai gái triền miên quấn lấy nhau.

Ngoài trời, mặt trăng ngượng ngùng che mặt, tên này thất là......

Đêm còn dài nha!!!

( Viết cảnh này khó hơn đọc mà. Ta rất cố gắng nha)

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… tầng cao nhất khách sạn "Thiên kinh"Như Băng bị Lôi kình kéo vào phòng tổng thống- Anh kéo tôi tới đây làm gì?- cô vừa tức vừa sợ- Em l*m t*nh nhân của tôi đi?!!như Băng tròn mắt kinh ngạc-Anh bị bênh à? Tự nhiên đưa ra một yêu cầu vô lý như thế?Lôi Kình cởi áo khoác âu phục, nới lỏng cà vạt, lười biếng dựa người vào ghế- Tôi không thích mắc nợ người khác-Có rất nhiêu cách báo đáp. Không có ai lại kì cục như anh!!!Lôi Kình nheo nheo con mắt lại- Tôi là người có thù sẽ trả nhưng có ơn chưa chắc đã báo. em là ngoại lệ đấy1- Anh là người thế nào thì mặc xác anh. Tôi đi đây, không mong gặp lại!- cô xoay gót bỏ đi.Khi tay cô vừa chạm tay nắm cửa thì câu nói của Lôi Kình làm cô khựng lại-Em mà bước ra khỏi đây thì sự nghiệp của cha và anh nuôi em tôi sẽ không đảm bảo là sẽ ổn định đâu!Đúng! Hắn đang uy h**p cô mà. Hắn thừa biết gia đình mẹ Phan có ơn rất lớn với cô mà. Khốn kiếp!!!Cô bước tới trước mặt hắn- Anh rốt cuộc muốn thế nào hả?- cô trừng mắt với hắnLôi Kình nhích miệng cười tà- Muốn điều mà em đang nghĩ đấy!Sao lại có người không biết liêm sỉ như hắn chứ?- Cô kêu khóc trong lòng-Tôi hối hận vì đã cứu anh. Đáng nhẽ... Á...- cô bị Lôi Kình đẩy ngã lên giường. Hắn nhanh chóng đặt cô dưới thân- Anh, cái tên điên này, làm cái trò gì thế hả?- Em đúng là được đằng chân lân đằng đầu mà. Dù muốn hay không em vẫn sẽ là đàn bà của Lôi Kình tôi.- hắn bá đạo tuyên bố"Xoẹt"... chiếc váy xinh đẹp bị lôi Kình xé rách không thương tiếc- Không... dừng tay... a- cô liều mạng dãy giụa nhưng vô ích sức lực nam nữ khác nhauMặc cô la hét, khóc lóc cầu xin, hắn cúi xuống chiếm lấy đôi môi xinh đẹp của cô- Mùi vị vẫn ngon miệng như trước. Bảo bối, em có biết khi vừa thấy em tôi muốn đè em dưới thân mà hung hăng trà đạp không? Dù lúc đó tôi đang bị thương. Em là một tiểu yêu tinh mê người.- giọng nói hắn ngập tràn d*c v*ng- Anh là ác... ma...a.hắn mạnh mẽ tiên vào cơ thể cô. Cô thật chặt, làm hắn phát điênTrong căn phòng, đôi trai gái triền miên quấn lấy nhau.Ngoài trời, mặt trăng ngượng ngùng che mặt, tên này thất là......Đêm còn dài nha!!!( Viết cảnh này khó hơn đọc mà. Ta rất cố gắng nha)

Chương 7: Thất thân