Khách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập…
Chương 9: Bị giam giữ
Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Sáng sớm hôm sauNhư Băng từ từ mở mắt ra. Cả người cô đau nhức ê ẩm. Nước mắt bất giác chảy ra, lần đầu tiên của cô bị cưỡng đoạt một cách thô bạo bởi một kẻ gần như xa lạ. Cô hận!Khóc suốt một buổi cô mới bình tĩnh lại mà quan sát nơi này. Đây không phải là căn phòng tối qua.Phịch...cô thực hiện cú hôn đất vô cùng ngọt ngào. Phía dưới truyền đến cảm giác đau đớn.Cái tên xấu xa không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.Bây giờ cô phát hiện thêm một việc là toàn thân cô trần như nhộng a. Đảo mắt một vòng, cô vơ lấy cái áo sơ mi bị ai đó vứt trên ghế.Cái áo dài chùm kín mông che được cảnh xuân bên trong nhưng cả người cô chằng chịt những vết xanh tím. Nhăn mày cô tận tình hỏi han tổ tông mấy đời thủ phạm ( anh Kình đấy)Bỏ qua khó chịu cô lê bước ra khỏi phòng. Phải đi thám hiểm đồn địch cái đã.( Ưu: anh kình thành kẻ thù từ bao giờ vậy?, Băng: từ 1s trước. Ngươi theo phe nào?, Ưu* đắn đo*: em ở phe trung lập.,Băng* cốc đầu*: ngươi là quân phản bội.,Ưu* đau khổ*: sao bảo dân chủ mà.huhu)Nơi này rộng qúa ha, nhưng sao vắng tanh vắng ngắt thế này .đang suy nghĩ vẩn vơ thì....- Tiểu thư cô dậ rồi?- một người phụ nữ xuất hiện sau lưng cô.( sao giống ma thế?)- À...ừm...bà là...???- cô lúng túng hỏi- Tôi là Hà Liên, quản gia ở đây. Mọi người gọi tôi là Hà tỷ.- người phụ nữ từ tốn giải thích- Hà tỷ, bà cho tôi biết sao tôi ở đây không?- Ông chủ mang cô về đây và ngài ấy đang chờ cô trong phòng ăn- Tôi không muốn gặp hắn. Cho hỏi đường ra khỏi đây?- Xin lỗi, không có lệnh của ông chủ cô không thể ra khỏi " Bảo Đế thành" .Mặt cô nhăn lại, vô cùng bực bội- Tôi sẽ đi gặp hắnCái tên xấu xa này đã phá đi trong sạch của người ta rồi còn định giam giữ trái phép người khác. Ta sẽ kiện!!!- cô thề với lòng mình* Cố lên nha chị. Thua cho đẹp một chút* Đồ miệng quạ, hư!!!
Sáng sớm hôm sau
Như Băng từ từ mở mắt ra. Cả người cô đau nhức ê ẩm. Nước mắt bất giác chảy ra, lần đầu tiên của cô bị cưỡng đoạt một cách thô bạo bởi một kẻ gần như xa lạ. Cô hận!
Khóc suốt một buổi cô mới bình tĩnh lại mà quan sát nơi này. Đây không phải là căn phòng tối qua.
Phịch...cô thực hiện cú hôn đất vô cùng ngọt ngào. Phía dưới truyền đến cảm giác đau đớn.
Cái tên xấu xa không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.
Bây giờ cô phát hiện thêm một việc là toàn thân cô trần như nhộng a. Đảo mắt một vòng, cô vơ lấy cái áo sơ mi bị ai đó vứt trên ghế.
Cái áo dài chùm kín mông che được cảnh xuân bên trong nhưng cả người cô chằng chịt những vết xanh tím. Nhăn mày cô tận tình hỏi han tổ tông mấy đời thủ phạm ( anh Kình đấy)
Bỏ qua khó chịu cô lê bước ra khỏi phòng. Phải đi thám hiểm đồn địch cái đã.
( Ưu: anh kình thành kẻ thù từ bao giờ vậy?, Băng: từ 1s trước. Ngươi theo phe nào?, Ưu* đắn đo*: em ở phe trung lập.,Băng* cốc đầu*: ngươi là quân phản bội.,Ưu* đau khổ*: sao bảo dân chủ mà.huhu)
Nơi này rộng qúa ha, nhưng sao vắng tanh vắng ngắt thế này .đang suy nghĩ vẩn vơ thì....
- Tiểu thư cô dậ rồi?- một người phụ nữ xuất hiện sau lưng cô.
( sao giống ma thế?)
- À...ừm...bà là...???- cô lúng túng hỏi
- Tôi là Hà Liên, quản gia ở đây. Mọi người gọi tôi là Hà tỷ.- người phụ nữ từ tốn giải thích
- Hà tỷ, bà cho tôi biết sao tôi ở đây không?
- Ông chủ mang cô về đây và ngài ấy đang chờ cô trong phòng ăn
- Tôi không muốn gặp hắn. Cho hỏi đường ra khỏi đây?
- Xin lỗi, không có lệnh của ông chủ cô không thể ra khỏi " Bảo Đế thành" .
Mặt cô nhăn lại, vô cùng bực bội
- Tôi sẽ đi gặp hắn
Cái tên xấu xa này đã phá đi trong sạch của người ta rồi còn định giam giữ trái phép người khác. Ta sẽ kiện!!!- cô thề với lòng mình
* Cố lên nha chị. Thua cho đẹp một chút
* Đồ miệng quạ, hư!!!
Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Sáng sớm hôm sauNhư Băng từ từ mở mắt ra. Cả người cô đau nhức ê ẩm. Nước mắt bất giác chảy ra, lần đầu tiên của cô bị cưỡng đoạt một cách thô bạo bởi một kẻ gần như xa lạ. Cô hận!Khóc suốt một buổi cô mới bình tĩnh lại mà quan sát nơi này. Đây không phải là căn phòng tối qua.Phịch...cô thực hiện cú hôn đất vô cùng ngọt ngào. Phía dưới truyền đến cảm giác đau đớn.Cái tên xấu xa không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.Bây giờ cô phát hiện thêm một việc là toàn thân cô trần như nhộng a. Đảo mắt một vòng, cô vơ lấy cái áo sơ mi bị ai đó vứt trên ghế.Cái áo dài chùm kín mông che được cảnh xuân bên trong nhưng cả người cô chằng chịt những vết xanh tím. Nhăn mày cô tận tình hỏi han tổ tông mấy đời thủ phạm ( anh Kình đấy)Bỏ qua khó chịu cô lê bước ra khỏi phòng. Phải đi thám hiểm đồn địch cái đã.( Ưu: anh kình thành kẻ thù từ bao giờ vậy?, Băng: từ 1s trước. Ngươi theo phe nào?, Ưu* đắn đo*: em ở phe trung lập.,Băng* cốc đầu*: ngươi là quân phản bội.,Ưu* đau khổ*: sao bảo dân chủ mà.huhu)Nơi này rộng qúa ha, nhưng sao vắng tanh vắng ngắt thế này .đang suy nghĩ vẩn vơ thì....- Tiểu thư cô dậ rồi?- một người phụ nữ xuất hiện sau lưng cô.( sao giống ma thế?)- À...ừm...bà là...???- cô lúng túng hỏi- Tôi là Hà Liên, quản gia ở đây. Mọi người gọi tôi là Hà tỷ.- người phụ nữ từ tốn giải thích- Hà tỷ, bà cho tôi biết sao tôi ở đây không?- Ông chủ mang cô về đây và ngài ấy đang chờ cô trong phòng ăn- Tôi không muốn gặp hắn. Cho hỏi đường ra khỏi đây?- Xin lỗi, không có lệnh của ông chủ cô không thể ra khỏi " Bảo Đế thành" .Mặt cô nhăn lại, vô cùng bực bội- Tôi sẽ đi gặp hắnCái tên xấu xa này đã phá đi trong sạch của người ta rồi còn định giam giữ trái phép người khác. Ta sẽ kiện!!!- cô thề với lòng mình* Cố lên nha chị. Thua cho đẹp một chút* Đồ miệng quạ, hư!!!