Khách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập…
Chương 16: Hắn là kẻ bại hoại, lăng nhăng
Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Trở về phòng, Như Băng thay một bộ đồ thật thoải mái. Nhìn lại tủ quần áo, cô không khỏi than thở: nhà giàu đúng là hoang phí thật!Cô thực không biết rằng tiền của Lôi Kình nhiều đến mức nào. Nếu mà biết thì chắc chắn cô sẽ không bất ngờ như thế này đâu.Suốt cả buổi sáng, cô bị Hà tỷ kéo đi tham quan "Bảo Đế Thành" .- Hạ tiểu thư, nơi này 5 khu: trung tâm, khu đông, khu tây, khu nam và khu bắc. Cô và ông chủ ở khu trung tâm nên bất cứ lúc nào muốn cô có thể gọi chúng tôi.-À, nơi này rộng thật nha.*và nó cũng quá sa sỉ đi*- cô nghĩ thêm- Đúng,thưa tiểu thưCô thoáng nhăn mày- Hà tỷ, bà đừng gọi tôi là tiểu thư này tiểu thư nọ được không? Cứ gọi tôi là Như Băng cho tiện.- Nhưng mà...- bà ta do dự- Không nhưng nhị gì hết.- cô không cho phép từ chối.Cuối cùng trước sự kiên quyết của cô, Hà tỷ đành chịu thua.Hai người đang nói chuyện vui vẻ thì Phúc bá chạy đến- Cô Hạ, đây là đồ ông chủ đưa cho cô.- vừa nói vừa đưa ra trước mặt cô- Đây là gì- Thẻ ngân hàng- Sao đưa cho tôi?- Mỗi một tình nhân của ông chủ đều có- Anh ta có rất nhiều phụ nữ?Ông ta ra vẻ đắc ý- Tất nhiên! Ông chủ hoàn mĩ....Bộp...cô đập bàn- Không thể chấp nhận được- Như Băng đừng giận. Ông chủ...- Không giận sao được? Hắn tuy giàu nhưng sao lại tiêu tiền phúng phí thế chứ? Đúng là bại hoại mà!- cô tỏ vẻ bất mãnHai người kia đứng hình. Cô gái này cũng qúa kì quặc đi. Ông chủ lần này sẽ rất thú vị đây.
Trở về phòng, Như Băng thay một bộ đồ thật thoải mái. Nhìn lại tủ quần áo, cô không khỏi than thở: nhà giàu đúng là hoang phí thật!
Cô thực không biết rằng tiền của Lôi Kình nhiều đến mức nào. Nếu mà biết thì chắc chắn cô sẽ không bất ngờ như thế này đâu.
Suốt cả buổi sáng, cô bị Hà tỷ kéo đi tham quan "Bảo Đế Thành" .
- Hạ tiểu thư, nơi này 5 khu: trung tâm, khu đông, khu tây, khu nam và khu bắc. Cô và ông chủ ở khu trung tâm nên bất cứ lúc nào muốn cô có thể gọi chúng tôi.
-À, nơi này rộng thật nha.*và nó cũng quá sa sỉ đi*- cô nghĩ thêm
- Đúng,thưa tiểu thư
Cô thoáng nhăn mày
- Hà tỷ, bà đừng gọi tôi là tiểu thư này tiểu thư nọ được không? Cứ gọi tôi là Như Băng cho tiện.
- Nhưng mà...- bà ta do dự
- Không nhưng nhị gì hết.- cô không cho phép từ chối.
Cuối cùng trước sự kiên quyết của cô, Hà tỷ đành chịu thua.
Hai người đang nói chuyện vui vẻ thì Phúc bá chạy đến
- Cô Hạ, đây là đồ ông chủ đưa cho cô.- vừa nói vừa đưa ra trước mặt cô
- Đây là gì
- Thẻ ngân hàng
- Sao đưa cho tôi?
- Mỗi một tình nhân của ông chủ đều có
- Anh ta có rất nhiều phụ nữ?
Ông ta ra vẻ đắc ý
- Tất nhiên! Ông chủ hoàn mĩ....
Bộp...cô đập bàn
- Không thể chấp nhận được
- Như Băng đừng giận. Ông chủ...
- Không giận sao được? Hắn tuy giàu nhưng sao lại tiêu tiền phúng phí thế chứ? Đúng là bại hoại mà!- cô tỏ vẻ bất mãn
Hai người kia đứng hình. Cô gái này cũng qúa kì quặc đi. Ông chủ lần này sẽ rất thú vị đây.
Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Trở về phòng, Như Băng thay một bộ đồ thật thoải mái. Nhìn lại tủ quần áo, cô không khỏi than thở: nhà giàu đúng là hoang phí thật!Cô thực không biết rằng tiền của Lôi Kình nhiều đến mức nào. Nếu mà biết thì chắc chắn cô sẽ không bất ngờ như thế này đâu.Suốt cả buổi sáng, cô bị Hà tỷ kéo đi tham quan "Bảo Đế Thành" .- Hạ tiểu thư, nơi này 5 khu: trung tâm, khu đông, khu tây, khu nam và khu bắc. Cô và ông chủ ở khu trung tâm nên bất cứ lúc nào muốn cô có thể gọi chúng tôi.-À, nơi này rộng thật nha.*và nó cũng quá sa sỉ đi*- cô nghĩ thêm- Đúng,thưa tiểu thưCô thoáng nhăn mày- Hà tỷ, bà đừng gọi tôi là tiểu thư này tiểu thư nọ được không? Cứ gọi tôi là Như Băng cho tiện.- Nhưng mà...- bà ta do dự- Không nhưng nhị gì hết.- cô không cho phép từ chối.Cuối cùng trước sự kiên quyết của cô, Hà tỷ đành chịu thua.Hai người đang nói chuyện vui vẻ thì Phúc bá chạy đến- Cô Hạ, đây là đồ ông chủ đưa cho cô.- vừa nói vừa đưa ra trước mặt cô- Đây là gì- Thẻ ngân hàng- Sao đưa cho tôi?- Mỗi một tình nhân của ông chủ đều có- Anh ta có rất nhiều phụ nữ?Ông ta ra vẻ đắc ý- Tất nhiên! Ông chủ hoàn mĩ....Bộp...cô đập bàn- Không thể chấp nhận được- Như Băng đừng giận. Ông chủ...- Không giận sao được? Hắn tuy giàu nhưng sao lại tiêu tiền phúng phí thế chứ? Đúng là bại hoại mà!- cô tỏ vẻ bất mãnHai người kia đứng hình. Cô gái này cũng qúa kì quặc đi. Ông chủ lần này sẽ rất thú vị đây.