Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 133: Nhìn nhất cử nhất động của cô

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… "Các anh thật khốn khiếp, Giang Triết anh ỷ thế h**p người anh lấy nhiều khi ít, Giang Triết, một đám đàn ông các anh khi dễ một cô gái yếu đuối, anh coi là cái gì?"Mặt Lục Không Cách gần như văn vẹo, cô gần như bị bệnh tâm thần lớn tiếng hô.Đau đớn trên người căn bản không tính là cái gì, chủ yếu nhất là đau đớn trong lòng. .Trong lòng giống như có một con dao găm hung hăng đâm vào."Lúc cô hạ thủ với Thiến Nhi, tất cả quy củ của tôi đã bị phá vỡ."Từng câu từng chữ Giang Triết nói, ánh mắt quét qua tay Lâm Bân."Giang Triết, chỉ là em yêu anh, chẳng qua là em yêu anh."Lục Không Cách không để ý tới đau đớn trên người, thoát khỏi tay Lâm Bân."Yêu tôi mà có thể tổn thương người vô tội?"Giang Triết nhìn Lục Không Cách, sau đó quay đầu nhìn hộ vệ bên cạnh ."Các ngươi đi xử lý đi, để cho cô ta chịu khổ sở hơn Thiến Nhi gấp ngàn lần."Anh lạnh lùng nói xong, liền đi ra ngoài."Giang Triết."Lâm Bân mở miệng.Giang Triết dừng bước, quay đầu nhìn Lâm Bân, ánh mắt gợn sóng không sợ hãi."Thật xin lỗi."Là chân thành áy náy, ban đầu chỉ là bởi vì thấy Lục Không Cách đáng thương, cho nên bất tri bất giác đến gần cô ta hơn, anh vẫn cho là cô ta có thể thực sự thích mình một chút, cho nên, lúc cô ta hỏi anh cái này cái kia, anh nghiêm túc chăm chỉ giải đáp.Về phần thuốc kia là cô ta nói với anh chơi thật vui, cầm đi xem một chút, lúc ấy anh cũng không suy nghĩ nhiều.Từ khi đó đến giờ cô ta đã có tâm tư.Là Lục Không Cách gieo gió gặt bão, vậy là không có biện pháp.Mà đáng thương nhất phải là Giang Thiến đi, cô là người vô tội nhất, nhưng một lần lại một lần bị tổn thương.Giang Triết không nói gì, chẳng qua thật sâu nhìn Lâm Bân, sau đó quay đầu, đi vào phòng của Giang Thiến.Cô vẫn còn nằm ở phòng kiểm tra, chỉ là A Đức đã gọi người đem chăn tới.Thời điểmvGiang Triết đi vào, Giang Thiến vẫn ngủ say như cũ, mặc dù sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.Anh ý bảo A Đức đi ra ngoài, bản thân ngồi xuống bên cạnh.Nắm tay Giang Thiến, gần như có chút không kiêng kị nhìn Giang Thiến.Đã rất nhiều ngày rồi, đây là lần đầu tiên có thểnhìn cô cẩn thận như vậy.Nhiều ngày trôi qua như vậy, chính anh tự ép trái tim mình xuống, không đi tìm cô.Mặc dù mỗi ngày những người hộ vệ kia đều báo cáo rõ ràng chi tiết mỗi chuyện cho anh nghe.Giang Triết vốn nghĩ cứ như vậy đi, không nhìn tới cô, nhưng sau lại phát hiện thật sự là không khống chế được bản thân.

"Các anh thật khốn khiếp, Giang Triết anh ỷ thế h**p người anh lấy nhiều khi ít, Giang Triết, một đám đàn ông các anh khi dễ một cô gái yếu đuối, anh coi là cái gì?"

Mặt Lục Không Cách gần như văn vẹo, cô gần như bị bệnh tâm thần lớn tiếng hô.

Đau đớn trên người căn bản không tính là cái gì, chủ yếu nhất là đau đớn trong lòng. .

Trong lòng giống như có một con dao găm hung hăng đâm vào.

"Lúc cô hạ thủ với Thiến Nhi, tất cả quy củ của tôi đã bị phá vỡ."

Từng câu từng chữ Giang Triết nói, ánh mắt quét qua tay Lâm Bân.

"Giang Triết, chỉ là em yêu anh, chẳng qua là em yêu anh."

Lục Không Cách không để ý tới đau đớn trên người, thoát khỏi tay Lâm Bân.

"Yêu tôi mà có thể tổn thương người vô tội?"

Giang Triết nhìn Lục Không Cách, sau đó quay đầu nhìn hộ vệ bên cạnh .

"Các ngươi đi xử lý đi, để cho cô ta chịu khổ sở hơn Thiến Nhi gấp ngàn lần."

Anh lạnh lùng nói xong, liền đi ra ngoài.

"Giang Triết."

Lâm Bân mở miệng.

Giang Triết dừng bước, quay đầu nhìn Lâm Bân, ánh mắt gợn sóng không sợ hãi.

"Thật xin lỗi."

Là chân thành áy náy, ban đầu chỉ là bởi vì thấy Lục Không Cách đáng thương, cho nên bất tri bất giác đến gần cô ta hơn, anh vẫn cho là cô ta có thể thực sự thích mình một chút, cho nên, lúc cô ta hỏi anh cái này cái kia, anh nghiêm túc chăm chỉ giải đáp.

Về phần thuốc kia là cô ta nói với anh chơi thật vui, cầm đi xem một chút, lúc ấy anh cũng không suy nghĩ nhiều.

Từ khi đó đến giờ cô ta đã có tâm tư.

Là Lục Không Cách gieo gió gặt bão, vậy là không có biện pháp.

Mà đáng thương nhất phải là Giang Thiến đi, cô là người vô tội nhất, nhưng một lần lại một lần bị tổn thương.

Giang Triết không nói gì, chẳng qua thật sâu nhìn Lâm Bân, sau đó quay đầu, đi vào phòng của Giang Thiến.

Cô vẫn còn nằm ở phòng kiểm tra, chỉ là A Đức đã gọi người đem chăn tới.

Thời điểmvGiang Triết đi vào, Giang Thiến vẫn ngủ say như cũ, mặc dù sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.

Anh ý bảo A Đức đi ra ngoài, bản thân ngồi xuống bên cạnh.

Nắm tay Giang Thiến, gần như có chút không kiêng kị nhìn Giang Thiến.

Đã rất nhiều ngày rồi, đây là lần đầu tiên có thểnhìn cô cẩn thận như vậy.

Nhiều ngày trôi qua như vậy, chính anh tự ép trái tim mình xuống, không đi tìm cô.

Mặc dù mỗi ngày những người hộ vệ kia đều báo cáo rõ ràng chi tiết mỗi chuyện cho anh nghe.

Giang Triết vốn nghĩ cứ như vậy đi, không nhìn tới cô, nhưng sau lại phát hiện thật sự là không khống chế được bản thân.

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… "Các anh thật khốn khiếp, Giang Triết anh ỷ thế h**p người anh lấy nhiều khi ít, Giang Triết, một đám đàn ông các anh khi dễ một cô gái yếu đuối, anh coi là cái gì?"Mặt Lục Không Cách gần như văn vẹo, cô gần như bị bệnh tâm thần lớn tiếng hô.Đau đớn trên người căn bản không tính là cái gì, chủ yếu nhất là đau đớn trong lòng. .Trong lòng giống như có một con dao găm hung hăng đâm vào."Lúc cô hạ thủ với Thiến Nhi, tất cả quy củ của tôi đã bị phá vỡ."Từng câu từng chữ Giang Triết nói, ánh mắt quét qua tay Lâm Bân."Giang Triết, chỉ là em yêu anh, chẳng qua là em yêu anh."Lục Không Cách không để ý tới đau đớn trên người, thoát khỏi tay Lâm Bân."Yêu tôi mà có thể tổn thương người vô tội?"Giang Triết nhìn Lục Không Cách, sau đó quay đầu nhìn hộ vệ bên cạnh ."Các ngươi đi xử lý đi, để cho cô ta chịu khổ sở hơn Thiến Nhi gấp ngàn lần."Anh lạnh lùng nói xong, liền đi ra ngoài."Giang Triết."Lâm Bân mở miệng.Giang Triết dừng bước, quay đầu nhìn Lâm Bân, ánh mắt gợn sóng không sợ hãi."Thật xin lỗi."Là chân thành áy náy, ban đầu chỉ là bởi vì thấy Lục Không Cách đáng thương, cho nên bất tri bất giác đến gần cô ta hơn, anh vẫn cho là cô ta có thể thực sự thích mình một chút, cho nên, lúc cô ta hỏi anh cái này cái kia, anh nghiêm túc chăm chỉ giải đáp.Về phần thuốc kia là cô ta nói với anh chơi thật vui, cầm đi xem một chút, lúc ấy anh cũng không suy nghĩ nhiều.Từ khi đó đến giờ cô ta đã có tâm tư.Là Lục Không Cách gieo gió gặt bão, vậy là không có biện pháp.Mà đáng thương nhất phải là Giang Thiến đi, cô là người vô tội nhất, nhưng một lần lại một lần bị tổn thương.Giang Triết không nói gì, chẳng qua thật sâu nhìn Lâm Bân, sau đó quay đầu, đi vào phòng của Giang Thiến.Cô vẫn còn nằm ở phòng kiểm tra, chỉ là A Đức đã gọi người đem chăn tới.Thời điểmvGiang Triết đi vào, Giang Thiến vẫn ngủ say như cũ, mặc dù sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.Anh ý bảo A Đức đi ra ngoài, bản thân ngồi xuống bên cạnh.Nắm tay Giang Thiến, gần như có chút không kiêng kị nhìn Giang Thiến.Đã rất nhiều ngày rồi, đây là lần đầu tiên có thểnhìn cô cẩn thận như vậy.Nhiều ngày trôi qua như vậy, chính anh tự ép trái tim mình xuống, không đi tìm cô.Mặc dù mỗi ngày những người hộ vệ kia đều báo cáo rõ ràng chi tiết mỗi chuyện cho anh nghe.Giang Triết vốn nghĩ cứ như vậy đi, không nhìn tới cô, nhưng sau lại phát hiện thật sự là không khống chế được bản thân.

Chương 133: Nhìn nhất cử nhất động của cô