Tác giả:

Khách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập…

Chương 31: Nguyên nhân

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Sáng sớm, những tia nắng chiếu vào phòng làm ngưới con gái nhăn nhăn mi tình giấc.Toàn thân cô đau nhức, vừa muốn lật người cảm giác nhói buốt đến tận tim khiến cô không giám động. Những hình ảnh kinh hoàng kia như thước phim quay chậm đang diễn ra trong đầu cô. Cô rùng mình sợ hãi. Hắn đáng sợ hơn cô nghĩ. Hắn còn kinh khủng hơn cả ma quỷ. Thứ ngự trị trong cô chỉ sợ hãi và sợ hãi.Cô đã sai khi chọc giận hắn. Thần thời gian xin người hãy cho thời gian trôi nhanh đi. Cô mệt lắm rồi!Cạch. ..cửa phòng mở ra.Như phản xạ cô thu mình lại run rẩy. Nhìn cảnh này Hà tỷ cảm thấy thật chua sót. Một cô gái tốt sao số lại khổ thế này.- Tiểu Băng đừng sợ! Ta là Hà tỷ- bà đau lòng nóiNghe thấy âm thanh quen thuộc cô thò cái đầu nhỏ ra. Nước mắt kìm nén đã lâu giờ tuôn ra như mưa.Thấy cô khóc Hà tỷ vội tiến tới ôm cô vào lòng. Sợ đụng vào vết thương khiến nó đau thêm nên bà rất ô nhu nhẹ nhàng vô về cô, an ủi cô.- Đứa trẻ tội nghiệp, đừng khóc.- tuy nói vậy nhưng nước mắt bà vẫn chảy ra.Cô không nói gì mà chỉ nức nở trong lòng bà. Trên người bà có mùi hương của mẹ. Nó khiến cô an tâm, thả lỏng.Mãi một lúc sau nhịp thở của cô trầm ổn, Hà tỷ mới buông cô ra. Bà thở dài. Hai người này đúng là oan gia mà. Ông chủ, ngài thật sự để ỳ người ta rồi. Nhưng không biết ngài có thể sớm nhận ra không. Đừng để bản thân hối hận.--------- phân cách tuyến --------Tầng cao nhất của toà cao ốc Vạn NiênRầm...tiếng đập bàn giận dữ- Lôi Kình, tôi nói cậu bao nhiêu lần rồi là tới chỗ tôi kiểm tra rồi mà cậu không nghe.- Âu Dương Khắc hét lênBuông tập tài liệu ra, hắn ngẩng đầu lên- Đã 3 năm kể từ lúc tìm thấy Diệp Vi, nó không tái phát nữa.Âu Dương Khắc lắc đầu- Cái bệnh cuồng kiểm xoát của cậu càng ngày càng nặng rồi. Cứ việc gì không đúng như kế hoạch của cậu là tự nhiên cậu lại nổi điên lên như biến thành kẻ khác vậy. Nhưng sao tự dưng lại tái phát chứ? Mà kẻ chịu trận lại là cô bé đáng yêu kia?- tò mòÂu Dương Khắc không khỏi thở dài. Sao số cô gái nhỏ này lại khổ thế? Lần nào hắn gặp cô là lúc ấy cô bị cái tên b**n th** này làm cho thừa sống thiếu chết.Nghe câu hỏ của Âu Dương Khắc, Lôi Kình lại nhớ về tiểu bướng bỉnh này. Nếu cô ngoan một chút thì hắn sẽ không nổi điên mà đối với cô như vậy. Chờ hắn đi công tác về mong sẽ thấy được sự thay đổi của cô.( đúng là tên cuồng ngược mà! Làm chị Băng thành con nhím thế mà không thấy tội lỗi. Ta chọc chết ngươi *làm hình nộm rơm đâm cho đỡ tức nhổ nước miếng cho hắn chết đuối*)

Sáng sớm, những tia nắng chiếu vào phòng làm ngưới con gái nhăn nhăn mi tình giấc.

Toàn thân cô đau nhức, vừa muốn lật người cảm giác nhói buốt đến tận tim khiến cô không giám động. Những hình ảnh kinh hoàng kia như thước phim quay chậm đang diễn ra trong đầu cô. Cô rùng mình sợ hãi. Hắn đáng sợ hơn cô nghĩ. Hắn còn kinh khủng hơn cả ma quỷ. Thứ ngự trị trong cô chỉ sợ hãi và sợ hãi.

Cô đã sai khi chọc giận hắn. Thần thời gian xin người hãy cho thời gian trôi nhanh đi. Cô mệt lắm rồi!

Cạch. ..cửa phòng mở ra.

Như phản xạ cô thu mình lại run rẩy. Nhìn cảnh này Hà tỷ cảm thấy thật chua sót. Một cô gái tốt sao số lại khổ thế này.

- Tiểu Băng đừng sợ! Ta là Hà tỷ- bà đau lòng nói

Nghe thấy âm thanh quen thuộc cô thò cái đầu nhỏ ra. Nước mắt kìm nén đã lâu giờ tuôn ra như mưa.

Thấy cô khóc Hà tỷ vội tiến tới ôm cô vào lòng. Sợ đụng vào vết thương khiến nó đau thêm nên bà rất ô nhu nhẹ nhàng vô về cô, an ủi cô.

- Đứa trẻ tội nghiệp, đừng khóc.- tuy nói vậy nhưng nước mắt bà vẫn chảy ra.

Cô không nói gì mà chỉ nức nở trong lòng bà. Trên người bà có mùi hương của mẹ. Nó khiến cô an tâm, thả lỏng.

Mãi một lúc sau nhịp thở của cô trầm ổn, Hà tỷ mới buông cô ra. Bà thở dài. Hai người này đúng là oan gia mà. Ông chủ, ngài thật sự để ỳ người ta rồi. Nhưng không biết ngài có thể sớm nhận ra không. Đừng để bản thân hối hận.

--------- phân cách tuyến --------

Tầng cao nhất của toà cao ốc Vạn Niên

Rầm...tiếng đập bàn giận dữ

- Lôi Kình, tôi nói cậu bao nhiêu lần rồi là tới chỗ tôi kiểm tra rồi mà cậu không nghe.- Âu Dương Khắc hét lên

Buông tập tài liệu ra, hắn ngẩng đầu lên

- Đã 3 năm kể từ lúc tìm thấy Diệp Vi, nó không tái phát nữa.

Âu Dương Khắc lắc đầu

- Cái bệnh cuồng kiểm xoát của cậu càng ngày càng nặng rồi. Cứ việc gì không đúng như kế hoạch của cậu là tự nhiên cậu lại nổi điên lên như biến thành kẻ khác vậy. Nhưng sao tự dưng lại tái phát chứ? Mà kẻ chịu trận lại là cô bé đáng yêu kia?- tò mò

Âu Dương Khắc không khỏi thở dài. Sao số cô gái nhỏ này lại khổ thế? Lần nào hắn gặp cô là lúc ấy cô bị cái tên b**n th** này làm cho thừa sống thiếu chết.

Nghe câu hỏ của Âu Dương Khắc, Lôi Kình lại nhớ về tiểu bướng bỉnh này. Nếu cô ngoan một chút thì hắn sẽ không nổi điên mà đối với cô như vậy. Chờ hắn đi công tác về mong sẽ thấy được sự thay đổi của cô.

( đúng là tên cuồng ngược mà! Làm chị Băng thành con nhím thế mà không thấy tội lỗi. Ta chọc chết ngươi *làm hình nộm rơm đâm cho đỡ tức nhổ nước miếng cho hắn chết đuối*)

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Sáng sớm, những tia nắng chiếu vào phòng làm ngưới con gái nhăn nhăn mi tình giấc.Toàn thân cô đau nhức, vừa muốn lật người cảm giác nhói buốt đến tận tim khiến cô không giám động. Những hình ảnh kinh hoàng kia như thước phim quay chậm đang diễn ra trong đầu cô. Cô rùng mình sợ hãi. Hắn đáng sợ hơn cô nghĩ. Hắn còn kinh khủng hơn cả ma quỷ. Thứ ngự trị trong cô chỉ sợ hãi và sợ hãi.Cô đã sai khi chọc giận hắn. Thần thời gian xin người hãy cho thời gian trôi nhanh đi. Cô mệt lắm rồi!Cạch. ..cửa phòng mở ra.Như phản xạ cô thu mình lại run rẩy. Nhìn cảnh này Hà tỷ cảm thấy thật chua sót. Một cô gái tốt sao số lại khổ thế này.- Tiểu Băng đừng sợ! Ta là Hà tỷ- bà đau lòng nóiNghe thấy âm thanh quen thuộc cô thò cái đầu nhỏ ra. Nước mắt kìm nén đã lâu giờ tuôn ra như mưa.Thấy cô khóc Hà tỷ vội tiến tới ôm cô vào lòng. Sợ đụng vào vết thương khiến nó đau thêm nên bà rất ô nhu nhẹ nhàng vô về cô, an ủi cô.- Đứa trẻ tội nghiệp, đừng khóc.- tuy nói vậy nhưng nước mắt bà vẫn chảy ra.Cô không nói gì mà chỉ nức nở trong lòng bà. Trên người bà có mùi hương của mẹ. Nó khiến cô an tâm, thả lỏng.Mãi một lúc sau nhịp thở của cô trầm ổn, Hà tỷ mới buông cô ra. Bà thở dài. Hai người này đúng là oan gia mà. Ông chủ, ngài thật sự để ỳ người ta rồi. Nhưng không biết ngài có thể sớm nhận ra không. Đừng để bản thân hối hận.--------- phân cách tuyến --------Tầng cao nhất của toà cao ốc Vạn NiênRầm...tiếng đập bàn giận dữ- Lôi Kình, tôi nói cậu bao nhiêu lần rồi là tới chỗ tôi kiểm tra rồi mà cậu không nghe.- Âu Dương Khắc hét lênBuông tập tài liệu ra, hắn ngẩng đầu lên- Đã 3 năm kể từ lúc tìm thấy Diệp Vi, nó không tái phát nữa.Âu Dương Khắc lắc đầu- Cái bệnh cuồng kiểm xoát của cậu càng ngày càng nặng rồi. Cứ việc gì không đúng như kế hoạch của cậu là tự nhiên cậu lại nổi điên lên như biến thành kẻ khác vậy. Nhưng sao tự dưng lại tái phát chứ? Mà kẻ chịu trận lại là cô bé đáng yêu kia?- tò mòÂu Dương Khắc không khỏi thở dài. Sao số cô gái nhỏ này lại khổ thế? Lần nào hắn gặp cô là lúc ấy cô bị cái tên b**n th** này làm cho thừa sống thiếu chết.Nghe câu hỏ của Âu Dương Khắc, Lôi Kình lại nhớ về tiểu bướng bỉnh này. Nếu cô ngoan một chút thì hắn sẽ không nổi điên mà đối với cô như vậy. Chờ hắn đi công tác về mong sẽ thấy được sự thay đổi của cô.( đúng là tên cuồng ngược mà! Làm chị Băng thành con nhím thế mà không thấy tội lỗi. Ta chọc chết ngươi *làm hình nộm rơm đâm cho đỡ tức nhổ nước miếng cho hắn chết đuối*)

Chương 31: Nguyên nhân