Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…
Chương 152
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Editor: June_duahauBình thường chỉ cần đi bộ vài bước, nhưng hôm nay tựa hồ đặc biệt dài.Cuối cùng cũng đi tới phòng, đặt Giang Thiến lên trên giường.Giang Triết tựa như trút được gánh nặng rồi lại buồn bã như mất đi, ngay cả bản thân mình cũng không biết tại sao tâm tình lại trở nên phức tạp như vậy.“Được rồi, ngủ đi, hử?”.Anh cúi người, cẩn thận đắp chăn giúp cô.Giang Thiến bĩu môi, hơi thở của anh cứ vấn vương quanh cô, khiến cho cả người cô đều chóng mặt, anh làm sao lại nói ra lời sát phong cảnh như vậy.“Nói hay lắm, hôm nay nhất định phải chờ em ngủ thiếp đi mới được đến công ty.”Ngày đó nghe thư ký nói gần đây đang bận rộn một hợp đồng, đối phương là một Tổng giám đốc xinh đẹp mê người, cô mới không ngu mà thả anh ra ngoài.“Được.”Giang Triết hoàn toàn không nghi ngờ gì, chỉ kéo chiếc ghế qua, ngồi xuống bên cạnh mép giường Giang Thiến.“Anh, khi còn bé, anh luôn cầm tay của em ngủ.”Người nào đó được voi đòi tiên.Tay Giang Triết khẽ run lên một cái, rốt cuộc đưa tay ra, nắm lấy tay Giang Thiến.“Anh làm sao vậy? Khẩn trương như thế, chỉ là anh trai cầm tay em gái một cái thôi mà.”Hết lần này tới lần khác, Giang Thiến chẳng qua là chỉ sợ thiên hạ không loạn, còn vẽ thêm chân cho rắn nói ra những lời này.Mặt Giang Triết tối lại, đứng dậy, kéo cái ghế ra muốn đi.“Anh dám đi.”Giọng nói nhẹ nhàng không mang theo chút tình cảm nào, lại làm cho người kia bỗng dừng lại bước chân.Thở dài một tiếng, “Hôm nay tất cả mọi người đều đang bận, không thể không có nguyên tắc mặc kệ bọn họ.”“Vậy sao anh còn tới đây?”.Giang Thiến tức giận.“Sợ em quên uống thuốc, trưa hôm qua không đến, em không uống thuốc, trưa hôm trước không tới, em cũng không có uống thuốc.”Hừ, rõ là cố ý.“A.”Giang Thiến kéo dài giọng, “Nhưng mà, anh, em không bỏ anh được làm sao bậy giờ?”.Giọng nói mềm mại, ánh mắt trong suốt, trực tiếp lấn át đánh thẳng vào đại não Giang Triết, anh phải cố gắng kìm lòng, tự nguyện ngồi xuống, sau đó cầm lấy tay Giang Thiến.“Được, anh sẽ chờ em ngủ rồi mới đi.”Giang Thiến nhắm mắt lại.“Anh, trước kia anh đều ôm em ngủ.”Đầu Giang Triết hiện ra mấy vạch đen.“Giang Thiến, em rốt cuộc có buồn ngủ không?”.Giang Thiến ủy khuất chu miệng mếu máo, “Anh, em đang bệnh đấy!”.Nhỏ giọng lên án lại như cũ khiến cho Giang Triết đau lòng.Anh thở dài một tiếng.“Thiến Nhi, anh biết em nghĩ cái gì, hà cớ gì phải như vậy?”.Anh đứng dậy, lần này là rời đi thật không hề dừng lại.
Editor: June_duahau
Bình thường chỉ cần đi bộ vài bước, nhưng hôm nay tựa hồ đặc biệt dài.
Cuối cùng cũng đi tới phòng, đặt Giang Thiến lên trên giường.
Giang Triết tựa như trút được gánh nặng rồi lại buồn bã như mất đi, ngay cả bản thân mình cũng không biết tại sao tâm tình lại trở nên phức tạp như vậy.
“Được rồi, ngủ đi, hử?”.
Anh cúi người, cẩn thận đắp chăn giúp cô.
Giang Thiến bĩu môi, hơi thở của anh cứ vấn vương quanh cô, khiến cho cả người cô đều chóng mặt, anh làm sao lại nói ra lời sát phong cảnh như vậy.
“Nói hay lắm, hôm nay nhất định phải chờ em ngủ thiếp đi mới được đến công ty.”
Ngày đó nghe thư ký nói gần đây đang bận rộn một hợp đồng, đối phương là một Tổng giám đốc xinh đẹp mê người, cô mới không ngu mà thả anh ra ngoài.
“Được.”
Giang Triết hoàn toàn không nghi ngờ gì, chỉ kéo chiếc ghế qua, ngồi xuống bên cạnh mép giường Giang Thiến.
“Anh, khi còn bé, anh luôn cầm tay của em ngủ.”
Người nào đó được voi đòi tiên.
Tay Giang Triết khẽ run lên một cái, rốt cuộc đưa tay ra, nắm lấy tay Giang Thiến.
“Anh làm sao vậy? Khẩn trương như thế, chỉ là anh trai cầm tay em gái một cái thôi mà.”
Hết lần này tới lần khác, Giang Thiến chẳng qua là chỉ sợ thiên hạ không loạn, còn vẽ thêm chân cho rắn nói ra những lời này.
Mặt Giang Triết tối lại, đứng dậy, kéo cái ghế ra muốn đi.
“Anh dám đi.”
Giọng nói nhẹ nhàng không mang theo chút tình cảm nào, lại làm cho người kia bỗng dừng lại bước chân.
Thở dài một tiếng, “Hôm nay tất cả mọi người đều đang bận, không thể không có nguyên tắc mặc kệ bọn họ.”
“Vậy sao anh còn tới đây?”.
Giang Thiến tức giận.
“Sợ em quên uống thuốc, trưa hôm qua không đến, em không uống thuốc, trưa hôm trước không tới, em cũng không có uống thuốc.”
Hừ, rõ là cố ý.
“A.”
Giang Thiến kéo dài giọng, “Nhưng mà, anh, em không bỏ anh được làm sao bậy giờ?”.
Giọng nói mềm mại, ánh mắt trong suốt, trực tiếp lấn át đánh thẳng vào đại não Giang Triết, anh phải cố gắng kìm lòng, tự nguyện ngồi xuống, sau đó cầm lấy tay Giang Thiến.
“Được, anh sẽ chờ em ngủ rồi mới đi.”
Giang Thiến nhắm mắt lại.
“Anh, trước kia anh đều ôm em ngủ.”
Đầu Giang Triết hiện ra mấy vạch đen.
“Giang Thiến, em rốt cuộc có buồn ngủ không?”.
Giang Thiến ủy khuất chu miệng mếu máo, “Anh, em đang bệnh đấy!”.
Nhỏ giọng lên án lại như cũ khiến cho Giang Triết đau lòng.
Anh thở dài một tiếng.
“Thiến Nhi, anh biết em nghĩ cái gì, hà cớ gì phải như vậy?”.
Anh đứng dậy, lần này là rời đi thật không hề dừng lại.
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Editor: June_duahauBình thường chỉ cần đi bộ vài bước, nhưng hôm nay tựa hồ đặc biệt dài.Cuối cùng cũng đi tới phòng, đặt Giang Thiến lên trên giường.Giang Triết tựa như trút được gánh nặng rồi lại buồn bã như mất đi, ngay cả bản thân mình cũng không biết tại sao tâm tình lại trở nên phức tạp như vậy.“Được rồi, ngủ đi, hử?”.Anh cúi người, cẩn thận đắp chăn giúp cô.Giang Thiến bĩu môi, hơi thở của anh cứ vấn vương quanh cô, khiến cho cả người cô đều chóng mặt, anh làm sao lại nói ra lời sát phong cảnh như vậy.“Nói hay lắm, hôm nay nhất định phải chờ em ngủ thiếp đi mới được đến công ty.”Ngày đó nghe thư ký nói gần đây đang bận rộn một hợp đồng, đối phương là một Tổng giám đốc xinh đẹp mê người, cô mới không ngu mà thả anh ra ngoài.“Được.”Giang Triết hoàn toàn không nghi ngờ gì, chỉ kéo chiếc ghế qua, ngồi xuống bên cạnh mép giường Giang Thiến.“Anh, khi còn bé, anh luôn cầm tay của em ngủ.”Người nào đó được voi đòi tiên.Tay Giang Triết khẽ run lên một cái, rốt cuộc đưa tay ra, nắm lấy tay Giang Thiến.“Anh làm sao vậy? Khẩn trương như thế, chỉ là anh trai cầm tay em gái một cái thôi mà.”Hết lần này tới lần khác, Giang Thiến chẳng qua là chỉ sợ thiên hạ không loạn, còn vẽ thêm chân cho rắn nói ra những lời này.Mặt Giang Triết tối lại, đứng dậy, kéo cái ghế ra muốn đi.“Anh dám đi.”Giọng nói nhẹ nhàng không mang theo chút tình cảm nào, lại làm cho người kia bỗng dừng lại bước chân.Thở dài một tiếng, “Hôm nay tất cả mọi người đều đang bận, không thể không có nguyên tắc mặc kệ bọn họ.”“Vậy sao anh còn tới đây?”.Giang Thiến tức giận.“Sợ em quên uống thuốc, trưa hôm qua không đến, em không uống thuốc, trưa hôm trước không tới, em cũng không có uống thuốc.”Hừ, rõ là cố ý.“A.”Giang Thiến kéo dài giọng, “Nhưng mà, anh, em không bỏ anh được làm sao bậy giờ?”.Giọng nói mềm mại, ánh mắt trong suốt, trực tiếp lấn át đánh thẳng vào đại não Giang Triết, anh phải cố gắng kìm lòng, tự nguyện ngồi xuống, sau đó cầm lấy tay Giang Thiến.“Được, anh sẽ chờ em ngủ rồi mới đi.”Giang Thiến nhắm mắt lại.“Anh, trước kia anh đều ôm em ngủ.”Đầu Giang Triết hiện ra mấy vạch đen.“Giang Thiến, em rốt cuộc có buồn ngủ không?”.Giang Thiến ủy khuất chu miệng mếu máo, “Anh, em đang bệnh đấy!”.Nhỏ giọng lên án lại như cũ khiến cho Giang Triết đau lòng.Anh thở dài một tiếng.“Thiến Nhi, anh biết em nghĩ cái gì, hà cớ gì phải như vậy?”.Anh đứng dậy, lần này là rời đi thật không hề dừng lại.