Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 161: Thân ái, tạm biệt! (7)

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Mấy ngày nay, Lý Thanh Hàng quả thật bận ngập đầu, hết vụ án này đến vụ án kia.Chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, liền lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện thoại cho Giang Thiến, mặc dù mỗi lần bên kia đều thờ ơ lặp lại một điệp khúc: ‘Dạ’, ‘Vâng’, ‘Được’.Sau khi Giang Thiến tới phòng bệnh gặp Giang Triết, trên đường trở về thì nhận được điện thoại của Lý Thanh Hàng.“Nha đầu, em đang làm gì vậy?”“Dạ.”May mà Lý Thanh Hàng cũng đã quen với kiểu ‘hỏi một đằng trả lời một nẻo’ của Giang Thiến.“Ở trên xe?”Giang Thiến không biết làm sao Lý Thanh Hàng lại luyện được đôi tai nhạy như vậy, tựa như bất kể mình làm chuyện gì, đều bị anh ta đoán được rất chuẩn xác.“Anh muốn nói gì à?”Nghĩ tới đây, âm thanh của Giang Thiến đã không còn dễ nghe như vậy rồi.“Mệt quá. Muốn nghe giọng nói của em một chút, nhưng mà, hôm nay tâm trạng của Giang Thiến nhà ta không được tốt lắm.”“Này.”Giang Thiến hơi tức giận.Người này gần đây không biết bị làm sao vậy, thích dùng một số từ xưng hô gọi Giang Thiến lung tung lộn xộn hết cả lên, ví như nha đầu, ví như tiểu Thiến Thiến, lại ví như cô nhóc, dù sao chỉ cần anh ta thấy cái gì thuận miệng thì sẽ xưng hô với mình cái đó.Giang Thiến đã từng kháng nghị nhưng không có hiệu quả, vì thế cũng luyện thành thóiquen.Chẳng qua hôm nay tâm trạng không tốt.“Tiểu Thiến xinh đẹp, nói cho anh trai biết em có chuyện gì vậy?”Đáng đời Lý Thanh Hàng xui xẻo, hôm nay Giang Thiến cực kỳ mẫn cảm với hai chữ ‘anh trai’ này, sau khi anh ta vừa nói ra cái từ này, liền cúp điện thoại.Có chút khó hiểu khi cú điện thoại này bị ngắt.Cho nên Lý Thanh Hàng tưởng rằng đường dây kết nối bị trục trặc, liền bấm số Giang Thiến gọi lại, nhưng Giang Thiến vẫn không nhận máy, lần này Lý Thanh Hàng đã nhân ra có thể mình nói sai rồi.“Điện thoại của anh trai ư?”Giang Thiến nhắm mắt lại, không nói câu nào.Mãi cho đến khi về tới nhà, cô cũng không nói câu nào.Lúc ăn cơm tối, Lý Thanh Hàng vội vàng chạy về.Có hẹn với vài đối tác, nhưng thật sự lo lắng cho Giang Thiến, nên đã thoái thác toàn bộ.Lúc người giúp việc mở cửa cho anh, liếc mắt nhìn Giang Thiến đang ngồi trên ghế salon, Lý Thanh Hàng liền hiểu ra, sở dĩ Giang Thiến có bộ dáng này, chỉ có liên quan đến một người, đó là Giang Triết.“Buổi tối, đi xem phim đi.”“Anh, em không muốn làm bóng đèn.”“Hả, hình như không ai mời em cùng đi.”“Anh, anh đúng là có người yêu không cần em gái.”Lý Thanh Yểu bất mãn kháng nghị.

Mấy ngày nay, Lý Thanh Hàng quả thật bận ngập đầu, hết vụ án này đến vụ án kia.

Chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, liền lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện
thoại cho Giang Thiến, mặc dù mỗi lần bên kia đều thờ ơ lặp lại một điệp khúc: ‘Dạ’, ‘Vâng’, ‘Được’.

Sau khi Giang Thiến tới phòng bệnh gặp Giang Triết, trên đường trở về thì nhận được điện thoại của Lý Thanh Hàng.

“Nha đầu, em đang làm gì vậy?”

“Dạ.”

May mà Lý Thanh Hàng cũng đã quen với kiểu ‘hỏi một đằng trả lời một nẻo’ của Giang Thiến.

“Ở trên xe?”

Giang Thiến không biết làm sao Lý Thanh Hàng lại luyện được đôi tai nhạy như
vậy, tựa như bất kể mình làm chuyện gì, đều bị anh ta đoán được rất
chuẩn xác.

“Anh muốn nói gì à?”

Nghĩ tới đây, âm thanh của Giang Thiến đã không còn dễ nghe như vậy rồi.

“Mệt quá. Muốn nghe giọng nói của em một chút, nhưng mà, hôm nay tâm trạng của Giang Thiến nhà ta không được tốt lắm.”

“Này.”

Giang Thiến hơi tức giận.

Người này gần đây không biết bị làm sao vậy, thích dùng một số từ xưng hô gọi Giang Thiến lung tung lộn xộn hết cả lên, ví như nha đầu, ví như tiểu
Thiến Thiến, lại ví như cô nhóc, dù sao chỉ cần anh ta thấy cái gì thuận miệng thì sẽ xưng hô với mình cái đó.

Giang Thiến đã từng kháng nghị nhưng không có hiệu quả, vì thế cũng luyện thành thói

quen.

Chẳng qua hôm nay tâm trạng không tốt.

“Tiểu Thiến xinh đẹp, nói cho anh trai biết em có chuyện gì vậy?”

Đáng đời Lý Thanh Hàng xui xẻo, hôm nay Giang Thiến cực kỳ mẫn cảm với hai
chữ ‘anh trai’ này, sau khi anh ta vừa nói ra cái từ này, liền cúp điện
thoại.

Có chút khó hiểu khi cú điện thoại này bị ngắt.

Cho nên Lý Thanh Hàng tưởng rằng đường dây kết nối bị trục trặc, liền bấm
số Giang Thiến gọi lại, nhưng Giang Thiến vẫn không nhận máy, lần này Lý Thanh Hàng đã nhân ra có thể mình nói sai rồi.

“Điện thoại của anh trai ư?”

Giang Thiến nhắm mắt lại, không nói câu nào.

Mãi cho đến khi về tới nhà, cô cũng không nói câu nào.

Lúc ăn cơm tối, Lý Thanh Hàng vội vàng chạy về.

Có hẹn với vài đối tác, nhưng thật sự lo lắng cho Giang Thiến, nên đã thoái thác toàn bộ.

Lúc người giúp việc mở cửa cho anh, liếc mắt nhìn Giang Thiến đang ngồi
trên ghế salon, Lý Thanh Hàng liền hiểu ra, sở dĩ Giang Thiến có bộ dáng này, chỉ có liên quan đến một người, đó là Giang Triết.

“Buổi tối, đi xem phim đi.”

“Anh, em không muốn làm bóng đèn.”

“Hả, hình như không ai mời em cùng đi.”

“Anh, anh đúng là có người yêu không cần em gái.”

Lý Thanh Yểu bất mãn kháng nghị.

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Mấy ngày nay, Lý Thanh Hàng quả thật bận ngập đầu, hết vụ án này đến vụ án kia.Chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, liền lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện thoại cho Giang Thiến, mặc dù mỗi lần bên kia đều thờ ơ lặp lại một điệp khúc: ‘Dạ’, ‘Vâng’, ‘Được’.Sau khi Giang Thiến tới phòng bệnh gặp Giang Triết, trên đường trở về thì nhận được điện thoại của Lý Thanh Hàng.“Nha đầu, em đang làm gì vậy?”“Dạ.”May mà Lý Thanh Hàng cũng đã quen với kiểu ‘hỏi một đằng trả lời một nẻo’ của Giang Thiến.“Ở trên xe?”Giang Thiến không biết làm sao Lý Thanh Hàng lại luyện được đôi tai nhạy như vậy, tựa như bất kể mình làm chuyện gì, đều bị anh ta đoán được rất chuẩn xác.“Anh muốn nói gì à?”Nghĩ tới đây, âm thanh của Giang Thiến đã không còn dễ nghe như vậy rồi.“Mệt quá. Muốn nghe giọng nói của em một chút, nhưng mà, hôm nay tâm trạng của Giang Thiến nhà ta không được tốt lắm.”“Này.”Giang Thiến hơi tức giận.Người này gần đây không biết bị làm sao vậy, thích dùng một số từ xưng hô gọi Giang Thiến lung tung lộn xộn hết cả lên, ví như nha đầu, ví như tiểu Thiến Thiến, lại ví như cô nhóc, dù sao chỉ cần anh ta thấy cái gì thuận miệng thì sẽ xưng hô với mình cái đó.Giang Thiến đã từng kháng nghị nhưng không có hiệu quả, vì thế cũng luyện thành thóiquen.Chẳng qua hôm nay tâm trạng không tốt.“Tiểu Thiến xinh đẹp, nói cho anh trai biết em có chuyện gì vậy?”Đáng đời Lý Thanh Hàng xui xẻo, hôm nay Giang Thiến cực kỳ mẫn cảm với hai chữ ‘anh trai’ này, sau khi anh ta vừa nói ra cái từ này, liền cúp điện thoại.Có chút khó hiểu khi cú điện thoại này bị ngắt.Cho nên Lý Thanh Hàng tưởng rằng đường dây kết nối bị trục trặc, liền bấm số Giang Thiến gọi lại, nhưng Giang Thiến vẫn không nhận máy, lần này Lý Thanh Hàng đã nhân ra có thể mình nói sai rồi.“Điện thoại của anh trai ư?”Giang Thiến nhắm mắt lại, không nói câu nào.Mãi cho đến khi về tới nhà, cô cũng không nói câu nào.Lúc ăn cơm tối, Lý Thanh Hàng vội vàng chạy về.Có hẹn với vài đối tác, nhưng thật sự lo lắng cho Giang Thiến, nên đã thoái thác toàn bộ.Lúc người giúp việc mở cửa cho anh, liếc mắt nhìn Giang Thiến đang ngồi trên ghế salon, Lý Thanh Hàng liền hiểu ra, sở dĩ Giang Thiến có bộ dáng này, chỉ có liên quan đến một người, đó là Giang Triết.“Buổi tối, đi xem phim đi.”“Anh, em không muốn làm bóng đèn.”“Hả, hình như không ai mời em cùng đi.”“Anh, anh đúng là có người yêu không cần em gái.”Lý Thanh Yểu bất mãn kháng nghị.

Chương 161: Thân ái, tạm biệt! (7)