Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 163: Thân ái, tạm biệt! (9)

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Bên kia không biết làm gì lại đang lặng lẽ đốt pháo hoa, Lý Thanh hàng đột nhiên cảm thấy đó là một bức tranh xinh đẹp biết bao.Nếu có thể, anh chỉ muốn cứ như vậy đi bên cạnh Giang Thiến.Hai người rất ít nói chuyện, thỉnh thoảng có một đôi tình nhân đi qua bọn họ, họ cười nói tự nhiên, khiến cho khóe miệng Giang Thiến khẽ giương lên.Lý Thanh Hàng nghiêng đầu nhìn Giang Thiến, ngón tay hết co lại duỗi, duỗi lại co.Đường dành cho người đi bộ được chia làm hai khu vực, khu vực trước mặt là dành cho người dân có thu nhập trung bình, những thứ đồ bình thường, giá có vẻ thấp.Khu vực phía sau thuộc về những kẻ có tiền, một bộ trang phục đơn giản cũng có giá mấy ngàn, thậm chí trên vạn.Trước kia Giang Thiến rất ít khi đến đây đi dạo, quần áo của cô từ trong ra ngoài đều là Giang Triết sắp xếp.Còn chưa tới mùa, Giang Triết đã cho người mang rất nhiều quần áo tới.Cho dù hiện tại hai người đã chia tay, không ở chung một nhà, nhưng mấy hôm trước Giang Triết đã cho người mang quần áo mùa xuân đến cho cô.Cho nên, Giang Thiến đối với nơi này tương đối hiếu kỳ, vì thế, liền muốn Lý Thanh Hàng tiếp tục đi về phía trước.Lý Thanh Hàng vốn cầu còn không được, vừa nghe Giang Thiến nói như vậy, vội vàng đưa cô đi về hướng đối diện phía sau một đoạn.Đi được nửa đường, bước chân của Giang Thiến đột nhiên dừng lại, sắc mặt cũng trở nên bi thương, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm phố đối diện.Lý Thanh Hàng cảm thấy có gì đó không đúng, vội vàng quay đầu, chỉ thấy đối diện rõ ràng là Giang Triết đi cùng một cô gái.Đây là lần đầu tiên kể từ hôm Giang Thiến chạy trốn khỏi bệnh viện, cô gặp lại Giang Triết.Tuy về sau cô có gọi qua điện thoại vài lần, cũng biết Giang Triết sớm đã đi làm, nhưng mà nhìn thấy anh ở đây, tâm tình cô cũng không biết có mùi vị gì nữa.Anh bây giờ dường như gầy đi rất nhiều, cằm nuôi một đám râu ria.Từ lúc nào anh bắt đầu thích để râu ria như vậy, anh vốn rất ghét nhưng thứ này mà, mỗi buổi sáng trước khi đi làm đều phải cạo râu thật sạch không còn một mảnh.Người kia chắc là Đỗ Hân Lệ rồi, khoác áo choàng màu vàng, xinh đẹp động lòng người như vậy, nhìn từ xa, như vậy mới đúng là một đôi trai tài gái sắc…

Bên kia không biết làm gì lại đang lặng lẽ đốt pháo hoa, Lý Thanh hàng đột nhiên cảm thấy đó là một bức tranh xinh đẹp biết bao.

Nếu có thể, anh chỉ muốn cứ như vậy đi bên cạnh Giang Thiến.

Hai người rất ít nói chuyện, thỉnh thoảng có một đôi tình nhân đi qua bọn
họ, họ cười nói tự nhiên, khiến cho khóe miệng Giang Thiến khẽ giương
lên.

Lý Thanh Hàng nghiêng đầu nhìn Giang Thiến, ngón tay hết co lại duỗi, duỗi lại co.

Đường dành cho người đi bộ được chia làm hai khu vực, khu vực trước mặt là
dành cho người dân có thu nhập trung bình, những thứ đồ bình thường, giá có vẻ thấp.

Khu vực phía sau thuộc về những kẻ có tiền, một bộ trang phục đơn giản cũng có giá mấy ngàn, thậm chí trên vạn.

Trước kia Giang Thiến rất ít khi đến đây đi dạo, quần áo của cô từ trong ra ngoài đều là Giang Triết sắp xếp.

Còn chưa tới mùa, Giang Triết đã cho người mang rất nhiều quần áo tới.

Cho dù hiện tại hai người đã chia tay, không ở chung một nhà, nhưng mấy hôm trước Giang Triết đã cho người mang quần áo mùa xuân đến cho cô.

Cho nên, Giang Thiến đối với nơi này tương đối hiếu kỳ, vì thế, liền muốn Lý Thanh Hàng tiếp tục đi về phía trước.

Lý Thanh Hàng vốn cầu còn không được, vừa nghe Giang Thiến nói như vậy, vội vàng đưa cô đi về hướng đối diện phía sau một đoạn.

Đi được nửa đường, bước chân của Giang Thiến đột nhiên dừng lại, sắc mặt
cũng trở nên bi thương, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm phố đối diện.

Lý Thanh Hàng cảm thấy có gì đó không đúng, vội vàng quay đầu, chỉ thấy đối diện rõ ràng là Giang Triết đi cùng một cô gái.

Đây là lần đầu tiên kể từ hôm Giang Thiến chạy trốn khỏi bệnh viện, cô gặp lại Giang Triết.

Tuy về sau cô có gọi qua điện thoại vài lần, cũng biết Giang Triết sớm đã
đi làm, nhưng mà nhìn thấy anh ở đây, tâm tình cô cũng không biết có mùi vị gì nữa.

Anh bây giờ dường như gầy đi rất nhiều, cằm nuôi một đám râu ria.

Từ lúc nào anh bắt đầu thích để râu ria như vậy, anh vốn rất ghét nhưng
thứ này mà, mỗi buổi sáng trước khi đi làm đều phải cạo râu thật sạch
không còn một mảnh.

Người kia chắc là Đỗ Hân Lệ rồi, khoác áo choàng màu vàng, xinh đẹp động lòng người như vậy, nhìn từ xa, như vậy
mới đúng là một đôi trai tài gái sắc…

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Bên kia không biết làm gì lại đang lặng lẽ đốt pháo hoa, Lý Thanh hàng đột nhiên cảm thấy đó là một bức tranh xinh đẹp biết bao.Nếu có thể, anh chỉ muốn cứ như vậy đi bên cạnh Giang Thiến.Hai người rất ít nói chuyện, thỉnh thoảng có một đôi tình nhân đi qua bọn họ, họ cười nói tự nhiên, khiến cho khóe miệng Giang Thiến khẽ giương lên.Lý Thanh Hàng nghiêng đầu nhìn Giang Thiến, ngón tay hết co lại duỗi, duỗi lại co.Đường dành cho người đi bộ được chia làm hai khu vực, khu vực trước mặt là dành cho người dân có thu nhập trung bình, những thứ đồ bình thường, giá có vẻ thấp.Khu vực phía sau thuộc về những kẻ có tiền, một bộ trang phục đơn giản cũng có giá mấy ngàn, thậm chí trên vạn.Trước kia Giang Thiến rất ít khi đến đây đi dạo, quần áo của cô từ trong ra ngoài đều là Giang Triết sắp xếp.Còn chưa tới mùa, Giang Triết đã cho người mang rất nhiều quần áo tới.Cho dù hiện tại hai người đã chia tay, không ở chung một nhà, nhưng mấy hôm trước Giang Triết đã cho người mang quần áo mùa xuân đến cho cô.Cho nên, Giang Thiến đối với nơi này tương đối hiếu kỳ, vì thế, liền muốn Lý Thanh Hàng tiếp tục đi về phía trước.Lý Thanh Hàng vốn cầu còn không được, vừa nghe Giang Thiến nói như vậy, vội vàng đưa cô đi về hướng đối diện phía sau một đoạn.Đi được nửa đường, bước chân của Giang Thiến đột nhiên dừng lại, sắc mặt cũng trở nên bi thương, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm phố đối diện.Lý Thanh Hàng cảm thấy có gì đó không đúng, vội vàng quay đầu, chỉ thấy đối diện rõ ràng là Giang Triết đi cùng một cô gái.Đây là lần đầu tiên kể từ hôm Giang Thiến chạy trốn khỏi bệnh viện, cô gặp lại Giang Triết.Tuy về sau cô có gọi qua điện thoại vài lần, cũng biết Giang Triết sớm đã đi làm, nhưng mà nhìn thấy anh ở đây, tâm tình cô cũng không biết có mùi vị gì nữa.Anh bây giờ dường như gầy đi rất nhiều, cằm nuôi một đám râu ria.Từ lúc nào anh bắt đầu thích để râu ria như vậy, anh vốn rất ghét nhưng thứ này mà, mỗi buổi sáng trước khi đi làm đều phải cạo râu thật sạch không còn một mảnh.Người kia chắc là Đỗ Hân Lệ rồi, khoác áo choàng màu vàng, xinh đẹp động lòng người như vậy, nhìn từ xa, như vậy mới đúng là một đôi trai tài gái sắc…

Chương 163: Thân ái, tạm biệt! (9)