Tác giả:

Ở biệt thự Mạnh gia, lần đầu tiên trong đời, Quý Nghiên trực tiếp đứng nghe lén ngoài cửa phòng bạn trai. Âm thanh cao thấp thỉnh thoảng từ trong phòng truyền ra, phụ nữ r*n r* yêu kiều, đàn ông đ*ng t*nh gầm nhẹ, nếu như đây không phải là phòng của Mạnh Thiếu Tuyền, cô nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai, lúng túng không biết làm thế nào cho phải. Dù sao âm thanh bên trong thật sự rất lớn, cho dù bị ngăn cách bởi một cánh cửa cô cũng có thể cảm nhận được hai người kia đang kịch liệt như thế nào. "Bảo bối. . . . . . Em chặt quá. . . . . . Thả lỏng một chút. . . . . ." "Ư. . . . . . Thật sâu. . . . . . A. . . . . . Không cần. . . . . ." "Thiếu Tuyền. . . . . . Không cần. . . . . ." ". . . . . ." Quý Nghiên rất muốn thuyết phục mình là cô đã đi nhầm phòng. Thế nhưng âm thanh quen thuộc kia, hai năm qua đã sớm khắc thật sâu vào trong trí nhớ, muốn cô tự lừa mình dối người cũng khó. Nhưng tại sao giọng nữ đó lại nghe quen tai như vậy? Cực kỳ giống với. . . Sẽ không, em ấy bây giờ nên ở nước…

Chương 32: Ôm nhau ngủ

Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như MạngTác giả: Hạ Lan ÂmTruyện Ngôn TìnhỞ biệt thự Mạnh gia, lần đầu tiên trong đời, Quý Nghiên trực tiếp đứng nghe lén ngoài cửa phòng bạn trai. Âm thanh cao thấp thỉnh thoảng từ trong phòng truyền ra, phụ nữ r*n r* yêu kiều, đàn ông đ*ng t*nh gầm nhẹ, nếu như đây không phải là phòng của Mạnh Thiếu Tuyền, cô nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai, lúng túng không biết làm thế nào cho phải. Dù sao âm thanh bên trong thật sự rất lớn, cho dù bị ngăn cách bởi một cánh cửa cô cũng có thể cảm nhận được hai người kia đang kịch liệt như thế nào. "Bảo bối. . . . . . Em chặt quá. . . . . . Thả lỏng một chút. . . . . ." "Ư. . . . . . Thật sâu. . . . . . A. . . . . . Không cần. . . . . ." "Thiếu Tuyền. . . . . . Không cần. . . . . ." ". . . . . ." Quý Nghiên rất muốn thuyết phục mình là cô đã đi nhầm phòng. Thế nhưng âm thanh quen thuộc kia, hai năm qua đã sớm khắc thật sâu vào trong trí nhớ, muốn cô tự lừa mình dối người cũng khó. Nhưng tại sao giọng nữ đó lại nghe quen tai như vậy? Cực kỳ giống với. . . Sẽ không, em ấy bây giờ nên ở nước… "Ha ha....."Trong một góc phòng ăn, một cô gái tóc ngắn không để ý hình tượng vỗ bàn cười to, cười đến nước mắt cũng sắp chảy ra!Bộ dạng khi ghen của chỉ huy thật là đáng yêu nha!Qủa thực là tức đến sắp phát hỏa mà vẫn còn nói được lời ác độc nham hiểm như vậy, thật là buồn cười chết mất!Chàng trai bên cạnh cô thì sợ hết hồn, vội vàng đưa tay che miệng của cô, gầm nhẹ nói: "Cậu muốn chết hả? Nói nhỏ thôi, bị phát hiện bây giờ."Cô gái v**t v* tay của anh, lơ đễnh nói: "Yên tâm, chúng ta đeo mặt nạ da người, chỉ huy nhận không ra đâu."Phong liếc cô một cái, lành lạnh nói: "Cậu cho rằng chỉ huy cũng 'thông minh' giống cậu sao?"Sương hoàn toàn không nghe lời anh nói, giơ điện thoại di động lên, vui vẻ truyền hiện trường trực tiếp cho Ứng San.Chỉ là cô không biết, điện thoại của Ứng San bây giờ lại đang ở trên tay Y Mạt Thuần.Phong: "Qúa bỉ ổi! Chỉ huy ghen cậu cũng muốn mù quáng tham gia vào, có cái gì hứng thú đâu chứ?"Sương cũng không quay đầu lại: "Ít nói nhảm đi, mình cũng không tin là cậu không hề tò mò, chỉ huy ghen đó nha, đây là trường hợp khó gặp cỡ nào cậu có biết không hả?"Phong: ".............."Được rồi, quả thật anh cũng rất tò mò >_

"Ha ha....."

Trong một góc phòng ăn, một cô gái tóc ngắn không để ý hình tượng vỗ bàn cười to, cười đến nước mắt cũng sắp chảy ra!

Bộ dạng khi ghen của chỉ huy thật là đáng yêu nha!

Qủa thực là tức đến sắp phát hỏa mà vẫn còn nói được lời ác độc nham hiểm như vậy, thật là buồn cười chết mất!

Chàng trai bên cạnh cô thì sợ hết hồn, vội vàng đưa tay che miệng của cô, gầm nhẹ nói: "Cậu muốn chết hả? Nói nhỏ thôi, bị phát hiện bây giờ."

Cô gái v**t v* tay của anh, lơ đễnh nói: "Yên tâm, chúng ta đeo mặt nạ da người, chỉ huy nhận không ra đâu."

Phong liếc cô một cái, lành lạnh nói: "Cậu cho rằng chỉ huy cũng 'thông minh' giống cậu sao?"

Sương hoàn toàn không nghe lời anh nói, giơ điện thoại di động lên, vui vẻ truyền hiện trường trực tiếp cho Ứng San.

Chỉ là cô không biết, điện thoại của Ứng San bây giờ lại đang ở trên tay Y Mạt Thuần.

Phong: "Qúa bỉ ổi! Chỉ huy ghen cậu cũng muốn mù quáng tham gia vào, có cái gì hứng thú đâu chứ?"

Sương cũng không quay đầu lại: "Ít nói nhảm đi, mình cũng không tin là cậu không hề tò mò, chỉ huy ghen đó nha, đây là trường hợp khó gặp cỡ nào cậu có biết không hả?"

Phong: ".............."

Được rồi, quả thật anh cũng rất tò mò >_

Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như MạngTác giả: Hạ Lan ÂmTruyện Ngôn TìnhỞ biệt thự Mạnh gia, lần đầu tiên trong đời, Quý Nghiên trực tiếp đứng nghe lén ngoài cửa phòng bạn trai. Âm thanh cao thấp thỉnh thoảng từ trong phòng truyền ra, phụ nữ r*n r* yêu kiều, đàn ông đ*ng t*nh gầm nhẹ, nếu như đây không phải là phòng của Mạnh Thiếu Tuyền, cô nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai, lúng túng không biết làm thế nào cho phải. Dù sao âm thanh bên trong thật sự rất lớn, cho dù bị ngăn cách bởi một cánh cửa cô cũng có thể cảm nhận được hai người kia đang kịch liệt như thế nào. "Bảo bối. . . . . . Em chặt quá. . . . . . Thả lỏng một chút. . . . . ." "Ư. . . . . . Thật sâu. . . . . . A. . . . . . Không cần. . . . . ." "Thiếu Tuyền. . . . . . Không cần. . . . . ." ". . . . . ." Quý Nghiên rất muốn thuyết phục mình là cô đã đi nhầm phòng. Thế nhưng âm thanh quen thuộc kia, hai năm qua đã sớm khắc thật sâu vào trong trí nhớ, muốn cô tự lừa mình dối người cũng khó. Nhưng tại sao giọng nữ đó lại nghe quen tai như vậy? Cực kỳ giống với. . . Sẽ không, em ấy bây giờ nên ở nước… "Ha ha....."Trong một góc phòng ăn, một cô gái tóc ngắn không để ý hình tượng vỗ bàn cười to, cười đến nước mắt cũng sắp chảy ra!Bộ dạng khi ghen của chỉ huy thật là đáng yêu nha!Qủa thực là tức đến sắp phát hỏa mà vẫn còn nói được lời ác độc nham hiểm như vậy, thật là buồn cười chết mất!Chàng trai bên cạnh cô thì sợ hết hồn, vội vàng đưa tay che miệng của cô, gầm nhẹ nói: "Cậu muốn chết hả? Nói nhỏ thôi, bị phát hiện bây giờ."Cô gái v**t v* tay của anh, lơ đễnh nói: "Yên tâm, chúng ta đeo mặt nạ da người, chỉ huy nhận không ra đâu."Phong liếc cô một cái, lành lạnh nói: "Cậu cho rằng chỉ huy cũng 'thông minh' giống cậu sao?"Sương hoàn toàn không nghe lời anh nói, giơ điện thoại di động lên, vui vẻ truyền hiện trường trực tiếp cho Ứng San.Chỉ là cô không biết, điện thoại của Ứng San bây giờ lại đang ở trên tay Y Mạt Thuần.Phong: "Qúa bỉ ổi! Chỉ huy ghen cậu cũng muốn mù quáng tham gia vào, có cái gì hứng thú đâu chứ?"Sương cũng không quay đầu lại: "Ít nói nhảm đi, mình cũng không tin là cậu không hề tò mò, chỉ huy ghen đó nha, đây là trường hợp khó gặp cỡ nào cậu có biết không hả?"Phong: ".............."Được rồi, quả thật anh cũng rất tò mò >_

Chương 32: Ôm nhau ngủ