Tòa cao ốc ba mươi tầng của tập đoàn Hằng Viễn nằm tại trung tâm thành phố Giang Nam, cao vút tầng mây, từ xa nhìn vào vô cùng khí thế. Quảng trường trước cửa tập đoàn, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen chậm rãi dừng lại, bảo vệ tòa nhà nhìn thấy biển số xe quen thuộc, lập tức chủ động lại gần, trên mặt lộ vẻ tươi cười: “Trời nóng như vậy mà Giản tiểu thư còn tới thăm tổng giám đốc Mạnh sao, đúng là phu thê tình thâm.” Đây là trung tâm thương mại phồn hoa nhất Giang Nam, chung quanh đầy rẫy nhà cao tầng, chiếc Rolls-Royce Phantom đỗ tại nơi này hấp dẫn vô số ánh mắt, mọi người đều hiếu kỳ, chỉ thấy một cô gái mặc chiếc váy đen có khuôn mặt xinh đẹp từ trên xe bước xuống. Cô gái trẻ nhìn qua cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, mái tóc dài tới eo xõa trên vai, da thịt toàn thân trắng mịn như tuyết, càng tôn lên mái tóc đen dài, sáng bóng, khiến người người đều nảy sinh cảm giác vô cùng kích động. Trên khuôn mặt tinh xảo của cô đeo cặp kính Cehearts, không nhìn rõ ngũ quan, nhưng phong cách…
Chương 22: Tín vật đính ước
Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh MẽTác giả: Hàn Dẫn TốTruyện Ngôn TìnhTòa cao ốc ba mươi tầng của tập đoàn Hằng Viễn nằm tại trung tâm thành phố Giang Nam, cao vút tầng mây, từ xa nhìn vào vô cùng khí thế. Quảng trường trước cửa tập đoàn, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen chậm rãi dừng lại, bảo vệ tòa nhà nhìn thấy biển số xe quen thuộc, lập tức chủ động lại gần, trên mặt lộ vẻ tươi cười: “Trời nóng như vậy mà Giản tiểu thư còn tới thăm tổng giám đốc Mạnh sao, đúng là phu thê tình thâm.” Đây là trung tâm thương mại phồn hoa nhất Giang Nam, chung quanh đầy rẫy nhà cao tầng, chiếc Rolls-Royce Phantom đỗ tại nơi này hấp dẫn vô số ánh mắt, mọi người đều hiếu kỳ, chỉ thấy một cô gái mặc chiếc váy đen có khuôn mặt xinh đẹp từ trên xe bước xuống. Cô gái trẻ nhìn qua cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, mái tóc dài tới eo xõa trên vai, da thịt toàn thân trắng mịn như tuyết, càng tôn lên mái tóc đen dài, sáng bóng, khiến người người đều nảy sinh cảm giác vô cùng kích động. Trên khuôn mặt tinh xảo của cô đeo cặp kính Cehearts, không nhìn rõ ngũ quan, nhưng phong cách… Editor: Diệp Thanh Trúc.Dù sao cũng là bữa tiệc từ thiện do phu nhân thị trưởng tổ chức, Ngu Vô Song cũng nên cho người ta chút mặt mũi, dù sao cũng còn nhiều thời gian, cô cần gì hơn thua lúc này?Đừng nói vội, cô có thể đòi lại nhanh thôi, không ai có thể trốn được!......Lúc bữa tiệc bắt đầu, ánh đèn xung quanh tối dần, hình ảnh hiện lên là ở vùng núi phía Tây Trung Quốc, mùa đông rét lạnh, đứa bé mang dép đi lại trên con đường nhỏ gập ghềnh uốn lượn đầy băng tuyết, những khuôn mặt non nớt hơi rụt rè trước ống kính, nhưng tròng mắt của chúng lại sáng ngời đến lạ kì, khiến người có thể cảm nhận được sự ngây thơ trong sáng.Hình ảnh k*ch th*ch lòng người, sau đoạn phim ngắn mười phút, không ít người đều đã lã chã rơi lệ.Lúc này Phương Man Ngọc đi lên đài, bà cầm khăn giấy chấm nhẹ khóe mắt, giọng nói hơi nặng nề: "Lần trước tôi và chồng đi khảo sát ở vùng núi Tây Bắc đã phát hiện ra một ngôi làng nhỏ, phần lớn người trẻ tuổi trong làng đều ra ngoài đi làm, chỉ để lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, ở đó mấy đứa bé chỉ ăn hai bữa cơm một ngày, chỉ ngày lễ ngày tết mới được ăn thịt."Thật sự rất cảm động, lời bà nói hơi đứt quãng, giọng nói nghẹn ngào, khóe mắt còn lóe ra từng giọt nước trong suốt: "Tôi biết Nam Giang có rất nhiều người tốt, đoạn phim ngắn này chỉ chiếu đến cái giá lạnh trong mùa đông ở nơi đó, nếu mọi người thấy hứng thú có thể đến đó xem."Tiệc từ thiện luôn là nơi để kẻ có tiền mua danh chuộc tiếng, dù thật hay giả đều có chút đồng tình, phải có chút hành động trước mặt mọi người.Qúa trình của buổi từ thiện rất đơn giản, chính là mỗi người quyên một vật ra rồi vật đó sẽ thuộc về người trả giá cao nhất, tiền kia dĩ nhiên là để đi từ thiện, hơn nữa đây còn là bữa tiệc do phu nhân thị trưởng tổ chức, mọi người đều kêu giá lên trời, cao hơn giá trị của vật đấu giá không biết bao nhiêu lần, chỉ sợ giá tiền thấp sẽ làm hỏng thân phận.Ngu Vô Song hơi nghiêng đầu, nhìn lướt qua sự náo nhiệt dưới sân, bên môi nở nụ cười châm biếm, cô tin Phương Man Ngọc thật sự bị những đứa bé vùng sâu vùng xa kia cảm động, nhưng chẳng có cảm giác gì với những con người kia (người đang đấu giá.)Cũng chỉ là dùng tiền mua vinh dự, thứ những người này không thiếu nhất chính là tiền, sao có thể buông tha cơ hội nâng giá trị bản thân tốt như vậy được?"Qúa nhàm chán à?" Dường như cảm nhận được tâm trạng của cô gái bên cạnh, Hoắc Cố Chi nắm lấy bàn tay ngọc ngà của cô, nghiêng người nhỏ giọng hỏi.Người đàn ông dịu dàng như ngọc, cực kỳ mê người, có lẽ là tham gia quân ngũ nhiều năm, làn da của anh hơi đen, có nét giống Mạnh Thiếu Văn, không hiểu tại sao trong khoảnh khắc ấy, Ngu Vô Song lại tưởng tượng anh thành Mạnh Thiếu Văn, chỉ có điều ý niệm mới nổi lên nhanh chóng bị cô đè xuống.Cô rút tay khỏi tay anh, ánh mắt hơi hoảng hốt, mím môi nhẹ giọng cười: "Anh quyên góp cái gì?"Có lẽ người đàn ông này ở ngoài sẽ quyết liệt độc ác, nhưng đối xử với cô rất tốt, hơn nữa anh là người duy nhất trên thế gian có thể phân biệt rõ ràng ai là Giản Uyển Như, ai là Giản Uyển Linh, thân mật như người thân cũng không phân biệt được bằng anh.Hoắc Cố Chi ưu nhã vắt hai chân, quần tây đen bao bọc đôi chân dài, cực kỳ đẹp trai, mấy tiểu thư ngồi bên cạnh thẹn thùng nhìn anh, khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu vô cùng.Chỉ có điều anh không hề liếc nhìn lại, khuôn mặt lạnh lùng, bây giờ nghe Ngu Vô Song hỏi, anh mới nhướn mày thân thiện mỉm cười: "Là đồng hồ Cartier, anh lấy ở trong phòng để quần áo ra."Ánh đèn trong hội trường hơi mờ, nụ cười sáng chói của anh ngay lập tức mê hoặc hết mấy cô bé xung quanh. Ngu Vô Song thấy vậy, mím môi đáp một tiếng rồi im lặng.Xem đi, người đàn ông này luôn có thể hấp dẫn người bên cạnh như thế, mặc dù năm nay anh đã ba mươi tám nhưng sự quyến rũ vẫn b*n r* bốn phía, phụ nữ thật đáng buồn, mỗi lần đối mặt với cái tuổi hai mươi tám này, cô đều cảm thấy khủng hoảng.Tuổi trẻ không giữ được lâu, qua mấy năm nữa cô già đi rồi, người đàn ông này còn có thể đối tốt với cô như vậy không? Cô là Papaverrhoeas (Ngu Mỹ Nhân) nhưng lại không thể vĩnh viễn trở thành Papaverrhoeas trong mắt anh!"Vật đấu giá tiếp theo sẽ là chiếc nhẫn kim cương do cô Giản Uyển Như quyên góp, mọi người chớ xem thường chiếc nhẫn này, đây chính là vật đính ước của Mạnh tổng Hằng Viễn và cô Giản Uyển Như lúc còn trẻ, rất có ý nghĩa!"
Editor: Diệp Thanh Trúc.
Dù sao cũng là bữa tiệc từ thiện do phu nhân thị trưởng tổ chức, Ngu Vô
Song cũng nên cho người ta chút mặt mũi, dù sao cũng còn nhiều thời
gian, cô cần gì hơn thua lúc này?
Đừng nói vội, cô có thể đòi lại nhanh thôi, không ai có thể trốn được!
......
Lúc bữa tiệc bắt đầu, ánh đèn xung quanh tối dần, hình ảnh hiện lên là ở vùng núi phía Tây Trung Quốc, mùa đông rét lạnh, đứa bé mang dép đi lại trên con đường nhỏ gập ghềnh uốn lượn đầy băng tuyết, những khuôn mặt
non nớt hơi rụt rè trước ống kính, nhưng tròng mắt của chúng lại sáng
ngời đến lạ kì, khiến người có thể cảm nhận được sự ngây thơ trong sáng.
Hình ảnh k*ch th*ch lòng người, sau đoạn phim ngắn mười phút, không ít người đều đã lã chã rơi lệ.
Lúc này Phương Man Ngọc đi lên đài, bà cầm khăn giấy chấm nhẹ khóe mắt,
giọng nói hơi nặng nề: "Lần trước tôi và chồng đi khảo sát ở vùng núi
Tây Bắc đã phát hiện ra một ngôi làng nhỏ, phần lớn người trẻ tuổi trong làng đều ra ngoài đi làm, chỉ để lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, ở đó mấy đứa bé chỉ ăn hai bữa cơm một ngày, chỉ ngày lễ ngày tết mới được
ăn thịt."
Thật sự rất cảm động, lời bà nói hơi đứt quãng, giọng nói nghẹn ngào,
khóe mắt còn lóe ra từng giọt nước trong suốt: "Tôi biết Nam Giang có
rất nhiều người tốt, đoạn phim ngắn này chỉ chiếu đến cái giá lạnh trong mùa đông ở nơi đó, nếu mọi người thấy hứng thú có thể đến đó xem."
Tiệc từ thiện luôn là nơi để kẻ có tiền mua danh chuộc tiếng, dù thật
hay giả đều có chút đồng tình, phải có chút hành động trước mặt mọi
người.
Qúa trình của buổi từ thiện rất đơn giản, chính là mỗi người quyên một
vật ra rồi vật đó sẽ thuộc về người trả giá cao nhất, tiền kia dĩ nhiên
là để đi từ thiện, hơn nữa đây còn là bữa tiệc do phu nhân thị trưởng tổ chức, mọi người đều kêu giá lên trời, cao hơn giá trị của vật đấu giá
không biết bao nhiêu lần, chỉ sợ giá tiền thấp sẽ làm hỏng thân phận.
Ngu Vô Song hơi nghiêng đầu, nhìn lướt qua sự náo nhiệt dưới sân, bên
môi nở nụ cười châm biếm, cô tin Phương Man Ngọc thật sự bị những đứa bé vùng sâu vùng xa kia cảm động, nhưng chẳng có cảm giác gì với những con người kia (người đang đấu giá.)
Cũng chỉ là dùng tiền mua vinh dự, thứ những người này không thiếu nhất
chính là tiền, sao có thể buông tha cơ hội nâng giá trị bản thân tốt như vậy được?
"Qúa nhàm chán à?" Dường như cảm nhận được tâm trạng của cô gái bên
cạnh, Hoắc Cố Chi nắm lấy bàn tay ngọc ngà của cô, nghiêng người nhỏ
giọng hỏi.
Người đàn ông dịu dàng như ngọc, cực kỳ mê người, có lẽ là tham gia quân ngũ nhiều năm, làn da của anh hơi đen, có nét giống Mạnh Thiếu Văn,
không hiểu tại sao trong khoảnh khắc ấy, Ngu Vô Song lại tưởng tượng anh thành Mạnh Thiếu Văn, chỉ có điều ý niệm mới nổi lên nhanh chóng bị cô
đè xuống.
Cô rút tay khỏi tay anh, ánh mắt hơi hoảng hốt, mím môi nhẹ giọng cười: "Anh quyên góp cái gì?"
Có lẽ người đàn ông này ở ngoài sẽ quyết liệt độc ác, nhưng đối xử với
cô rất tốt, hơn nữa anh là người duy nhất trên thế gian có thể phân biệt rõ ràng ai là Giản Uyển Như, ai là Giản Uyển Linh, thân mật như người
thân cũng không phân biệt được bằng anh.
Hoắc Cố Chi ưu nhã vắt hai chân, quần tây đen bao bọc đôi chân dài, cực
kỳ đẹp trai, mấy tiểu thư ngồi bên cạnh thẹn thùng nhìn anh, khuôn mặt
nhỏ bé đáng yêu vô cùng.
Chỉ có điều anh không hề liếc nhìn lại, khuôn mặt lạnh lùng, bây giờ
nghe Ngu Vô Song hỏi, anh mới nhướn mày thân thiện mỉm cười: "Là đồng hồ Cartier, anh lấy ở trong phòng để quần áo ra."
Ánh đèn trong hội trường hơi mờ, nụ cười sáng chói của anh ngay lập tức
mê hoặc hết mấy cô bé xung quanh. Ngu Vô Song thấy vậy, mím môi đáp một
tiếng rồi im lặng.
Xem đi, người đàn ông này luôn có thể hấp dẫn người bên cạnh như thế,
mặc dù năm nay anh đã ba mươi tám nhưng sự quyến rũ vẫn b*n r* bốn phía, phụ nữ thật đáng buồn, mỗi lần đối mặt với cái tuổi hai mươi tám này,
cô đều cảm thấy khủng hoảng.
Tuổi trẻ không giữ được lâu, qua mấy năm nữa cô già đi rồi, người đàn
ông này còn có thể đối tốt với cô như vậy không? Cô là Papaverrhoeas
(Ngu Mỹ Nhân) nhưng lại không thể vĩnh viễn trở thành Papaverrhoeas
trong mắt anh!
"Vật đấu giá tiếp theo sẽ là chiếc nhẫn kim cương do cô Giản Uyển Như
quyên góp, mọi người chớ xem thường chiếc nhẫn này, đây chính là vật
đính ước của Mạnh tổng Hằng Viễn và cô Giản Uyển Như lúc còn trẻ, rất có ý nghĩa!"
Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh MẽTác giả: Hàn Dẫn TốTruyện Ngôn TìnhTòa cao ốc ba mươi tầng của tập đoàn Hằng Viễn nằm tại trung tâm thành phố Giang Nam, cao vút tầng mây, từ xa nhìn vào vô cùng khí thế. Quảng trường trước cửa tập đoàn, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen chậm rãi dừng lại, bảo vệ tòa nhà nhìn thấy biển số xe quen thuộc, lập tức chủ động lại gần, trên mặt lộ vẻ tươi cười: “Trời nóng như vậy mà Giản tiểu thư còn tới thăm tổng giám đốc Mạnh sao, đúng là phu thê tình thâm.” Đây là trung tâm thương mại phồn hoa nhất Giang Nam, chung quanh đầy rẫy nhà cao tầng, chiếc Rolls-Royce Phantom đỗ tại nơi này hấp dẫn vô số ánh mắt, mọi người đều hiếu kỳ, chỉ thấy một cô gái mặc chiếc váy đen có khuôn mặt xinh đẹp từ trên xe bước xuống. Cô gái trẻ nhìn qua cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, mái tóc dài tới eo xõa trên vai, da thịt toàn thân trắng mịn như tuyết, càng tôn lên mái tóc đen dài, sáng bóng, khiến người người đều nảy sinh cảm giác vô cùng kích động. Trên khuôn mặt tinh xảo của cô đeo cặp kính Cehearts, không nhìn rõ ngũ quan, nhưng phong cách… Editor: Diệp Thanh Trúc.Dù sao cũng là bữa tiệc từ thiện do phu nhân thị trưởng tổ chức, Ngu Vô Song cũng nên cho người ta chút mặt mũi, dù sao cũng còn nhiều thời gian, cô cần gì hơn thua lúc này?Đừng nói vội, cô có thể đòi lại nhanh thôi, không ai có thể trốn được!......Lúc bữa tiệc bắt đầu, ánh đèn xung quanh tối dần, hình ảnh hiện lên là ở vùng núi phía Tây Trung Quốc, mùa đông rét lạnh, đứa bé mang dép đi lại trên con đường nhỏ gập ghềnh uốn lượn đầy băng tuyết, những khuôn mặt non nớt hơi rụt rè trước ống kính, nhưng tròng mắt của chúng lại sáng ngời đến lạ kì, khiến người có thể cảm nhận được sự ngây thơ trong sáng.Hình ảnh k*ch th*ch lòng người, sau đoạn phim ngắn mười phút, không ít người đều đã lã chã rơi lệ.Lúc này Phương Man Ngọc đi lên đài, bà cầm khăn giấy chấm nhẹ khóe mắt, giọng nói hơi nặng nề: "Lần trước tôi và chồng đi khảo sát ở vùng núi Tây Bắc đã phát hiện ra một ngôi làng nhỏ, phần lớn người trẻ tuổi trong làng đều ra ngoài đi làm, chỉ để lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, ở đó mấy đứa bé chỉ ăn hai bữa cơm một ngày, chỉ ngày lễ ngày tết mới được ăn thịt."Thật sự rất cảm động, lời bà nói hơi đứt quãng, giọng nói nghẹn ngào, khóe mắt còn lóe ra từng giọt nước trong suốt: "Tôi biết Nam Giang có rất nhiều người tốt, đoạn phim ngắn này chỉ chiếu đến cái giá lạnh trong mùa đông ở nơi đó, nếu mọi người thấy hứng thú có thể đến đó xem."Tiệc từ thiện luôn là nơi để kẻ có tiền mua danh chuộc tiếng, dù thật hay giả đều có chút đồng tình, phải có chút hành động trước mặt mọi người.Qúa trình của buổi từ thiện rất đơn giản, chính là mỗi người quyên một vật ra rồi vật đó sẽ thuộc về người trả giá cao nhất, tiền kia dĩ nhiên là để đi từ thiện, hơn nữa đây còn là bữa tiệc do phu nhân thị trưởng tổ chức, mọi người đều kêu giá lên trời, cao hơn giá trị của vật đấu giá không biết bao nhiêu lần, chỉ sợ giá tiền thấp sẽ làm hỏng thân phận.Ngu Vô Song hơi nghiêng đầu, nhìn lướt qua sự náo nhiệt dưới sân, bên môi nở nụ cười châm biếm, cô tin Phương Man Ngọc thật sự bị những đứa bé vùng sâu vùng xa kia cảm động, nhưng chẳng có cảm giác gì với những con người kia (người đang đấu giá.)Cũng chỉ là dùng tiền mua vinh dự, thứ những người này không thiếu nhất chính là tiền, sao có thể buông tha cơ hội nâng giá trị bản thân tốt như vậy được?"Qúa nhàm chán à?" Dường như cảm nhận được tâm trạng của cô gái bên cạnh, Hoắc Cố Chi nắm lấy bàn tay ngọc ngà của cô, nghiêng người nhỏ giọng hỏi.Người đàn ông dịu dàng như ngọc, cực kỳ mê người, có lẽ là tham gia quân ngũ nhiều năm, làn da của anh hơi đen, có nét giống Mạnh Thiếu Văn, không hiểu tại sao trong khoảnh khắc ấy, Ngu Vô Song lại tưởng tượng anh thành Mạnh Thiếu Văn, chỉ có điều ý niệm mới nổi lên nhanh chóng bị cô đè xuống.Cô rút tay khỏi tay anh, ánh mắt hơi hoảng hốt, mím môi nhẹ giọng cười: "Anh quyên góp cái gì?"Có lẽ người đàn ông này ở ngoài sẽ quyết liệt độc ác, nhưng đối xử với cô rất tốt, hơn nữa anh là người duy nhất trên thế gian có thể phân biệt rõ ràng ai là Giản Uyển Như, ai là Giản Uyển Linh, thân mật như người thân cũng không phân biệt được bằng anh.Hoắc Cố Chi ưu nhã vắt hai chân, quần tây đen bao bọc đôi chân dài, cực kỳ đẹp trai, mấy tiểu thư ngồi bên cạnh thẹn thùng nhìn anh, khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu vô cùng.Chỉ có điều anh không hề liếc nhìn lại, khuôn mặt lạnh lùng, bây giờ nghe Ngu Vô Song hỏi, anh mới nhướn mày thân thiện mỉm cười: "Là đồng hồ Cartier, anh lấy ở trong phòng để quần áo ra."Ánh đèn trong hội trường hơi mờ, nụ cười sáng chói của anh ngay lập tức mê hoặc hết mấy cô bé xung quanh. Ngu Vô Song thấy vậy, mím môi đáp một tiếng rồi im lặng.Xem đi, người đàn ông này luôn có thể hấp dẫn người bên cạnh như thế, mặc dù năm nay anh đã ba mươi tám nhưng sự quyến rũ vẫn b*n r* bốn phía, phụ nữ thật đáng buồn, mỗi lần đối mặt với cái tuổi hai mươi tám này, cô đều cảm thấy khủng hoảng.Tuổi trẻ không giữ được lâu, qua mấy năm nữa cô già đi rồi, người đàn ông này còn có thể đối tốt với cô như vậy không? Cô là Papaverrhoeas (Ngu Mỹ Nhân) nhưng lại không thể vĩnh viễn trở thành Papaverrhoeas trong mắt anh!"Vật đấu giá tiếp theo sẽ là chiếc nhẫn kim cương do cô Giản Uyển Như quyên góp, mọi người chớ xem thường chiếc nhẫn này, đây chính là vật đính ước của Mạnh tổng Hằng Viễn và cô Giản Uyển Như lúc còn trẻ, rất có ý nghĩa!"