Chẳng lẽ là GAY? Đằng viên, nằm ở phía Đông Nam thành phố C, không chỉ có vị trí địa lý tốt, mà còn có phong cảnh tuyệt đẹp mê người, từng dãy núi nho nhỏ trùng điệp, một dòng suối nhỏ trong suốt quanh co, lại có từng thảm cỏ xanh mượt trải dài, khiến người xem cảm thấy tâm tình vui vẻ, có cảm giác như được hòa mình với thiên nhiên. Vài biệt thự lộng lẫy kiểu Châu u nằm đan xen ở trung tâm khu vườn, càng làm tăng thêm vài phần lãng mạn. Nơi này chính là nơi mà lúc trẻ Đằng phu nhân xây dựng. Bây giờ cũng xem như là nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời rồi. Bên trong đền thờ nhà họ Đằng,Quý Đôn. Đằng phu nhân chắp hai tay trước ngực, quỳ gối trên nệm, miệng cầu khẩn. “Liệt tổ liệt tông họ Đằng, xin hãy phù hộ A Tư khỏe mạnh, nhanh cưới cháu dâu về nhà. Năm nay nó đã ngoài 30, nhưng một chút hứng thú với phụ nữ cũng không có. Cháu nội bảo bối tuyệt đối không thể là một tên GAY được!!!!!” Trong phòng khách, Đằng phu nhân nhíu chặt mày lại, tựa vào sô pha, hai mắt khép hờ: “Tối hôm qua mấy người được…
Chương 31: Cường quyền ép bức
Bà Xã, Anh Chỉ Thương EmTác giả: Nam Quan Yêu YêuTruyện Ngôn TìnhChẳng lẽ là GAY? Đằng viên, nằm ở phía Đông Nam thành phố C, không chỉ có vị trí địa lý tốt, mà còn có phong cảnh tuyệt đẹp mê người, từng dãy núi nho nhỏ trùng điệp, một dòng suối nhỏ trong suốt quanh co, lại có từng thảm cỏ xanh mượt trải dài, khiến người xem cảm thấy tâm tình vui vẻ, có cảm giác như được hòa mình với thiên nhiên. Vài biệt thự lộng lẫy kiểu Châu u nằm đan xen ở trung tâm khu vườn, càng làm tăng thêm vài phần lãng mạn. Nơi này chính là nơi mà lúc trẻ Đằng phu nhân xây dựng. Bây giờ cũng xem như là nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời rồi. Bên trong đền thờ nhà họ Đằng,Quý Đôn. Đằng phu nhân chắp hai tay trước ngực, quỳ gối trên nệm, miệng cầu khẩn. “Liệt tổ liệt tông họ Đằng, xin hãy phù hộ A Tư khỏe mạnh, nhanh cưới cháu dâu về nhà. Năm nay nó đã ngoài 30, nhưng một chút hứng thú với phụ nữ cũng không có. Cháu nội bảo bối tuyệt đối không thể là một tên GAY được!!!!!” Trong phòng khách, Đằng phu nhân nhíu chặt mày lại, tựa vào sô pha, hai mắt khép hờ: “Tối hôm qua mấy người được… Editor: Overdose“Tôi biết anh sao? Gọi điện thoại quấy rầy người khác là hay lắm à? Ngựa của anh bị choáng đầu không phải tinh thần không bình thường chứ! Đi chết đi!” Lương Chân Chân nói một hơi rồi cúp máy, tiếp tục bước đi.Mang tất cả tâm trạng buồn bực không vui đổ hết lên đầu một người xa lạ cảm giác thật là tốt, không cần chịu trách nhiệm, không cần suy nghĩ hậu quả.Thế nhưng, cô lầm rồi, người xa lạ này không phải ai khác, chính là Ma vương mặt lạnh Đằng đại thiếu gia.Đằng Cận Tư còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, đầu dây bên kia liền truyền đến một hồi mắng chửi đùng đùng tức giận, ngay sau đó là tiếng “tút, tút, tút” vang lên. Anh giận đến mức ném chiếc điện thoại HTC cao cấp trong tay văng đi rất xa, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, đôi con ngươi như căn hầm sâu hun hút dâng lên một tầng sương mờ ảo, lông ngực không ngừng phập phồng, gân xanh trên tay nổi lên.Nam Cung Thần ở một bên sợ đến nỗi tái xanh cả lục phủ ngũ tạng, đòn này của ông chủ có thể xảy ra án mạng luôn quá, trời ạ! Cái điện thoại đó là loại số lượng có hạn trên toàn cầu đó! Vỡ tan như thế thật đáng tiếc!Giọng nói của Lương Chân Chân vừa nãy lớn thật, anh nghe rất rõ ràng, quá VIP luôn!Lương Chân Chân hoàn toàn không ý thức được mình vừa lâm vào tình cảnh nguy hiểm như thế nào, khó chịu cúi đầu đi về hướng ký túc xá, đến khi đâm vào một người cô mới giật mình ngẩng đầu lên.“Có. . . .” Bệnh à! Không có việc gì thì chạy ra giữa đường đứng làm gì!Khi nhìn tới gương mặt của người đó thiếu chút nữa cô cắn phải đầu lưỡi của mình, kinh ngạc mở to mắt, Nam Cung Thần? Thật may là trời đã tối rồi, không còn nhiều bạn học qua lại lắm, nếu không. . . . .Cô liếc mắt nhìn thấy một bóng đen ngồi thẳng lưng bên trong chiếc xe Cayenne thì phản ứng đầu tiên của cô là___trốn.Hơi thở tàn độc từ người đàn ông kia tản ra dù cách một lớp cửa xe cô vẫn cảm nhận được, quá mạnh mẽ, khiến cô không có dũng khí ở lại.“Lương tiểu thư, mời lên xe.” Nam Cung Thần mở miệng nói một câu tóm tắt rất rõ ràng, ngắn gọn.“Nơi này là trường học, các người không được làm bậy!” Lương Chân Chân có chút tức giận, người có tiền làm gì cũng cho là đúng sao?Nam Cung Thần bất đắc dĩ nâng trán, “Lương tiểu thư, chỉ cần Đằng thiếu của chúng tôi muốn, cả trường học này đều là của anh ấy.”Lương Chân Chân chợt nhớ tới đêm hôm đó Nam Cung Thần lợi dụng dì Túc quản gia gọi mình ra ngoài, đây chính là cường quyền ép bức người ta sao? Muốn phản kháng thì đường sống cũng không còn?“Tôi không muốn đi.” Bây giờ tâm tình cô rất tệ, không muốn đi phục vụ tên đàn ông ác ma kia.“Lương tiểu thư, Đằng thiếu không thích chờ đợi người khác đâu. Hơn nữa, việc này mà ầm ĩ lên thì người chịu thiệt lớn nhất___là cô.” Nam Cung Thần không để ý tới khuôn mặt uất ức của cô, càng kéo dài thời gian ông chủ nhất định sẽ tức giận, cho nên anh chỉ có thể mang chiêu uy h**p ra sử dụng.Hiện giờ Đằng Cận Tư rất nóng nảy, sắc mặt anh cực kì đen tối, nắm tay cầm bị bóp vang lên ken két, cô bé chết tiệt này đang làm cai quái gì thế! Nếu không lên xe đừng trách anh không khách khí!Hơn nữa, chuyện này mà ầm ĩ lên người chịu thiệt lớn nhất là cô. Trong nháy mắt sắc mặt Lương Chân Chân trắng bệch, cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu ý nghĩa sâu xa của những lời này, tâm tình chìm xuống đáy vực.“Mời. . . .” Nam Cung Thần biết lời nói của mình đã có tác dụng, vội vã mở cửa xe.Cho dù không tình nguyện, cô cũng biết mình không còn đường lui, cô hạ quyết tâm leo lên xe. Nhưng vừa lên xe cô liền hối hận, quanh người người đàn ông kia tản ra hơi tàn ác bao phủ cả người cô, khiến cô hít thở không thông.Mà sắc mặ của anh thật dọa người, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức.“Lái xe.” Đằng Cận Tư lạnh lẽo mở miệng.Diệp Thành Huân đi phía sau vừa vặn nhìn thấy Lương Chân Chân leo lên chiếc xe kia, không đợi anh đi đến hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đã vội vã leo lên xe đi rồi.
Editor: Overdose
“Tôi biết anh sao? Gọi điện thoại quấy rầy người khác là hay lắm à? Ngựa của anh bị choáng đầu không phải tinh thần không bình thường chứ! Đi chết đi!” Lương Chân Chân nói một hơi rồi cúp máy, tiếp tục bước đi.
Mang tất cả tâm trạng buồn bực không vui đổ hết lên đầu một người xa lạ cảm giác thật là tốt, không cần chịu trách nhiệm, không cần suy nghĩ hậu quả.
Thế nhưng, cô lầm rồi, người xa lạ này không phải ai khác, chính là Ma vương mặt lạnh Đằng đại thiếu gia.
Đằng Cận Tư còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, đầu dây bên kia liền truyền đến một hồi mắng chửi đùng đùng tức giận, ngay sau đó là tiếng “tút, tút, tút” vang lên. Anh giận đến mức ném chiếc điện thoại HTC cao cấp trong tay văng đi rất xa, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, đôi con ngươi như căn hầm sâu hun hút dâng lên một tầng sương mờ ảo, lông ngực không ngừng phập phồng, gân xanh trên tay nổi lên.
Nam Cung Thần ở một bên sợ đến nỗi tái xanh cả lục phủ ngũ tạng, đòn này của ông chủ có thể xảy ra án mạng luôn quá, trời ạ! Cái điện thoại đó là loại số lượng có hạn trên toàn cầu đó! Vỡ tan như thế thật đáng tiếc!
Giọng nói của Lương Chân Chân vừa nãy lớn thật, anh nghe rất rõ ràng, quá VIP luôn!
Lương Chân Chân hoàn toàn không ý thức được mình vừa lâm vào tình cảnh nguy hiểm như thế nào, khó chịu cúi đầu đi về hướng ký túc xá, đến khi đâm vào một người cô mới giật mình ngẩng đầu lên.
“Có. . . .” Bệnh à! Không có việc gì thì chạy ra giữa đường đứng làm gì!
Khi nhìn tới gương mặt của người đó thiếu chút nữa cô cắn phải đầu lưỡi của mình, kinh ngạc mở to mắt, Nam Cung Thần? Thật may là trời đã tối rồi, không còn nhiều bạn học qua lại lắm, nếu không. . . . .
Cô liếc mắt nhìn thấy một bóng đen ngồi thẳng lưng bên trong chiếc xe Cayenne thì phản ứng đầu tiên của cô là___trốn.
Hơi thở tàn độc từ người đàn ông kia tản ra dù cách một lớp cửa xe cô vẫn cảm nhận được, quá mạnh mẽ, khiến cô không có dũng khí ở lại.
“Lương tiểu thư, mời lên xe.” Nam Cung Thần mở miệng nói một câu tóm tắt rất rõ ràng, ngắn gọn.
“Nơi này là trường học, các người không được làm bậy!” Lương Chân Chân có chút tức giận, người có tiền làm gì cũng cho là đúng sao?
Nam Cung Thần bất đắc dĩ nâng trán, “Lương tiểu thư, chỉ cần Đằng thiếu của chúng tôi muốn, cả trường học này đều là của anh ấy.”
Lương Chân Chân chợt nhớ tới đêm hôm đó Nam Cung Thần lợi dụng dì Túc quản gia gọi mình ra ngoài, đây chính là cường quyền ép bức người ta sao? Muốn phản kháng thì đường sống cũng không còn?
“Tôi không muốn đi.” Bây giờ tâm tình cô rất tệ, không muốn đi phục vụ tên đàn ông ác ma kia.
“Lương tiểu thư, Đằng thiếu không thích chờ đợi người khác đâu. Hơn nữa, việc này mà ầm ĩ lên thì người chịu thiệt lớn nhất___là cô.” Nam Cung Thần không để ý tới khuôn mặt uất ức của cô, càng kéo dài thời gian ông chủ nhất định sẽ tức giận, cho nên anh chỉ có thể mang chiêu uy h**p ra sử dụng.
Hiện giờ Đằng Cận Tư rất nóng nảy, sắc mặt anh cực kì đen tối, nắm tay cầm bị bóp vang lên ken két, cô bé chết tiệt này đang làm cai quái gì thế! Nếu không lên xe đừng trách anh không khách khí!
Hơn nữa, chuyện này mà ầm ĩ lên người chịu thiệt lớn nhất là cô. Trong nháy mắt sắc mặt Lương Chân Chân trắng bệch, cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu ý nghĩa sâu xa của những lời này, tâm tình chìm xuống đáy vực.
“Mời. . . .” Nam Cung Thần biết lời nói của mình đã có tác dụng, vội vã mở cửa xe.
Cho dù không tình nguyện, cô cũng biết mình không còn đường lui, cô hạ quyết tâm leo lên xe. Nhưng vừa lên xe cô liền hối hận, quanh người người đàn ông kia tản ra hơi tàn ác bao phủ cả người cô, khiến cô hít thở không thông.
Mà sắc mặ của anh thật dọa người, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức.
“Lái xe.” Đằng Cận Tư lạnh lẽo mở miệng.
Diệp Thành Huân đi phía sau vừa vặn nhìn thấy Lương Chân Chân leo lên chiếc xe kia, không đợi anh đi đến hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đã vội vã leo lên xe đi rồi.
Bà Xã, Anh Chỉ Thương EmTác giả: Nam Quan Yêu YêuTruyện Ngôn TìnhChẳng lẽ là GAY? Đằng viên, nằm ở phía Đông Nam thành phố C, không chỉ có vị trí địa lý tốt, mà còn có phong cảnh tuyệt đẹp mê người, từng dãy núi nho nhỏ trùng điệp, một dòng suối nhỏ trong suốt quanh co, lại có từng thảm cỏ xanh mượt trải dài, khiến người xem cảm thấy tâm tình vui vẻ, có cảm giác như được hòa mình với thiên nhiên. Vài biệt thự lộng lẫy kiểu Châu u nằm đan xen ở trung tâm khu vườn, càng làm tăng thêm vài phần lãng mạn. Nơi này chính là nơi mà lúc trẻ Đằng phu nhân xây dựng. Bây giờ cũng xem như là nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời rồi. Bên trong đền thờ nhà họ Đằng,Quý Đôn. Đằng phu nhân chắp hai tay trước ngực, quỳ gối trên nệm, miệng cầu khẩn. “Liệt tổ liệt tông họ Đằng, xin hãy phù hộ A Tư khỏe mạnh, nhanh cưới cháu dâu về nhà. Năm nay nó đã ngoài 30, nhưng một chút hứng thú với phụ nữ cũng không có. Cháu nội bảo bối tuyệt đối không thể là một tên GAY được!!!!!” Trong phòng khách, Đằng phu nhân nhíu chặt mày lại, tựa vào sô pha, hai mắt khép hờ: “Tối hôm qua mấy người được… Editor: Overdose“Tôi biết anh sao? Gọi điện thoại quấy rầy người khác là hay lắm à? Ngựa của anh bị choáng đầu không phải tinh thần không bình thường chứ! Đi chết đi!” Lương Chân Chân nói một hơi rồi cúp máy, tiếp tục bước đi.Mang tất cả tâm trạng buồn bực không vui đổ hết lên đầu một người xa lạ cảm giác thật là tốt, không cần chịu trách nhiệm, không cần suy nghĩ hậu quả.Thế nhưng, cô lầm rồi, người xa lạ này không phải ai khác, chính là Ma vương mặt lạnh Đằng đại thiếu gia.Đằng Cận Tư còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, đầu dây bên kia liền truyền đến một hồi mắng chửi đùng đùng tức giận, ngay sau đó là tiếng “tút, tút, tút” vang lên. Anh giận đến mức ném chiếc điện thoại HTC cao cấp trong tay văng đi rất xa, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, đôi con ngươi như căn hầm sâu hun hút dâng lên một tầng sương mờ ảo, lông ngực không ngừng phập phồng, gân xanh trên tay nổi lên.Nam Cung Thần ở một bên sợ đến nỗi tái xanh cả lục phủ ngũ tạng, đòn này của ông chủ có thể xảy ra án mạng luôn quá, trời ạ! Cái điện thoại đó là loại số lượng có hạn trên toàn cầu đó! Vỡ tan như thế thật đáng tiếc!Giọng nói của Lương Chân Chân vừa nãy lớn thật, anh nghe rất rõ ràng, quá VIP luôn!Lương Chân Chân hoàn toàn không ý thức được mình vừa lâm vào tình cảnh nguy hiểm như thế nào, khó chịu cúi đầu đi về hướng ký túc xá, đến khi đâm vào một người cô mới giật mình ngẩng đầu lên.“Có. . . .” Bệnh à! Không có việc gì thì chạy ra giữa đường đứng làm gì!Khi nhìn tới gương mặt của người đó thiếu chút nữa cô cắn phải đầu lưỡi của mình, kinh ngạc mở to mắt, Nam Cung Thần? Thật may là trời đã tối rồi, không còn nhiều bạn học qua lại lắm, nếu không. . . . .Cô liếc mắt nhìn thấy một bóng đen ngồi thẳng lưng bên trong chiếc xe Cayenne thì phản ứng đầu tiên của cô là___trốn.Hơi thở tàn độc từ người đàn ông kia tản ra dù cách một lớp cửa xe cô vẫn cảm nhận được, quá mạnh mẽ, khiến cô không có dũng khí ở lại.“Lương tiểu thư, mời lên xe.” Nam Cung Thần mở miệng nói một câu tóm tắt rất rõ ràng, ngắn gọn.“Nơi này là trường học, các người không được làm bậy!” Lương Chân Chân có chút tức giận, người có tiền làm gì cũng cho là đúng sao?Nam Cung Thần bất đắc dĩ nâng trán, “Lương tiểu thư, chỉ cần Đằng thiếu của chúng tôi muốn, cả trường học này đều là của anh ấy.”Lương Chân Chân chợt nhớ tới đêm hôm đó Nam Cung Thần lợi dụng dì Túc quản gia gọi mình ra ngoài, đây chính là cường quyền ép bức người ta sao? Muốn phản kháng thì đường sống cũng không còn?“Tôi không muốn đi.” Bây giờ tâm tình cô rất tệ, không muốn đi phục vụ tên đàn ông ác ma kia.“Lương tiểu thư, Đằng thiếu không thích chờ đợi người khác đâu. Hơn nữa, việc này mà ầm ĩ lên thì người chịu thiệt lớn nhất___là cô.” Nam Cung Thần không để ý tới khuôn mặt uất ức của cô, càng kéo dài thời gian ông chủ nhất định sẽ tức giận, cho nên anh chỉ có thể mang chiêu uy h**p ra sử dụng.Hiện giờ Đằng Cận Tư rất nóng nảy, sắc mặt anh cực kì đen tối, nắm tay cầm bị bóp vang lên ken két, cô bé chết tiệt này đang làm cai quái gì thế! Nếu không lên xe đừng trách anh không khách khí!Hơn nữa, chuyện này mà ầm ĩ lên người chịu thiệt lớn nhất là cô. Trong nháy mắt sắc mặt Lương Chân Chân trắng bệch, cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu ý nghĩa sâu xa của những lời này, tâm tình chìm xuống đáy vực.“Mời. . . .” Nam Cung Thần biết lời nói của mình đã có tác dụng, vội vã mở cửa xe.Cho dù không tình nguyện, cô cũng biết mình không còn đường lui, cô hạ quyết tâm leo lên xe. Nhưng vừa lên xe cô liền hối hận, quanh người người đàn ông kia tản ra hơi tàn ác bao phủ cả người cô, khiến cô hít thở không thông.Mà sắc mặ của anh thật dọa người, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức.“Lái xe.” Đằng Cận Tư lạnh lẽo mở miệng.Diệp Thành Huân đi phía sau vừa vặn nhìn thấy Lương Chân Chân leo lên chiếc xe kia, không đợi anh đi đến hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đã vội vã leo lên xe đi rồi.