Nhân vật: Hoàng Thiên Lạc Tuổi: 17 tuổi Ngoại hình: 1m75, chàng trai mang vẻ đẹp phi giới tính, làn da trắng mịn, mũi cao điều đặc biệt khi nhìn nghiêng anh toát lên một vẻ quyến rũ lạ thường, mái tóc màu nâu hạt rẻ, dáng người chuẩn Gia Thế: con trai tập đoàn X do bố Thiên Lạc đứng đầu, ông lắm giữ một chuỗi công ty bất động sản hàng đầu thế giới bao gồm cả dầu mỏ và ngân hàng là người có uy quyền nhất trong giới kinh doanh, giàu thứ 1 thế giới. Tính cách: một con người ngang bướng luôn làm theo ý mình không bao giờ nghe người khác. Từ bé đã được học võ tự vệ bản thân lên một mình anh có thể đánh lại hơn chục người nhưng anh không thể đánh lại ba người ( thực không hiểu mức độ khủng khiếp của ba người này khủng khiếp cỡ nào). Anh ta được ông trời cho nhiều thứ nhưng anh ta lại yêu con trai và một trong ba người trị được anh ah ta chính là người sẽ đính hôn với ah ta. Nhân vật: Triệu Tiểu Linh Tuổi: 17 tuổi Ngoại hình: 1m70, cô gái, mang vẻ đẹp dễ thương, con gái chuẩn mực thời nay,…
Chương 24-2: Chu khải làm tổn thương thiên lạc. mọi chuyện kết thúc
Thế Giới Thiên ThầnTác giả: Hắc Bạch NhiTruyện Đam MỹNhân vật: Hoàng Thiên Lạc Tuổi: 17 tuổi Ngoại hình: 1m75, chàng trai mang vẻ đẹp phi giới tính, làn da trắng mịn, mũi cao điều đặc biệt khi nhìn nghiêng anh toát lên một vẻ quyến rũ lạ thường, mái tóc màu nâu hạt rẻ, dáng người chuẩn Gia Thế: con trai tập đoàn X do bố Thiên Lạc đứng đầu, ông lắm giữ một chuỗi công ty bất động sản hàng đầu thế giới bao gồm cả dầu mỏ và ngân hàng là người có uy quyền nhất trong giới kinh doanh, giàu thứ 1 thế giới. Tính cách: một con người ngang bướng luôn làm theo ý mình không bao giờ nghe người khác. Từ bé đã được học võ tự vệ bản thân lên một mình anh có thể đánh lại hơn chục người nhưng anh không thể đánh lại ba người ( thực không hiểu mức độ khủng khiếp của ba người này khủng khiếp cỡ nào). Anh ta được ông trời cho nhiều thứ nhưng anh ta lại yêu con trai và một trong ba người trị được anh ah ta chính là người sẽ đính hôn với ah ta. Nhân vật: Triệu Tiểu Linh Tuổi: 17 tuổi Ngoại hình: 1m70, cô gái, mang vẻ đẹp dễ thương, con gái chuẩn mực thời nay,… tiếpSau một thời gian dài nghỉ học chúng nó đã đi học lại thì bỗng dưng Chu Khải bốc sốt nằm liệt trên giường, hắn đành ở nhà một mình.Ở trường, giờ ra chơiThiên Lạc: Lạ kinh người khỏe như Chu Khải mà cũng có thể ốm, không hiểu nổi. Hắn ở nhà một mình không biết có ổn không.Bạch Phi: ha ha chông Thiên Lạc lo cho chồng kìa. Ghen tị quáThiên Lạc: Bạch Phi coi chừng tôi xẻo mồm bà đóTiểu Linh: Lo cho hắn thế sao không ở nhà chăm sóc hắnThiên Lạc: Do xin nghỉ học nhiều rồi tôi chỉ không muốn làm khó chú LíTụi nó đang nói chuyện thì từ đâu Vỹ Lâm xông tớiVỹ Lâm: Anh THIÊN LẠCThiên Lạc ôm ngực giả bộ đau timThiên Lạc:định dọa chết anh hả nhóc này.Vỹ Lâm: Hì hì tan học về nhà em ăn cơm nhaTiểu Linh: Chỉ mời Thiên Lạc thôi sao, tụi này để làm cảnh àVỹ Lâm: hì hì e chưa nói hết cả mấy chị nữa.Bạch Phi: nhưng sao tự dưng mời tụi này về ăn cơm, có chuyện gì àVỹ Lâm: hihi bố mẹ em mời đó, có cả bạn trai em nữa cơ.Thiên Lạc: cái gì sao tiến triển nhanh thế. Bạn trai em định hỏi cưới àVỹ Lâm: Điên chỉ là hỏi cưới thôi hihiVỹ Lâm vừa nói vừa cười tít mắt.Tiểu Linh: Chông nhóc hạnh phúc ghê haVỹ Lâm: Tất nhiên ạ. Ơ mà anh Chu Khải đâuThiên Lạc: Anh ấy tự dưng bị ốm lên ở nhàTiểu Linh hỏi Thiên LạcTiểu Linh: Ông đi ăn ở nhà Vỹ Lâm thế ai về nấu đồ ăn cho Chu KhảiThiên Lạc: Tôi đang nghĩ cách đây.Bạch Phi: Có gì khó ra quán mua đồ ăn cho hắnThiên Lạc: bà không nhớ có lần chỉ vì tôi không nấu đồ ăn gọi đồ ăn nhanh mà hắn đập tôi một trận rồi nhất quyết bắt tôi vào bếp nấu sao. Với lại mình mang về cho hắn thì lại sang nhà Vỹ Lâm muộn mất để bố mẹ Vỹ Lâm chờ cơm ngại lắm.Tiểu Linh: À xuống căn tin trường mượn đồ nấu rồi nhờ ai đó mang về hộThiên Lạc: hay nhưng nhờ ai đây_ Để mình cầm về choMột bạn nữ trong lớp lên tiếng tự nguyện mang đồ ăn về cho Chu KhảiThiên Lạc: bạn nói thật hả._ ừ mình cầm choThiên Lạc: Hihi cảm ơn nha. Bạn cho mình biết tên được không_ Mình tên Doãn NaThiên Lạc: Cảm ơn Na nha mà bạn biết nhà mình chưaDoãn Na: Mình biết rồi, mình đi qua đó suốt.Tiểu Linh; Bạn học trong lớp mà không biết tênThiên Lạc; bà cũng có biết đâu mà nói tôiTiểu Linh: Tôi... hì hìBạch Phi: vậy là có người cầm đồ ăn về rồi. An tâm sang nhà Vỹ Lâm.Thế là buổi học hôm đó Thiên Lạc trốn hai tiết để xuống căn tin trường nấu đồ ăn cho tên Chu Khải. Trên đường sang nhà Vỹ Lâm ăn cơmVỹ Lâm: Anh chị có thấy chị mang đồ ăn cho anh Chu Khải quen khôngBạch Phi: ừ chị thấy quen lắm nhưng không tài nào nhớ đượcTiểu Linh: hình như gặp ở đâu rồiThiên Lạc; Mấy người như dở, học cùng lớp ngày nào chả nhìn sao không quen cho đượcTiêu Linh: Không phải ở trong lớp rõ ràng là ở đâu mà. Ở đâu nhỉ....Vỹ Lâm: Đúng em có học cùng lớp nhưng chông chị đó vẫn quen lắmThiên Lạc: Gớm người ta có lòng tốt mà ngồi đó mà đoán già đoán non.Bạch Phi: Thì có bảo là không tốt đâu chỉ là nói hơi quen thôi.Vỹ Lâm: Thôi quên đi. Sắp tới nhà em rồiTại nhà Thiên LạcIng Ing IngChu Khải: Ai bấm chuông thế nhỉ. Chả lẽ Lạc Lạc để quên chìa khóa.Chu Khải lò mọ ngồi dậy đi ra ngoài mở cửa xem là aiChu Khải: Bạn là ai vậy. Khụ... KhụChu Khải còn đang rất mệtDoãn Na: Mình là Doãn Na bạn học cùng lớp với bạn và Thiên LạcChữ Khải: À hì hì chào bạn mà Thiên Lạc đâu rồi.Doãn Na: Vào trong nhà nói chuyện được chứChu Khải: Hì hì ừ mời vào, thất lễ quá.Doãn Na: Không saoThế Là Doãn Na đi theo Chu Khải vào phòng khách. Chu Khải cầm nước ra mời Doãn NaChu Khải: Giờ nói cho mình biết Thiên Lạc đang ở đâu được chưaDoãn Na: Có vẻ bạn rất quan tâm tới Thiên Lạc nhỉ. Thiên Lạc bạn ấy sang nhà nhóc nào tên Vỹ Lâm í. Bảo mình cầm đồ ăn về cho bạnChu khải: Có phải đồ ăn Thiên Lạc nấu không vậyDoãn Na: ừ đồ Thiên Lạc nấuChu Khải Ừ cảm ơn bạn mang về cho mình nahDoãn Na: không có gìChu Khải nghĩ thầm: Đúng là chỉ có nhóc đó tốt với mình, sợ mình đói lên nhờ hẳn người mang đồ ăn về cho mình.Doãn Na; Thiên Lạc bảo mình đợi bạn ăn hết rồi mới vềChu Khải: Lại còn thế nữa. Nhóc ấy thật là khụ.... khụDoãn Na: bạn ăn đi mình còn phải vềChu Khải nở nụ cười thật tươi làm cho Doãn Na có chút siêu lòng. Chu Khải ăn chưa hết nửa hộp cơm thì tự dưng lăn ra ngủDoãn Na; Khiếp tên này đang ốm mà thật kinh vẫn khỏe thật bao nhiêu thuốc ngủ vậy mà ăn gần hết hộp cơm mới chịu gục. Ha ha Thiên Lạc ơi sai lầm lớn nhất của mày là đã tin tưởng tao nhờ tao mang đồ ăn về cho thằng người yêu mày ha ha. Hôm nay Chu Khải anh nhất định thuộc về tôiDoãn Na mất bao lâu mới dìu được Chu Khải vào phòng vô tình lại vào đúng phòng Thiên LạcDoãn Na cởi hết đồ Chu Khải rồi đến của mìnhDoãn Na: Phải chụp mấy tấm ảnh tình tứ làm kỉ niệm cho thằng Thiên Lạc xem mới đượcRồi mọi cứ thế xảy ra..........Tối đến tụi Tiểu Linh, Bạch Phi, Thiên Lạc mới mò về nhàThiên Lạc: hôm nay chông Vỹ Lâm vui quá chắc c* cậu hạnh phúc lắmTiểu Linh: Chứ còn gì thấy quấn lấy người yêu suốtBạch Phi: Ừ cứ phải nô vơi người yêu có thèm để ý gì tới tụi mình đâuVào đến nhà thị tụi nó thấy chu Lí đang chuẩn bị đồ ăn tốiThiên Lạc: Oa oa đồ ăn kìaThiên Lạc nhào tới bốc đò ăn liền ăn ngay cái vụt vào tayChu Lí: đi rửa tay đãThiên Lạc; Sao mấy người cứ thích bắt cháu đi rửa tay thế bộ rửa tay sống được lâu hơn khôngThiên Lạc định bốc lần nữa thì lại bị ăn đòn tiếp. Nó đành hập hụi đi rửa tay. Bạch Phi, Tiểu Linh cũng đi rửa tay thì thấy chú Lí nóiChú Lí: Hôm nay tôi thấy có người lạ vào nhà mình, bạn của các cháu àTiểu Linh: Ý chú nói là Doãn Na àChú Lí; bạn các cháu sao.Bạch Phi: Không phải bạn chỉ là người bọn cháu nhờ cầm đồ ăn về hộ cho Chu Khải thôi.Chú Lí: àBạch Phi: Có gì không chúChú Lí: Không có gì chỉ là lúc tôi về thấy cô bé đi ra dáng vẻ hấp tấp, lo sợ. Gặp tôi chào rồi nhanh chóng đi mấtTiểu Linh: Chắc bạn ấy vội về nhà> mà học sinh của chú mà cũng không nhận raChú Lí: Một trường có hơn nghìn học sinh làm sao chú nhớ mặt hết được. Thôi nếu đã không có gì thì đi rửa tay rồi ăn cơm điTiểu Linh: VângThiên Lạc nhanh chóng rửa tay rồi quay lại bàn ănChú Lí: Chu Khải vẫn chưa dậy sao. Để chú đi gọi nó dậyThiên Lạc: Khoan để cháu, để cháu đi gọi, cháu muốn xem anh ấy đỡ chưaThiên Lạc chạy vèo cái lên phòng mình xem Chu Khải thế nào. Vừa vào phòngThiên Lạc: a a a, tên khốn nạn nhà mi sao không vận quần áo hả. Nhà mi đang có âm mưu gì hảThiên Lạc xông tới cầm gối đập tới tấp vào người Chu Khải. Đang ngủ say tự dưng bị đánh Chu Khải liền bật dậy thì thấy Thiên Lạc rồi nhìn mình không một tấm vải che thân.Chu Khải: A A A nhóc, anh không ngờ đấy. Khai, khai nhanh, nhóc đã làm gì ah rồiThiên Lạc; Làm làm cái đầu ah đấy, em vào đã thấy anh thế này rồiChu Khải: Đừng chối, em cứ nhận đi. Hay mình làm tiếpChu Khải nhào tới Thiên Lạc liền bị ăn hích vào bụngThiên Lạc nhanh chóng mở cửa chạy xuống nhà. Chu Khải vận quần vào rồi đuổi theo Thiên LạcTiểu Linh thấy hai tên này chạy huỳnh huỵnh xuống liền hỏiTiểu Linh: hai người cứ gặp nhau không cãi nhau không chịu nổi hả. Có chuyệ gì thếThiên Lạc với Chu khải đồng thanh: Không có gìChu Khải cười toe toét cứ nghĩ Thiên Lạc đã chủ động cứ trêu Thiên Lạc. Thiên Lạc cứ cãi lại mặt thì càng ngày càng đỏTừ cái lần ở ĐỒNG VĨNH CỬU Thiên Lạc với Chu Khải như hình với bóng không rời nhau nửa bước. Chu Khải ôm bám víu Thiên Lạc nó cũng không phẩn kháng lại nữa. thỉnh thoảng còn hôn lại khiến Chu Khải tê dại cả người. Sau lần sang nhà Vỹ Lâm ăn cơm cũng trôi qua được ba tháng. Thiên Lạc chạy khắp nơi ở lớpThiên Lạc; nè mọi người ơi biết mai là ngày gì không. Sinh nhật mình đó. hi hi nhớ tặng quà mình đóTiểu Linh: Bê tha quá ông ơiThiên Lạc kệ tôi.Thiên Lạc chạy tới chỗ Doãn NaThiên Lạc: Hihi nhớ tặng quà mình nhaDoãn Na: ha ha tất nhiên rồiThiên Lạc chạy tới chỗ cố giáo chủ nhiệmThiên Lạc: Cô giáo yêu quý của em ơi mai là sinh nhật em đóCô Chủ Nhiệm: Hihi ừ vậy nhóc muốn cô tặng gì nào.Thiên Lạc: Cái nào càng rẻ càng tốt cô ạCô Chủ Nhiệm: ha ha rẻ sao. Ok nhócChu Khải thấy vợ mình cứ chạy lăng nhăng xin quàChu Khải: Có phải con nít nữa đâu mà đi xin quà. Bó tayThiên Lạc: kệ em. Cả năm mới có 1 ngày phải tận dụng chứBạch Phi; Thiên Lạc ông đi đâu đừng nói là bạn tối nháThiên Lạc: bà ngon lắmThiên Lạc cười toe toét vì mai là sinh nhật nó không biết có nụ cười đểu giả đang nhắm vào chính nó. Nó hồi hộp đợi đến ngày sinh nhật còn Chu Khải thì đã chuẩn bị kế hoạch tặng sinh nhật cho Thiên Lạc từ nửa tháng trước rồiSáng hôm sau. Thiên Lạc đến trường từ rất sớm để đợi quà sinh nhật không ngờ Doãn Na còn tới sớm hơn đợi Thiên Lạc ở cổng trường rồi. Thiên Lạc thấy Doãn Na liền nhanh chóng xuống xe chạy tới chỗ Doãn Na.Thiên Lạc: Hihi đừng nói là bạn đứng đây đợi tặng quà cho mình nhàDoãn Na: ha ha đúng rồiDoãn Na rút trong túi ra một cái hộp nhỏ chông vô cùng xinh xắnChu Khải, Bạch Phi, Tiểu Linh đi đến.Chu Khải: Nhóc đã có quà rồi cơ à, mở ra xem nàoThiên Lạc nhanh chóng xé lớp bọc để mở ra bên trong là thứ gì. Khi vừa nhìn thấy thứ bên trong Thiên Lạc liền đánh rơi chiếc hộp, những thứ bên trong văng ra ngoài hộp. Ảnh rất nhiều ảnh những bức hình Doãn Na đang tình tứ bên Chu Khải. Thiên Lạc nhặt từng bức ảnh lên như ngừng thở để xem từng cái một. Một giọt rồi hai giọt rồi đến những hàng nước mắt tuôn ra khi Thiên Lạc xem đến tờ giấy chuẩn đoán Doãn Na có thai. Thiên Lạc nhìn Doãn Na nóiThiên Lạc: đây hu...hu... đây mà gọi là.... quà saoThiên Lạc nhìn vào bụng Doãn Na rồi nhìn tờ giấy khám thaiThiên Lạc: Đây là lí do cậu vận áo rộng thùng thình đi học saoChu Khải thấy Thiên Lạc khóc liền giật những tấm ảnh và tờ giấy trên tay Thiên Lạc. Chu Khải xem xong liền đứng hình, nó không tin thể tin vào những gì nó đang nhìn thấyThiên Lạc quay sang nhìn Chu KhảiThiên Lạc: ĐỒ DỐI TRÁ. HU....HUThiên Lạc nói xong chạy nhanh ra chỗ để xe lên mô tô phóng đi mất. Chu Khải đuổi theo thì bị Doãn Na giữ lại
tiếpSau một thời gian dài nghỉ học chúng nó đã đi học lại thì bỗng dưng Chu Khải bốc sốt nằm liệt trên giường, hắn đành ở nhà một mình.
Ở trường, giờ ra chơi
Thiên Lạc: Lạ kinh người khỏe như Chu Khải mà cũng có thể ốm, không hiểu nổi. Hắn ở nhà một mình không biết có ổn không.
Bạch Phi: ha ha chông Thiên Lạc lo cho chồng kìa. Ghen tị quá
Thiên Lạc: Bạch Phi coi chừng tôi xẻo mồm bà đó
Tiểu Linh: Lo cho hắn thế sao không ở nhà chăm sóc hắn
Thiên Lạc: Do xin nghỉ học nhiều rồi tôi chỉ không muốn làm khó chú Lí
Tụi nó đang nói chuyện thì từ đâu Vỹ Lâm xông tới
Vỹ Lâm: Anh THIÊN LẠC
Thiên Lạc ôm ngực giả bộ đau tim
Thiên Lạc:định dọa chết anh hả nhóc này.
Vỹ Lâm: Hì hì tan học về nhà em ăn cơm nha
Tiểu Linh: Chỉ mời Thiên Lạc thôi sao, tụi này để làm cảnh à
Vỹ Lâm: hì hì e chưa nói hết cả mấy chị nữa.
Bạch Phi: nhưng sao tự dưng mời tụi này về ăn cơm, có chuyện gì à
Vỹ Lâm: hihi bố mẹ em mời đó, có cả bạn trai em nữa cơ.
Thiên Lạc: cái gì sao tiến triển nhanh thế. Bạn trai em định hỏi cưới à
Vỹ Lâm: Điên chỉ là hỏi cưới thôi hihi
Vỹ Lâm vừa nói vừa cười tít mắt.
Tiểu Linh: Chông nhóc hạnh phúc ghê ha
Vỹ Lâm: Tất nhiên ạ. Ơ mà anh Chu Khải đâu
Thiên Lạc: Anh ấy tự dưng bị ốm lên ở nhà
Tiểu Linh hỏi Thiên Lạc
Tiểu Linh: Ông đi ăn ở nhà Vỹ Lâm thế ai về nấu đồ ăn cho Chu Khải
Thiên Lạc: Tôi đang nghĩ cách đây.
Bạch Phi: Có gì khó ra quán mua đồ ăn cho hắn
Thiên Lạc: bà không nhớ có lần chỉ vì tôi không nấu đồ ăn gọi đồ ăn nhanh mà hắn đập tôi một trận rồi nhất quyết bắt tôi vào bếp nấu sao. Với lại mình mang về cho hắn thì lại sang nhà Vỹ Lâm muộn mất để bố mẹ Vỹ Lâm chờ cơm ngại lắm.
Tiểu Linh: À xuống căn tin trường mượn đồ nấu rồi nhờ ai đó mang về hộ
Thiên Lạc: hay nhưng nhờ ai đây
_ Để mình cầm về cho
Một bạn nữ trong lớp lên tiếng tự nguyện mang đồ ăn về cho Chu Khải
Thiên Lạc: bạn nói thật hả.
_ ừ mình cầm cho
Thiên Lạc: Hihi cảm ơn nha. Bạn cho mình biết tên được không
_ Mình tên Doãn Na
Thiên Lạc: Cảm ơn Na nha mà bạn biết nhà mình chưa
Doãn Na: Mình biết rồi, mình đi qua đó suốt.
Tiểu Linh; Bạn học trong lớp mà không biết tên
Thiên Lạc; bà cũng có biết đâu mà nói tôi
Tiểu Linh: Tôi... hì hì
Bạch Phi: vậy là có người cầm đồ ăn về rồi. An tâm sang nhà Vỹ Lâm.
Thế là buổi học hôm đó Thiên Lạc trốn hai tiết để xuống căn tin trường nấu đồ ăn cho tên Chu Khải. Trên đường sang nhà Vỹ Lâm ăn cơm
Vỹ Lâm: Anh chị có thấy chị mang đồ ăn cho anh Chu Khải quen không
Bạch Phi: ừ chị thấy quen lắm nhưng không tài nào nhớ được
Tiểu Linh: hình như gặp ở đâu rồi
Thiên Lạc; Mấy người như dở, học cùng lớp ngày nào chả nhìn sao không quen cho được
Tiêu Linh: Không phải ở trong lớp rõ ràng là ở đâu mà. Ở đâu nhỉ....
Vỹ Lâm: Đúng em có học cùng lớp nhưng chông chị đó vẫn quen lắm
Thiên Lạc: Gớm người ta có lòng tốt mà ngồi đó mà đoán già đoán non.
Bạch Phi: Thì có bảo là không tốt đâu chỉ là nói hơi quen thôi.
Vỹ Lâm: Thôi quên đi. Sắp tới nhà em rồi
Tại nhà Thiên Lạc
Ing Ing Ing
Chu Khải: Ai bấm chuông thế nhỉ. Chả lẽ Lạc Lạc để quên chìa khóa.
Chu Khải lò mọ ngồi dậy đi ra ngoài mở cửa xem là ai
Chu Khải: Bạn là ai vậy. Khụ... Khụ
Chu Khải còn đang rất mệt
Doãn Na: Mình là Doãn Na bạn học cùng lớp với bạn và Thiên Lạc
Chữ Khải: À hì hì chào bạn mà Thiên Lạc đâu rồi.
Doãn Na: Vào trong nhà nói chuyện được chứ
Chu Khải: Hì hì ừ mời vào, thất lễ quá.
Doãn Na: Không sao
Thế Là Doãn Na đi theo Chu Khải vào phòng khách. Chu Khải cầm nước ra mời Doãn Na
Chu Khải: Giờ nói cho mình biết Thiên Lạc đang ở đâu được chưa
Doãn Na: Có vẻ bạn rất quan tâm tới Thiên Lạc nhỉ. Thiên Lạc bạn ấy sang nhà nhóc nào tên Vỹ Lâm í. Bảo mình cầm đồ ăn về cho bạn
Chu khải: Có phải đồ ăn Thiên Lạc nấu không vậy
Doãn Na: ừ đồ Thiên Lạc nấu
Chu Khải Ừ cảm ơn bạn mang về cho mình nah
Doãn Na: không có gì
Chu Khải nghĩ thầm: Đúng là chỉ có nhóc đó tốt với mình, sợ mình đói lên nhờ hẳn người mang đồ ăn về cho mình.
Doãn Na; Thiên Lạc bảo mình đợi bạn ăn hết rồi mới về
Chu Khải: Lại còn thế nữa. Nhóc ấy thật là khụ.... khụ
Doãn Na: bạn ăn đi mình còn phải về
Chu Khải nở nụ cười thật tươi làm cho Doãn Na có chút siêu lòng. Chu Khải ăn chưa hết nửa hộp cơm thì tự dưng lăn ra ngủ
Doãn Na; Khiếp tên này đang ốm mà thật kinh vẫn khỏe thật bao nhiêu thuốc ngủ vậy mà ăn gần hết hộp cơm mới chịu gục. Ha ha Thiên Lạc ơi sai lầm lớn nhất của mày là đã tin tưởng tao nhờ tao mang đồ ăn về cho thằng người yêu mày ha ha. Hôm nay Chu Khải anh nhất định thuộc về tôi
Doãn Na mất bao lâu mới dìu được Chu Khải vào phòng vô tình lại vào đúng phòng Thiên Lạc
Doãn Na cởi hết đồ Chu Khải rồi đến của mình
Doãn Na: Phải chụp mấy tấm ảnh tình tứ làm kỉ niệm cho thằng Thiên Lạc xem mới được
Rồi mọi cứ thế xảy ra..........
Tối đến tụi Tiểu Linh, Bạch Phi, Thiên Lạc mới mò về nhà
Thiên Lạc: hôm nay chông Vỹ Lâm vui quá chắc c* cậu hạnh phúc lắm
Tiểu Linh: Chứ còn gì thấy quấn lấy người yêu suốt
Bạch Phi: Ừ cứ phải nô vơi người yêu có thèm để ý gì tới tụi mình đâu
Vào đến nhà thị tụi nó thấy chu Lí đang chuẩn bị đồ ăn tối
Thiên Lạc: Oa oa đồ ăn kìa
Thiên Lạc nhào tới bốc đò ăn liền ăn ngay cái vụt vào tay
Chu Lí: đi rửa tay đã
Thiên Lạc; Sao mấy người cứ thích bắt cháu đi rửa tay thế bộ rửa tay sống được lâu hơn không
Thiên Lạc định bốc lần nữa thì lại bị ăn đòn tiếp. Nó đành hập hụi đi rửa tay. Bạch Phi, Tiểu Linh cũng đi rửa tay thì thấy chú Lí nói
Chú Lí: Hôm nay tôi thấy có người lạ vào nhà mình, bạn của các cháu à
Tiểu Linh: Ý chú nói là Doãn Na à
Chú Lí; bạn các cháu sao.
Bạch Phi: Không phải bạn chỉ là người bọn cháu nhờ cầm đồ ăn về hộ cho Chu Khải thôi.
Chú Lí: à
Bạch Phi: Có gì không chú
Chú Lí: Không có gì chỉ là lúc tôi về thấy cô bé đi ra dáng vẻ hấp tấp, lo sợ. Gặp tôi chào rồi nhanh chóng đi mất
Tiểu Linh: Chắc bạn ấy vội về nhà> mà học sinh của chú mà cũng không nhận ra
Chú Lí: Một trường có hơn nghìn học sinh làm sao chú nhớ mặt hết được. Thôi nếu đã không có gì thì đi rửa tay rồi ăn cơm đi
Tiểu Linh: Vâng
Thiên Lạc nhanh chóng rửa tay rồi quay lại bàn ăn
Chú Lí: Chu Khải vẫn chưa dậy sao. Để chú đi gọi nó dậy
Thiên Lạc: Khoan để cháu, để cháu đi gọi, cháu muốn xem anh ấy đỡ chưa
Thiên Lạc chạy vèo cái lên phòng mình xem Chu Khải thế nào. Vừa vào phòng
Thiên Lạc: a a a, tên khốn nạn nhà mi sao không vận quần áo hả. Nhà mi đang có âm mưu gì hả
Thiên Lạc xông tới cầm gối đập tới tấp vào người Chu Khải. Đang ngủ say tự dưng bị đánh Chu Khải liền bật dậy thì thấy Thiên Lạc rồi nhìn mình không một tấm vải che thân.
Chu Khải: A A A nhóc, anh không ngờ đấy. Khai, khai nhanh, nhóc đã làm gì ah rồi
Thiên Lạc; Làm làm cái đầu ah đấy, em vào đã thấy anh thế này rồi
Chu Khải: Đừng chối, em cứ nhận đi. Hay mình làm tiếp
Chu Khải nhào tới Thiên Lạc liền bị ăn hích vào bụng
Thiên Lạc nhanh chóng mở cửa chạy xuống nhà. Chu Khải vận quần vào rồi đuổi theo Thiên Lạc
Tiểu Linh thấy hai tên này chạy huỳnh huỵnh xuống liền hỏi
Tiểu Linh: hai người cứ gặp nhau không cãi nhau không chịu nổi hả. Có chuyệ gì thế
Thiên Lạc với Chu khải đồng thanh: Không có gì
Chu Khải cười toe toét cứ nghĩ Thiên Lạc đã chủ động cứ trêu Thiên Lạc. Thiên Lạc cứ cãi lại mặt thì càng ngày càng đỏ
Từ cái lần ở ĐỒNG VĨNH CỬU Thiên Lạc với Chu Khải như hình với bóng không rời nhau nửa bước. Chu Khải ôm bám víu Thiên Lạc nó cũng không phẩn kháng lại nữa. thỉnh thoảng còn hôn lại khiến Chu Khải tê dại cả người. Sau lần sang nhà Vỹ Lâm ăn cơm cũng trôi qua được ba tháng. Thiên Lạc chạy khắp nơi ở lớp
Thiên Lạc; nè mọi người ơi biết mai là ngày gì không. Sinh nhật mình đó. hi hi nhớ tặng quà mình đó
Tiểu Linh: Bê tha quá ông ơi
Thiên Lạc kệ tôi.
Thiên Lạc chạy tới chỗ Doãn Na
Thiên Lạc: Hihi nhớ tặng quà mình nha
Doãn Na: ha ha tất nhiên rồi
Thiên Lạc chạy tới chỗ cố giáo chủ nhiệm
Thiên Lạc: Cô giáo yêu quý của em ơi mai là sinh nhật em đó
Cô Chủ Nhiệm: Hihi ừ vậy nhóc muốn cô tặng gì nào.
Thiên Lạc: Cái nào càng rẻ càng tốt cô ạ
Cô Chủ Nhiệm: ha ha rẻ sao. Ok nhóc
Chu Khải thấy vợ mình cứ chạy lăng nhăng xin quà
Chu Khải: Có phải con nít nữa đâu mà đi xin quà. Bó tay
Thiên Lạc: kệ em. Cả năm mới có 1 ngày phải tận dụng chứ
Bạch Phi; Thiên Lạc ông đi đâu đừng nói là bạn tối nhá
Thiên Lạc: bà ngon lắm
Thiên Lạc cười toe toét vì mai là sinh nhật nó không biết có nụ cười đểu giả đang nhắm vào chính nó. Nó hồi hộp đợi đến ngày sinh nhật còn Chu Khải thì đã chuẩn bị kế hoạch tặng sinh nhật cho Thiên Lạc từ nửa tháng trước rồi
Sáng hôm sau. Thiên Lạc đến trường từ rất sớm để đợi quà sinh nhật không ngờ Doãn Na còn tới sớm hơn đợi Thiên Lạc ở cổng trường rồi. Thiên Lạc thấy Doãn Na liền nhanh chóng xuống xe chạy tới chỗ Doãn Na.
Thiên Lạc: Hihi đừng nói là bạn đứng đây đợi tặng quà cho mình nhà
Doãn Na: ha ha đúng rồi
Doãn Na rút trong túi ra một cái hộp nhỏ chông vô cùng xinh xắn
Chu Khải, Bạch Phi, Tiểu Linh đi đến.
Chu Khải: Nhóc đã có quà rồi cơ à, mở ra xem nào
Thiên Lạc nhanh chóng xé lớp bọc để mở ra bên trong là thứ gì. Khi vừa nhìn thấy thứ bên trong Thiên Lạc liền đánh rơi chiếc hộp, những thứ bên trong văng ra ngoài hộp. Ảnh rất nhiều ảnh những bức hình Doãn Na đang tình tứ bên Chu Khải. Thiên Lạc nhặt từng bức ảnh lên như ngừng thở để xem từng cái một. Một giọt rồi hai giọt rồi đến những hàng nước mắt tuôn ra khi Thiên Lạc xem đến tờ giấy chuẩn đoán Doãn Na có thai. Thiên Lạc nhìn Doãn Na nói
Thiên Lạc: đây hu...hu... đây mà gọi là.... quà sao
Thiên Lạc nhìn vào bụng Doãn Na rồi nhìn tờ giấy khám thai
Thiên Lạc: Đây là lí do cậu vận áo rộng thùng thình đi học sao
Chu Khải thấy Thiên Lạc khóc liền giật những tấm ảnh và tờ giấy trên tay Thiên Lạc. Chu Khải xem xong liền đứng hình, nó không tin thể tin vào những gì nó đang nhìn thấy
Thiên Lạc quay sang nhìn Chu Khải
Thiên Lạc: ĐỒ DỐI TRÁ. HU....HU
Thiên Lạc nói xong chạy nhanh ra chỗ để xe lên mô tô phóng đi mất. Chu Khải đuổi theo thì bị Doãn Na giữ lại
Thế Giới Thiên ThầnTác giả: Hắc Bạch NhiTruyện Đam MỹNhân vật: Hoàng Thiên Lạc Tuổi: 17 tuổi Ngoại hình: 1m75, chàng trai mang vẻ đẹp phi giới tính, làn da trắng mịn, mũi cao điều đặc biệt khi nhìn nghiêng anh toát lên một vẻ quyến rũ lạ thường, mái tóc màu nâu hạt rẻ, dáng người chuẩn Gia Thế: con trai tập đoàn X do bố Thiên Lạc đứng đầu, ông lắm giữ một chuỗi công ty bất động sản hàng đầu thế giới bao gồm cả dầu mỏ và ngân hàng là người có uy quyền nhất trong giới kinh doanh, giàu thứ 1 thế giới. Tính cách: một con người ngang bướng luôn làm theo ý mình không bao giờ nghe người khác. Từ bé đã được học võ tự vệ bản thân lên một mình anh có thể đánh lại hơn chục người nhưng anh không thể đánh lại ba người ( thực không hiểu mức độ khủng khiếp của ba người này khủng khiếp cỡ nào). Anh ta được ông trời cho nhiều thứ nhưng anh ta lại yêu con trai và một trong ba người trị được anh ah ta chính là người sẽ đính hôn với ah ta. Nhân vật: Triệu Tiểu Linh Tuổi: 17 tuổi Ngoại hình: 1m70, cô gái, mang vẻ đẹp dễ thương, con gái chuẩn mực thời nay,… tiếpSau một thời gian dài nghỉ học chúng nó đã đi học lại thì bỗng dưng Chu Khải bốc sốt nằm liệt trên giường, hắn đành ở nhà một mình.Ở trường, giờ ra chơiThiên Lạc: Lạ kinh người khỏe như Chu Khải mà cũng có thể ốm, không hiểu nổi. Hắn ở nhà một mình không biết có ổn không.Bạch Phi: ha ha chông Thiên Lạc lo cho chồng kìa. Ghen tị quáThiên Lạc: Bạch Phi coi chừng tôi xẻo mồm bà đóTiểu Linh: Lo cho hắn thế sao không ở nhà chăm sóc hắnThiên Lạc: Do xin nghỉ học nhiều rồi tôi chỉ không muốn làm khó chú LíTụi nó đang nói chuyện thì từ đâu Vỹ Lâm xông tớiVỹ Lâm: Anh THIÊN LẠCThiên Lạc ôm ngực giả bộ đau timThiên Lạc:định dọa chết anh hả nhóc này.Vỹ Lâm: Hì hì tan học về nhà em ăn cơm nhaTiểu Linh: Chỉ mời Thiên Lạc thôi sao, tụi này để làm cảnh àVỹ Lâm: hì hì e chưa nói hết cả mấy chị nữa.Bạch Phi: nhưng sao tự dưng mời tụi này về ăn cơm, có chuyện gì àVỹ Lâm: hihi bố mẹ em mời đó, có cả bạn trai em nữa cơ.Thiên Lạc: cái gì sao tiến triển nhanh thế. Bạn trai em định hỏi cưới àVỹ Lâm: Điên chỉ là hỏi cưới thôi hihiVỹ Lâm vừa nói vừa cười tít mắt.Tiểu Linh: Chông nhóc hạnh phúc ghê haVỹ Lâm: Tất nhiên ạ. Ơ mà anh Chu Khải đâuThiên Lạc: Anh ấy tự dưng bị ốm lên ở nhàTiểu Linh hỏi Thiên LạcTiểu Linh: Ông đi ăn ở nhà Vỹ Lâm thế ai về nấu đồ ăn cho Chu KhảiThiên Lạc: Tôi đang nghĩ cách đây.Bạch Phi: Có gì khó ra quán mua đồ ăn cho hắnThiên Lạc: bà không nhớ có lần chỉ vì tôi không nấu đồ ăn gọi đồ ăn nhanh mà hắn đập tôi một trận rồi nhất quyết bắt tôi vào bếp nấu sao. Với lại mình mang về cho hắn thì lại sang nhà Vỹ Lâm muộn mất để bố mẹ Vỹ Lâm chờ cơm ngại lắm.Tiểu Linh: À xuống căn tin trường mượn đồ nấu rồi nhờ ai đó mang về hộThiên Lạc: hay nhưng nhờ ai đây_ Để mình cầm về choMột bạn nữ trong lớp lên tiếng tự nguyện mang đồ ăn về cho Chu KhảiThiên Lạc: bạn nói thật hả._ ừ mình cầm choThiên Lạc: Hihi cảm ơn nha. Bạn cho mình biết tên được không_ Mình tên Doãn NaThiên Lạc: Cảm ơn Na nha mà bạn biết nhà mình chưaDoãn Na: Mình biết rồi, mình đi qua đó suốt.Tiểu Linh; Bạn học trong lớp mà không biết tênThiên Lạc; bà cũng có biết đâu mà nói tôiTiểu Linh: Tôi... hì hìBạch Phi: vậy là có người cầm đồ ăn về rồi. An tâm sang nhà Vỹ Lâm.Thế là buổi học hôm đó Thiên Lạc trốn hai tiết để xuống căn tin trường nấu đồ ăn cho tên Chu Khải. Trên đường sang nhà Vỹ Lâm ăn cơmVỹ Lâm: Anh chị có thấy chị mang đồ ăn cho anh Chu Khải quen khôngBạch Phi: ừ chị thấy quen lắm nhưng không tài nào nhớ đượcTiểu Linh: hình như gặp ở đâu rồiThiên Lạc; Mấy người như dở, học cùng lớp ngày nào chả nhìn sao không quen cho đượcTiêu Linh: Không phải ở trong lớp rõ ràng là ở đâu mà. Ở đâu nhỉ....Vỹ Lâm: Đúng em có học cùng lớp nhưng chông chị đó vẫn quen lắmThiên Lạc: Gớm người ta có lòng tốt mà ngồi đó mà đoán già đoán non.Bạch Phi: Thì có bảo là không tốt đâu chỉ là nói hơi quen thôi.Vỹ Lâm: Thôi quên đi. Sắp tới nhà em rồiTại nhà Thiên LạcIng Ing IngChu Khải: Ai bấm chuông thế nhỉ. Chả lẽ Lạc Lạc để quên chìa khóa.Chu Khải lò mọ ngồi dậy đi ra ngoài mở cửa xem là aiChu Khải: Bạn là ai vậy. Khụ... KhụChu Khải còn đang rất mệtDoãn Na: Mình là Doãn Na bạn học cùng lớp với bạn và Thiên LạcChữ Khải: À hì hì chào bạn mà Thiên Lạc đâu rồi.Doãn Na: Vào trong nhà nói chuyện được chứChu Khải: Hì hì ừ mời vào, thất lễ quá.Doãn Na: Không saoThế Là Doãn Na đi theo Chu Khải vào phòng khách. Chu Khải cầm nước ra mời Doãn NaChu Khải: Giờ nói cho mình biết Thiên Lạc đang ở đâu được chưaDoãn Na: Có vẻ bạn rất quan tâm tới Thiên Lạc nhỉ. Thiên Lạc bạn ấy sang nhà nhóc nào tên Vỹ Lâm í. Bảo mình cầm đồ ăn về cho bạnChu khải: Có phải đồ ăn Thiên Lạc nấu không vậyDoãn Na: ừ đồ Thiên Lạc nấuChu Khải Ừ cảm ơn bạn mang về cho mình nahDoãn Na: không có gìChu Khải nghĩ thầm: Đúng là chỉ có nhóc đó tốt với mình, sợ mình đói lên nhờ hẳn người mang đồ ăn về cho mình.Doãn Na; Thiên Lạc bảo mình đợi bạn ăn hết rồi mới vềChu Khải: Lại còn thế nữa. Nhóc ấy thật là khụ.... khụDoãn Na: bạn ăn đi mình còn phải vềChu Khải nở nụ cười thật tươi làm cho Doãn Na có chút siêu lòng. Chu Khải ăn chưa hết nửa hộp cơm thì tự dưng lăn ra ngủDoãn Na; Khiếp tên này đang ốm mà thật kinh vẫn khỏe thật bao nhiêu thuốc ngủ vậy mà ăn gần hết hộp cơm mới chịu gục. Ha ha Thiên Lạc ơi sai lầm lớn nhất của mày là đã tin tưởng tao nhờ tao mang đồ ăn về cho thằng người yêu mày ha ha. Hôm nay Chu Khải anh nhất định thuộc về tôiDoãn Na mất bao lâu mới dìu được Chu Khải vào phòng vô tình lại vào đúng phòng Thiên LạcDoãn Na cởi hết đồ Chu Khải rồi đến của mìnhDoãn Na: Phải chụp mấy tấm ảnh tình tứ làm kỉ niệm cho thằng Thiên Lạc xem mới đượcRồi mọi cứ thế xảy ra..........Tối đến tụi Tiểu Linh, Bạch Phi, Thiên Lạc mới mò về nhàThiên Lạc: hôm nay chông Vỹ Lâm vui quá chắc c* cậu hạnh phúc lắmTiểu Linh: Chứ còn gì thấy quấn lấy người yêu suốtBạch Phi: Ừ cứ phải nô vơi người yêu có thèm để ý gì tới tụi mình đâuVào đến nhà thị tụi nó thấy chu Lí đang chuẩn bị đồ ăn tốiThiên Lạc: Oa oa đồ ăn kìaThiên Lạc nhào tới bốc đò ăn liền ăn ngay cái vụt vào tayChu Lí: đi rửa tay đãThiên Lạc; Sao mấy người cứ thích bắt cháu đi rửa tay thế bộ rửa tay sống được lâu hơn khôngThiên Lạc định bốc lần nữa thì lại bị ăn đòn tiếp. Nó đành hập hụi đi rửa tay. Bạch Phi, Tiểu Linh cũng đi rửa tay thì thấy chú Lí nóiChú Lí: Hôm nay tôi thấy có người lạ vào nhà mình, bạn của các cháu àTiểu Linh: Ý chú nói là Doãn Na àChú Lí; bạn các cháu sao.Bạch Phi: Không phải bạn chỉ là người bọn cháu nhờ cầm đồ ăn về hộ cho Chu Khải thôi.Chú Lí: àBạch Phi: Có gì không chúChú Lí: Không có gì chỉ là lúc tôi về thấy cô bé đi ra dáng vẻ hấp tấp, lo sợ. Gặp tôi chào rồi nhanh chóng đi mấtTiểu Linh: Chắc bạn ấy vội về nhà> mà học sinh của chú mà cũng không nhận raChú Lí: Một trường có hơn nghìn học sinh làm sao chú nhớ mặt hết được. Thôi nếu đã không có gì thì đi rửa tay rồi ăn cơm điTiểu Linh: VângThiên Lạc nhanh chóng rửa tay rồi quay lại bàn ănChú Lí: Chu Khải vẫn chưa dậy sao. Để chú đi gọi nó dậyThiên Lạc: Khoan để cháu, để cháu đi gọi, cháu muốn xem anh ấy đỡ chưaThiên Lạc chạy vèo cái lên phòng mình xem Chu Khải thế nào. Vừa vào phòngThiên Lạc: a a a, tên khốn nạn nhà mi sao không vận quần áo hả. Nhà mi đang có âm mưu gì hảThiên Lạc xông tới cầm gối đập tới tấp vào người Chu Khải. Đang ngủ say tự dưng bị đánh Chu Khải liền bật dậy thì thấy Thiên Lạc rồi nhìn mình không một tấm vải che thân.Chu Khải: A A A nhóc, anh không ngờ đấy. Khai, khai nhanh, nhóc đã làm gì ah rồiThiên Lạc; Làm làm cái đầu ah đấy, em vào đã thấy anh thế này rồiChu Khải: Đừng chối, em cứ nhận đi. Hay mình làm tiếpChu Khải nhào tới Thiên Lạc liền bị ăn hích vào bụngThiên Lạc nhanh chóng mở cửa chạy xuống nhà. Chu Khải vận quần vào rồi đuổi theo Thiên LạcTiểu Linh thấy hai tên này chạy huỳnh huỵnh xuống liền hỏiTiểu Linh: hai người cứ gặp nhau không cãi nhau không chịu nổi hả. Có chuyệ gì thếThiên Lạc với Chu khải đồng thanh: Không có gìChu Khải cười toe toét cứ nghĩ Thiên Lạc đã chủ động cứ trêu Thiên Lạc. Thiên Lạc cứ cãi lại mặt thì càng ngày càng đỏTừ cái lần ở ĐỒNG VĨNH CỬU Thiên Lạc với Chu Khải như hình với bóng không rời nhau nửa bước. Chu Khải ôm bám víu Thiên Lạc nó cũng không phẩn kháng lại nữa. thỉnh thoảng còn hôn lại khiến Chu Khải tê dại cả người. Sau lần sang nhà Vỹ Lâm ăn cơm cũng trôi qua được ba tháng. Thiên Lạc chạy khắp nơi ở lớpThiên Lạc; nè mọi người ơi biết mai là ngày gì không. Sinh nhật mình đó. hi hi nhớ tặng quà mình đóTiểu Linh: Bê tha quá ông ơiThiên Lạc kệ tôi.Thiên Lạc chạy tới chỗ Doãn NaThiên Lạc: Hihi nhớ tặng quà mình nhaDoãn Na: ha ha tất nhiên rồiThiên Lạc chạy tới chỗ cố giáo chủ nhiệmThiên Lạc: Cô giáo yêu quý của em ơi mai là sinh nhật em đóCô Chủ Nhiệm: Hihi ừ vậy nhóc muốn cô tặng gì nào.Thiên Lạc: Cái nào càng rẻ càng tốt cô ạCô Chủ Nhiệm: ha ha rẻ sao. Ok nhócChu Khải thấy vợ mình cứ chạy lăng nhăng xin quàChu Khải: Có phải con nít nữa đâu mà đi xin quà. Bó tayThiên Lạc: kệ em. Cả năm mới có 1 ngày phải tận dụng chứBạch Phi; Thiên Lạc ông đi đâu đừng nói là bạn tối nháThiên Lạc: bà ngon lắmThiên Lạc cười toe toét vì mai là sinh nhật nó không biết có nụ cười đểu giả đang nhắm vào chính nó. Nó hồi hộp đợi đến ngày sinh nhật còn Chu Khải thì đã chuẩn bị kế hoạch tặng sinh nhật cho Thiên Lạc từ nửa tháng trước rồiSáng hôm sau. Thiên Lạc đến trường từ rất sớm để đợi quà sinh nhật không ngờ Doãn Na còn tới sớm hơn đợi Thiên Lạc ở cổng trường rồi. Thiên Lạc thấy Doãn Na liền nhanh chóng xuống xe chạy tới chỗ Doãn Na.Thiên Lạc: Hihi đừng nói là bạn đứng đây đợi tặng quà cho mình nhàDoãn Na: ha ha đúng rồiDoãn Na rút trong túi ra một cái hộp nhỏ chông vô cùng xinh xắnChu Khải, Bạch Phi, Tiểu Linh đi đến.Chu Khải: Nhóc đã có quà rồi cơ à, mở ra xem nàoThiên Lạc nhanh chóng xé lớp bọc để mở ra bên trong là thứ gì. Khi vừa nhìn thấy thứ bên trong Thiên Lạc liền đánh rơi chiếc hộp, những thứ bên trong văng ra ngoài hộp. Ảnh rất nhiều ảnh những bức hình Doãn Na đang tình tứ bên Chu Khải. Thiên Lạc nhặt từng bức ảnh lên như ngừng thở để xem từng cái một. Một giọt rồi hai giọt rồi đến những hàng nước mắt tuôn ra khi Thiên Lạc xem đến tờ giấy chuẩn đoán Doãn Na có thai. Thiên Lạc nhìn Doãn Na nóiThiên Lạc: đây hu...hu... đây mà gọi là.... quà saoThiên Lạc nhìn vào bụng Doãn Na rồi nhìn tờ giấy khám thaiThiên Lạc: Đây là lí do cậu vận áo rộng thùng thình đi học saoChu Khải thấy Thiên Lạc khóc liền giật những tấm ảnh và tờ giấy trên tay Thiên Lạc. Chu Khải xem xong liền đứng hình, nó không tin thể tin vào những gì nó đang nhìn thấyThiên Lạc quay sang nhìn Chu KhảiThiên Lạc: ĐỒ DỐI TRÁ. HU....HUThiên Lạc nói xong chạy nhanh ra chỗ để xe lên mô tô phóng đi mất. Chu Khải đuổi theo thì bị Doãn Na giữ lại