Giữa trưa mùa hè, gió hiu hiu thổi tới, bầu không khí tràn đầy mùi hương của hoa sơn chi, thấm vào ruột gan. Lúc này, là giờ ngủ trưa của cô nhi viện, nên khắp nơi đều vô cùng yên tĩnh. Cửa phòng ký túc xá, bị kéo ra một khe hở, một cái đầu nhỏ nhắn nhô từ bên trong ra ngoài thăm dò, là một cô gái nhỏ, bộ dạng khoảng chừng 10 tuổi, để đầu nấm vô cùng đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc, tròng mắt đen nhánh tỏa sáng, cô bé nhìn thấy bên ngoài không có ai, lặng lẽ đi ra, nhanh chóng xuyên qua sân trước, chạy tới sân sau. Dưới tàng cây sơn chi, có một cậu bé gầy gò đang ngồi, đôi mắt xanh thăm thẳm, nước da xinh xắn giống như hoa, cậu bé cúi đầu, bộ dạng hình như có chút không vui. Cô gái nhỏ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cậu, dùng sức hít một hơi, khoa trương kêu lên: "Oa...thơm quá." "Nghe nói có người muốn đến nhận nuôi một bé gái, nói không chừng em có cơ hội có thể rời khỏi đây." Cậu bé nói xong, đôi mắt hơi buồn bã. Cô gái nhỏ nhìn ra tâm tư của cậu, rất nghĩa khí vỗ vai…
Chương 18: Ánh sáng cực Bắc
Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em RồiTác giả: Hồng Phi NhanTruyện Ngôn TìnhGiữa trưa mùa hè, gió hiu hiu thổi tới, bầu không khí tràn đầy mùi hương của hoa sơn chi, thấm vào ruột gan. Lúc này, là giờ ngủ trưa của cô nhi viện, nên khắp nơi đều vô cùng yên tĩnh. Cửa phòng ký túc xá, bị kéo ra một khe hở, một cái đầu nhỏ nhắn nhô từ bên trong ra ngoài thăm dò, là một cô gái nhỏ, bộ dạng khoảng chừng 10 tuổi, để đầu nấm vô cùng đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc, tròng mắt đen nhánh tỏa sáng, cô bé nhìn thấy bên ngoài không có ai, lặng lẽ đi ra, nhanh chóng xuyên qua sân trước, chạy tới sân sau. Dưới tàng cây sơn chi, có một cậu bé gầy gò đang ngồi, đôi mắt xanh thăm thẳm, nước da xinh xắn giống như hoa, cậu bé cúi đầu, bộ dạng hình như có chút không vui. Cô gái nhỏ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cậu, dùng sức hít một hơi, khoa trương kêu lên: "Oa...thơm quá." "Nghe nói có người muốn đến nhận nuôi một bé gái, nói không chừng em có cơ hội có thể rời khỏi đây." Cậu bé nói xong, đôi mắt hơi buồn bã. Cô gái nhỏ nhìn ra tâm tư của cậu, rất nghĩa khí vỗ vai… (Ánh sáng cực Bắc: cực quang - hiện tượng quang học xuất hiện ở trên bầu trời của khu vực vĩ độ cao ở Bắc bán cầu, thường thấy là ánh sáng như màn sóng màu vàng lục, có khi có thêm màu hồng, lam, xám, tím .. )Ninh Ngữ Yên và Nguỵ Thu Hàn đuổi theo phía sau, chỉ có thể trơ mắt nhìn xe chạy đi, tức giận giậm chân, chỉ thiếu chút nữa.Sau khi Tập Bác Niên ngồi lên xe khách, từ cửa sổ nhìn thấy những đốm đen nhỏ ở phía sau, nở nụ cười đắc ý."Tập Bác Niên, cả vị hôn thê của anh cũng đã đến, anh làm vậy không sợ cô ấy không vui sao?" Mặc Tiểu Tịch hỏi, kỳ thực ngay cả cô cũng không hiểu suy nghĩ của mình."Sợ? Haha..." Tập Bác Niên cười to: "Chữ sợ này, từ trước đến nay không bao giờ xuất hiện trong từ điển của tôi.""Vậy sao phải chạy trốn?" Cô hỏi lại."Còn chưa phải lúc bọn họ nên tìm đến, tôi biết em đang nóng lòng muốn thoát khỏi tôi, quay về bên cạnh Nguỵ Thu Hàn, nhưng thật ngại, em còn phải theo tôi đến một nơi." Tập Bác Niên ngạo mạn nói, thoải mái dựa vào chỗ ngồi, thưởng thức phong cảnh bên ngoài cửa sổ."Anh..." Thốt lên một tiếng, Mặc Tiểu Tịch lại không biết nên nói gì mới phải, chỉ biết, ở sâu trong nội tâm cũng không quá tức giận.Cô học theo anh, tìm tư thế thoải mái dựa vào ghế, tất cả hành khách đều là người da trắng mắt xanh tóc vàng, khiến cho bọn họ trở thành người ngoại tộc.Lúc một nhóm người cuối cùng xuống xe, Tập Bác Niên và Mặc Tiểu Tịch cũng theo xuống, anh đi theo bước chân của bọn họ, biết cách đây không xa, có một thôn trang nhỏ, đang tổ chức lễ hội, nên mới để cho vài người ra ngoài bán đồ này nọ.Còn nơi nào so với nơi này làm chỗ ẩn thân tốt hơn, Tập Bác Niên và Mặc Tiểu Tịch tự xem mình là khách du lịch, muốn đến tham gia lễ hội của bọn họ, mấy người kia cũng nhiệt tình chào đón.Trong thôn trang nhỏ, bốn bề đều là núi, có một hồ nước nhỏ, đỉnh núi còn đóng tuyết chưa tan, khí trời lạnh giá, xa lạ mà yên tĩnh, Mặc Tiểu Tịch đi bên cạnh anh, trong lòng an ổn lại, cô đang tin tưởng một người vốn không nên tin tưởng.Tập Bác Niên nghiêng đầu nhìn cô, tay khoác lên vai cô, mạnh mẽ ôm lấy: "Dựa vào tôi gần như vậy, là vì lạnh hay vì nhớ cơ thể tôi thế, Mặc Tiểu Tịch, em đúng là càng ngày càng phóng túng." Anh nhìn vào mắt cô, đầy châm chọc.Mặc Tiểu Tịch đỏ mặt: "Bệnh tâm thần."Đêm đến, thôn trang nhỏ vô cùng náo nhiệt, có thịt dê nướng và những món ăn đầy màu sắc, người trong thôn ở trên bãi đất trống đàn ghi-ta và ca múa, uống rượu nho, những cô gái trẻ kéo Tập Bác Niên đến bên cạnh nhảy múa, Mặc Tiểu Tịch cũng bị những chàng trai trẻ tuổi vây quanh, bọn họ rót vài ly rượu, lại kéo cô đi ca hát.Lúc đầu còn có chút ngượng nghịu, nhưng dần cũng cởi mở, người ta ở trong một hoàn cảnh nào đó, sẽ biến mình thành những đứa trẻ, trở về với những con người giản dị ban đầu.Mặc Tiểu Tịch hơi say, ngồi trên bãi cỏ bên bờ hồ, đờ đẫn cười.Bất ngờ ngẩng đầu lên, trong trời đêm đen tối bỗng xuất hiện hình cung màu xanh đậm: "Anh mau nhìn kìa, trên trời là cái gì vậy, đẹp quá." Cô kéo lấy Tập Bác Niên đang ngồi bên cạnh, phấn khởi chỉ lên trời.Một mảng lớn màu xanh nhuộm cả bầu trời, vô cùng đẹp, làm cho cô ngừng thở, không dám chớp mắt, sợ trong lúc chớp mắt thì cảnh đẹp sẽ biến mất.Tập Bác Niên ngẩng đầu nhìn lên, cười nhạt: "Là ánh sáng cực Bắc, ở Alaska, trong vòng một năm có 200 ngày đều có thể nhìn thấy, không có gì hiếm lạ.""Thật sao? Cuộc sống của người ở đây thật là hạnh phúc." Mặc Tiểu Tịch hướng về phía bầu trời nở nụ cười ngọt ngào hồn nhiên.Tập Bác Niên nhìn cô, lồng ngực nóng lên từng chút, đợi đến lúc phát hiện, không có nào có thể ngăn cản, trực tiếp xong vào chỗ sâu nhất ở đáy lòng, rất nhanh, không cách nào ngăn cản được nữa.Anh ôm lấy cô, trở về phòng, hôn lên mặt cô, anh không kiềm chế được sự thúc đẩy muốn chiếm lấy, đêm nay, vô cùng tốt đẹp, quên thời gian và địa điểm, quên thù hận và thân phận.Chỉ cần nhớ đã từng có một người sánh vai ngắm nhìn tuyệt cảnh của thế gian, ánh sáng cực Bắc chiếu xuống, nhẹ nhàng và yên lặng triền miên, nhưng đến sau này nhớ lại, người và vật từ lâu đã không còn, giống như một giấc mơ.Sáng sớm. Mọi người vừa rời giường, thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen từ xa chạy tới.
(Ánh sáng cực Bắc: cực quang - hiện tượng quang học xuất hiện ở trên bầu trời của khu vực vĩ độ cao ở Bắc bán cầu, thường thấy là ánh sáng như màn sóng màu vàng lục, có khi có thêm màu hồng, lam, xám, tím .. )
Ninh Ngữ Yên và Nguỵ Thu Hàn đuổi theo phía sau, chỉ có thể trơ mắt nhìn xe chạy đi, tức giận giậm chân, chỉ thiếu chút nữa.
Sau khi Tập Bác Niên ngồi lên xe khách, từ cửa sổ nhìn thấy những đốm đen nhỏ ở phía sau, nở nụ cười đắc ý.
"Tập Bác Niên, cả vị hôn thê của anh cũng đã đến, anh làm vậy không sợ cô ấy không vui sao?" Mặc Tiểu Tịch hỏi, kỳ thực ngay cả cô cũng không hiểu suy nghĩ của mình.
"Sợ? Haha..." Tập Bác Niên cười to: "Chữ sợ này, từ trước đến nay không bao giờ xuất hiện trong từ điển của tôi."
"Vậy sao phải chạy trốn?" Cô hỏi lại.
"Còn chưa phải lúc bọn họ nên tìm đến, tôi biết em đang nóng lòng muốn thoát khỏi tôi, quay về bên cạnh Nguỵ Thu Hàn, nhưng thật ngại, em còn phải theo tôi đến một nơi." Tập Bác Niên ngạo mạn nói, thoải mái dựa vào chỗ ngồi, thưởng thức phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
"Anh..." Thốt lên một tiếng, Mặc Tiểu Tịch lại không biết nên nói gì mới phải, chỉ biết, ở sâu trong nội tâm cũng không quá tức giận.
Cô học theo anh, tìm tư thế thoải mái dựa vào ghế, tất cả hành khách đều là người da trắng mắt xanh tóc vàng, khiến cho bọn họ trở thành người ngoại tộc.
Lúc một nhóm người cuối cùng xuống xe, Tập Bác Niên và Mặc Tiểu Tịch cũng theo xuống, anh đi theo bước chân của bọn họ, biết cách đây không xa, có một thôn trang nhỏ, đang tổ chức lễ hội, nên mới để cho vài người ra ngoài bán đồ này nọ.
Còn nơi nào so với nơi này làm chỗ ẩn thân tốt hơn, Tập Bác Niên và Mặc Tiểu Tịch tự xem mình là khách du lịch, muốn đến tham gia lễ hội của bọn họ, mấy người kia cũng nhiệt tình chào đón.
Trong thôn trang nhỏ, bốn bề đều là núi, có một hồ nước nhỏ, đỉnh núi còn đóng tuyết chưa tan, khí trời lạnh giá, xa lạ mà yên tĩnh, Mặc Tiểu Tịch đi bên cạnh anh, trong lòng an ổn lại, cô đang tin tưởng một người vốn không nên tin tưởng.
Tập Bác Niên nghiêng đầu nhìn cô, tay khoác lên vai cô, mạnh mẽ ôm lấy: "Dựa vào tôi gần như vậy, là vì lạnh hay vì nhớ cơ thể tôi thế, Mặc Tiểu Tịch, em đúng là càng ngày càng phóng túng." Anh nhìn vào mắt cô, đầy châm chọc.
Mặc Tiểu Tịch đỏ mặt: "Bệnh tâm thần."
Đêm đến, thôn trang nhỏ vô cùng náo nhiệt, có thịt dê nướng và những món ăn đầy màu sắc, người trong thôn ở trên bãi đất trống đàn ghi-ta và ca múa, uống rượu nho, những cô gái trẻ kéo Tập Bác Niên đến bên cạnh nhảy múa, Mặc Tiểu Tịch cũng bị những chàng trai trẻ tuổi vây quanh, bọn họ rót vài ly rượu, lại kéo cô đi ca hát.
Lúc đầu còn có chút ngượng nghịu, nhưng dần cũng cởi mở, người ta ở trong một hoàn cảnh nào đó, sẽ biến mình thành những đứa trẻ, trở về với những con người giản dị ban đầu.
Mặc Tiểu Tịch hơi say, ngồi trên bãi cỏ bên bờ hồ, đờ đẫn cười.
Bất ngờ ngẩng đầu lên, trong trời đêm đen tối bỗng xuất hiện hình cung màu xanh đậm: "Anh mau nhìn kìa, trên trời là cái gì vậy, đẹp quá." Cô kéo lấy Tập Bác Niên đang ngồi bên cạnh, phấn khởi chỉ lên trời.
Một mảng lớn màu xanh nhuộm cả bầu trời, vô cùng đẹp, làm cho cô ngừng thở, không dám chớp mắt, sợ trong lúc chớp mắt thì cảnh đẹp sẽ biến mất.
Tập Bác Niên ngẩng đầu nhìn lên, cười nhạt: "Là ánh sáng cực Bắc, ở Alaska, trong vòng một năm có 200 ngày đều có thể nhìn thấy, không có gì hiếm lạ."
"Thật sao? Cuộc sống của người ở đây thật là hạnh phúc." Mặc Tiểu Tịch hướng về phía bầu trời nở nụ cười ngọt ngào hồn nhiên.
Tập Bác Niên nhìn cô, lồng ngực nóng lên từng chút, đợi đến lúc phát hiện, không có nào có thể ngăn cản, trực tiếp xong vào chỗ sâu nhất ở đáy lòng, rất nhanh, không cách nào ngăn cản được nữa.
Anh ôm lấy cô, trở về phòng, hôn lên mặt cô, anh không kiềm chế được sự thúc đẩy muốn chiếm lấy, đêm nay, vô cùng tốt đẹp, quên thời gian và địa điểm, quên thù hận và thân phận.
Chỉ cần nhớ đã từng có một người sánh vai ngắm nhìn tuyệt cảnh của thế gian, ánh sáng cực Bắc chiếu xuống, nhẹ nhàng và yên lặng triền miên, nhưng đến sau này nhớ lại, người và vật từ lâu đã không còn, giống như một giấc mơ.
Sáng sớm. Mọi người vừa rời giường, thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen từ xa chạy tới.
Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em RồiTác giả: Hồng Phi NhanTruyện Ngôn TìnhGiữa trưa mùa hè, gió hiu hiu thổi tới, bầu không khí tràn đầy mùi hương của hoa sơn chi, thấm vào ruột gan. Lúc này, là giờ ngủ trưa của cô nhi viện, nên khắp nơi đều vô cùng yên tĩnh. Cửa phòng ký túc xá, bị kéo ra một khe hở, một cái đầu nhỏ nhắn nhô từ bên trong ra ngoài thăm dò, là một cô gái nhỏ, bộ dạng khoảng chừng 10 tuổi, để đầu nấm vô cùng đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc, tròng mắt đen nhánh tỏa sáng, cô bé nhìn thấy bên ngoài không có ai, lặng lẽ đi ra, nhanh chóng xuyên qua sân trước, chạy tới sân sau. Dưới tàng cây sơn chi, có một cậu bé gầy gò đang ngồi, đôi mắt xanh thăm thẳm, nước da xinh xắn giống như hoa, cậu bé cúi đầu, bộ dạng hình như có chút không vui. Cô gái nhỏ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cậu, dùng sức hít một hơi, khoa trương kêu lên: "Oa...thơm quá." "Nghe nói có người muốn đến nhận nuôi một bé gái, nói không chừng em có cơ hội có thể rời khỏi đây." Cậu bé nói xong, đôi mắt hơi buồn bã. Cô gái nhỏ nhìn ra tâm tư của cậu, rất nghĩa khí vỗ vai… (Ánh sáng cực Bắc: cực quang - hiện tượng quang học xuất hiện ở trên bầu trời của khu vực vĩ độ cao ở Bắc bán cầu, thường thấy là ánh sáng như màn sóng màu vàng lục, có khi có thêm màu hồng, lam, xám, tím .. )Ninh Ngữ Yên và Nguỵ Thu Hàn đuổi theo phía sau, chỉ có thể trơ mắt nhìn xe chạy đi, tức giận giậm chân, chỉ thiếu chút nữa.Sau khi Tập Bác Niên ngồi lên xe khách, từ cửa sổ nhìn thấy những đốm đen nhỏ ở phía sau, nở nụ cười đắc ý."Tập Bác Niên, cả vị hôn thê của anh cũng đã đến, anh làm vậy không sợ cô ấy không vui sao?" Mặc Tiểu Tịch hỏi, kỳ thực ngay cả cô cũng không hiểu suy nghĩ của mình."Sợ? Haha..." Tập Bác Niên cười to: "Chữ sợ này, từ trước đến nay không bao giờ xuất hiện trong từ điển của tôi.""Vậy sao phải chạy trốn?" Cô hỏi lại."Còn chưa phải lúc bọn họ nên tìm đến, tôi biết em đang nóng lòng muốn thoát khỏi tôi, quay về bên cạnh Nguỵ Thu Hàn, nhưng thật ngại, em còn phải theo tôi đến một nơi." Tập Bác Niên ngạo mạn nói, thoải mái dựa vào chỗ ngồi, thưởng thức phong cảnh bên ngoài cửa sổ."Anh..." Thốt lên một tiếng, Mặc Tiểu Tịch lại không biết nên nói gì mới phải, chỉ biết, ở sâu trong nội tâm cũng không quá tức giận.Cô học theo anh, tìm tư thế thoải mái dựa vào ghế, tất cả hành khách đều là người da trắng mắt xanh tóc vàng, khiến cho bọn họ trở thành người ngoại tộc.Lúc một nhóm người cuối cùng xuống xe, Tập Bác Niên và Mặc Tiểu Tịch cũng theo xuống, anh đi theo bước chân của bọn họ, biết cách đây không xa, có một thôn trang nhỏ, đang tổ chức lễ hội, nên mới để cho vài người ra ngoài bán đồ này nọ.Còn nơi nào so với nơi này làm chỗ ẩn thân tốt hơn, Tập Bác Niên và Mặc Tiểu Tịch tự xem mình là khách du lịch, muốn đến tham gia lễ hội của bọn họ, mấy người kia cũng nhiệt tình chào đón.Trong thôn trang nhỏ, bốn bề đều là núi, có một hồ nước nhỏ, đỉnh núi còn đóng tuyết chưa tan, khí trời lạnh giá, xa lạ mà yên tĩnh, Mặc Tiểu Tịch đi bên cạnh anh, trong lòng an ổn lại, cô đang tin tưởng một người vốn không nên tin tưởng.Tập Bác Niên nghiêng đầu nhìn cô, tay khoác lên vai cô, mạnh mẽ ôm lấy: "Dựa vào tôi gần như vậy, là vì lạnh hay vì nhớ cơ thể tôi thế, Mặc Tiểu Tịch, em đúng là càng ngày càng phóng túng." Anh nhìn vào mắt cô, đầy châm chọc.Mặc Tiểu Tịch đỏ mặt: "Bệnh tâm thần."Đêm đến, thôn trang nhỏ vô cùng náo nhiệt, có thịt dê nướng và những món ăn đầy màu sắc, người trong thôn ở trên bãi đất trống đàn ghi-ta và ca múa, uống rượu nho, những cô gái trẻ kéo Tập Bác Niên đến bên cạnh nhảy múa, Mặc Tiểu Tịch cũng bị những chàng trai trẻ tuổi vây quanh, bọn họ rót vài ly rượu, lại kéo cô đi ca hát.Lúc đầu còn có chút ngượng nghịu, nhưng dần cũng cởi mở, người ta ở trong một hoàn cảnh nào đó, sẽ biến mình thành những đứa trẻ, trở về với những con người giản dị ban đầu.Mặc Tiểu Tịch hơi say, ngồi trên bãi cỏ bên bờ hồ, đờ đẫn cười.Bất ngờ ngẩng đầu lên, trong trời đêm đen tối bỗng xuất hiện hình cung màu xanh đậm: "Anh mau nhìn kìa, trên trời là cái gì vậy, đẹp quá." Cô kéo lấy Tập Bác Niên đang ngồi bên cạnh, phấn khởi chỉ lên trời.Một mảng lớn màu xanh nhuộm cả bầu trời, vô cùng đẹp, làm cho cô ngừng thở, không dám chớp mắt, sợ trong lúc chớp mắt thì cảnh đẹp sẽ biến mất.Tập Bác Niên ngẩng đầu nhìn lên, cười nhạt: "Là ánh sáng cực Bắc, ở Alaska, trong vòng một năm có 200 ngày đều có thể nhìn thấy, không có gì hiếm lạ.""Thật sao? Cuộc sống của người ở đây thật là hạnh phúc." Mặc Tiểu Tịch hướng về phía bầu trời nở nụ cười ngọt ngào hồn nhiên.Tập Bác Niên nhìn cô, lồng ngực nóng lên từng chút, đợi đến lúc phát hiện, không có nào có thể ngăn cản, trực tiếp xong vào chỗ sâu nhất ở đáy lòng, rất nhanh, không cách nào ngăn cản được nữa.Anh ôm lấy cô, trở về phòng, hôn lên mặt cô, anh không kiềm chế được sự thúc đẩy muốn chiếm lấy, đêm nay, vô cùng tốt đẹp, quên thời gian và địa điểm, quên thù hận và thân phận.Chỉ cần nhớ đã từng có một người sánh vai ngắm nhìn tuyệt cảnh của thế gian, ánh sáng cực Bắc chiếu xuống, nhẹ nhàng và yên lặng triền miên, nhưng đến sau này nhớ lại, người và vật từ lâu đã không còn, giống như một giấc mơ.Sáng sớm. Mọi người vừa rời giường, thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen từ xa chạy tới.