Tác giả:

Một chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!…

Chương 17: Trung tướng Âu Dương 5

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Vừa rồi thêm một phát, còn thừa lại vài viên đạn.Âu Dương Sùng Hoa bình tĩnh quan sát bốn phía, khi nàng nhìn thấy một cái bình chất lỏng đang lăn thì không đáy mắt không khỏi sáng ngời."Giáo sư, ta nhanh lên." Âu Dương Sùng Hoa nói đồng thời người bò lên trên cầm lấy bình chất lỏng, dùng sức bắt đầu ném lên không trung, thoáng cái liền từ trên mặt đất đứng lên hướng giữa không trung mở bình chất lỏng, "Chạy! Chạy ——""Âu Dương." Giáo sư Hà Điền khom người, cố lấy dũng khí chạy, đầy trời khói tumg mù mịt.Âu Dương Sùng Hoa giơ súng, không ngừng mà bắn về phía chỗ có tọa độ mình đã tính đến, chỉ cần lại gần, chỉ cần lại gần!Giáo sư Hà Điền được Âu Dương Sùng Hoa che chở, thuận lợi chạy qua thông đạo, hướng về hầm băng chạy đến.Khi khói dần dần biến mất, Âu Dương Sùng Hoa chạy về phía hầm băng."Giáo sư.""Thoát được là tốt rồi." Giáo sư Hà Điền thanh âm có chút thở hổn hển, hắn bộ đi chầm chậm ra hầm chứa đá.Âu Dương Sùng Hoa quay đầu lại, nhìn Giáo sư Hà Điền."Ông có thể?" Âu Dương Sùng Hoa hé mắt, nhìn qua giáo sư Hà Điền đang cõng xác ướp cổ."Đương nhiên." Giáo sư Hà Điền cười cười, "Cũng chỉ có thể như vậy.""Ừ." Âu Dương Sùng Hoa đáp lời, hướng về Giáo sư Hà Điền phát ra một cái tín hiệu, cùng một thời gian, nàng rất nhanh cởi áo gió trắng trên người ra , ném ra ngoài."Rầm rầm rầm "Vô số viên đạn cứ vậy chen chúc như thủy triều mà đến, Giáo sư Hà Điền nhìn cái áo trên không trung bay múa, cái này vô số vết đạn, , nếu vừa rồi là hắn cứ như vậy đi ra ngoài có lẽ hiện tại đã biến thành tổ ong vò vẽ ."Đi." Âu Dương Sùng Hoa tơi chỗ áo gió rơi xuống ở bên trong, phát ra thét ra lệnh.Giáo sư Hà Điền không dám dừng lại, bước nhanh đi theo sau lưng Âu Dương Sùng Hoa .Âu Dương Sùng Hoa tay cầm hai khẩu súng, dùng phán đoán tinh vi , theo áo gió bắn phá lên xuống ở bên trong,Giáo sư Hà Điền an toàn thông qua sau, nàng lăn người một cái, cũng tới chỗ Giáo sư Hà Điền .Tay chưa phát giác ra đã đụng chạm lấy xác ướp cổ rủ xuống , cảm giác lạnh trong nháy mắt xuyên thấu da thịt, lập tức đến ngực Âu Dương Sùng Hoa.Trái tim như bị công kích một chút, mạch co rúm một chút.Âu Dương Sùng Hoa chỉ cảm thấy trong đầu chợt lóe lên gì đó.

Vừa rồi thêm một phát, còn thừa lại vài viên đạn.

Âu Dương Sùng Hoa bình tĩnh quan sát bốn phía, khi nàng nhìn thấy một cái bình chất lỏng đang lăn thì không đáy mắt không khỏi sáng ngời.

"Giáo sư, ta nhanh lên." Âu Dương Sùng Hoa nói đồng thời người bò lên trên cầm lấy bình chất lỏng, dùng sức bắt đầu ném lên không trung, thoáng cái liền từ trên mặt đất đứng lên hướng giữa không trung mở bình chất lỏng, "Chạy! Chạy ——"

"Âu Dương." Giáo sư Hà Điền khom người, cố lấy dũng khí chạy, đầy trời khói tumg mù mịt.

Âu Dương Sùng Hoa giơ súng, không ngừng mà bắn về phía chỗ có tọa độ mình đã tính đến, chỉ cần lại gần, chỉ cần lại gần!

Giáo sư Hà Điền được Âu Dương Sùng Hoa che chở, thuận lợi chạy qua thông đạo, hướng về hầm băng chạy đến.

Khi khói dần dần biến mất, Âu Dương Sùng Hoa chạy về phía hầm băng.

"Giáo sư."

"Thoát được là tốt rồi." Giáo sư Hà Điền thanh âm có chút thở hổn hển, hắn bộ đi chầm chậm ra hầm chứa đá.

Âu Dương Sùng Hoa quay đầu lại, nhìn Giáo sư Hà Điền.

"Ông có thể?" Âu Dương Sùng Hoa hé mắt, nhìn qua giáo sư Hà Điền đang cõng xác ướp cổ.

"Đương nhiên." Giáo sư Hà Điền cười cười, "Cũng chỉ có thể như vậy."

"Ừ." Âu Dương Sùng Hoa đáp lời, hướng về Giáo sư Hà Điền phát ra một cái tín hiệu, cùng một thời gian, nàng rất nhanh cởi áo gió trắng trên người ra , ném ra ngoài.

"Rầm rầm rầm "

Vô số viên đạn cứ vậy chen chúc như thủy triều mà đến, Giáo sư Hà Điền nhìn cái áo trên không trung bay múa, cái này vô số vết đạn, , nếu vừa rồi là hắn cứ như vậy đi ra ngoài có lẽ hiện tại đã biến thành tổ ong vò vẽ .

"Đi." Âu Dương Sùng Hoa tơi chỗ áo gió rơi xuống ở bên trong, phát ra thét ra lệnh.

Giáo sư Hà Điền không dám dừng lại, bước nhanh đi theo sau lưng Âu Dương Sùng Hoa .

Âu Dương Sùng Hoa tay cầm hai khẩu súng, dùng phán đoán tinh vi , theo áo gió bắn phá lên xuống ở bên trong,

Giáo sư Hà Điền an toàn thông qua sau, nàng lăn người một cái, cũng tới chỗ Giáo sư Hà Điền .

Tay chưa phát giác ra đã đụng chạm lấy xác ướp cổ rủ xuống , cảm giác lạnh trong nháy mắt xuyên thấu da thịt, lập tức đến ngực Âu Dương Sùng Hoa.

Trái tim như bị công kích một chút, mạch co rúm một chút.

Âu Dương Sùng Hoa chỉ cảm thấy trong đầu chợt lóe lên gì đó.

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Vừa rồi thêm một phát, còn thừa lại vài viên đạn.Âu Dương Sùng Hoa bình tĩnh quan sát bốn phía, khi nàng nhìn thấy một cái bình chất lỏng đang lăn thì không đáy mắt không khỏi sáng ngời."Giáo sư, ta nhanh lên." Âu Dương Sùng Hoa nói đồng thời người bò lên trên cầm lấy bình chất lỏng, dùng sức bắt đầu ném lên không trung, thoáng cái liền từ trên mặt đất đứng lên hướng giữa không trung mở bình chất lỏng, "Chạy! Chạy ——""Âu Dương." Giáo sư Hà Điền khom người, cố lấy dũng khí chạy, đầy trời khói tumg mù mịt.Âu Dương Sùng Hoa giơ súng, không ngừng mà bắn về phía chỗ có tọa độ mình đã tính đến, chỉ cần lại gần, chỉ cần lại gần!Giáo sư Hà Điền được Âu Dương Sùng Hoa che chở, thuận lợi chạy qua thông đạo, hướng về hầm băng chạy đến.Khi khói dần dần biến mất, Âu Dương Sùng Hoa chạy về phía hầm băng."Giáo sư.""Thoát được là tốt rồi." Giáo sư Hà Điền thanh âm có chút thở hổn hển, hắn bộ đi chầm chậm ra hầm chứa đá.Âu Dương Sùng Hoa quay đầu lại, nhìn Giáo sư Hà Điền."Ông có thể?" Âu Dương Sùng Hoa hé mắt, nhìn qua giáo sư Hà Điền đang cõng xác ướp cổ."Đương nhiên." Giáo sư Hà Điền cười cười, "Cũng chỉ có thể như vậy.""Ừ." Âu Dương Sùng Hoa đáp lời, hướng về Giáo sư Hà Điền phát ra một cái tín hiệu, cùng một thời gian, nàng rất nhanh cởi áo gió trắng trên người ra , ném ra ngoài."Rầm rầm rầm "Vô số viên đạn cứ vậy chen chúc như thủy triều mà đến, Giáo sư Hà Điền nhìn cái áo trên không trung bay múa, cái này vô số vết đạn, , nếu vừa rồi là hắn cứ như vậy đi ra ngoài có lẽ hiện tại đã biến thành tổ ong vò vẽ ."Đi." Âu Dương Sùng Hoa tơi chỗ áo gió rơi xuống ở bên trong, phát ra thét ra lệnh.Giáo sư Hà Điền không dám dừng lại, bước nhanh đi theo sau lưng Âu Dương Sùng Hoa .Âu Dương Sùng Hoa tay cầm hai khẩu súng, dùng phán đoán tinh vi , theo áo gió bắn phá lên xuống ở bên trong,Giáo sư Hà Điền an toàn thông qua sau, nàng lăn người một cái, cũng tới chỗ Giáo sư Hà Điền .Tay chưa phát giác ra đã đụng chạm lấy xác ướp cổ rủ xuống , cảm giác lạnh trong nháy mắt xuyên thấu da thịt, lập tức đến ngực Âu Dương Sùng Hoa.Trái tim như bị công kích một chút, mạch co rúm một chút.Âu Dương Sùng Hoa chỉ cảm thấy trong đầu chợt lóe lên gì đó.

Chương 17: Trung tướng Âu Dương 5