Tác giả:

Một chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!…

Chương 20: Chiếc nhẫn thần bí 3

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… "Lão gia, gần đây ngài có phải hay không mệt nhọc quá mức, chẳng lẽ là trong cung đã xảy ra chuyện gì sao?" Bạch Tố Nương nhìn Âu Dương Bằng có chút gầy đi , ân cần hỏi han."Những việc này không cần bà quản, đúng rồi, lần này bà đi Pháp Hoa Tự, nhớ rõ giúp ta hỏi thăm sức khỏe của Huệ Phổ đại sư, nói ngày khác ta sẽ tới lãnh giáo phật lý." Âu Dương Bằng đứng dậy đi ra ngoài cửa.Bạch Tố Nương gật đầu đáp lời đưa Âu Dương Bằng rời đi, lúc này mới âm thầm thở dài, lẩm bẩm nói: "Hi vọng tỷ tỷ Liễu phi nương nương có thể bình an vô sự, Sùng Hoa đứa nhỏ của ta không biết giờ như thế nào." . . . . . .Hôm sau"Sùng Hoa, lần này cùng mẫu thân đi Pháp Hoa Tự, con phải nhớ ngoan ngoãn, Huệ Phổ đại sư và cha con sinh tử chi giao, con phải nhớ chào hỏi Huệ Phổ đại sư." Bạch Tố Nương nắm tay Âu Dương Sùng Hoa, nhẹ nhàng mà vuốt, bỗng thấy trên tay Âu Dương Sùng Hoa có chiếc nhẫn thì ánh mắt không khỏi lóe lên tia kinh ngạc và bối rối: "Sùng Hoa, nương không phải đã nói với con là không nên đụng vào chiếc nhẫn kia sao?"Bạch Tố Nương lấy hết sức tháo chiếc nhẫn ra, chính là nàng thử qua mấy lần, đều là phí công. Chiếc nhẫn vẫn nằm trên ngón tay Âu Dương Sùng Hoa ."Cái này có thể không tốt, cái này có thể không tốt." Bạch Tố Nương nhìn qua chiếc nhẫn, trong miệng nói cùng một câu."Phu nhân, chiếc nhẫn kia làm sao mà không tháo ra được ?" Ngân Tụ ở một bên nhìn cảm thấy kỳ quái, không khỏi hỏi."Ngươi biết cái gì, chiếc nhẫn kia có tà tính." Bạch Tố Nương nói, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhìn về phía Ngân Tụ, nói ra: "Bảo cho bọn họ dừng xe ở phía trước, bộ dạng Sùng Hoa như vậy không thể đi gặp Huệ Phổ đại sư.""Phu nhân" Ngân Tụ vẻ mặt nghi hoặc.Đương nhiên Âu Dương Sùng Hoa cũng cảm thấy sự có kỳ quặc, Bạch Tố Nương giống như biết rõ chiếc nhẫn kia, bằng không làm sao có thể vừa nhìn thấy chiếc nhẫn kia lại trở nên bối rối như thế, còn nói cái gì, nàng như vậy thì không thể đi gặp Huệ Phổ đại sư .‘ chiếc nhẫn kia có tà tính ’ đây cũng là có ý gì?Trong lúc Bạch Tố Nương phân phó cho xe ngựa dừng ở đình phía trước nghỉ mát.Âu Dương Sùng Hoa được Ngân Tụ dìu xuống xe ngựa, còn Bạch Tố Nương vẫn ngồi ở trong xe, nàng căn dặn với Ngân Tụ: "Ngươi dẫn theo Sùng Hoa ở chỗ này chờ ta, ta đi một chuyến Pháp Hoa Tự sẽ trở lại.""Dạ, phu nhân." Ngân Tụ đáp lời.Bạch Tố Nương tuy nhiên cực kỳ lo lắng cho Âu Dương Sùng Hoa, nhưng vẫn lệnh xe ngựa đưa nàng đi Pháp Hoa Tự trước.Về phần nguyên nhân bên trong, Âu Dương Sùng Hoa không được biết, chỉ có cảm giác, lần này Bạch Tố Nương mang nàng đến Pháp Hoa Tự, cũng không phải là chỉ đơn giản là để tạ lễ.

"Lão gia, gần đây ngài có phải hay không mệt nhọc quá mức, chẳng lẽ là trong cung đã xảy ra chuyện gì sao?" Bạch Tố Nương nhìn Âu Dương Bằng có chút gầy đi , ân cần hỏi han.

"Những việc này không cần bà quản, đúng rồi, lần này bà đi Pháp Hoa Tự, nhớ rõ giúp ta hỏi thăm sức khỏe của Huệ Phổ đại sư, nói ngày khác ta sẽ tới lãnh giáo phật lý." Âu Dương Bằng đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Bạch Tố Nương gật đầu đáp lời đưa Âu Dương Bằng rời đi, lúc này mới âm thầm thở dài, lẩm bẩm nói: "Hi vọng tỷ tỷ Liễu phi nương nương có thể bình an vô sự, Sùng Hoa đứa nhỏ của ta không biết giờ như thế nào." . . . . . .

Hôm sau

"Sùng Hoa, lần này cùng mẫu thân đi Pháp Hoa Tự, con phải nhớ ngoan ngoãn, Huệ Phổ đại sư và cha con sinh tử chi giao, con phải nhớ chào hỏi Huệ Phổ đại sư." Bạch Tố Nương nắm tay Âu Dương Sùng Hoa, nhẹ nhàng mà vuốt, bỗng thấy trên tay Âu Dương Sùng Hoa có chiếc nhẫn thì ánh mắt không khỏi lóe lên tia kinh ngạc và bối rối: "Sùng Hoa, nương không phải đã nói với con là không nên đụng vào chiếc nhẫn kia sao?"

Bạch Tố Nương lấy hết sức tháo chiếc nhẫn ra, chính là nàng thử qua mấy lần, đều là phí công. Chiếc nhẫn vẫn nằm trên ngón tay Âu Dương Sùng Hoa .

"Cái này có thể không tốt, cái này có thể không tốt." Bạch Tố Nương nhìn qua chiếc nhẫn, trong miệng nói cùng một câu.

"Phu nhân, chiếc nhẫn kia làm sao mà không tháo ra được ?" Ngân Tụ ở một bên nhìn cảm thấy kỳ quái, không khỏi hỏi.

"Ngươi biết cái gì, chiếc nhẫn kia có tà tính." Bạch Tố Nương nói, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhìn về phía Ngân Tụ, nói ra: "Bảo cho bọn họ dừng xe ở phía trước, bộ dạng Sùng Hoa như vậy không thể đi gặp Huệ Phổ đại sư."

"Phu nhân" Ngân Tụ vẻ mặt nghi hoặc.

Đương nhiên Âu Dương Sùng Hoa cũng cảm thấy sự có kỳ quặc, Bạch Tố Nương giống như biết rõ chiếc nhẫn kia, bằng không làm sao có thể vừa nhìn thấy chiếc nhẫn kia lại trở nên bối rối như thế, còn nói cái gì, nàng như vậy thì không thể đi gặp Huệ Phổ đại sư .

‘ chiếc nhẫn kia có tà tính ’ đây cũng là có ý gì?

Trong lúc Bạch Tố Nương phân phó cho xe ngựa dừng ở đình phía trước nghỉ mát.

Âu Dương Sùng Hoa được Ngân Tụ dìu xuống xe ngựa, còn Bạch Tố Nương vẫn ngồi ở trong xe, nàng căn dặn với Ngân Tụ: "Ngươi dẫn theo Sùng Hoa ở chỗ này chờ ta, ta đi một chuyến Pháp Hoa Tự sẽ trở lại."

"Dạ, phu nhân." Ngân Tụ đáp lời.

Bạch Tố Nương tuy nhiên cực kỳ lo lắng cho Âu Dương Sùng Hoa, nhưng vẫn lệnh xe ngựa đưa nàng đi Pháp Hoa Tự trước.

Về phần nguyên nhân bên trong, Âu Dương Sùng Hoa không được biết, chỉ có cảm giác, lần này Bạch Tố Nương mang nàng đến Pháp Hoa Tự, cũng không phải là chỉ đơn giản là để tạ lễ.

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… "Lão gia, gần đây ngài có phải hay không mệt nhọc quá mức, chẳng lẽ là trong cung đã xảy ra chuyện gì sao?" Bạch Tố Nương nhìn Âu Dương Bằng có chút gầy đi , ân cần hỏi han."Những việc này không cần bà quản, đúng rồi, lần này bà đi Pháp Hoa Tự, nhớ rõ giúp ta hỏi thăm sức khỏe của Huệ Phổ đại sư, nói ngày khác ta sẽ tới lãnh giáo phật lý." Âu Dương Bằng đứng dậy đi ra ngoài cửa.Bạch Tố Nương gật đầu đáp lời đưa Âu Dương Bằng rời đi, lúc này mới âm thầm thở dài, lẩm bẩm nói: "Hi vọng tỷ tỷ Liễu phi nương nương có thể bình an vô sự, Sùng Hoa đứa nhỏ của ta không biết giờ như thế nào." . . . . . .Hôm sau"Sùng Hoa, lần này cùng mẫu thân đi Pháp Hoa Tự, con phải nhớ ngoan ngoãn, Huệ Phổ đại sư và cha con sinh tử chi giao, con phải nhớ chào hỏi Huệ Phổ đại sư." Bạch Tố Nương nắm tay Âu Dương Sùng Hoa, nhẹ nhàng mà vuốt, bỗng thấy trên tay Âu Dương Sùng Hoa có chiếc nhẫn thì ánh mắt không khỏi lóe lên tia kinh ngạc và bối rối: "Sùng Hoa, nương không phải đã nói với con là không nên đụng vào chiếc nhẫn kia sao?"Bạch Tố Nương lấy hết sức tháo chiếc nhẫn ra, chính là nàng thử qua mấy lần, đều là phí công. Chiếc nhẫn vẫn nằm trên ngón tay Âu Dương Sùng Hoa ."Cái này có thể không tốt, cái này có thể không tốt." Bạch Tố Nương nhìn qua chiếc nhẫn, trong miệng nói cùng một câu."Phu nhân, chiếc nhẫn kia làm sao mà không tháo ra được ?" Ngân Tụ ở một bên nhìn cảm thấy kỳ quái, không khỏi hỏi."Ngươi biết cái gì, chiếc nhẫn kia có tà tính." Bạch Tố Nương nói, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhìn về phía Ngân Tụ, nói ra: "Bảo cho bọn họ dừng xe ở phía trước, bộ dạng Sùng Hoa như vậy không thể đi gặp Huệ Phổ đại sư.""Phu nhân" Ngân Tụ vẻ mặt nghi hoặc.Đương nhiên Âu Dương Sùng Hoa cũng cảm thấy sự có kỳ quặc, Bạch Tố Nương giống như biết rõ chiếc nhẫn kia, bằng không làm sao có thể vừa nhìn thấy chiếc nhẫn kia lại trở nên bối rối như thế, còn nói cái gì, nàng như vậy thì không thể đi gặp Huệ Phổ đại sư .‘ chiếc nhẫn kia có tà tính ’ đây cũng là có ý gì?Trong lúc Bạch Tố Nương phân phó cho xe ngựa dừng ở đình phía trước nghỉ mát.Âu Dương Sùng Hoa được Ngân Tụ dìu xuống xe ngựa, còn Bạch Tố Nương vẫn ngồi ở trong xe, nàng căn dặn với Ngân Tụ: "Ngươi dẫn theo Sùng Hoa ở chỗ này chờ ta, ta đi một chuyến Pháp Hoa Tự sẽ trở lại.""Dạ, phu nhân." Ngân Tụ đáp lời.Bạch Tố Nương tuy nhiên cực kỳ lo lắng cho Âu Dương Sùng Hoa, nhưng vẫn lệnh xe ngựa đưa nàng đi Pháp Hoa Tự trước.Về phần nguyên nhân bên trong, Âu Dương Sùng Hoa không được biết, chỉ có cảm giác, lần này Bạch Tố Nương mang nàng đến Pháp Hoa Tự, cũng không phải là chỉ đơn giản là để tạ lễ.

Chương 20: Chiếc nhẫn thần bí 3