Tác giả:

Một chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!…

Chương 24: Sơn động kỳ ngộ 3

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Một nam một nữ cánh tay bị xích sắt trói chặt treo ở giữa không trung, nếu chỉ nhìn ở phía trên thì thấy như người bình thường, nhưng nếu rời tầm mắt xuống phía dưới thì sẽ không nhìn thấy trọn vẹn nửa th*n d*** .không biết là bị cắn hay là xé rách mà miệng vết thương, thối rữa đến độ giống như bị ăn mòn đã lâu, tản ra màu xanh đen.Hai người kia ngược lại làm thế nào lại có thể sống được ở trong động này ?Âu Dương Sùng Hoa mắt nhìn lạnh lùng, đừng nói là sợ hãi, mà ngay cả một tia run run cũng không lộ ra."Lão thái bà, xem ra tiểu oa nhi này không phải là người thường." Lão giả thanh âm lộ ra hưng phấn."Tiểu oa nhi, ngươi tên là gì." Lão bà bà lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm Âu Dương Sùng Hoa."Âu Dương Sùng Hoa." Âu Dương Sùng Hoa không nhanh không chậm nói ra tên của mình, "Các người là ai?""Chúng ta là ai, ngươi cũng không cần biết." Lão bà bà hiển nhiên đối Âu Dương Sùng Hoa quá mức ngạo mạn thần sắc khiêu kích, "Tiểu oa nhi, ngươi có muốn rời sơn cốc này?""Điều kiện." Âu Dương Sùng Hoa vẫn ôn hoà mở miệng."Ngươi ——" lão bà bà ánh mắt hung dữ muốn phát tác."Tốt lắm tốt lắm, ngươi cũng đừng tức giận, ta thấy tiểu oa nhi này rất không tồi, đầu óc tỉnh táo, người không ướt át bẩn thỉu." Lão giả quả thật tương đối hài lòng nhìn qua Âu Dương Sùng Hoa, "Tiểu oa nhi, điều kiện chính là ngươi nhất định phải đưa bọn ta cùng rời khỏi chỗ này.""Được." Âu Dương Sùng Hoa không chút suy tính liền đáp ứng."Ngươi đồng ý nhanh như vậy, tuyệt đối không thể tin." Lão bà bà hừ tức giận.Âu Dương Sùng Hoa hơi giương mắt, con ngươi đen sáng lên, nhàn nhạt nhìn về phía lão bà bà, "Tổi chỉ không muốn chết trong này.""Ha ha ha —— ha ha ha —— tiểu oa nhi này rất có ý tứ, ta thích. Lão thái bà, không nên nói nữa, ta tin oa nhi này." Lão giả nghe được lời nói của Âu Dương Sùng Hoa, cất tiếng cười to."Hừ." Lão bà bà hừ lạnh, lại không hề phản bác.Bà thực sự không phải là nghe lời lão giả nói... , mà là bởi vì cặp mắt kia của Âu Dương Sùng HoaCặp kia lạnh lùng tới cực điểm, nhìn không có một tia cảm tình, con ngươi đen ở bên trong, lại đủ để khiến bà tin phục, lời nói của tiểu oa nhi này là thật.Chính điểm này là chỗ tin tưởng vững chắc!Mà như lão giả nói, tiểu oa nhi này thật sự rất có ý tứ.Âu Dương Sùng Hoa chỉ muốn là rời ngay khỏi chỗ này thôi, những điều khác đối với nàng mà nói cũng không quan trọng ."Tiểu oa nhi, ngươi hãy nhìn xuống dưới chân của ngươi một chút."Lão giả nói chuyện..., làm cho Âu Dương Sùng Hoa cúi đầu xuống, nhìn qua dưới chân.Trên mặt đất là một vài bức tranh vẽ, hình ảnh mặc dù không phải là rất rõ ràng, nhưng vẫn là có thể nhìn là vẽ cái gì."Đây là ta cùng lão thái bà ở trong sơn động, nhàm chán thì vẽ lại một bộ nội công tâm pháp, chỉ cần ngươi luyện thành, chúng ta có thể rời khỏi sơn cốc này .""Hừ, chúng ta sẽ không chuẩn bị đồ ăn cho ngươi, ngươi phải tự làm lấy tất cả, nếu trước khi luyện thành ngươi bị chết đói, ngược lại có thể cho chúng ta thêm thức ăn, đã lâu cũng không được ăn thịt, đặc biệt là thịt người trắng nõn như vậy." Lão bà bà nói, tiếng cười u ám vang lên.

Một nam một nữ cánh tay bị xích sắt trói chặt treo ở giữa không trung, nếu chỉ nhìn ở phía trên thì thấy như người bình thường, nhưng nếu rời tầm mắt xuống phía dưới thì sẽ không nhìn thấy trọn vẹn nửa th*n d*** .

không biết là bị cắn hay là xé rách mà miệng vết thương, thối rữa đến độ giống như bị ăn mòn đã lâu, tản ra màu xanh đen.

Hai người kia ngược lại làm thế nào lại có thể sống được ở trong động này ?

Âu Dương Sùng Hoa mắt nhìn lạnh lùng, đừng nói là sợ hãi, mà ngay cả một tia run run cũng không lộ ra.

"Lão thái bà, xem ra tiểu oa nhi này không phải là người thường." Lão giả thanh âm lộ ra hưng phấn.

"Tiểu oa nhi, ngươi tên là gì." Lão bà bà lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm Âu Dương Sùng Hoa.

"Âu Dương Sùng Hoa." Âu Dương Sùng Hoa không nhanh không chậm nói ra tên của mình, "Các người là ai?"

"Chúng ta là ai, ngươi cũng không cần biết." Lão bà bà hiển nhiên đối Âu Dương Sùng Hoa quá mức ngạo mạn thần sắc khiêu kích, "Tiểu oa nhi, ngươi có muốn rời sơn cốc này?"

"Điều kiện." Âu Dương Sùng Hoa vẫn ôn hoà mở miệng.

"Ngươi ——" lão bà bà ánh mắt hung dữ muốn phát tác.

"Tốt lắm tốt lắm, ngươi cũng đừng tức giận, ta thấy tiểu oa nhi này rất không tồi, đầu óc tỉnh táo, người không ướt át bẩn thỉu." Lão giả quả thật tương đối hài lòng nhìn qua Âu Dương Sùng Hoa, "Tiểu oa nhi, điều kiện chính là ngươi nhất định phải đưa bọn ta cùng rời khỏi chỗ này."

"Được." Âu Dương Sùng Hoa không chút suy tính liền đáp ứng.

"Ngươi đồng ý nhanh như vậy, tuyệt đối không thể tin." Lão bà bà hừ tức giận.

Âu Dương Sùng Hoa hơi giương mắt, con ngươi đen sáng lên, nhàn nhạt nhìn về phía lão bà bà, "Tổi chỉ không muốn chết trong này."

"Ha ha ha —— ha ha ha —— tiểu oa nhi này rất có ý tứ, ta thích. Lão thái bà, không nên nói nữa, ta tin oa nhi này." Lão giả nghe được lời nói của Âu Dương Sùng Hoa, cất tiếng cười to.

"Hừ." Lão bà bà hừ lạnh, lại không hề phản bác.

Bà thực sự không phải là nghe lời lão giả nói... , mà là bởi vì cặp mắt kia của Âu Dương Sùng Hoa

Cặp kia lạnh lùng tới cực điểm, nhìn không có một tia cảm tình, con ngươi đen ở bên trong, lại đủ để khiến bà tin phục, lời nói của tiểu oa nhi này là thật.

Chính điểm này là chỗ tin tưởng vững chắc!

Mà như lão giả nói, tiểu oa nhi này thật sự rất có ý tứ.

Âu Dương Sùng Hoa chỉ muốn là rời ngay khỏi chỗ này thôi, những điều khác đối với nàng mà nói cũng không quan trọng .

"Tiểu oa nhi, ngươi hãy nhìn xuống dưới chân của ngươi một chút."

Lão giả nói chuyện..., làm cho Âu Dương Sùng Hoa cúi đầu xuống, nhìn qua dưới chân.

Trên mặt đất là một vài bức tranh vẽ, hình ảnh mặc dù không phải là rất rõ ràng, nhưng vẫn là có thể nhìn là vẽ cái gì.

"Đây là ta cùng lão thái bà ở trong sơn động, nhàm chán thì vẽ lại một bộ nội công tâm pháp, chỉ cần ngươi luyện thành, chúng ta có thể rời khỏi sơn cốc này ."

"Hừ, chúng ta sẽ không chuẩn bị đồ ăn cho ngươi, ngươi phải tự làm lấy tất cả, nếu trước khi luyện thành ngươi bị chết đói, ngược lại có thể cho chúng ta thêm thức ăn, đã lâu cũng không được ăn thịt, đặc biệt là thịt người trắng nõn như vậy." Lão bà bà nói, tiếng cười u ám vang lên.

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Một nam một nữ cánh tay bị xích sắt trói chặt treo ở giữa không trung, nếu chỉ nhìn ở phía trên thì thấy như người bình thường, nhưng nếu rời tầm mắt xuống phía dưới thì sẽ không nhìn thấy trọn vẹn nửa th*n d*** .không biết là bị cắn hay là xé rách mà miệng vết thương, thối rữa đến độ giống như bị ăn mòn đã lâu, tản ra màu xanh đen.Hai người kia ngược lại làm thế nào lại có thể sống được ở trong động này ?Âu Dương Sùng Hoa mắt nhìn lạnh lùng, đừng nói là sợ hãi, mà ngay cả một tia run run cũng không lộ ra."Lão thái bà, xem ra tiểu oa nhi này không phải là người thường." Lão giả thanh âm lộ ra hưng phấn."Tiểu oa nhi, ngươi tên là gì." Lão bà bà lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm Âu Dương Sùng Hoa."Âu Dương Sùng Hoa." Âu Dương Sùng Hoa không nhanh không chậm nói ra tên của mình, "Các người là ai?""Chúng ta là ai, ngươi cũng không cần biết." Lão bà bà hiển nhiên đối Âu Dương Sùng Hoa quá mức ngạo mạn thần sắc khiêu kích, "Tiểu oa nhi, ngươi có muốn rời sơn cốc này?""Điều kiện." Âu Dương Sùng Hoa vẫn ôn hoà mở miệng."Ngươi ——" lão bà bà ánh mắt hung dữ muốn phát tác."Tốt lắm tốt lắm, ngươi cũng đừng tức giận, ta thấy tiểu oa nhi này rất không tồi, đầu óc tỉnh táo, người không ướt át bẩn thỉu." Lão giả quả thật tương đối hài lòng nhìn qua Âu Dương Sùng Hoa, "Tiểu oa nhi, điều kiện chính là ngươi nhất định phải đưa bọn ta cùng rời khỏi chỗ này.""Được." Âu Dương Sùng Hoa không chút suy tính liền đáp ứng."Ngươi đồng ý nhanh như vậy, tuyệt đối không thể tin." Lão bà bà hừ tức giận.Âu Dương Sùng Hoa hơi giương mắt, con ngươi đen sáng lên, nhàn nhạt nhìn về phía lão bà bà, "Tổi chỉ không muốn chết trong này.""Ha ha ha —— ha ha ha —— tiểu oa nhi này rất có ý tứ, ta thích. Lão thái bà, không nên nói nữa, ta tin oa nhi này." Lão giả nghe được lời nói của Âu Dương Sùng Hoa, cất tiếng cười to."Hừ." Lão bà bà hừ lạnh, lại không hề phản bác.Bà thực sự không phải là nghe lời lão giả nói... , mà là bởi vì cặp mắt kia của Âu Dương Sùng HoaCặp kia lạnh lùng tới cực điểm, nhìn không có một tia cảm tình, con ngươi đen ở bên trong, lại đủ để khiến bà tin phục, lời nói của tiểu oa nhi này là thật.Chính điểm này là chỗ tin tưởng vững chắc!Mà như lão giả nói, tiểu oa nhi này thật sự rất có ý tứ.Âu Dương Sùng Hoa chỉ muốn là rời ngay khỏi chỗ này thôi, những điều khác đối với nàng mà nói cũng không quan trọng ."Tiểu oa nhi, ngươi hãy nhìn xuống dưới chân của ngươi một chút."Lão giả nói chuyện..., làm cho Âu Dương Sùng Hoa cúi đầu xuống, nhìn qua dưới chân.Trên mặt đất là một vài bức tranh vẽ, hình ảnh mặc dù không phải là rất rõ ràng, nhưng vẫn là có thể nhìn là vẽ cái gì."Đây là ta cùng lão thái bà ở trong sơn động, nhàm chán thì vẽ lại một bộ nội công tâm pháp, chỉ cần ngươi luyện thành, chúng ta có thể rời khỏi sơn cốc này .""Hừ, chúng ta sẽ không chuẩn bị đồ ăn cho ngươi, ngươi phải tự làm lấy tất cả, nếu trước khi luyện thành ngươi bị chết đói, ngược lại có thể cho chúng ta thêm thức ăn, đã lâu cũng không được ăn thịt, đặc biệt là thịt người trắng nõn như vậy." Lão bà bà nói, tiếng cười u ám vang lên.

Chương 24: Sơn động kỳ ngộ 3