Một chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!…
Chương 36: Vết máu 3
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Âu Dương Sùng Hoa nằm ở đầu tường, từ xa nhìn lạiĐúng là Liễu phi nương nương cùng Bạch Tố Nương ở ngoài viện, nàng xem vị kia mỹ phụ cùng Bạch Tố Nương thân mật, không khỏi nghĩ tới một người.Chẳng lẽ chính là mẫu thân củaMặc Âm Trần, Người mà Bạch Tố Nương kết nghĩa tỷ muội —— Liễu phi nương nương.Liễu phi nương nương cao quý như thế, làm sao có thể tự mình đến gặp Bạch Tố Nương?Là vì chuyện mình mất tích sao?Vốn định tìm hiểu đến tột cùng, nhưng đầu chợt đau đớn, làm cho Âu Dương Sùng Hoa thiếu chút nữa không ổn định được thân thể, từ đầu tường rớt xuống.Nếu không phải là kịp thời bám vào đầu tường thì...................Đây là cái gì?Âu Dương Sùng Hoa hạ mắt, nhìn trong tay có một lớp máu tươiNàng duỗi nâng tay, không khỏi sờ lên trán của mình lần nữa, lại thấy một mảng thấm ướt.Trán của nàng lại đang chảy máu.Có chuyện gì vậy? !"Không tốt, hắn gặp nguy hiểm." ý nghĩ đột ngột nảy ra trong đầu, làm Âu Dương Sùng Hoa không khỏi thốt ra, thân thể rõ ràng tự hành hành động, nhảy xuống đầu tường.Âu Dương Sùng Hoa bản năng muốn ngăn cản hai chân của mình, nhưng mà, động lực thúc đẩy lại vượt ra khỏi phạm vi khống chế của nàng.Thân thể không bị khống chế cứ thế theo một phương hướng không xác định mà chạy đi.......................Tiểu Lục tử lăn một vòng chạy vội tới bên người Mặc Âm Trần, hắn run rẩy nhìn bọn sơn tặc đứng thành một hàng phía trước, hô: "Các ngươi, các ngươi dám đụng đến một đầu ngón tay của chủ tử nhà ta thử xem!""Ha ha ha, Lão Tử không sợ trời không sợ đất, còn có thể sợ tiểu tử các ngươi sao?" Tênnam nhân lắc lư đại đao trong tay, tục tằng trên mặt dữ tợn bởi vì cười to mà run rẩy, quát: "Muốn toàn mệnh lập tức đem tiền ra cho Lão Tử.""Hóa ra các ngươi chỉ đòi tiền a." Tiểu Lục tử nghe những tên sơn tặc kia nói..., không khỏi âm thầm nhẹ nhàng thở ra."Đòi tiền không có vấn đề, nhưng ngàn vạn không được đả thương chủ tử nhà ta.""Không cho phép cho." Mặc Âm Trần thấy tiểu Lục tử bỏ tiền thì ra lệnh."Gia?" Tiểu Lục tử kinh hãi nhìn qua vẻ mặt thong dong Mặc Âm Trần.Mặc Âm Trần ngồi xổm người xuống, nhặt lên một tảng đá lớn như bàn tay vậy, ước lượng trọng lượng, nói: "Chỉ sợ các ngươi có mệnh lấy tiền, không còn mệnh dùng tiền."Nói xong , Mặc Âm Trần lông mày giãn ra, hai mắt cười, nhấc tay, ném hòn thẳng vào mặt tên dữ tợn kia.
Âu Dương Sùng Hoa nằm ở đầu tường, từ xa nhìn lại
Đúng là Liễu phi nương nương cùng Bạch Tố Nương ở ngoài viện, nàng xem vị kia mỹ phụ cùng Bạch Tố Nương thân mật, không khỏi nghĩ tới một người.
Chẳng lẽ chính là mẫu thân củaMặc Âm Trần, Người mà Bạch Tố Nương kết nghĩa tỷ muội —— Liễu phi nương nương.
Liễu phi nương nương cao quý như thế, làm sao có thể tự mình đến gặp Bạch Tố Nương?
Là vì chuyện mình mất tích sao?
Vốn định tìm hiểu đến tột cùng, nhưng đầu chợt đau đớn, làm cho Âu Dương Sùng Hoa thiếu chút nữa không ổn định được thân thể, từ đầu tường rớt xuống.
Nếu không phải là kịp thời bám vào đầu tường thì...................
Đây là cái gì?
Âu Dương Sùng Hoa hạ mắt, nhìn trong tay có một lớp máu tươi
Nàng duỗi nâng tay, không khỏi sờ lên trán của mình lần nữa, lại thấy một mảng thấm ướt.
Trán của nàng lại đang chảy máu.
Có chuyện gì vậy? !
"Không tốt, hắn gặp nguy hiểm." ý nghĩ đột ngột nảy ra trong đầu, làm Âu Dương Sùng Hoa không khỏi thốt ra, thân thể rõ ràng tự hành hành động, nhảy xuống đầu tường.
Âu Dương Sùng Hoa bản năng muốn ngăn cản hai chân của mình, nhưng mà, động lực thúc đẩy lại vượt ra khỏi phạm vi khống chế của nàng.
Thân thể không bị khống chế cứ thế theo một phương hướng không xác định mà chạy đi.........
..............
Tiểu Lục tử lăn một vòng chạy vội tới bên người Mặc Âm Trần, hắn run rẩy nhìn bọn sơn tặc đứng thành một hàng phía trước, hô: "Các ngươi, các ngươi dám đụng đến một đầu ngón tay của chủ tử nhà ta thử xem!"
"Ha ha ha, Lão Tử không sợ trời không sợ đất, còn có thể sợ tiểu tử các ngươi sao?" Tên
nam nhân lắc lư đại đao trong tay, tục tằng trên mặt dữ tợn bởi vì cười to mà run rẩy, quát: "Muốn toàn mệnh lập tức đem tiền ra cho Lão Tử."
"Hóa ra các ngươi chỉ đòi tiền a." Tiểu Lục tử nghe những tên sơn tặc kia nói..., không khỏi âm thầm nhẹ nhàng thở ra."Đòi tiền không có vấn đề, nhưng ngàn vạn không được đả thương chủ tử nhà ta."
"Không cho phép cho." Mặc Âm Trần thấy tiểu Lục tử bỏ tiền thì ra lệnh.
"Gia?" Tiểu Lục tử kinh hãi nhìn qua vẻ mặt thong dong Mặc Âm Trần.
Mặc Âm Trần ngồi xổm người xuống, nhặt lên một tảng đá lớn như bàn tay vậy, ước lượng trọng lượng, nói: "Chỉ sợ các ngươi có mệnh lấy tiền, không còn mệnh dùng tiền."
Nói xong , Mặc Âm Trần lông mày giãn ra, hai mắt cười, nhấc tay, ném hòn thẳng vào mặt tên dữ tợn kia.
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Âu Dương Sùng Hoa nằm ở đầu tường, từ xa nhìn lạiĐúng là Liễu phi nương nương cùng Bạch Tố Nương ở ngoài viện, nàng xem vị kia mỹ phụ cùng Bạch Tố Nương thân mật, không khỏi nghĩ tới một người.Chẳng lẽ chính là mẫu thân củaMặc Âm Trần, Người mà Bạch Tố Nương kết nghĩa tỷ muội —— Liễu phi nương nương.Liễu phi nương nương cao quý như thế, làm sao có thể tự mình đến gặp Bạch Tố Nương?Là vì chuyện mình mất tích sao?Vốn định tìm hiểu đến tột cùng, nhưng đầu chợt đau đớn, làm cho Âu Dương Sùng Hoa thiếu chút nữa không ổn định được thân thể, từ đầu tường rớt xuống.Nếu không phải là kịp thời bám vào đầu tường thì...................Đây là cái gì?Âu Dương Sùng Hoa hạ mắt, nhìn trong tay có một lớp máu tươiNàng duỗi nâng tay, không khỏi sờ lên trán của mình lần nữa, lại thấy một mảng thấm ướt.Trán của nàng lại đang chảy máu.Có chuyện gì vậy? !"Không tốt, hắn gặp nguy hiểm." ý nghĩ đột ngột nảy ra trong đầu, làm Âu Dương Sùng Hoa không khỏi thốt ra, thân thể rõ ràng tự hành hành động, nhảy xuống đầu tường.Âu Dương Sùng Hoa bản năng muốn ngăn cản hai chân của mình, nhưng mà, động lực thúc đẩy lại vượt ra khỏi phạm vi khống chế của nàng.Thân thể không bị khống chế cứ thế theo một phương hướng không xác định mà chạy đi.......................Tiểu Lục tử lăn một vòng chạy vội tới bên người Mặc Âm Trần, hắn run rẩy nhìn bọn sơn tặc đứng thành một hàng phía trước, hô: "Các ngươi, các ngươi dám đụng đến một đầu ngón tay của chủ tử nhà ta thử xem!""Ha ha ha, Lão Tử không sợ trời không sợ đất, còn có thể sợ tiểu tử các ngươi sao?" Tênnam nhân lắc lư đại đao trong tay, tục tằng trên mặt dữ tợn bởi vì cười to mà run rẩy, quát: "Muốn toàn mệnh lập tức đem tiền ra cho Lão Tử.""Hóa ra các ngươi chỉ đòi tiền a." Tiểu Lục tử nghe những tên sơn tặc kia nói..., không khỏi âm thầm nhẹ nhàng thở ra."Đòi tiền không có vấn đề, nhưng ngàn vạn không được đả thương chủ tử nhà ta.""Không cho phép cho." Mặc Âm Trần thấy tiểu Lục tử bỏ tiền thì ra lệnh."Gia?" Tiểu Lục tử kinh hãi nhìn qua vẻ mặt thong dong Mặc Âm Trần.Mặc Âm Trần ngồi xổm người xuống, nhặt lên một tảng đá lớn như bàn tay vậy, ước lượng trọng lượng, nói: "Chỉ sợ các ngươi có mệnh lấy tiền, không còn mệnh dùng tiền."Nói xong , Mặc Âm Trần lông mày giãn ra, hai mắt cười, nhấc tay, ném hòn thẳng vào mặt tên dữ tợn kia.