Một chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!…
Chương 53: Xác ướp cổ đại ngàn năm 6
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Từ Mộc Dương đứng ngồi không yên, hắn khi thì đứng người lên gãi gãi đầu, khi thì ngồi xuống dậm chân một cái.Âu Dương Sùng Hoa cùng Giáo sư Hà Điền nhìn Từ Mộc Dương suy tư rồi lại nhìn nhau, cũng không lên tiếng."Hai người chờ một chút." Từ Mộc Dương bỗng dưng đứng lên, nói một câu với hai người, liền vội vội vàng đi vào phòng mình.Giáo sư Hà Điền nhún nhún vai, nhìn về phía Âu Dương Sùng Hoa vẻ mặt không biết lắc đầu, ông cũng không hiểu nổi Từ Mộc Dương rốt cuộc muốn làm cái gì."Âu Dương mệt không, nghỉ ngời trước một chút đi?"Khuôn mặt Âu Dương Sùng Hoa tràn đầy vẻ mỏi mệt, làm cho Giáo sư Hà Điền có chút bận tâm nói.Âu Dương Sùng Hoa lắc đầu, "Con không sao." Hiện tại cho dù có mệt hơn nữa, nàng cũng không ngủ được.Chỉ không biết Từ Mộc Dương rốt cuộc đi tìm cái gì, nhìn thần sắc hắn rời đi lúc nãy, nhất định là phát hiện ra gì đó."Lão Hà, lão Hà ——"Từ Mộc Dương hô to, từ trong phòng gọi Giáo sư Hà Điền.Giáo sư Hà Điền đứng lên, bước nhanh đi về phía căn phòng, hỏi: "Chuyện gì?""Cái tư liệu kia, hữu quan với xác ướp cổ tất cả tư liệu, lập tức tìm cho ta."Giọng nói Từ Mộc Dương từ trong phòng truyền ra.Giáo sư Hà Điền đi được một nửa, lại đi vòng trở về, nói: "Được.""Nhanh ——"Từ Mộc Dương thúc giục."Biết rồi."Giáo sư Hà Điền đáp lời, lần nữa đi tới trong phòng khách, đến trước sô pha, mở ra cặp tư liệu, đem tài liệu bên trong lấy ra.Khi đi qua Âu Dương Sùng Hoa thì nói : "Âu Dương vậy con ngồi xuống một chút đi, ta đi đưa hắn đống tư liệu.""Dạ." Âu Dương Sùng Hoa đáp lời, nàng đưa mắt nhìn Giáo sư Hà Điền đi vào phòng.Phòng khách vì không có Giáo sư Hà Điền nên nhất thời an tĩnh lại.Âu Dương Sùng Hoa đứng lên, chậm rãi dạo bước đến cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, tựa người vào vách tường.Thể xác và tinh thần mệt mỏi, cơ hồ khiến chân nàng có chút đứng không vững."Haizzz"Thật sâu thở ra một hơi, Âu Dương Sùng Hoa dựa trên bệ cửa sổ, tầm mắt hướng đến nơi xa,. . . . . ."Sùng Hoa""Sùng Hoa ta thật mệt quá, giúp ta một chút."Bên tai vang lên lời nói, làm cho Âu Dương Sùng Hoa đang dựa vào của sổ tỉnh lại, đồng thời đảo mắt nhìn cung quanh, nhìn có chút ngốc, người chậm rãi hướng về bên cạnh phòng nhỏ đi đến."Sùng Hoa đến đây."Thanh âm nhẹ nhàng mà bồi hồi ở bên tai, Âu Dương Sùng Hoa mở cửa phòng nhỏ, chậm rãi đi vào.
Từ Mộc Dương đứng ngồi không yên, hắn khi thì đứng người lên gãi gãi đầu, khi thì ngồi xuống dậm chân một cái.
Âu Dương Sùng Hoa cùng Giáo sư Hà Điền nhìn Từ Mộc Dương suy tư rồi lại nhìn nhau, cũng không lên tiếng.
"Hai người chờ một chút." Từ Mộc Dương bỗng dưng đứng lên, nói một câu với hai người, liền vội vội vàng đi vào phòng mình.
Giáo sư Hà Điền nhún nhún vai, nhìn về phía Âu Dương Sùng Hoa vẻ mặt không biết lắc đầu, ông cũng không hiểu nổi Từ Mộc Dương rốt cuộc muốn làm cái gì.
"Âu Dương mệt không, nghỉ ngời trước một chút đi?"
Khuôn mặt Âu Dương Sùng Hoa tràn đầy vẻ mỏi mệt, làm cho Giáo sư Hà Điền có chút bận tâm nói.
Âu Dương Sùng Hoa lắc đầu, "Con không sao." Hiện tại cho dù có mệt hơn nữa, nàng cũng không ngủ được.
Chỉ không biết Từ Mộc Dương rốt cuộc đi tìm cái gì, nhìn thần sắc hắn rời đi lúc nãy, nhất định là phát hiện ra gì đó.
"Lão Hà, lão Hà ——"
Từ Mộc Dương hô to, từ trong phòng gọi Giáo sư Hà Điền.
Giáo sư Hà Điền đứng lên, bước nhanh đi về phía căn phòng, hỏi: "Chuyện gì?"
"Cái tư liệu kia, hữu quan với xác ướp cổ tất cả tư liệu, lập tức tìm cho ta."
Giọng nói Từ Mộc Dương từ trong phòng truyền ra.
Giáo sư Hà Điền đi được một nửa, lại đi vòng trở về, nói: "Được."
"Nhanh ——"
Từ Mộc Dương thúc giục.
"Biết rồi."
Giáo sư Hà Điền đáp lời, lần nữa đi tới trong phòng khách, đến trước sô pha, mở ra cặp tư liệu, đem tài liệu bên trong lấy ra.
Khi đi qua Âu Dương Sùng Hoa thì nói : "Âu Dương vậy con ngồi xuống một chút đi, ta đi đưa hắn đống tư liệu."
"Dạ." Âu Dương Sùng Hoa đáp lời, nàng đưa mắt nhìn Giáo sư Hà Điền đi vào phòng.
Phòng khách vì không có Giáo sư Hà Điền nên nhất thời an tĩnh lại.
Âu Dương Sùng Hoa đứng lên, chậm rãi dạo bước đến cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, tựa người vào vách tường.
Thể xác và tinh thần mệt mỏi, cơ hồ khiến chân nàng có chút đứng không vững.
"Haizzz"
Thật sâu thở ra một hơi, Âu Dương Sùng Hoa dựa trên bệ cửa sổ, tầm mắt hướng đến nơi xa,. . . . . .
"Sùng Hoa"
"Sùng Hoa ta thật mệt quá, giúp ta một chút."
Bên tai vang lên lời nói, làm cho Âu Dương Sùng Hoa đang dựa vào của sổ tỉnh lại, đồng thời đảo mắt nhìn cung quanh, nhìn có chút ngốc, người chậm rãi hướng về bên cạnh phòng nhỏ đi đến.
"Sùng Hoa đến đây."
Thanh âm nhẹ nhàng mà bồi hồi ở bên tai, Âu Dương Sùng Hoa mở cửa phòng nhỏ, chậm rãi đi vào.
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Từ Mộc Dương đứng ngồi không yên, hắn khi thì đứng người lên gãi gãi đầu, khi thì ngồi xuống dậm chân một cái.Âu Dương Sùng Hoa cùng Giáo sư Hà Điền nhìn Từ Mộc Dương suy tư rồi lại nhìn nhau, cũng không lên tiếng."Hai người chờ một chút." Từ Mộc Dương bỗng dưng đứng lên, nói một câu với hai người, liền vội vội vàng đi vào phòng mình.Giáo sư Hà Điền nhún nhún vai, nhìn về phía Âu Dương Sùng Hoa vẻ mặt không biết lắc đầu, ông cũng không hiểu nổi Từ Mộc Dương rốt cuộc muốn làm cái gì."Âu Dương mệt không, nghỉ ngời trước một chút đi?"Khuôn mặt Âu Dương Sùng Hoa tràn đầy vẻ mỏi mệt, làm cho Giáo sư Hà Điền có chút bận tâm nói.Âu Dương Sùng Hoa lắc đầu, "Con không sao." Hiện tại cho dù có mệt hơn nữa, nàng cũng không ngủ được.Chỉ không biết Từ Mộc Dương rốt cuộc đi tìm cái gì, nhìn thần sắc hắn rời đi lúc nãy, nhất định là phát hiện ra gì đó."Lão Hà, lão Hà ——"Từ Mộc Dương hô to, từ trong phòng gọi Giáo sư Hà Điền.Giáo sư Hà Điền đứng lên, bước nhanh đi về phía căn phòng, hỏi: "Chuyện gì?""Cái tư liệu kia, hữu quan với xác ướp cổ tất cả tư liệu, lập tức tìm cho ta."Giọng nói Từ Mộc Dương từ trong phòng truyền ra.Giáo sư Hà Điền đi được một nửa, lại đi vòng trở về, nói: "Được.""Nhanh ——"Từ Mộc Dương thúc giục."Biết rồi."Giáo sư Hà Điền đáp lời, lần nữa đi tới trong phòng khách, đến trước sô pha, mở ra cặp tư liệu, đem tài liệu bên trong lấy ra.Khi đi qua Âu Dương Sùng Hoa thì nói : "Âu Dương vậy con ngồi xuống một chút đi, ta đi đưa hắn đống tư liệu.""Dạ." Âu Dương Sùng Hoa đáp lời, nàng đưa mắt nhìn Giáo sư Hà Điền đi vào phòng.Phòng khách vì không có Giáo sư Hà Điền nên nhất thời an tĩnh lại.Âu Dương Sùng Hoa đứng lên, chậm rãi dạo bước đến cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, tựa người vào vách tường.Thể xác và tinh thần mệt mỏi, cơ hồ khiến chân nàng có chút đứng không vững."Haizzz"Thật sâu thở ra một hơi, Âu Dương Sùng Hoa dựa trên bệ cửa sổ, tầm mắt hướng đến nơi xa,. . . . . ."Sùng Hoa""Sùng Hoa ta thật mệt quá, giúp ta một chút."Bên tai vang lên lời nói, làm cho Âu Dương Sùng Hoa đang dựa vào của sổ tỉnh lại, đồng thời đảo mắt nhìn cung quanh, nhìn có chút ngốc, người chậm rãi hướng về bên cạnh phòng nhỏ đi đến."Sùng Hoa đến đây."Thanh âm nhẹ nhàng mà bồi hồi ở bên tai, Âu Dương Sùng Hoa mở cửa phòng nhỏ, chậm rãi đi vào.