Tác giả:

Một chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!…

Chương 56: Xác ướp cổ đại ngàn năm 9

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Giáo sư Hà Điền bất đắc dĩ hướng về Âu Dương Sùng Hoa nhún nhún vai.Âu Dương Sùng Hoa cũng không có biểu lộ quá nhiều, kỳ thật nàng đối với những lời Từ Mộc Dương mới nói cảm thấy có chút hứng thú.Bởi vì nàng cũng nhận thấy, chính mình gặp những chuyện này, thực sự không phải là bình thường sẽ xuất hiện .Không chừng, thật sự chính là cái gì thần tiên ma quái ....Bằng không, vết máu trên trán nàng, giải thích thế nào?"Chính là chỗ này, Sùng Hoa, đưa ra bàn tay đang mang nhẫn ra đây." Từ Mộc Dương đem sách vở mở ra tại trước mặt hai người, hơn nữa ngẩng đầu, nhìn về phía Âu Dương Sùng Hoa.Âu Dương Sùng Hoa, nghi ngờ liếc nhìn từ Mộc Dương, đưa tay ra, theo ý của Từ Mộc Dương, đặt lên trang sách hắn chỉ."Hai người nhìn xem, chiếc nhẫn này có giống với chiếc nhẫn ghi lại ở đây không?"Từ Mộc Dương vẻ mặt hưng phấn chỉ vào sách chỗ hình vẽ chiếc nhẫn, còn có Âu Dương Sùng Hoa trên tay đeo miếng Lưu Ly giới.Từ Mộc Dương vừa thốt lên, Giáo sư Hà Điền cả người mạnh nhào tới trước, nâng mắt kính của mình, tinh tế nhìn xem chiếc nhẫn của Âu Dương Sùng Hoa, lại nhìn hình vẽ Từ Mộc Dương vừa chỉ.Âu Dương Sùng Hoa cũng nghiêng người."Nhìn qua đúng là không khác nhau lắm, nhưng mà ở đây ghi lại, chiếc nhẫn này là biết sáng lên , nhưng chiếc nhẫn của Âu Dương lại không sáng."Giáo sư Hà Điền nhìn hồi lâu, sau đó ngẩng đầu, nhìn về phía Từ Mộc Dương."Chiếc nhẫn này gọi là Khốn Linh giới, vốn nên là một đôi mới phải, xem ra chắc là phải ở trên người có cùng linh lực với Sùng Hoa."Từ Mộc Dương căn cứ theo sách trên tay , lớn mật suy đoán."Sùng Hoa, chiếc nhẫn kia là ai đưa cho con? Còn có, nó có phải có cái gì đặc biệt không?"Âu Dương Sùng Hoa sau khi nghe Từ Mộc Dương nói, ánh mắt không khỏi chuyển hướng bên ngoài thư phòng.Chiếc nhẫn này rốt cuộc là như thế nào ở trên ngón tay của nàng, nói thật nàng căn bản là không nhớ rõ."Như thế nào, ngươi không biết?"Từ Mộc Dương nhìn nét mặt Âu Dương Sùng Hoa, không khó để suy đoán."Qủa thật không biết." Âu Dương Sùng Hoa gật nhẹ đầu, "Ta chỉ nhớ rõ lần thứ hai xuất hiện ở Lung Nguyệt vương triều, trên tay không hiểu sao lại có cái này. Hơn nữa như thế nào đều không thể tháo ra.""Việc này thật kì quái, theo sách ghi lại, người cho ngươi đeo chiếc nhẫn này, nhất định phải có được chiếc còn lại, cũng chính là người có cùng linh lực với ngươi.”Từ Mộc Dương khó hiểu liên tiếp chống cằm.“Đợi chút. Hai người mau nhìn xem."Lời nói kinh ngạc của Giáo sư Hà Điền vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Âu Dương Sùng Hoa cùng Từ Mộc Dương.Hai người nhất tề nhìn về phía Giáo sư Hà Điền đang chỉ.Chiếc nhẫn trên tay Âu Dương Sùng Hoa đang Oánh Oánh hồng quang, hồng quang một chút hướng về tay của nàng mặt sau lan tràn, không có trong chốc lát, liền đem tay nàng toàn bộ bao phủ."Đây là"Từ Mộc Dương hai mắt không khỏi lồi ra nhìn chiếc nhẫn đang sáng lên.Mà, Âu Dương Sùng Hoa giờ phút này, tay của nàng theo hồng quang dẫn dắt , duỗi lên, chỉ ra bên ngoài.Âu Dương Sùng Hoa không cách nào khống chế bị hồng quang dẫn dắt, cất bước về phía cửa.

Giáo sư Hà Điền bất đắc dĩ hướng về Âu Dương Sùng Hoa nhún nhún vai.

Âu Dương Sùng Hoa cũng không có biểu lộ quá nhiều, kỳ thật nàng đối với những lời Từ Mộc Dương mới nói cảm thấy có chút hứng thú.

Bởi vì nàng cũng nhận thấy, chính mình gặp những chuyện này, thực sự không phải là bình thường sẽ xuất hiện .

Không chừng, thật sự chính là cái gì thần tiên ma quái ....

Bằng không, vết máu trên trán nàng, giải thích thế nào?

"Chính là chỗ này, Sùng Hoa, đưa ra bàn tay đang mang nhẫn ra đây." Từ Mộc Dương đem sách vở mở ra tại trước mặt hai người, hơn nữa ngẩng đầu, nhìn về phía Âu Dương Sùng Hoa.

Âu Dương Sùng Hoa, nghi ngờ liếc nhìn từ Mộc Dương, đưa tay ra, theo ý của Từ Mộc Dương, đặt lên trang sách hắn chỉ.

"Hai người nhìn xem, chiếc nhẫn này có giống với chiếc nhẫn ghi lại ở đây không?"

Từ Mộc Dương vẻ mặt hưng phấn chỉ vào sách chỗ hình vẽ chiếc nhẫn, còn có Âu Dương Sùng Hoa trên tay đeo miếng Lưu Ly giới.

Từ Mộc Dương vừa thốt lên, Giáo sư Hà Điền cả người mạnh nhào tới trước, nâng mắt kính của mình, tinh tế nhìn xem chiếc nhẫn của Âu Dương Sùng Hoa, lại nhìn hình vẽ Từ Mộc Dương vừa chỉ.

Âu Dương Sùng Hoa cũng nghiêng người.

"Nhìn qua đúng là không khác nhau lắm, nhưng mà ở đây ghi lại, chiếc nhẫn này là biết sáng lên , nhưng chiếc nhẫn của Âu Dương lại không sáng."

Giáo sư Hà Điền nhìn hồi lâu, sau đó ngẩng đầu, nhìn về phía Từ Mộc Dương.

"Chiếc nhẫn này gọi là Khốn Linh giới, vốn nên là một đôi mới phải, xem ra chắc là phải ở trên người có cùng linh lực với Sùng Hoa."

Từ Mộc Dương căn cứ theo sách trên tay , lớn mật suy đoán.

"Sùng Hoa, chiếc nhẫn kia là ai đưa cho con? Còn có, nó có phải có cái gì đặc biệt không?"

Âu Dương Sùng Hoa sau khi nghe Từ Mộc Dương nói, ánh mắt không khỏi chuyển hướng bên ngoài thư phòng.

Chiếc nhẫn này rốt cuộc là như thế nào ở trên ngón tay của nàng, nói thật nàng căn bản là không nhớ rõ.

"Như thế nào, ngươi không biết?"

Từ Mộc Dương nhìn nét mặt Âu Dương Sùng Hoa, không khó để suy đoán.

"Qủa thật không biết." Âu Dương Sùng Hoa gật nhẹ đầu, "Ta chỉ nhớ rõ lần thứ hai xuất hiện ở Lung Nguyệt vương triều, trên tay không hiểu sao lại có cái này. Hơn nữa như thế nào đều không thể tháo ra."

"Việc này thật kì quái, theo sách ghi lại, người cho ngươi đeo chiếc nhẫn này, nhất định phải có được chiếc còn lại, cũng chính là người có cùng linh lực với ngươi.”

Từ Mộc Dương khó hiểu liên tiếp chống cằm.

“Đợi chút. Hai người mau nhìn xem."

Lời nói kinh ngạc của Giáo sư Hà Điền vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Âu Dương Sùng Hoa cùng Từ Mộc Dương.

Hai người nhất tề nhìn về phía Giáo sư Hà Điền đang chỉ.

Chiếc nhẫn trên tay Âu Dương Sùng Hoa đang Oánh Oánh hồng quang, hồng quang một chút hướng về tay của nàng mặt sau lan tràn, không có trong chốc lát, liền đem tay nàng toàn bộ bao phủ.

"Đây là"

Từ Mộc Dương hai mắt không khỏi lồi ra nhìn chiếc nhẫn đang sáng lên.

Mà, Âu Dương Sùng Hoa giờ phút này, tay của nàng theo hồng quang dẫn dắt , duỗi lên, chỉ ra bên ngoài.

Âu Dương Sùng Hoa không cách nào khống chế bị hồng quang dẫn dắt, cất bước về phía cửa.

Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Giáo sư Hà Điền bất đắc dĩ hướng về Âu Dương Sùng Hoa nhún nhún vai.Âu Dương Sùng Hoa cũng không có biểu lộ quá nhiều, kỳ thật nàng đối với những lời Từ Mộc Dương mới nói cảm thấy có chút hứng thú.Bởi vì nàng cũng nhận thấy, chính mình gặp những chuyện này, thực sự không phải là bình thường sẽ xuất hiện .Không chừng, thật sự chính là cái gì thần tiên ma quái ....Bằng không, vết máu trên trán nàng, giải thích thế nào?"Chính là chỗ này, Sùng Hoa, đưa ra bàn tay đang mang nhẫn ra đây." Từ Mộc Dương đem sách vở mở ra tại trước mặt hai người, hơn nữa ngẩng đầu, nhìn về phía Âu Dương Sùng Hoa.Âu Dương Sùng Hoa, nghi ngờ liếc nhìn từ Mộc Dương, đưa tay ra, theo ý của Từ Mộc Dương, đặt lên trang sách hắn chỉ."Hai người nhìn xem, chiếc nhẫn này có giống với chiếc nhẫn ghi lại ở đây không?"Từ Mộc Dương vẻ mặt hưng phấn chỉ vào sách chỗ hình vẽ chiếc nhẫn, còn có Âu Dương Sùng Hoa trên tay đeo miếng Lưu Ly giới.Từ Mộc Dương vừa thốt lên, Giáo sư Hà Điền cả người mạnh nhào tới trước, nâng mắt kính của mình, tinh tế nhìn xem chiếc nhẫn của Âu Dương Sùng Hoa, lại nhìn hình vẽ Từ Mộc Dương vừa chỉ.Âu Dương Sùng Hoa cũng nghiêng người."Nhìn qua đúng là không khác nhau lắm, nhưng mà ở đây ghi lại, chiếc nhẫn này là biết sáng lên , nhưng chiếc nhẫn của Âu Dương lại không sáng."Giáo sư Hà Điền nhìn hồi lâu, sau đó ngẩng đầu, nhìn về phía Từ Mộc Dương."Chiếc nhẫn này gọi là Khốn Linh giới, vốn nên là một đôi mới phải, xem ra chắc là phải ở trên người có cùng linh lực với Sùng Hoa."Từ Mộc Dương căn cứ theo sách trên tay , lớn mật suy đoán."Sùng Hoa, chiếc nhẫn kia là ai đưa cho con? Còn có, nó có phải có cái gì đặc biệt không?"Âu Dương Sùng Hoa sau khi nghe Từ Mộc Dương nói, ánh mắt không khỏi chuyển hướng bên ngoài thư phòng.Chiếc nhẫn này rốt cuộc là như thế nào ở trên ngón tay của nàng, nói thật nàng căn bản là không nhớ rõ."Như thế nào, ngươi không biết?"Từ Mộc Dương nhìn nét mặt Âu Dương Sùng Hoa, không khó để suy đoán."Qủa thật không biết." Âu Dương Sùng Hoa gật nhẹ đầu, "Ta chỉ nhớ rõ lần thứ hai xuất hiện ở Lung Nguyệt vương triều, trên tay không hiểu sao lại có cái này. Hơn nữa như thế nào đều không thể tháo ra.""Việc này thật kì quái, theo sách ghi lại, người cho ngươi đeo chiếc nhẫn này, nhất định phải có được chiếc còn lại, cũng chính là người có cùng linh lực với ngươi.”Từ Mộc Dương khó hiểu liên tiếp chống cằm.“Đợi chút. Hai người mau nhìn xem."Lời nói kinh ngạc của Giáo sư Hà Điền vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Âu Dương Sùng Hoa cùng Từ Mộc Dương.Hai người nhất tề nhìn về phía Giáo sư Hà Điền đang chỉ.Chiếc nhẫn trên tay Âu Dương Sùng Hoa đang Oánh Oánh hồng quang, hồng quang một chút hướng về tay của nàng mặt sau lan tràn, không có trong chốc lát, liền đem tay nàng toàn bộ bao phủ."Đây là"Từ Mộc Dương hai mắt không khỏi lồi ra nhìn chiếc nhẫn đang sáng lên.Mà, Âu Dương Sùng Hoa giờ phút này, tay của nàng theo hồng quang dẫn dắt , duỗi lên, chỉ ra bên ngoài.Âu Dương Sùng Hoa không cách nào khống chế bị hồng quang dẫn dắt, cất bước về phía cửa.

Chương 56: Xác ướp cổ đại ngàn năm 9