Một chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!…
Chương 60: Nữ nhân của ta 4
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Đột nhiên xuất hiện chuyển biến, Từ Mộc Dương kinh hãi, hắn thậm chí không kịp có bất cứ phản ứng nào, đã bị công kích, cả người “bịch” một tiếng ngã về phía sau."Âu Dương —— không cần ——"Từ Mộc Dương nhìn Âu Dương Sùng Hoa đang thay mình chắn luồng lực kia, thê lương hét lên một tiếng.Cho dù nam tử tóc trắng tại thời khắc Âu Dương Sùng Hoa lao ra, đã thu hồi khí lưu, nhưng hơn phân nửa vẫn đánh váo nàng.Trong nháy mắt, trong phòng vang lên thanh âm xé rách..Từ Mộc Dương chỉ cảm thấy tất cả trước mắt như một pha quay chậm, giống như là thời gian bị đọng lại.Bóng trắng lắc lư trước mắt.Bóng dáng quỷ dị của nam tử tóc trắng, dễ dàng vượt qua dòng khí lưu, tới trước mặt Âu Dương Sùng Hoa.Quần áo hai người đều bị xé rách, mái tóc đều tung bay trong gió.Âu Dương Sùng Hoa ánh mắt lạnh lẽo, nhìn thẳng nam tử tóc trắng."Vì sao?"Đột ngột mở miệng hỏi, ngay Âu Dương Sùng Hoa cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.Ngực truyền đến cảm giác đau nhói, cũng có phần ấm áp, chính nàng cũng bắt đầu hoài nghi.Mình rốt cuộc có biết hắn hay không?"Nữ nhân bướng bỉnh, là muốn đã bị phạt ."Nam tử tóc trắng đưa tay, cũng với lời nói thì tay đã đặt lên huyết ấn trên trán Âu Dương Sùng Hoa."A a a a ——"Đầu đau như muốn nứt ra, cả người truyền đến cảm giác như bị xé rách.Âu Dương Sùng Hoa thậm chí không nén được đau đớn, điên cuồng gào thét ra tiếng.Huyết ấn lại bắt đầu chảy máu, hai người lại bị ánh sáng bao phủ.Tay Âu Dương Sùng Hoa bắt được cánh tay nam tử tóc trắng, đau đớn làm cho nàng không cách nào khống chế mình, chỉ có thể dùng cái này để phát tiết.Từ không trung truyền đến tiếng nói, từng câu từng chữ lọt vào tai Âu Dương Sùng Hoa."Ngươi nói, chúng ta là không phải vừa thấy đã yêu ?""Không, bởi vì nàng lần đầu tiên căn bản cũng không chú ý ta.""Vậy chúng ta là cái gì?""Định mệnh.""Định mệnh?""Định mệnh, cho ta gặp nàng, định mệnh, cho ta yêu nàng, định mệnh, cho nàng trở thành nữ nhân của ta, định mệnh, định mệnh của chúng ta gắn với nhau, định mệnh"Hết thảy đều là định mệnh.
Đột nhiên xuất hiện chuyển biến, Từ Mộc Dương kinh hãi, hắn thậm chí không kịp có bất cứ phản ứng nào, đã bị công kích, cả người “bịch” một tiếng ngã về phía sau.
"Âu Dương —— không cần ——"
Từ Mộc Dương nhìn Âu Dương Sùng Hoa đang thay mình chắn luồng lực kia, thê lương hét lên một tiếng.
Cho dù nam tử tóc trắng tại thời khắc Âu Dương Sùng Hoa lao ra, đã thu hồi khí lưu, nhưng hơn phân nửa vẫn đánh váo nàng.
Trong nháy mắt, trong phòng vang lên thanh âm xé rách..
Từ Mộc Dương chỉ cảm thấy tất cả trước mắt như một pha quay chậm, giống như là thời gian bị đọng lại.
Bóng trắng lắc lư trước mắt.
Bóng dáng quỷ dị của nam tử tóc trắng, dễ dàng vượt qua dòng khí lưu, tới trước mặt Âu Dương Sùng Hoa.
Quần áo hai người đều bị xé rách, mái tóc đều tung bay trong gió.
Âu Dương Sùng Hoa ánh mắt lạnh lẽo, nhìn thẳng nam tử tóc trắng.
"Vì sao?"
Đột ngột mở miệng hỏi, ngay Âu Dương Sùng Hoa cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Ngực truyền đến cảm giác đau nhói, cũng có phần ấm áp, chính nàng cũng bắt đầu hoài nghi.
Mình rốt cuộc có biết hắn hay không?
"Nữ nhân bướng bỉnh, là muốn đã bị phạt ."
Nam tử tóc trắng đưa tay, cũng với lời nói thì tay đã đặt lên huyết ấn trên trán Âu Dương Sùng Hoa.
"A a a a ——"
Đầu đau như muốn nứt ra, cả người truyền đến cảm giác như bị xé rách.
Âu Dương Sùng Hoa thậm chí không nén được đau đớn, điên cuồng gào thét ra tiếng.
Huyết ấn lại bắt đầu chảy máu, hai người lại bị ánh sáng bao phủ.
Tay Âu Dương Sùng Hoa bắt được cánh tay nam tử tóc trắng, đau đớn làm cho nàng không cách nào khống chế mình, chỉ có thể dùng cái này để phát tiết.
Từ không trung truyền đến tiếng nói, từng câu từng chữ lọt vào tai Âu Dương Sùng Hoa.
"Ngươi nói, chúng ta là không phải vừa thấy đã yêu ?"
"Không, bởi vì nàng lần đầu tiên căn bản cũng không chú ý ta."
"Vậy chúng ta là cái gì?"
"Định mệnh."
"Định mệnh?"
"Định mệnh, cho ta gặp nàng, định mệnh, cho ta yêu nàng, định mệnh, cho nàng trở thành nữ nhân của ta, định mệnh, định mệnh của chúng ta gắn với nhau, định mệnh"
Hết thảy đều là định mệnh.
Vương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcTác giả: Nha Tiểu QuyểnTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột chiếc Chevrolet màu đen bóng đang chạy vượt quá tốc độ trên đường quốc lộ từ Vân Nam đến Phú Ninh. "Âu Dương, có chuyện gì vậy?" Giáo sư Hà Điền nắm dây an toàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn sang Âu Dương Sùng Hoa lái xe . Âu Dương Sùng Hoa nhìn trong gương, chú ý thấy một chiếc xe Santana màu trắng đang một mực theo đuôi ở phía sau , lạnh lùng nói: "Có người theo dõi." "Theo dõi? Điều đó không có khả năng. Lần này đi, hành động rất bí mật, làm sao có thể bị theo dõi." Giáo sư Hà Điền đưa tay lên đẩy gọng kính đen ở trên sống mũi, không dám tin lời người bên cạnh, quay đầu lại nhìn về phía phía sau, với tay lấy chiếc khăn bên cạnh để lau mặt mình. Quả nhiên, đằng sau chiếc Santana chạy với tốc độ xe không tầm thường đang theo sau bọn họ. "Cúi xuống." Âu Dương Sùng Hoa tay lái xoay chín mươi độ, thân xe nghiêng ngăn trước mũi xe chạy sau.. Giáo sư Hà Điền chỉ cảm thấy như mình bị đau tim, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mới ngẩng đầu, hô to một tiếng: "Xe —— Âu Dương —— xe!" Trời ạ!… Đột nhiên xuất hiện chuyển biến, Từ Mộc Dương kinh hãi, hắn thậm chí không kịp có bất cứ phản ứng nào, đã bị công kích, cả người “bịch” một tiếng ngã về phía sau."Âu Dương —— không cần ——"Từ Mộc Dương nhìn Âu Dương Sùng Hoa đang thay mình chắn luồng lực kia, thê lương hét lên một tiếng.Cho dù nam tử tóc trắng tại thời khắc Âu Dương Sùng Hoa lao ra, đã thu hồi khí lưu, nhưng hơn phân nửa vẫn đánh váo nàng.Trong nháy mắt, trong phòng vang lên thanh âm xé rách..Từ Mộc Dương chỉ cảm thấy tất cả trước mắt như một pha quay chậm, giống như là thời gian bị đọng lại.Bóng trắng lắc lư trước mắt.Bóng dáng quỷ dị của nam tử tóc trắng, dễ dàng vượt qua dòng khí lưu, tới trước mặt Âu Dương Sùng Hoa.Quần áo hai người đều bị xé rách, mái tóc đều tung bay trong gió.Âu Dương Sùng Hoa ánh mắt lạnh lẽo, nhìn thẳng nam tử tóc trắng."Vì sao?"Đột ngột mở miệng hỏi, ngay Âu Dương Sùng Hoa cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.Ngực truyền đến cảm giác đau nhói, cũng có phần ấm áp, chính nàng cũng bắt đầu hoài nghi.Mình rốt cuộc có biết hắn hay không?"Nữ nhân bướng bỉnh, là muốn đã bị phạt ."Nam tử tóc trắng đưa tay, cũng với lời nói thì tay đã đặt lên huyết ấn trên trán Âu Dương Sùng Hoa."A a a a ——"Đầu đau như muốn nứt ra, cả người truyền đến cảm giác như bị xé rách.Âu Dương Sùng Hoa thậm chí không nén được đau đớn, điên cuồng gào thét ra tiếng.Huyết ấn lại bắt đầu chảy máu, hai người lại bị ánh sáng bao phủ.Tay Âu Dương Sùng Hoa bắt được cánh tay nam tử tóc trắng, đau đớn làm cho nàng không cách nào khống chế mình, chỉ có thể dùng cái này để phát tiết.Từ không trung truyền đến tiếng nói, từng câu từng chữ lọt vào tai Âu Dương Sùng Hoa."Ngươi nói, chúng ta là không phải vừa thấy đã yêu ?""Không, bởi vì nàng lần đầu tiên căn bản cũng không chú ý ta.""Vậy chúng ta là cái gì?""Định mệnh.""Định mệnh?""Định mệnh, cho ta gặp nàng, định mệnh, cho ta yêu nàng, định mệnh, cho nàng trở thành nữ nhân của ta, định mệnh, định mệnh của chúng ta gắn với nhau, định mệnh"Hết thảy đều là định mệnh.