Edit : Nhung Vjt Beta : kunb0s2toma —————————— Tháng 3, mùa xuân , mây trắng bay cao . Ảo ảnh đại lục , vùng ngoại ô kinh đô của công quốc Á Sắt , núi cao trải dài, mây trắng lượn lờ , tựa như một con cự long ôm lấy thiên địa, đang lẳng lặng ngủ đông. Mà tại giữa cảnh đẹp như thế này , có một mặt hồ nước xanh biếc được mây trắng núi xanh ôm ấp lấy, dưới ánh sáng sán lạng của mặt trời ngày hạ , nhộn nhạo dư âm mà gợn sóng. Xung quanh hồ có biết bao loại hoa rực rỡ sắc màu, nào muôn hồng nghìn tía cùng thanh bích u lam .. trông vô cùng đẹp đẽ . Gió xuân hơi e ấp , đùa giỡn thổi nhẹ , trên bờ là những hàng tơ liễu tung bay , bừa bãi giãn ra, yên tĩnh nhưng ẩn chứa biết bao phong tình . Tơ bông trục liễu , mặt hồ như gương . Ngay tại hôm nay , mặt nước vốn trong như gương lại đột nhiên vẽ lên một gợn sóng, một cánh tay hồng hào như cánh sen phá vỡ mặt hồ tĩnh lặng , duỗi thân dựng lên . Ngay sau đó , một người phá mặt hồ mà bay lên.Khoảnh khắc đó, mặt nước tóe ra khắp tứ phương, tầng tầng…

Chương 280

Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân: Ngươi Đừng Quá Kiêu NgạoTác giả: Nhất Thế Phong LưuTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngEdit : Nhung Vjt Beta : kunb0s2toma —————————— Tháng 3, mùa xuân , mây trắng bay cao . Ảo ảnh đại lục , vùng ngoại ô kinh đô của công quốc Á Sắt , núi cao trải dài, mây trắng lượn lờ , tựa như một con cự long ôm lấy thiên địa, đang lẳng lặng ngủ đông. Mà tại giữa cảnh đẹp như thế này , có một mặt hồ nước xanh biếc được mây trắng núi xanh ôm ấp lấy, dưới ánh sáng sán lạng của mặt trời ngày hạ , nhộn nhạo dư âm mà gợn sóng. Xung quanh hồ có biết bao loại hoa rực rỡ sắc màu, nào muôn hồng nghìn tía cùng thanh bích u lam .. trông vô cùng đẹp đẽ . Gió xuân hơi e ấp , đùa giỡn thổi nhẹ , trên bờ là những hàng tơ liễu tung bay , bừa bãi giãn ra, yên tĩnh nhưng ẩn chứa biết bao phong tình . Tơ bông trục liễu , mặt hồ như gương . Ngay tại hôm nay , mặt nước vốn trong như gương lại đột nhiên vẽ lên một gợn sóng, một cánh tay hồng hào như cánh sen phá vỡ mặt hồ tĩnh lặng , duỗi thân dựng lên . Ngay sau đó , một người phá mặt hồ mà bay lên.Khoảnh khắc đó, mặt nước tóe ra khắp tứ phương, tầng tầng… Cùng lúc, Á Lê đứng trước mặt Phong Vân, đột nhiên nhíu mày, mở miệng nói.Á Lê không chạm vào Phong Vân, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn được vấn đề.Bọn họ là bộ tộc tự nhiên, đối với lực lượng hắc ám trời sinh đã nhạy mẫn cảm .“Ngươi biết……”“Hắn là tinh linh.”Mộc Hoàng quát lớn, Á Lê còn chưa nói xong, Tiểu Hoàng Kim ở sau lạnh lùng nói một câu.Mộc Hoàng ngẩn ra, tinh linh, tên điên này là tinh linh?Bọn họ hiện tại không phải đang muốn tìm bộ tộc tinh linh sao.Mộc Hoàng lập tức đem bất mãm với Á Lê nhịn nén xuống, bắt đầu suy tư xem có thể lợi dụng tên điên này thế nào để có thể đến được nơi ở của tinh linh , Phong Vân hiện tại là quan trọng nhất.“Ta bị trúng ám toán của ngươi khác.” Phong Vân nhìn Á Lê lên tiếng.Á Lê nghe vậy nhìn Phong Vân:“Phong Vân, ngươi thật đáng thương.” Dứt lời đưa tay lên sờ chán Phong Vân một chút.“Lực lượng hắc ám rất mạnh, thứ này ở trong thân thể lâu sẽ không tốt.” Á Lê cảm giác được phong ấn lực lượng trong thân thể Phong Vân, sờ sờ đầu.Thực tà ác, cho dù bị phong ấn chấn trụ, vẫn làm cho người ta cảm giác thực không thoải mái.“Tiếc là năng lực của ta còn chưa đủ, không đủ sức tiêu diệt được nó.” Á Lê ngượng ngùng nói.Phong Vân biết Á Lê đang nghĩ gì.Trừ việc gọi chủ nhân chẳng khác nào lão bà nàng không thể nhận, còn lại hắn là người chân thành, tha thiết, thành thực, thiện lương, nàng đều nhìn thấy.Lúc này nghe Á Lê nói như vậy, nàng cười vỗ vỗ bả vai Á Lê nói:“Không có việc gì, không phải ta đã phong ấn nó lại rồi sao, chờ ta tìm được……”“A, đúng rồi, đi, theo ta trở về tìm lão đại ta, hắn nhất định có biện pháp đối phó, ha ha, đi, theo ta trở về, đi nào.”

Cùng lúc, Á Lê đứng trước mặt Phong Vân, đột nhiên nhíu mày, mở miệng nói.

Á Lê không chạm vào Phong Vân, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn được vấn đề.

Bọn họ là bộ tộc tự nhiên, đối với lực lượng hắc ám trời sinh đã nhạy mẫn cảm .

“Ngươi biết……”

“Hắn là tinh linh.”

Mộc Hoàng quát lớn, Á Lê còn chưa nói xong, Tiểu Hoàng Kim ở sau lạnh lùng nói một câu.

Mộc Hoàng ngẩn ra, tinh linh, tên điên này là tinh linh?

Bọn họ hiện tại không phải đang muốn tìm bộ tộc tinh linh sao.

Mộc Hoàng lập tức đem bất mãm với Á Lê nhịn nén xuống, bắt đầu suy tư xem có thể lợi dụng tên điên này thế nào để có thể đến được nơi ở của
tinh linh , Phong Vân hiện tại là quan trọng nhất.

“Ta bị trúng ám toán của ngươi khác.” Phong Vân nhìn Á Lê lên tiếng.

Á Lê nghe vậy nhìn Phong Vân:“Phong Vân, ngươi thật đáng thương.” Dứt lời đưa tay lên sờ chán Phong Vân một chút.

“Lực lượng hắc ám rất mạnh, thứ này ở trong thân thể lâu sẽ không tốt.” Á Lê cảm giác được phong ấn lực lượng trong thân thể Phong Vân, sờ sờ đầu.

Thực tà ác, cho dù bị phong ấn chấn trụ, vẫn làm cho người ta cảm giác thực không thoải mái.

“Tiếc là năng lực của ta còn chưa đủ, không đủ sức tiêu diệt được nó.” Á Lê ngượng ngùng nói.

Phong Vân biết Á Lê đang nghĩ gì.

Trừ việc gọi chủ nhân chẳng khác nào lão bà nàng không thể nhận, còn
lại hắn là người chân thành, tha thiết, thành thực, thiện lương, nàng
đều nhìn thấy.

Lúc này nghe Á Lê nói như vậy, nàng cười vỗ vỗ bả vai Á Lê nói:“Không có việc gì, không phải ta đã phong ấn nó lại rồi sao, chờ ta tìm được……”

“A, đúng rồi, đi, theo ta trở về tìm lão đại ta, hắn nhất định có biện pháp đối phó, ha ha, đi, theo ta trở về, đi nào.”

Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân: Ngươi Đừng Quá Kiêu NgạoTác giả: Nhất Thế Phong LưuTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngEdit : Nhung Vjt Beta : kunb0s2toma —————————— Tháng 3, mùa xuân , mây trắng bay cao . Ảo ảnh đại lục , vùng ngoại ô kinh đô của công quốc Á Sắt , núi cao trải dài, mây trắng lượn lờ , tựa như một con cự long ôm lấy thiên địa, đang lẳng lặng ngủ đông. Mà tại giữa cảnh đẹp như thế này , có một mặt hồ nước xanh biếc được mây trắng núi xanh ôm ấp lấy, dưới ánh sáng sán lạng của mặt trời ngày hạ , nhộn nhạo dư âm mà gợn sóng. Xung quanh hồ có biết bao loại hoa rực rỡ sắc màu, nào muôn hồng nghìn tía cùng thanh bích u lam .. trông vô cùng đẹp đẽ . Gió xuân hơi e ấp , đùa giỡn thổi nhẹ , trên bờ là những hàng tơ liễu tung bay , bừa bãi giãn ra, yên tĩnh nhưng ẩn chứa biết bao phong tình . Tơ bông trục liễu , mặt hồ như gương . Ngay tại hôm nay , mặt nước vốn trong như gương lại đột nhiên vẽ lên một gợn sóng, một cánh tay hồng hào như cánh sen phá vỡ mặt hồ tĩnh lặng , duỗi thân dựng lên . Ngay sau đó , một người phá mặt hồ mà bay lên.Khoảnh khắc đó, mặt nước tóe ra khắp tứ phương, tầng tầng… Cùng lúc, Á Lê đứng trước mặt Phong Vân, đột nhiên nhíu mày, mở miệng nói.Á Lê không chạm vào Phong Vân, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn được vấn đề.Bọn họ là bộ tộc tự nhiên, đối với lực lượng hắc ám trời sinh đã nhạy mẫn cảm .“Ngươi biết……”“Hắn là tinh linh.”Mộc Hoàng quát lớn, Á Lê còn chưa nói xong, Tiểu Hoàng Kim ở sau lạnh lùng nói một câu.Mộc Hoàng ngẩn ra, tinh linh, tên điên này là tinh linh?Bọn họ hiện tại không phải đang muốn tìm bộ tộc tinh linh sao.Mộc Hoàng lập tức đem bất mãm với Á Lê nhịn nén xuống, bắt đầu suy tư xem có thể lợi dụng tên điên này thế nào để có thể đến được nơi ở của tinh linh , Phong Vân hiện tại là quan trọng nhất.“Ta bị trúng ám toán của ngươi khác.” Phong Vân nhìn Á Lê lên tiếng.Á Lê nghe vậy nhìn Phong Vân:“Phong Vân, ngươi thật đáng thương.” Dứt lời đưa tay lên sờ chán Phong Vân một chút.“Lực lượng hắc ám rất mạnh, thứ này ở trong thân thể lâu sẽ không tốt.” Á Lê cảm giác được phong ấn lực lượng trong thân thể Phong Vân, sờ sờ đầu.Thực tà ác, cho dù bị phong ấn chấn trụ, vẫn làm cho người ta cảm giác thực không thoải mái.“Tiếc là năng lực của ta còn chưa đủ, không đủ sức tiêu diệt được nó.” Á Lê ngượng ngùng nói.Phong Vân biết Á Lê đang nghĩ gì.Trừ việc gọi chủ nhân chẳng khác nào lão bà nàng không thể nhận, còn lại hắn là người chân thành, tha thiết, thành thực, thiện lương, nàng đều nhìn thấy.Lúc này nghe Á Lê nói như vậy, nàng cười vỗ vỗ bả vai Á Lê nói:“Không có việc gì, không phải ta đã phong ấn nó lại rồi sao, chờ ta tìm được……”“A, đúng rồi, đi, theo ta trở về tìm lão đại ta, hắn nhất định có biện pháp đối phó, ha ha, đi, theo ta trở về, đi nào.”

Chương 280