Tác giả:

Vào một ngày tháng sáu, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, gió mát thổi nhẹ, đây là mùa tràn ngập yêu thương Một màn hôn lễ hạnh phúc đang mở màn. Tiếng chuông giáo đường điểm tiếng thứ 11, nhắc nhở mọi người ở hội trường rằng hôn lễ sắp bắt đầu,trên mặt mọi người cơ hồ đều mang theo nụ cười chúc phúc. Chú rể vẻ mặt đầy ý cười nhìn về hướng cô dâu đang từ từ đi tới, tân nương cầm tay chú rể, ở trước mặt chúa trời,cùng nhau ưng thuận lời thề vĩnh viễn ko thay đổi. Bực này khung cảnh thật sự rất náo nhiệt. Lôi Dĩnh lôi kéo bước chân nặng, chẳng có mục đích đi tới, giương mắt nhìn một màn kết hôn này, kết hôn? ? Kết hôn sao? ? Nàng thong thả tiêu sái đi, trên mặt vết tay 5 ngón vẫn còn lưu lại, nàng cảm nhận sâu sắc hết thảy cái đau vừa rồi “Không lấy chồng? Hừ! ! Ba đã giúp con sắp xếp xong xuôi, con chỉ cần gả đi chắc chắn sẽ không chịu thiệt , Cung gia ở cái thành phố T này cũng là kẻ có tiền số một số hai, con có biết có bao nhiêu người cầu mà cầu ko được, bao nhiêu người nằm mộng…

Chương 48

Hoa Tâm Tổng Giám ĐốcTác giả: Vân ThanhTruyện Ngôn TìnhVào một ngày tháng sáu, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, gió mát thổi nhẹ, đây là mùa tràn ngập yêu thương Một màn hôn lễ hạnh phúc đang mở màn. Tiếng chuông giáo đường điểm tiếng thứ 11, nhắc nhở mọi người ở hội trường rằng hôn lễ sắp bắt đầu,trên mặt mọi người cơ hồ đều mang theo nụ cười chúc phúc. Chú rể vẻ mặt đầy ý cười nhìn về hướng cô dâu đang từ từ đi tới, tân nương cầm tay chú rể, ở trước mặt chúa trời,cùng nhau ưng thuận lời thề vĩnh viễn ko thay đổi. Bực này khung cảnh thật sự rất náo nhiệt. Lôi Dĩnh lôi kéo bước chân nặng, chẳng có mục đích đi tới, giương mắt nhìn một màn kết hôn này, kết hôn? ? Kết hôn sao? ? Nàng thong thả tiêu sái đi, trên mặt vết tay 5 ngón vẫn còn lưu lại, nàng cảm nhận sâu sắc hết thảy cái đau vừa rồi “Không lấy chồng? Hừ! ! Ba đã giúp con sắp xếp xong xuôi, con chỉ cần gả đi chắc chắn sẽ không chịu thiệt , Cung gia ở cái thành phố T này cũng là kẻ có tiền số một số hai, con có biết có bao nhiêu người cầu mà cầu ko được, bao nhiêu người nằm mộng… Lôi Dĩnh nằm ở sô pha, tay cầm remote, nhưng ko tìm được cái đài nào nàng muốn xem, ko có gì làm, đúng là nhàm chán a!Giương mắt , nhìn nhìn đồng hồ báo thức trên tường, mới 10 giờ rưỡi!! Thời gian sao lại trôi đi chậm như vậy!!?Hôm nay là ngày thứ năm nàng ở nhà tĩnh dưỡng,bỡi vì vết sưng trên mặt cũng chưa có hết, cho nên hắn cũng chưa cho nàng rời nhà, bên cạnh đó, Đồng, Dương và THiên Mạch đều gọi điện thoại đến an ủi nàng, bọn họ còn muốn đến thăm nàng, nhưng đều bị nàng từ chối, mặt xưng phù như vậy, bị bọn họ nhìn thấy nhất định sẽ hỏi cho ra chuyệnChỉ một mình Cung Thần Hạo thôi cũng đủ cho nàng có chút phát điên,nàng vẫn nhớ rõ hôm đó, nàng khuyên can mãi, mới khiến cho hắn buông tha ý tưởng đưa nàng đi bệnh viện, dù sao cũng chỉ còn hai ngày là nàng có thể giải thoát“Đúng rồi, nàng còn nợ học tỉ một cái hẹn thì phải!” Lôi Dĩnh than thở, ngay lập tức tắt TV, đứng dậy vào phòng ngủ lấy di động, gọi vào số của Cao Di Tĩnh“A lô” đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh của Cao Di Tĩnh“Học tỉ, là em”“Nhớ đến chị rồi sao ?”“A……………….mỗi ngày đến nhớ chị a, hôm nay có thể cùng em đi dạo phố hay ko?”“Em tốt như vậy sao? Vừa vặn, chị hôm nay cũng có chuyện gì làm, em ở nhà à?”“Vâng”“Vậy em xuống lầu dưới nhà chị, chị và em cùng đi”“Dạ”Gác điện thoại, Lôi DĨnh thay quần áo trên người, khoác lên một cái áo thun mày trắng, cổ đỏ, cùng một cái quần tay, tóc theo thói quen buộc lên, cột thành một cái đuôi ngựa, trang phục thật bình thườngHai người đi dạo hơn 2 giờ, trên tay cũng xách theo một đám bao lớn nhỏ hàng hóa, vừa đi vừa cười bước vào 1 nhà hàng Tây, bọn họ tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống“Oa! Mệt chết rồi!” Lôi Dĩnh ko chút nào thục nữ ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng xoa bóp 2 cẳng chân“Mới đi một chút đã mỏi rồi?” Cao Di Tĩnh cười nói“Học tỉ, chúng ta đã dạo phố gần 2 giờ a! Ko mệt mới lại, hiện tại cũng đã trễ, em rất đói bụng, nhanh gọi cơm 1 chút” Lôi Dĩnh giương mắt nhìn nàng nói, trước kia nàng làm gì có thời gian dạo phố!! Đa số thời gian đều giành cho việc đi làmCao Di Tĩnh buồn cười nhìn học muội ngồi đối diện, lấy được một ông chồng nhiều tiền như vậy mà còn muốn đi làm, nàng lắc lắc đầu, gọi người phục vụ đến, kêu 2 ly nước trái cây, cùng hai món ăn chính“Hôm nay ko phải ngày nghỉ, sao em ko đi làm?” Cao Di Tĩnh uống nước trái cây hỏi“A……công việc mệt mỏi quá, nên xin công ty nghỉ ngơi 1 chút” Lôi DĨnh cười đáp“Kỳ thật em cũng ko cần phải đi làm, chồng em làm có tiền như vậy, sợ gì ko nuôi nổi em” Cao Di Tĩnh đặt ly nước xuống, trêu ghẹo nói“Ko cần, em thích làm việc, như vậy sống cũng sung túc hơn 1 chút, em hiện tại mới biết chuyện ăn ko ngồi rồi, ko có việc gì làm là thống khổ cỡ nào, cuộc sống như vậy ko thích hợp với em” Lôi Dĩnh ko muốn mỗi ngày chì ở trong nhà, chỉ phải chờ hắn về nhà, làm nhàn thê lạnh mẫu, chỉ lo việc nội trợ gianh đình“Vậy cuộc sống như thế nào mới thích hợp với em?”“Em cũng ko biết, nhưng mà hiện tại, em thấy rất đầy đủ, hắn đối với em cũng tốt lắm, như vậy là đủ rồi” Nói đến hắn, Lôi Dĩnh sẽ ko kềm chế được mà nở nụ cười hạnh phúc“Em đúng là rất dễ thỏa mãn, nhưng mà như vậy cũng tốt, sống sẽ thoải mái hơn”“Ừ, đúng vậy a!”Cao Di Tĩnh nhìn Lôi Dĩnh ngồi trước mặt, tình tình lạc quan luôn vui cười ngày trước của nàng vẫn ko thây đổi, còn nữa, theo như ánh mắt của nàng, xem ra nàng thật sự yêu thương chồng nàng a, chỉ xem đồ đạc hôm nay nàng mua cũng biết, tất cả đều là đồ giành cho nam, từ áo sơ mi, cà vạt, cho tới q**n l*t, tấtCao Di Tĩnh nhìn nàng, ko quên trêu ghẹo “Mà sao em ko có mua gì cho mình, chỉ toàn mua cho hắn vậy?”“Đâu có, em cũng có mua a!” Lôi Dĩnh cúi đầu cầm lấy ly nước trái cây uống“Ừ, em có mua 1 đôi giày, hơn nữa lại còn ko đắn đo suy nghĩ” Cao Di Tĩnh dựa theo lời nàng nói“A……em chẳng là thấy vừa ý nó thôi”“Chị thấy tất cả suy nghĩ của em đều giành cho hắn”“Em chỉ cảm thấy hắn mang vào sẽ rất đẹp, cho nên mới mua, ko có ý gì khác”“Tâm tư này của em, chị còn ko hiểu sao? Nhưng chị cũng là người từng trải, dù sao, chuyện mua quần áo cho chồng cũng rất bình thường, điều này đã chứng tỏ rằng em đã thương hắn” Cao Di Tĩnh nóiLôi DĨnh đỏ bừng mặt, ko biết đáp trả lời nàng như thế nào, khi cùng người bán hàng trả giá, nàng cảm kích nhìn người bán hàng, nghĩ rằng nàng đến thật đúng lúc a!“A……..học tỷ , nhanh ăn đi, ko thì thức ăn sẽ nguội mất” Lôi Dĩnh cười nóiCao Di Tĩnh thấy nàng muốn đánh trống lãng, bất giác nở nụ cười, nàng vẫn giống như trước đây, quên đi, “nàng” (Di Tĩnh) cũng ko tính ép hỏi nàng“Thời gian ko còn sớm, chúng ta trở về đi” Cao Di Tĩnh gọi người phục vụ tới tính tiền“Học tỷ, xem như hôm nay em mời khách, coi như đền bù cho lần trước em thất hẹn” Lôi Dĩnh lấy ví tiền ra”“A…..vậy đi, dù sao chồng em cũng có tiền như vậy, chị đây cũng ko khách khí” Cao Di Tĩnh tự nhiên, cười nóiSau khi Lôi DỊnh thanh toán hóa đơn, hai người mới cùng nhau rời nhà hàngỞ trước cửa nhà hàng đợi tài xế đến rước 1 lúc, thì di động Cao Di Tĩnh vang lên, nàng xem biểu hiện ở màn hình điện thoại, rồi nhìn Lôi DĨnh mỉm cười, sau đó đi sang 1 bên nghe điện thoạiLôi Dĩnh hiểu ý cười, hẳn là chồng của học tỷ gọi đếnĐột nhiên, nụ cười trên mặt nàng cứng đờ, nàng ngây ngôc đứng yên tại chỗ, lăng lăng trừng mắt nhìn về phía trước,cảnh trước mắt chợt hiện ra, chồng nàng đang ôm một phụ nữ cao gầy , xinh đẹp từ xa đi tới!! (Rin: ta vừa mới thích Hạo ca, mà đọc xong đoạn này cái vỡ mộng, hoa tâm đúng là hoa tâm, ko bỏ được thói xấu, đợi sau này vợ bỏ đi mới biết mùi!!Hứ, hứ)

Lôi Dĩnh nằm ở sô pha, tay cầm remote, nhưng ko tìm được cái đài nào nàng muốn xem, ko có gì làm, đúng là nhàm chán a!

Giương mắt , nhìn nhìn đồng hồ báo thức trên tường, mới 10 giờ rưỡi!! Thời gian sao lại trôi đi chậm như vậy!!?

Hôm nay là ngày thứ năm nàng ở nhà tĩnh dưỡng,bỡi vì vết sưng trên mặt cũng chưa có hết, cho nên hắn cũng chưa cho nàng rời nhà, bên cạnh đó, Đồng, Dương và THiên Mạch đều gọi điện thoại đến an ủi nàng, bọn họ còn muốn
đến thăm nàng, nhưng đều bị nàng từ chối, mặt xưng phù như vậy, bị bọn
họ nhìn thấy nhất định sẽ hỏi cho ra chuyện

Chỉ một mình Cung
Thần Hạo thôi cũng đủ cho nàng có chút phát điên,nàng vẫn nhớ rõ hôm đó, nàng khuyên can mãi, mới khiến cho hắn buông tha ý tưởng đưa nàng đi
bệnh viện, dù sao cũng chỉ còn hai ngày là nàng có thể giải thoát

“Đúng rồi, nàng còn nợ học tỉ một cái hẹn thì phải!” Lôi Dĩnh than thở, ngay
lập tức tắt TV, đứng dậy vào phòng ngủ lấy di động, gọi vào số của Cao
Di Tĩnh

“A lô” đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh của Cao Di Tĩnh

“Học tỉ, là em”

“Nhớ đến chị rồi sao ?”

“A……………….mỗi ngày đến nhớ chị a, hôm nay có thể cùng em đi dạo phố hay ko?”

“Em tốt như vậy sao? Vừa vặn, chị hôm nay cũng có chuyện gì làm, em ở nhà à?”

“Vâng”

“Vậy em xuống lầu dưới nhà chị, chị và em cùng đi”

“Dạ”

Gác điện thoại, Lôi DĨnh thay quần áo trên người, khoác lên một cái áo thun mày trắng, cổ đỏ, cùng một cái quần tay, tóc theo thói quen buộc lên,
cột thành một cái đuôi ngựa, trang phục thật bình thường

Hai
người đi dạo hơn 2 giờ, trên tay cũng xách theo một đám bao lớn nhỏ hàng hóa, vừa đi vừa cười bước vào 1 nhà hàng Tây, bọn họ tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống

“Oa! Mệt chết rồi!” Lôi Dĩnh ko chút nào thục nữ ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng xoa bóp 2 cẳng chân

“Mới đi một chút đã mỏi rồi?” Cao Di Tĩnh cười nói

“Học tỉ, chúng ta đã dạo phố gần 2 giờ a! Ko mệt mới lại, hiện tại cũng đã
trễ, em rất đói bụng, nhanh gọi cơm 1 chút” Lôi Dĩnh giương mắt nhìn
nàng nói, trước kia nàng làm gì có thời gian dạo phố!! Đa số thời gian
đều giành cho việc đi làm

Cao Di Tĩnh buồn cười nhìn học muội
ngồi đối diện, lấy được một ông chồng nhiều tiền như vậy mà còn muốn đi
làm, nàng lắc lắc đầu, gọi người phục vụ đến, kêu 2 ly nước trái cây,
cùng hai món ăn chính

“Hôm nay ko phải ngày nghỉ, sao em ko đi làm?” Cao Di Tĩnh uống nước trái cây hỏi

“A……công việc mệt mỏi quá, nên xin công ty nghỉ ngơi 1 chút” Lôi DĨnh cười đáp

“Kỳ thật em cũng ko cần phải đi làm, chồng em làm có tiền như vậy, sợ gì ko nuôi nổi em” Cao Di Tĩnh đặt ly nước xuống, trêu ghẹo nói

“Ko
cần, em thích làm việc, như vậy sống cũng sung túc hơn 1 chút, em hiện
tại mới biết chuyện ăn ko ngồi rồi, ko có việc gì làm là thống khổ cỡ
nào, cuộc sống như vậy ko thích hợp với em” Lôi Dĩnh ko muốn mỗi ngày
chì ở trong nhà, chỉ phải chờ hắn về nhà, làm nhàn thê lạnh mẫu, chỉ lo
việc nội trợ gianh đình

“Vậy cuộc sống như thế nào mới thích hợp với em?”

“Em cũng ko biết, nhưng mà hiện tại, em thấy rất đầy đủ, hắn đối với em
cũng tốt lắm, như vậy là đủ rồi” Nói đến hắn, Lôi Dĩnh sẽ ko kềm chế
được mà nở nụ cười hạnh phúc

“Em đúng là rất dễ thỏa mãn, nhưng mà như vậy cũng tốt, sống sẽ thoải mái hơn”

“Ừ, đúng vậy a!”

Cao Di Tĩnh nhìn Lôi Dĩnh ngồi trước mặt, tình tình lạc quan luôn vui cười
ngày trước của nàng vẫn ko thây đổi, còn nữa, theo như ánh mắt của nàng, xem ra nàng thật sự yêu thương chồng nàng a, chỉ xem đồ đạc hôm nay
nàng mua cũng biết, tất cả đều là đồ giành cho nam, từ áo sơ mi, cà vạt, cho tới q**n l*t, tất

Cao Di Tĩnh nhìn nàng, ko quên trêu ghẹo “Mà sao em ko có mua gì cho mình, chỉ toàn mua cho hắn vậy?”

“Đâu có, em cũng có mua a!” Lôi Dĩnh cúi đầu cầm lấy ly nước trái cây uống

“Ừ, em có mua 1 đôi giày, hơn nữa lại còn ko đắn đo suy nghĩ” Cao Di Tĩnh dựa theo lời nàng nói

“A……em chẳng là thấy vừa ý nó thôi”

“Chị thấy tất cả suy nghĩ của em đều giành cho hắn”

“Em chỉ cảm thấy hắn mang vào sẽ rất đẹp, cho nên mới mua, ko có ý gì khác”

“Tâm tư này của em, chị còn ko hiểu sao? Nhưng chị cũng là người từng trải,
dù sao, chuyện mua quần áo cho chồng cũng rất bình thường, điều này đã
chứng tỏ rằng em đã thương hắn” Cao Di Tĩnh nói

Lôi DĨnh đỏ bừng
mặt, ko biết đáp trả lời nàng như thế nào, khi cùng người bán hàng trả
giá, nàng cảm kích nhìn người bán hàng, nghĩ rằng nàng đến thật đúng lúc a!

“A……..học tỷ , nhanh ăn đi, ko thì thức ăn sẽ nguội mất” Lôi Dĩnh cười nói

Cao Di Tĩnh thấy nàng muốn đánh trống lãng, bất giác nở nụ cười, nàng vẫn
giống như trước đây, quên đi, “nàng” (Di Tĩnh) cũng ko tính ép hỏi nàng

“Thời gian ko còn sớm, chúng ta trở về đi” Cao Di Tĩnh gọi người phục vụ tới tính tiền

“Học tỷ, xem như hôm nay em mời khách, coi như đền bù cho lần trước em thất hẹn” Lôi Dĩnh lấy ví tiền ra”

“A…..vậy đi, dù sao chồng em cũng có tiền như vậy, chị đây cũng ko khách khí” Cao Di Tĩnh tự nhiên, cười nói

Sau khi Lôi DỊnh thanh toán hóa đơn, hai người mới cùng nhau rời nhà hàng

Ở trước cửa nhà hàng đợi tài xế đến rước 1 lúc, thì di động Cao Di Tĩnh
vang lên, nàng xem biểu hiện ở màn hình điện thoại, rồi nhìn Lôi DĨnh
mỉm cười, sau đó đi sang 1 bên nghe điện thoại

Lôi Dĩnh hiểu ý cười, hẳn là chồng của học tỷ gọi đến

Đột nhiên, nụ cười trên mặt nàng cứng đờ, nàng ngây ngôc đứng yên tại chỗ,
lăng lăng trừng mắt nhìn về phía trước,cảnh trước mắt chợt hiện ra,
chồng nàng đang ôm một phụ nữ cao gầy , xinh đẹp từ xa đi tới!! (Rin: ta vừa mới thích Hạo ca, mà đọc xong đoạn này cái vỡ mộng, hoa tâm đúng là hoa tâm, ko bỏ được thói xấu, đợi sau này vợ bỏ đi mới biết mùi!!Hứ,
hứ)

Hoa Tâm Tổng Giám ĐốcTác giả: Vân ThanhTruyện Ngôn TìnhVào một ngày tháng sáu, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, gió mát thổi nhẹ, đây là mùa tràn ngập yêu thương Một màn hôn lễ hạnh phúc đang mở màn. Tiếng chuông giáo đường điểm tiếng thứ 11, nhắc nhở mọi người ở hội trường rằng hôn lễ sắp bắt đầu,trên mặt mọi người cơ hồ đều mang theo nụ cười chúc phúc. Chú rể vẻ mặt đầy ý cười nhìn về hướng cô dâu đang từ từ đi tới, tân nương cầm tay chú rể, ở trước mặt chúa trời,cùng nhau ưng thuận lời thề vĩnh viễn ko thay đổi. Bực này khung cảnh thật sự rất náo nhiệt. Lôi Dĩnh lôi kéo bước chân nặng, chẳng có mục đích đi tới, giương mắt nhìn một màn kết hôn này, kết hôn? ? Kết hôn sao? ? Nàng thong thả tiêu sái đi, trên mặt vết tay 5 ngón vẫn còn lưu lại, nàng cảm nhận sâu sắc hết thảy cái đau vừa rồi “Không lấy chồng? Hừ! ! Ba đã giúp con sắp xếp xong xuôi, con chỉ cần gả đi chắc chắn sẽ không chịu thiệt , Cung gia ở cái thành phố T này cũng là kẻ có tiền số một số hai, con có biết có bao nhiêu người cầu mà cầu ko được, bao nhiêu người nằm mộng… Lôi Dĩnh nằm ở sô pha, tay cầm remote, nhưng ko tìm được cái đài nào nàng muốn xem, ko có gì làm, đúng là nhàm chán a!Giương mắt , nhìn nhìn đồng hồ báo thức trên tường, mới 10 giờ rưỡi!! Thời gian sao lại trôi đi chậm như vậy!!?Hôm nay là ngày thứ năm nàng ở nhà tĩnh dưỡng,bỡi vì vết sưng trên mặt cũng chưa có hết, cho nên hắn cũng chưa cho nàng rời nhà, bên cạnh đó, Đồng, Dương và THiên Mạch đều gọi điện thoại đến an ủi nàng, bọn họ còn muốn đến thăm nàng, nhưng đều bị nàng từ chối, mặt xưng phù như vậy, bị bọn họ nhìn thấy nhất định sẽ hỏi cho ra chuyệnChỉ một mình Cung Thần Hạo thôi cũng đủ cho nàng có chút phát điên,nàng vẫn nhớ rõ hôm đó, nàng khuyên can mãi, mới khiến cho hắn buông tha ý tưởng đưa nàng đi bệnh viện, dù sao cũng chỉ còn hai ngày là nàng có thể giải thoát“Đúng rồi, nàng còn nợ học tỉ một cái hẹn thì phải!” Lôi Dĩnh than thở, ngay lập tức tắt TV, đứng dậy vào phòng ngủ lấy di động, gọi vào số của Cao Di Tĩnh“A lô” đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh của Cao Di Tĩnh“Học tỉ, là em”“Nhớ đến chị rồi sao ?”“A……………….mỗi ngày đến nhớ chị a, hôm nay có thể cùng em đi dạo phố hay ko?”“Em tốt như vậy sao? Vừa vặn, chị hôm nay cũng có chuyện gì làm, em ở nhà à?”“Vâng”“Vậy em xuống lầu dưới nhà chị, chị và em cùng đi”“Dạ”Gác điện thoại, Lôi DĨnh thay quần áo trên người, khoác lên một cái áo thun mày trắng, cổ đỏ, cùng một cái quần tay, tóc theo thói quen buộc lên, cột thành một cái đuôi ngựa, trang phục thật bình thườngHai người đi dạo hơn 2 giờ, trên tay cũng xách theo một đám bao lớn nhỏ hàng hóa, vừa đi vừa cười bước vào 1 nhà hàng Tây, bọn họ tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống“Oa! Mệt chết rồi!” Lôi Dĩnh ko chút nào thục nữ ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng xoa bóp 2 cẳng chân“Mới đi một chút đã mỏi rồi?” Cao Di Tĩnh cười nói“Học tỉ, chúng ta đã dạo phố gần 2 giờ a! Ko mệt mới lại, hiện tại cũng đã trễ, em rất đói bụng, nhanh gọi cơm 1 chút” Lôi Dĩnh giương mắt nhìn nàng nói, trước kia nàng làm gì có thời gian dạo phố!! Đa số thời gian đều giành cho việc đi làmCao Di Tĩnh buồn cười nhìn học muội ngồi đối diện, lấy được một ông chồng nhiều tiền như vậy mà còn muốn đi làm, nàng lắc lắc đầu, gọi người phục vụ đến, kêu 2 ly nước trái cây, cùng hai món ăn chính“Hôm nay ko phải ngày nghỉ, sao em ko đi làm?” Cao Di Tĩnh uống nước trái cây hỏi“A……công việc mệt mỏi quá, nên xin công ty nghỉ ngơi 1 chút” Lôi DĨnh cười đáp“Kỳ thật em cũng ko cần phải đi làm, chồng em làm có tiền như vậy, sợ gì ko nuôi nổi em” Cao Di Tĩnh đặt ly nước xuống, trêu ghẹo nói“Ko cần, em thích làm việc, như vậy sống cũng sung túc hơn 1 chút, em hiện tại mới biết chuyện ăn ko ngồi rồi, ko có việc gì làm là thống khổ cỡ nào, cuộc sống như vậy ko thích hợp với em” Lôi Dĩnh ko muốn mỗi ngày chì ở trong nhà, chỉ phải chờ hắn về nhà, làm nhàn thê lạnh mẫu, chỉ lo việc nội trợ gianh đình“Vậy cuộc sống như thế nào mới thích hợp với em?”“Em cũng ko biết, nhưng mà hiện tại, em thấy rất đầy đủ, hắn đối với em cũng tốt lắm, như vậy là đủ rồi” Nói đến hắn, Lôi Dĩnh sẽ ko kềm chế được mà nở nụ cười hạnh phúc“Em đúng là rất dễ thỏa mãn, nhưng mà như vậy cũng tốt, sống sẽ thoải mái hơn”“Ừ, đúng vậy a!”Cao Di Tĩnh nhìn Lôi Dĩnh ngồi trước mặt, tình tình lạc quan luôn vui cười ngày trước của nàng vẫn ko thây đổi, còn nữa, theo như ánh mắt của nàng, xem ra nàng thật sự yêu thương chồng nàng a, chỉ xem đồ đạc hôm nay nàng mua cũng biết, tất cả đều là đồ giành cho nam, từ áo sơ mi, cà vạt, cho tới q**n l*t, tấtCao Di Tĩnh nhìn nàng, ko quên trêu ghẹo “Mà sao em ko có mua gì cho mình, chỉ toàn mua cho hắn vậy?”“Đâu có, em cũng có mua a!” Lôi Dĩnh cúi đầu cầm lấy ly nước trái cây uống“Ừ, em có mua 1 đôi giày, hơn nữa lại còn ko đắn đo suy nghĩ” Cao Di Tĩnh dựa theo lời nàng nói“A……em chẳng là thấy vừa ý nó thôi”“Chị thấy tất cả suy nghĩ của em đều giành cho hắn”“Em chỉ cảm thấy hắn mang vào sẽ rất đẹp, cho nên mới mua, ko có ý gì khác”“Tâm tư này của em, chị còn ko hiểu sao? Nhưng chị cũng là người từng trải, dù sao, chuyện mua quần áo cho chồng cũng rất bình thường, điều này đã chứng tỏ rằng em đã thương hắn” Cao Di Tĩnh nóiLôi DĨnh đỏ bừng mặt, ko biết đáp trả lời nàng như thế nào, khi cùng người bán hàng trả giá, nàng cảm kích nhìn người bán hàng, nghĩ rằng nàng đến thật đúng lúc a!“A……..học tỷ , nhanh ăn đi, ko thì thức ăn sẽ nguội mất” Lôi Dĩnh cười nóiCao Di Tĩnh thấy nàng muốn đánh trống lãng, bất giác nở nụ cười, nàng vẫn giống như trước đây, quên đi, “nàng” (Di Tĩnh) cũng ko tính ép hỏi nàng“Thời gian ko còn sớm, chúng ta trở về đi” Cao Di Tĩnh gọi người phục vụ tới tính tiền“Học tỷ, xem như hôm nay em mời khách, coi như đền bù cho lần trước em thất hẹn” Lôi Dĩnh lấy ví tiền ra”“A…..vậy đi, dù sao chồng em cũng có tiền như vậy, chị đây cũng ko khách khí” Cao Di Tĩnh tự nhiên, cười nóiSau khi Lôi DỊnh thanh toán hóa đơn, hai người mới cùng nhau rời nhà hàngỞ trước cửa nhà hàng đợi tài xế đến rước 1 lúc, thì di động Cao Di Tĩnh vang lên, nàng xem biểu hiện ở màn hình điện thoại, rồi nhìn Lôi DĨnh mỉm cười, sau đó đi sang 1 bên nghe điện thoạiLôi Dĩnh hiểu ý cười, hẳn là chồng của học tỷ gọi đếnĐột nhiên, nụ cười trên mặt nàng cứng đờ, nàng ngây ngôc đứng yên tại chỗ, lăng lăng trừng mắt nhìn về phía trước,cảnh trước mắt chợt hiện ra, chồng nàng đang ôm một phụ nữ cao gầy , xinh đẹp từ xa đi tới!! (Rin: ta vừa mới thích Hạo ca, mà đọc xong đoạn này cái vỡ mộng, hoa tâm đúng là hoa tâm, ko bỏ được thói xấu, đợi sau này vợ bỏ đi mới biết mùi!!Hứ, hứ)

Chương 48