Tác giả:

Vào một ngày tháng sáu, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, gió mát thổi nhẹ, đây là mùa tràn ngập yêu thương Một màn hôn lễ hạnh phúc đang mở màn. Tiếng chuông giáo đường điểm tiếng thứ 11, nhắc nhở mọi người ở hội trường rằng hôn lễ sắp bắt đầu,trên mặt mọi người cơ hồ đều mang theo nụ cười chúc phúc. Chú rể vẻ mặt đầy ý cười nhìn về hướng cô dâu đang từ từ đi tới, tân nương cầm tay chú rể, ở trước mặt chúa trời,cùng nhau ưng thuận lời thề vĩnh viễn ko thay đổi. Bực này khung cảnh thật sự rất náo nhiệt. Lôi Dĩnh lôi kéo bước chân nặng, chẳng có mục đích đi tới, giương mắt nhìn một màn kết hôn này, kết hôn? ? Kết hôn sao? ? Nàng thong thả tiêu sái đi, trên mặt vết tay 5 ngón vẫn còn lưu lại, nàng cảm nhận sâu sắc hết thảy cái đau vừa rồi “Không lấy chồng? Hừ! ! Ba đã giúp con sắp xếp xong xuôi, con chỉ cần gả đi chắc chắn sẽ không chịu thiệt , Cung gia ở cái thành phố T này cũng là kẻ có tiền số một số hai, con có biết có bao nhiêu người cầu mà cầu ko được, bao nhiêu người nằm mộng…

Chương 58: Chuong 58

Hoa Tâm Tổng Giám ĐốcTác giả: Vân ThanhTruyện Ngôn TìnhVào một ngày tháng sáu, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, gió mát thổi nhẹ, đây là mùa tràn ngập yêu thương Một màn hôn lễ hạnh phúc đang mở màn. Tiếng chuông giáo đường điểm tiếng thứ 11, nhắc nhở mọi người ở hội trường rằng hôn lễ sắp bắt đầu,trên mặt mọi người cơ hồ đều mang theo nụ cười chúc phúc. Chú rể vẻ mặt đầy ý cười nhìn về hướng cô dâu đang từ từ đi tới, tân nương cầm tay chú rể, ở trước mặt chúa trời,cùng nhau ưng thuận lời thề vĩnh viễn ko thay đổi. Bực này khung cảnh thật sự rất náo nhiệt. Lôi Dĩnh lôi kéo bước chân nặng, chẳng có mục đích đi tới, giương mắt nhìn một màn kết hôn này, kết hôn? ? Kết hôn sao? ? Nàng thong thả tiêu sái đi, trên mặt vết tay 5 ngón vẫn còn lưu lại, nàng cảm nhận sâu sắc hết thảy cái đau vừa rồi “Không lấy chồng? Hừ! ! Ba đã giúp con sắp xếp xong xuôi, con chỉ cần gả đi chắc chắn sẽ không chịu thiệt , Cung gia ở cái thành phố T này cũng là kẻ có tiền số một số hai, con có biết có bao nhiêu người cầu mà cầu ko được, bao nhiêu người nằm mộng… Cung Thần Hạo vừa bước vào nhà liền tháo caravat trên cổ ra, cởi luôn cả âu phục vứt lên giường, đồng hồ báo thức trên giường vì rung lên quá độ rơi xuống mặt đất phát ra tiếng động thật lớnCung Thần Hạo ngồi cứng người ở trên giường, cảm xúc hạ thấp đến tận cùng, phảng phất như một pho tượng băng đông lạnh ngàn nămChết tiệt, nàng rốt cuộc đã đi đâu! Suốt cả buổi chiều ko thấy người, điện thoại gọi đến cũng ko thông! Hiện tại hắn về nhà, cũng ko thấy, chẳng lẽ…………..Nàng vì lời nói của hắn vừa rồi, cố ý hờn dỗi náo loạn mất tích, nàng muốn cho hắn lo lắng sao?Hay là, nàng hiện tại đang ở cùng người nam nhân kia, bọn họ đang ở thế giới riêng của hai người nên đã sớm đem hắn quên đến 9 tầng may….ko…ko đâu, nàng ko phải là loại người này………..Hai loại suy nghĩ hỗn loạn ý nghĩ bình tĩnh của Cung Thần Hạo lúc trước, nhưng mà hắn càng sốt ruột lại càng tức giận, càng ko thể lừa gạt chính mình nữa………….hắn hiện tại, thật ra đã sớm yêu nàngNếu ko phải bởi vì cả trái tim hắn đều nhớ nàng, hôm nay hắn sẽ ko lật đật trở về trước khi chưa xong ca ….Chết tiệt, cũng bởi vì nữ nhân kia làm cho hắn quan tâm!Thời gian đã gần đến nửa đêm,xung quanh vắng lặng chỉ độc nhất tiếng “tích tắc, tích tăc” của đồng hồ kêu trên vách tường, trong phòng bóng tối bao trùm toàn bộ ko có nửa điểm ánh sángTừ khi bước vào phòng, tim của hắn lại ko được nửa giây bình tĩnh, trong tim tràn ngập tức giận cùng chửi rủa, chẳng những hắn chưa ăn xong bửa tối mà ngay cả toàn bộ đống tài liệu công văn đem về nhà xử lý, hắn cũng chưa động tay đếnNằm trên giường nhưng mắt vẫn mở, cả lòng hắn đều quay chung một mình Lôi Dĩnh, tuy rằng lo lắng, nhưng hắn vẫn ko thể bỏ mặt mũi xuống, đi tìm nàng, nàng là 1 người trường thành, trò đùa của con nít ko thích hợp với nàng“Reng….reng…..”Một trận chuông cửa vang lên……………..Ngay tiếp sau đó là tiếng gõ cửa!! Tiếng gõ cửa đem suy nghĩ sâu xa của Cung Thần Hạo kéo trở về với hiện tại, hắn rất nhanh đứng dậy“Tiểu Dĩnh, Hạo hình như chưa trở về, em có chìa khóa ko?” Gõ cả nữa ngày cũng chưa thấy mặt người ra mở cửa, Tiêu Ngự Phi đỡ Lôi Dĩnh hỏi, trời ạ!! Hối hận a!! Sớm biết rằng nàng chưa kịp hỏi hắn cái gì đã uống 1 ly rượu, hơn nữa tửu lượng lại kém như vậy, hắn nhất định sẽ ko phạm vào cái sai lầm ngớ ngẩn này!!“A…..chi…..chi ma mở cửa…….” Lôi Dĩnh vươn ngón trỏ đặt lên trên miệng “Đây …….đây là…….chú ngữ, cả…anh cũng ……chưa nói….đương nhiên….mở ko được của a” Nói xong nàng lại hì hì cườiThần A!! Tiêu Ngự Phi lắc lắc đầu, ko nói gì, hắn chưa từ bỏ ý định lại 1 lần nữa nhấn chuông cửa, gõ cửa thêm vài cái, hắn muốn xác nhận lại có phải bên trong rốt cuộc thật sự có người hay ko, nhưng chỉ gõ được 1 phút, vẫn ko thấy người ra mở cửa, hắn đành phải dừng lạiĐỡ Lôi Dĩnh say rượu bên người, Tiêu Ngự Phi vừa định nâng bước đi thì cửa lại được mở…………….Cung Thần Hạo nhìn Tiêu Ngự Phi ôm Lôi Dĩnh trong ngực, độ ấm trong đôi mắt ko còn tồn tại, nàng thật giống loài sứa ko xương, toàn thân mềm oặt nằm úp sấp lên ngực Tiêu Ngự Phi“Nàng bị thương sao?” Cung Thần Hạo kềm chế tức giận hỏi“Ko, nàng chỉ uống rượu” Tiêu Ngự Phi cười cười, ko có chú ý tới ánh mắt của hắn , “hắn” (Tiêu Ngự Phi) lướt qua mặt Cung Thần Hạo, thật cẩn thận đem Lôi Dĩnh đang say như chết trong lòng đặt nàng ngồi xuống sofaCung Thần Hạo đi đến bên cạnh Lôi DĨnh, một mùi rượu nồng nặc lập tức lao thẳng vào mặt hắn, tản mạc khắp bốn phương“Cậu mang nàng đi uống thành cái dạng này!!? Cậu có biết hiện tại là mấy giờ ko?” Cung Thần Hạo nhíu mày, toàn bộ tức giận đều bộc phát, hắn nhìn đến Lôi Dĩnh người đầy mùi rượu, cơ hồ đã say đến bất tỉnh nhân sự, lập tức hướng ánh mắt về phía Tiêu Ngự Phi, hắn vẫn ko biết , sao nàng lại cùng hắn đi như vậy??“Tôi vốn muốn đưa nàng về nhà, nhưng là được nửa đường lại gặp phải người quen, liền cùng nàng đi bar, ko ngờ tới nàng thừa lúc tôi đang nói chuyện, liền ngồi một mình uống hết 1 ly rượu” Tiêu Ngự Phi nói lại sơ sơ, kì thật sớm biết rằng kết quả sẽ như vậy, hắn cũng sẽ ko cùng bạn bè rủ nàng đi bar“Vậy cậu sao lại ở chung với nàng?” Cung Thần Hạo hoài nghi chất vấn“A, đó là vì buổi chiều trên đường chạm mặt, sau đó lại cùng nhau uống trà, tiếp theo đói bụng nên thuận tiện dẫn nàng ăn cơm chiều”Tiêu Ngự Phi từ tốn giải thích, hắn ko muốn Hạo hiểu lầm“Các người thật là khéo nha!” Cung Thần Hạo lạnh lùng nói, trong lòng tràn đầy ghen tuông, hắn ở nhà lo cho nàng muốn chết, mà nàng lại ra ngoài uống rượu“Khéo, hay tình cờ cũng được, nếu người đã bình an trở về nhà, hiện tại thời gian ko còn sớm nữa, tôi cũng nên đi” Tiêu Ngự Phi ko muốn lại nhiều lời giải thích, hắn nhìn Lôi Dĩnh rồi lướt qua Cung Thần Hạo, sau đó rời đi vẫn ko quen giúp bọn họ đóng cửa lạiHắn ko phải là hạng người tiểu nhân thừa dịp nước đục thả câu, hắn sẽ chờ, có lẽ thời gian sẽ rất dài, nhưng hắn ko ngại, hơn nữa hôm này nàng cũng có chút u buồn, có vẻ như nàng và Hạo đã xảy ra chuyện gì, nàng chỉ ngồi lẳng lặng, ngẫu nhiên lâu lâu cùng hắn chuyện trò vài câu, cùng nói truyện phiếm khiến nàng có chút vui vẻ nhưng vẫn nặng nề, nàng như vậy làm cho hắn có chút đau lòng, nhưng vì nàng là vợ của Hạo, hắn cũng ko thể hỏi nhiềuTiêu Ngự Phi mới vừa rời đi, chỉ thấy nàng động đậy thân thể mềm mại vô lực hướng về Cung Thần Hạo, hai tay gắt gao ôm lấy cánh tay hắn, cả người dán lên người hắn, ý thức ko rõ nhìn hắn ngây ngô cười, Cung Thần Hạo ko rõ hành động của nàng lúc này là có dụng ý gìĐột nhiên nàng híp mắt, đánh giá hắn nói “Anh……bề ngoài rất…..rất……..rất…….quen mặt nha! Giống…..giống…như…..ông xã…..tôi vậy”“Vậy sao?” Nàng còn nhớ mình có ông xã sao??“Đúng vậy a!! Hắn………hắn rất đẹp trai…….hơn nữa…còn….đối ….đốu với tôi rất tốt…..rất tốt a!!Namnhân …như…..như ….hắn…..chẳng trách…lại có nhiều phụ nữ thích” Lôi Dĩnh mặc dù là đang cười, nhưng trong ánh mắt vẫn toát ra tia mất mát, Cung Thần Hạo cũng ko nhận thấy được, bởi vì nàng đang cúi đầu nói“Còn nhớ hôm nay em uống mấy ly rượu ko?” Cung Thần Hạo hỏiLôi Dĩnh chớp chớp hàng lông mi dài, mười ngón tay vươn ra tính toán…………..”Ha ha a, thật ngốc, uống nhiều rượu như vậy, tôi làm sao nhớ rõ a, anh cũng say? Thật ngốc a……….”Nàng cười khanh khách, toàn bộ đầu óc mơ mơ màng màng , ko quá một phút đã dựa vào người hắn ngủCung Thần Hạo cũng ko nói gì thêm, chi lẳng lặng nhìn nàng, xem ra hôm nay nàng đã bị lời mình nói làm cho tổn thương nêu ko cũng sẽ ko uống nhiều rượu như vậy, xem ra hắn ở trong lòng nàng cũng có địa vị, hắn ôm lấy nàng, đi vào phòng ngủ, đem nàng đặt lên giườngTheo sau, hắn từ phòng tắm lấy ra 1 cái khăn ướt, giúp nàng lau người, thay áo ngủ, chờ cho mọi việc hoàn tất, Cung Thần Hạo cả người cũng đã đầy mùi rượu cùng mồ hôi, đi đến tủ quần áo, hắn lấy ra một cái áo ngủ khác, hiện tại hắn cần tắm rửa 1 cái, đây cũng là lần đầu tiên hắn tắm rửa sau khi hầu hạ xong một nữ nhân say rượu.

Cung Thần Hạo vừa bước vào nhà liền tháo caravat trên cổ ra, cởi luôn cả âu
phục vứt lên giường, đồng hồ báo thức trên giường vì rung lên quá độ rơi xuống mặt đất phát ra tiếng động thật lớn

Cung Thần Hạo ngồi cứng người ở trên giường, cảm xúc hạ thấp đến tận cùng, phảng phất như một pho tượng băng đông lạnh ngàn năm

Chết tiệt, nàng rốt cuộc đã đi đâu! Suốt cả buổi chiều ko thấy người, điện
thoại gọi đến cũng ko thông! Hiện tại hắn về nhà, cũng ko thấy, chẳng
lẽ…………..Nàng vì lời nói của hắn vừa rồi, cố ý hờn dỗi náo loạn mất tích, nàng muốn cho hắn lo lắng sao?

Hay là, nàng hiện tại
đang ở cùng người nam nhân kia, bọn họ đang ở thế giới riêng của hai
người nên đã sớm đem hắn quên đến 9 tầng may….ko…ko đâu, nàng ko phải là loại người này………..

Hai loại suy nghĩ hỗn loạn ý nghĩ
bình tĩnh của Cung Thần Hạo lúc trước, nhưng mà hắn càng sốt ruột lại
càng tức giận, càng ko thể lừa gạt chính mình nữa………….hắn hiện tại, thật ra đã sớm yêu nàng

Nếu ko phải bởi vì cả trái tim hắn đều nhớ nàng, hôm nay hắn sẽ ko lật đật trở về trước khi chưa xong ca ….

Chết tiệt, cũng bởi vì nữ nhân kia làm cho hắn quan tâm!

Thời gian đã gần đến nửa đêm,xung quanh vắng lặng chỉ độc nhất tiếng “tích
tắc, tích tăc” của đồng hồ kêu trên vách tường, trong phòng bóng tối bao trùm toàn bộ ko có nửa điểm ánh sáng

Từ khi bước vào
phòng, tim của hắn lại ko được nửa giây bình tĩnh, trong tim tràn ngập
tức giận cùng chửi rủa, chẳng những hắn chưa ăn xong bửa tối mà ngay cả
toàn bộ đống tài liệu công văn đem về nhà xử lý, hắn cũng chưa động tay
đến

Nằm trên giường nhưng mắt vẫn mở, cả lòng hắn đều
quay chung một mình Lôi Dĩnh, tuy rằng lo lắng, nhưng hắn vẫn ko thể bỏ
mặt mũi xuống, đi tìm nàng, nàng là 1 người trường thành, trò đùa của
con nít ko thích hợp với nàng

“Reng….reng…..”

Một trận chuông cửa vang lên……………..Ngay tiếp sau đó là tiếng gõ cửa!! Tiếng gõ cửa đem suy nghĩ sâu xa của Cung Thần Hạo kéo trở về với hiện tại,
hắn rất nhanh đứng dậy

“Tiểu Dĩnh, Hạo hình như chưa trở về, em có chìa khóa ko?” Gõ cả nữa ngày cũng chưa thấy mặt người ra mở
cửa, Tiêu Ngự Phi đỡ Lôi Dĩnh hỏi, trời ạ!! Hối hận a!! Sớm biết rằng
nàng chưa kịp hỏi hắn cái gì đã uống 1 ly rượu, hơn nữa tửu lượng lại
kém như vậy, hắn nhất định sẽ ko phạm vào cái sai lầm ngớ ngẩn này!!

“A…..chi…..chi ma mở cửa…….” Lôi Dĩnh vươn ngón trỏ đặt lên trên miệng “Đây …….đây
là…….chú ngữ, cả…anh cũng ……chưa nói….đương nhiên….mở ko được của a” Nói xong nàng lại hì hì cười

Thần A!! Tiêu Ngự Phi lắc lắc
đầu, ko nói gì, hắn chưa từ bỏ ý định lại 1 lần nữa nhấn chuông cửa, gõ
cửa thêm vài cái, hắn muốn xác nhận lại có phải bên trong rốt cuộc thật
sự có người hay ko, nhưng chỉ gõ được 1 phút, vẫn ko thấy người ra mở
cửa, hắn đành phải dừng lại

Đỡ Lôi Dĩnh say rượu bên người, Tiêu Ngự Phi vừa định nâng bước đi thì cửa lại được mở…………….

Cung Thần Hạo nhìn Tiêu Ngự Phi ôm Lôi Dĩnh trong ngực, độ ấm trong đôi mắt
ko còn tồn tại, nàng thật giống loài sứa ko xương, toàn thân mềm oặt nằm úp sấp lên ngực Tiêu Ngự Phi

“Nàng bị thương sao?” Cung Thần Hạo kềm chế tức giận hỏi

“Ko, nàng chỉ uống rượu” Tiêu Ngự Phi cười cười, ko có chú ý tới ánh mắt của hắn , “hắn” (Tiêu Ngự Phi) lướt qua mặt Cung Thần Hạo, thật cẩn thận
đem Lôi Dĩnh đang say như chết trong lòng đặt nàng ngồi xuống sofa

Cung Thần Hạo đi đến bên cạnh Lôi DĨnh, một mùi rượu nồng nặc lập tức lao thẳng vào mặt hắn, tản mạc khắp bốn phương

“Cậu mang nàng đi uống thành cái dạng này!!? Cậu có biết hiện tại là mấy giờ ko?” Cung Thần Hạo nhíu mày, toàn bộ tức giận đều bộc phát, hắn nhìn
đến Lôi Dĩnh người đầy mùi rượu, cơ hồ đã say đến bất tỉnh nhân sự, lập
tức hướng ánh mắt về phía Tiêu Ngự Phi, hắn vẫn ko biết , sao nàng lại
cùng hắn đi như vậy??

“Tôi vốn muốn đưa nàng về nhà,
nhưng là được nửa đường lại gặp phải người quen, liền cùng nàng đi bar,
ko ngờ tới nàng thừa lúc tôi đang nói chuyện, liền ngồi một mình uống
hết 1 ly rượu” Tiêu Ngự Phi nói lại sơ sơ, kì thật sớm biết rằng kết quả sẽ như vậy, hắn cũng sẽ ko cùng bạn bè rủ nàng đi bar

“Vậy cậu sao lại ở chung với nàng?” Cung Thần Hạo hoài nghi chất vấn

“A, đó là vì buổi chiều trên đường chạm mặt, sau đó lại cùng nhau uống trà, tiếp theo đói bụng nên thuận tiện dẫn nàng ăn cơm chiều”

Tiêu Ngự Phi từ tốn giải thích, hắn ko muốn Hạo hiểu lầm

“Các người thật là khéo nha!” Cung Thần Hạo lạnh lùng nói, trong lòng tràn
đầy ghen tuông, hắn ở nhà lo cho nàng muốn chết, mà nàng lại ra ngoài
uống rượu

“Khéo, hay tình cờ cũng được, nếu người đã
bình an trở về nhà, hiện tại thời gian ko còn sớm nữa, tôi cũng nên đi”
Tiêu Ngự Phi ko muốn lại nhiều lời giải thích, hắn nhìn Lôi Dĩnh rồi
lướt qua Cung Thần Hạo, sau đó rời đi vẫn ko quen giúp bọn họ đóng cửa
lại

Hắn ko phải là hạng người tiểu nhân thừa dịp nước
đục thả câu, hắn sẽ chờ, có lẽ thời gian sẽ rất dài, nhưng hắn ko ngại,
hơn nữa hôm này nàng cũng có chút u buồn, có vẻ như nàng và Hạo đã xảy
ra chuyện gì, nàng chỉ ngồi lẳng lặng, ngẫu nhiên lâu lâu cùng hắn
chuyện trò vài câu, cùng nói truyện phiếm khiến nàng có chút vui vẻ
nhưng vẫn nặng nề, nàng như vậy làm cho hắn có chút đau lòng, nhưng vì
nàng là vợ của Hạo, hắn cũng ko thể hỏi nhiều

Tiêu Ngự
Phi mới vừa rời đi, chỉ thấy nàng động đậy thân thể mềm mại vô lực hướng về Cung Thần Hạo, hai tay gắt gao ôm lấy cánh tay hắn, cả người dán lên người hắn, ý thức ko rõ nhìn hắn ngây ngô cười, Cung Thần Hạo ko rõ
hành động của nàng lúc này là có dụng ý gì

Đột nhiên nàng híp mắt, đánh giá hắn nói “Anh……bề ngoài rất…..rất……..rất…….quen mặt nha! Giống…..giống…như…..ông xã…..tôi vậy”

“Vậy sao?” Nàng còn nhớ mình có ông xã sao??

“Đúng vậy a!! Hắn………hắn rất đẹp trai…….hơn nữa…còn….đối ….đốu với tôi rất
tốt…..rất tốt a!!Namnhân …như…..như ….hắn…..chẳng trách…lại có nhiều phụ nữ thích” Lôi Dĩnh mặc dù là đang cười, nhưng trong ánh mắt vẫn toát ra tia mất mát, Cung Thần Hạo cũng ko nhận thấy được, bởi vì nàng đang cúi đầu nói

“Còn nhớ hôm nay em uống mấy ly rượu ko?” Cung Thần Hạo hỏi

Lôi Dĩnh chớp chớp hàng lông mi dài, mười ngón tay vươn ra tính
toán…………..”Ha ha a, thật ngốc, uống nhiều rượu như vậy, tôi làm sao nhớ
rõ a, anh cũng say? Thật ngốc a……….”Nàng cười khanh khách, toàn bộ đầu
óc mơ mơ màng màng , ko quá một phút đã dựa vào người hắn ngủ

Cung Thần Hạo cũng ko nói gì thêm, chi lẳng lặng nhìn nàng, xem ra hôm nay
nàng đã bị lời mình nói làm cho tổn thương nêu ko cũng sẽ ko uống nhiều
rượu như vậy, xem ra hắn ở trong lòng nàng cũng có địa vị, hắn ôm lấy
nàng, đi vào phòng ngủ, đem nàng đặt lên giường

Theo
sau, hắn từ phòng tắm lấy ra 1 cái khăn ướt, giúp nàng lau người, thay
áo ngủ, chờ cho mọi việc hoàn tất, Cung Thần Hạo cả người cũng đã đầy
mùi rượu cùng mồ hôi, đi đến tủ quần áo, hắn lấy ra một cái áo ngủ khác, hiện tại hắn cần tắm rửa 1 cái, đây cũng là lần đầu tiên hắn tắm rửa
sau khi hầu hạ xong một nữ nhân say rượu.

Hoa Tâm Tổng Giám ĐốcTác giả: Vân ThanhTruyện Ngôn TìnhVào một ngày tháng sáu, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, gió mát thổi nhẹ, đây là mùa tràn ngập yêu thương Một màn hôn lễ hạnh phúc đang mở màn. Tiếng chuông giáo đường điểm tiếng thứ 11, nhắc nhở mọi người ở hội trường rằng hôn lễ sắp bắt đầu,trên mặt mọi người cơ hồ đều mang theo nụ cười chúc phúc. Chú rể vẻ mặt đầy ý cười nhìn về hướng cô dâu đang từ từ đi tới, tân nương cầm tay chú rể, ở trước mặt chúa trời,cùng nhau ưng thuận lời thề vĩnh viễn ko thay đổi. Bực này khung cảnh thật sự rất náo nhiệt. Lôi Dĩnh lôi kéo bước chân nặng, chẳng có mục đích đi tới, giương mắt nhìn một màn kết hôn này, kết hôn? ? Kết hôn sao? ? Nàng thong thả tiêu sái đi, trên mặt vết tay 5 ngón vẫn còn lưu lại, nàng cảm nhận sâu sắc hết thảy cái đau vừa rồi “Không lấy chồng? Hừ! ! Ba đã giúp con sắp xếp xong xuôi, con chỉ cần gả đi chắc chắn sẽ không chịu thiệt , Cung gia ở cái thành phố T này cũng là kẻ có tiền số một số hai, con có biết có bao nhiêu người cầu mà cầu ko được, bao nhiêu người nằm mộng… Cung Thần Hạo vừa bước vào nhà liền tháo caravat trên cổ ra, cởi luôn cả âu phục vứt lên giường, đồng hồ báo thức trên giường vì rung lên quá độ rơi xuống mặt đất phát ra tiếng động thật lớnCung Thần Hạo ngồi cứng người ở trên giường, cảm xúc hạ thấp đến tận cùng, phảng phất như một pho tượng băng đông lạnh ngàn nămChết tiệt, nàng rốt cuộc đã đi đâu! Suốt cả buổi chiều ko thấy người, điện thoại gọi đến cũng ko thông! Hiện tại hắn về nhà, cũng ko thấy, chẳng lẽ…………..Nàng vì lời nói của hắn vừa rồi, cố ý hờn dỗi náo loạn mất tích, nàng muốn cho hắn lo lắng sao?Hay là, nàng hiện tại đang ở cùng người nam nhân kia, bọn họ đang ở thế giới riêng của hai người nên đã sớm đem hắn quên đến 9 tầng may….ko…ko đâu, nàng ko phải là loại người này………..Hai loại suy nghĩ hỗn loạn ý nghĩ bình tĩnh của Cung Thần Hạo lúc trước, nhưng mà hắn càng sốt ruột lại càng tức giận, càng ko thể lừa gạt chính mình nữa………….hắn hiện tại, thật ra đã sớm yêu nàngNếu ko phải bởi vì cả trái tim hắn đều nhớ nàng, hôm nay hắn sẽ ko lật đật trở về trước khi chưa xong ca ….Chết tiệt, cũng bởi vì nữ nhân kia làm cho hắn quan tâm!Thời gian đã gần đến nửa đêm,xung quanh vắng lặng chỉ độc nhất tiếng “tích tắc, tích tăc” của đồng hồ kêu trên vách tường, trong phòng bóng tối bao trùm toàn bộ ko có nửa điểm ánh sángTừ khi bước vào phòng, tim của hắn lại ko được nửa giây bình tĩnh, trong tim tràn ngập tức giận cùng chửi rủa, chẳng những hắn chưa ăn xong bửa tối mà ngay cả toàn bộ đống tài liệu công văn đem về nhà xử lý, hắn cũng chưa động tay đếnNằm trên giường nhưng mắt vẫn mở, cả lòng hắn đều quay chung một mình Lôi Dĩnh, tuy rằng lo lắng, nhưng hắn vẫn ko thể bỏ mặt mũi xuống, đi tìm nàng, nàng là 1 người trường thành, trò đùa của con nít ko thích hợp với nàng“Reng….reng…..”Một trận chuông cửa vang lên……………..Ngay tiếp sau đó là tiếng gõ cửa!! Tiếng gõ cửa đem suy nghĩ sâu xa của Cung Thần Hạo kéo trở về với hiện tại, hắn rất nhanh đứng dậy“Tiểu Dĩnh, Hạo hình như chưa trở về, em có chìa khóa ko?” Gõ cả nữa ngày cũng chưa thấy mặt người ra mở cửa, Tiêu Ngự Phi đỡ Lôi Dĩnh hỏi, trời ạ!! Hối hận a!! Sớm biết rằng nàng chưa kịp hỏi hắn cái gì đã uống 1 ly rượu, hơn nữa tửu lượng lại kém như vậy, hắn nhất định sẽ ko phạm vào cái sai lầm ngớ ngẩn này!!“A…..chi…..chi ma mở cửa…….” Lôi Dĩnh vươn ngón trỏ đặt lên trên miệng “Đây …….đây là…….chú ngữ, cả…anh cũng ……chưa nói….đương nhiên….mở ko được của a” Nói xong nàng lại hì hì cườiThần A!! Tiêu Ngự Phi lắc lắc đầu, ko nói gì, hắn chưa từ bỏ ý định lại 1 lần nữa nhấn chuông cửa, gõ cửa thêm vài cái, hắn muốn xác nhận lại có phải bên trong rốt cuộc thật sự có người hay ko, nhưng chỉ gõ được 1 phút, vẫn ko thấy người ra mở cửa, hắn đành phải dừng lạiĐỡ Lôi Dĩnh say rượu bên người, Tiêu Ngự Phi vừa định nâng bước đi thì cửa lại được mở…………….Cung Thần Hạo nhìn Tiêu Ngự Phi ôm Lôi Dĩnh trong ngực, độ ấm trong đôi mắt ko còn tồn tại, nàng thật giống loài sứa ko xương, toàn thân mềm oặt nằm úp sấp lên ngực Tiêu Ngự Phi“Nàng bị thương sao?” Cung Thần Hạo kềm chế tức giận hỏi“Ko, nàng chỉ uống rượu” Tiêu Ngự Phi cười cười, ko có chú ý tới ánh mắt của hắn , “hắn” (Tiêu Ngự Phi) lướt qua mặt Cung Thần Hạo, thật cẩn thận đem Lôi Dĩnh đang say như chết trong lòng đặt nàng ngồi xuống sofaCung Thần Hạo đi đến bên cạnh Lôi DĨnh, một mùi rượu nồng nặc lập tức lao thẳng vào mặt hắn, tản mạc khắp bốn phương“Cậu mang nàng đi uống thành cái dạng này!!? Cậu có biết hiện tại là mấy giờ ko?” Cung Thần Hạo nhíu mày, toàn bộ tức giận đều bộc phát, hắn nhìn đến Lôi Dĩnh người đầy mùi rượu, cơ hồ đã say đến bất tỉnh nhân sự, lập tức hướng ánh mắt về phía Tiêu Ngự Phi, hắn vẫn ko biết , sao nàng lại cùng hắn đi như vậy??“Tôi vốn muốn đưa nàng về nhà, nhưng là được nửa đường lại gặp phải người quen, liền cùng nàng đi bar, ko ngờ tới nàng thừa lúc tôi đang nói chuyện, liền ngồi một mình uống hết 1 ly rượu” Tiêu Ngự Phi nói lại sơ sơ, kì thật sớm biết rằng kết quả sẽ như vậy, hắn cũng sẽ ko cùng bạn bè rủ nàng đi bar“Vậy cậu sao lại ở chung với nàng?” Cung Thần Hạo hoài nghi chất vấn“A, đó là vì buổi chiều trên đường chạm mặt, sau đó lại cùng nhau uống trà, tiếp theo đói bụng nên thuận tiện dẫn nàng ăn cơm chiều”Tiêu Ngự Phi từ tốn giải thích, hắn ko muốn Hạo hiểu lầm“Các người thật là khéo nha!” Cung Thần Hạo lạnh lùng nói, trong lòng tràn đầy ghen tuông, hắn ở nhà lo cho nàng muốn chết, mà nàng lại ra ngoài uống rượu“Khéo, hay tình cờ cũng được, nếu người đã bình an trở về nhà, hiện tại thời gian ko còn sớm nữa, tôi cũng nên đi” Tiêu Ngự Phi ko muốn lại nhiều lời giải thích, hắn nhìn Lôi Dĩnh rồi lướt qua Cung Thần Hạo, sau đó rời đi vẫn ko quen giúp bọn họ đóng cửa lạiHắn ko phải là hạng người tiểu nhân thừa dịp nước đục thả câu, hắn sẽ chờ, có lẽ thời gian sẽ rất dài, nhưng hắn ko ngại, hơn nữa hôm này nàng cũng có chút u buồn, có vẻ như nàng và Hạo đã xảy ra chuyện gì, nàng chỉ ngồi lẳng lặng, ngẫu nhiên lâu lâu cùng hắn chuyện trò vài câu, cùng nói truyện phiếm khiến nàng có chút vui vẻ nhưng vẫn nặng nề, nàng như vậy làm cho hắn có chút đau lòng, nhưng vì nàng là vợ của Hạo, hắn cũng ko thể hỏi nhiềuTiêu Ngự Phi mới vừa rời đi, chỉ thấy nàng động đậy thân thể mềm mại vô lực hướng về Cung Thần Hạo, hai tay gắt gao ôm lấy cánh tay hắn, cả người dán lên người hắn, ý thức ko rõ nhìn hắn ngây ngô cười, Cung Thần Hạo ko rõ hành động của nàng lúc này là có dụng ý gìĐột nhiên nàng híp mắt, đánh giá hắn nói “Anh……bề ngoài rất…..rất……..rất…….quen mặt nha! Giống…..giống…như…..ông xã…..tôi vậy”“Vậy sao?” Nàng còn nhớ mình có ông xã sao??“Đúng vậy a!! Hắn………hắn rất đẹp trai…….hơn nữa…còn….đối ….đốu với tôi rất tốt…..rất tốt a!!Namnhân …như…..như ….hắn…..chẳng trách…lại có nhiều phụ nữ thích” Lôi Dĩnh mặc dù là đang cười, nhưng trong ánh mắt vẫn toát ra tia mất mát, Cung Thần Hạo cũng ko nhận thấy được, bởi vì nàng đang cúi đầu nói“Còn nhớ hôm nay em uống mấy ly rượu ko?” Cung Thần Hạo hỏiLôi Dĩnh chớp chớp hàng lông mi dài, mười ngón tay vươn ra tính toán…………..”Ha ha a, thật ngốc, uống nhiều rượu như vậy, tôi làm sao nhớ rõ a, anh cũng say? Thật ngốc a……….”Nàng cười khanh khách, toàn bộ đầu óc mơ mơ màng màng , ko quá một phút đã dựa vào người hắn ngủCung Thần Hạo cũng ko nói gì thêm, chi lẳng lặng nhìn nàng, xem ra hôm nay nàng đã bị lời mình nói làm cho tổn thương nêu ko cũng sẽ ko uống nhiều rượu như vậy, xem ra hắn ở trong lòng nàng cũng có địa vị, hắn ôm lấy nàng, đi vào phòng ngủ, đem nàng đặt lên giườngTheo sau, hắn từ phòng tắm lấy ra 1 cái khăn ướt, giúp nàng lau người, thay áo ngủ, chờ cho mọi việc hoàn tất, Cung Thần Hạo cả người cũng đã đầy mùi rượu cùng mồ hôi, đi đến tủ quần áo, hắn lấy ra một cái áo ngủ khác, hiện tại hắn cần tắm rửa 1 cái, đây cũng là lần đầu tiên hắn tắm rửa sau khi hầu hạ xong một nữ nhân say rượu.

Chương 58: Chuong 58