Trên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã…

Chương 17: bệnh chứng

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu LạnhTác giả: Thiển Khuynh ThànhTruyện Ngôn TìnhTrên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã… “Tiểu thư xin hỏi nhà của cô có tới đây không?” Cô y tá cầm bệnh án.“Không có” Tiểu Thi nâng trán suy yếu nói.“Có là tôi!” Cầu Cầu líu vạt áo ý tá cố gắng để cho côấy nhìn thấy mình. Cô y tá cười sờ sờ đầu của nó“Đúng vậy,nhưng cháu còn quá nhỏ” “Không có việc gì đâu cô y tá. Bệnh của tôi, tôi biết rất rõ có chuyện gì cô cứ việc nói thẳng đi!”“Là như vậy tiểu thư chúng tôi phát hiện trong đầu cô có khối u gần đây códấu hiệu tăng kích thước cho nên côcó định nằm ở viện quan sát hay là..”“Tôi không có việc gì không cần nằm viện. Tự tôisẽ có thuốc”“Mẹ mẹ bị bệnh gì?” Cầu Cầu leo lên giường bệnh vuốt mặt củaTiểu Thi.Tiểu Thi tái nhợt cười cười “Mẹ không có việc gì một lát nữa chúng ta hãy về nhà.”Mặc dù luôn kiên trì muốn về nhà nhưng bác sĩ lại đề nghị côhãy ở lại bệnh viện qua đêm để tránh xảy việc ngoài ý muốn như vậy có lẽ sẽ có nguy hiểm tính mạng.Ngày thứ hai trời vừa rạng sáng cô đã làm xong thủ tục xuất viện Tiểu Thi đưa Cầu Cầu đi nhà trẻ. Ai ngờ vừa mới bước ra khỏi cửa bệnh viện liền gặp phụ tá của Trác Minh Liệt nhìn anh ta nhìn Cầu Cầu cứ như là nhìn thấy cứu tinh.“Rốt cuộc tôicó thể tìm thấy cậu bé này rồi !” Nói xong anhta nhanh chóng muốn đi lên ôm lấy Cầu Cầu.“Mẹ…” Cầu Cầu trốn sau lưngTiểu Thi.“Vị tiên sinh này anh định làm cái gì?”Tiểu Thi cảnh giác hỏi.“Nó làcứu tinh của tôi không tìm được nó tôi sẽ phải thất nghiệp”lời nói của phụ tá không mạch lạc “Đúng rồi cô là mẹ của đứa bé phải không cùng tôi đi đi!”“Buông tay! Tôisẽ báo cảnh sát!”Tiểu Thi cầm lên ví da liều mạng đánhmạnhvào người đàn ông kia. Tình huống này rất nhanh làm kinh động đến người chung quanh còn có người báo cảnh sát.“ Cảnh sát người này hình như tinh thần có vấn đề ,anh ta định cướp đứa bé của tôi đi!”Tiểu Thi ôm Cầu Cầu chưa tỉnh hồn trốn đượcsau lưng cảnh sát. “Này..” Phụ tá trăm miệng cũng không thể bào chữa bây giờdù như thế nào giải thích cũng không thể làm cho người ta tin tưởng vì vậy anh ta bị cảnh sát bắt đi.“Tổng giám đốc! Tôivừa tìm được đứa bé kia!” Phụ tá lập tức điện ngay cho Trác Minh .“Hả? Vậy anh nghĩ biện pháp dẫn nótới đây.”“Nhưng bây giờ tôiđang ở đồn cảnh sát!”Nghe xonglời giải thíchcủa phụ tá Trác Minh Liệt chỉ nói một câu rồi tắt điện thoại: “Chính anh nghĩ biện pháp đi ra đi!”Anh mới vừa cúp điện thoại xong Lena liền đi đi vào “Tổng giám đốc xế chiều hôm nay ở cô nhi viện có hoạt động từ thiện ngài có đi không?”“Tôi rất mệt mỏi giúp tôi đẩy xuống. Đúng rồi chuyện kêu gọi đầu tư gần đây tình tiến triển như thế nào?”“Rất thuận lợi. Trước mắt có ba công ty phù hợp yêu cầu của chúng ta. Sắp tới đây bọn họ sẽ cho người tới theo chúng ta thương lượngcụ thể!” Lena nói xong cũng không hề rời đi “Tổng giám đốc ngài gần đây có phải là không thoải mái hay không mà tôi luôn có cảm giác ngày có dáng vẻ rất mệt mỏi.” Âm thanh của cô ta chợt trở nên ôn nhu dị thường.“Tôi không sao, có thể gần đây chuyện hơi nhiều!” TrácMinh Liệtlời nói còn chưa dứt âm trên vai đã có một bàn tay mềm mại khẽ xoa bóp. Lena cúi người xuống bộ đồ công sở ôm gọn lấy b* ng*c tròn trịa của cô ta.

“Tiểu thư xin hỏi nhà của cô có tới đây không?” Cô y tá cầm bệnh án.

“Không có” Tiểu Thi nâng trán suy yếu nói.

“Có là tôi!” Cầu Cầu líu vạt áo ý tá cố gắng để cho côấy nhìn thấy mình. Cô y tá cười sờ sờ đầu của nó“Đúng vậy,nhưng cháu còn quá nhỏ” “Không có việc gì đâu cô y tá. Bệnh của tôi, tôi biết rất rõ có chuyện gì cô cứ việc nói thẳng đi!”

“Là như vậy tiểu thư chúng tôi phát hiện trong đầu cô có khối u gần đây códấu hiệu tăng kích thước cho nên côcó định nằm ở viện quan sát hay là..”“Tôi không có việc gì không cần nằm viện. Tự tôisẽ có thuốc”“Mẹ mẹ bị bệnh gì?” Cầu Cầu leo lên giường bệnh vuốt mặt củaTiểu Thi.

Tiểu Thi tái nhợt cười cười “Mẹ không có việc gì một lát nữa chúng ta hãy về nhà.”

Mặc dù luôn kiên trì muốn về nhà nhưng bác sĩ lại đề nghị côhãy ở lại bệnh viện qua đêm để tránh xảy việc ngoài ý muốn như vậy có lẽ sẽ có nguy hiểm tính mạng.

Ngày thứ hai trời vừa rạng sáng cô đã làm xong thủ tục xuất viện Tiểu Thi đưa Cầu Cầu đi nhà trẻ. Ai ngờ vừa mới bước ra khỏi cửa bệnh viện liền gặp phụ tá của Trác Minh Liệt nhìn anh ta nhìn Cầu Cầu cứ như là nhìn thấy cứu tinh.

“Rốt cuộc tôicó thể tìm thấy cậu bé này rồi !” Nói xong anhta nhanh chóng muốn đi lên ôm lấy Cầu Cầu.

“Mẹ…” Cầu Cầu trốn sau lưngTiểu Thi.

“Vị tiên sinh này anh định làm cái gì?”Tiểu Thi cảnh giác hỏi.

“Nó làcứu tinh của tôi không tìm được nó tôi sẽ phải thất nghiệp”lời nói của phụ tá không mạch lạc “Đúng rồi cô là mẹ của đứa bé phải không cùng tôi đi đi!”

“Buông tay! Tôisẽ báo cảnh sát!”Tiểu Thi cầm lên ví da liều mạng đánhmạnhvào người đàn ông kia. Tình huống này rất nhanh làm kinh động đến người chung quanh còn có người báo cảnh sát.

“ Cảnh sát người này hình như tinh thần có vấn đề ,anh ta định cướp đứa bé của tôi đi!”Tiểu Thi ôm Cầu Cầu chưa tỉnh hồn trốn đượcsau lưng cảnh sát. “Này..” Phụ tá trăm miệng cũng không thể bào chữa bây giờdù như thế nào giải thích cũng không thể làm cho người ta tin tưởng vì vậy anh ta bị cảnh sát bắt đi.

“Tổng giám đốc! Tôivừa tìm được đứa bé kia!” Phụ tá lập tức điện ngay cho Trác Minh .

“Hả? Vậy anh nghĩ biện pháp dẫn nótới đây.”

“Nhưng bây giờ tôiđang ở đồn cảnh sát!”

Nghe xonglời giải thíchcủa phụ tá Trác Minh Liệt chỉ nói một câu rồi tắt điện thoại: “Chính anh nghĩ biện pháp đi ra đi!”Anh mới vừa cúp điện thoại xong Lena liền đi đi vào “Tổng giám đốc xế chiều hôm nay ở cô nhi viện có hoạt động từ thiện ngài có đi không?”

“Tôi rất mệt mỏi giúp tôi đẩy xuống. Đúng rồi chuyện kêu gọi đầu tư gần đây tình tiến triển như thế nào?”

“Rất thuận lợi. Trước mắt có ba công ty phù hợp yêu cầu của chúng ta. Sắp tới đây bọn họ sẽ cho người tới theo chúng ta thương lượngcụ thể!” Lena nói xong cũng không hề rời đi “Tổng giám đốc ngài gần đây có phải là không thoải mái hay không mà tôi luôn có cảm giác ngày có dáng vẻ rất mệt mỏi.” Âm thanh của cô ta chợt trở nên ôn nhu dị thường.

“Tôi không sao, có thể gần đây chuyện hơi nhiều!” TrácMinh Liệtlời nói còn chưa dứt âm trên vai đã có một bàn tay mềm mại khẽ xoa bóp. Lena cúi người xuống bộ đồ công sở ôm gọn lấy b* ng*c tròn trịa của cô ta.

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu LạnhTác giả: Thiển Khuynh ThànhTruyện Ngôn TìnhTrên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã… “Tiểu thư xin hỏi nhà của cô có tới đây không?” Cô y tá cầm bệnh án.“Không có” Tiểu Thi nâng trán suy yếu nói.“Có là tôi!” Cầu Cầu líu vạt áo ý tá cố gắng để cho côấy nhìn thấy mình. Cô y tá cười sờ sờ đầu của nó“Đúng vậy,nhưng cháu còn quá nhỏ” “Không có việc gì đâu cô y tá. Bệnh của tôi, tôi biết rất rõ có chuyện gì cô cứ việc nói thẳng đi!”“Là như vậy tiểu thư chúng tôi phát hiện trong đầu cô có khối u gần đây códấu hiệu tăng kích thước cho nên côcó định nằm ở viện quan sát hay là..”“Tôi không có việc gì không cần nằm viện. Tự tôisẽ có thuốc”“Mẹ mẹ bị bệnh gì?” Cầu Cầu leo lên giường bệnh vuốt mặt củaTiểu Thi.Tiểu Thi tái nhợt cười cười “Mẹ không có việc gì một lát nữa chúng ta hãy về nhà.”Mặc dù luôn kiên trì muốn về nhà nhưng bác sĩ lại đề nghị côhãy ở lại bệnh viện qua đêm để tránh xảy việc ngoài ý muốn như vậy có lẽ sẽ có nguy hiểm tính mạng.Ngày thứ hai trời vừa rạng sáng cô đã làm xong thủ tục xuất viện Tiểu Thi đưa Cầu Cầu đi nhà trẻ. Ai ngờ vừa mới bước ra khỏi cửa bệnh viện liền gặp phụ tá của Trác Minh Liệt nhìn anh ta nhìn Cầu Cầu cứ như là nhìn thấy cứu tinh.“Rốt cuộc tôicó thể tìm thấy cậu bé này rồi !” Nói xong anhta nhanh chóng muốn đi lên ôm lấy Cầu Cầu.“Mẹ…” Cầu Cầu trốn sau lưngTiểu Thi.“Vị tiên sinh này anh định làm cái gì?”Tiểu Thi cảnh giác hỏi.“Nó làcứu tinh của tôi không tìm được nó tôi sẽ phải thất nghiệp”lời nói của phụ tá không mạch lạc “Đúng rồi cô là mẹ của đứa bé phải không cùng tôi đi đi!”“Buông tay! Tôisẽ báo cảnh sát!”Tiểu Thi cầm lên ví da liều mạng đánhmạnhvào người đàn ông kia. Tình huống này rất nhanh làm kinh động đến người chung quanh còn có người báo cảnh sát.“ Cảnh sát người này hình như tinh thần có vấn đề ,anh ta định cướp đứa bé của tôi đi!”Tiểu Thi ôm Cầu Cầu chưa tỉnh hồn trốn đượcsau lưng cảnh sát. “Này..” Phụ tá trăm miệng cũng không thể bào chữa bây giờdù như thế nào giải thích cũng không thể làm cho người ta tin tưởng vì vậy anh ta bị cảnh sát bắt đi.“Tổng giám đốc! Tôivừa tìm được đứa bé kia!” Phụ tá lập tức điện ngay cho Trác Minh .“Hả? Vậy anh nghĩ biện pháp dẫn nótới đây.”“Nhưng bây giờ tôiđang ở đồn cảnh sát!”Nghe xonglời giải thíchcủa phụ tá Trác Minh Liệt chỉ nói một câu rồi tắt điện thoại: “Chính anh nghĩ biện pháp đi ra đi!”Anh mới vừa cúp điện thoại xong Lena liền đi đi vào “Tổng giám đốc xế chiều hôm nay ở cô nhi viện có hoạt động từ thiện ngài có đi không?”“Tôi rất mệt mỏi giúp tôi đẩy xuống. Đúng rồi chuyện kêu gọi đầu tư gần đây tình tiến triển như thế nào?”“Rất thuận lợi. Trước mắt có ba công ty phù hợp yêu cầu của chúng ta. Sắp tới đây bọn họ sẽ cho người tới theo chúng ta thương lượngcụ thể!” Lena nói xong cũng không hề rời đi “Tổng giám đốc ngài gần đây có phải là không thoải mái hay không mà tôi luôn có cảm giác ngày có dáng vẻ rất mệt mỏi.” Âm thanh của cô ta chợt trở nên ôn nhu dị thường.“Tôi không sao, có thể gần đây chuyện hơi nhiều!” TrácMinh Liệtlời nói còn chưa dứt âm trên vai đã có một bàn tay mềm mại khẽ xoa bóp. Lena cúi người xuống bộ đồ công sở ôm gọn lấy b* ng*c tròn trịa của cô ta.

Chương 17: bệnh chứng