Trên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã…
Chương 33: Sao chổi
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu LạnhTác giả: Thiển Khuynh ThànhTruyện Ngôn TìnhTrên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã… “Anh có tư cách, anh có tư cách gì mà được tuy ý mắng chửi người khác như thế. Anh có tư cách mà tin tức xấu hổ bay đầy trời!” Tiểu Thi tức giận không suy nghĩ gì mà nói, lời nói lúc này không thể không động đến vết thương rắc rối của Trác Minh Liệt. Anh nắm chặt bả vai gầy yếu của Tiểu Thi hung tợn hỏi cô: “Cô nói cái gì?”Tiểu Thi giãy giụa muốn thoát khỏi sự kiềm chế của anh ta “ anh buông tay!”Nhưng Trác Minh Liệt lại nắm vai cô càng chặt chính là không có ý định buông tay “Tôi biết rồi những tin tức đều kia là cô viết ra có đúng hay không. Ngoài mặt cô nhân viên giao hoa nhưng trên thực chất cô là phóng viên của tạp chí có đúng hay không!”“Anh bị bệnh thần kinh à anh mau buông tay ra!” Tiểu Thi bị anh nắm chặt bả vai dường như muốn rời ra từng mảnh.“Cô thường xuyên đến này giao hoa lại hay ở nhà trẻ cô đúng là người khả nghi nhất đấy!”Tiểu Thi không thể nhịn được nữa bắt đầu muốn động chân đá. Hai người không ai chịu nhường ai rất nhanh y phục bị xộc xệch tạo thành tư thế mập mờ. Đúng lúc này thang máy tự động mở ra khi vừa xuống tầng 1. Ngoài cửa một đám phóng viên vây quanh sững sờ tại chỗ chỉ thấy bên trong hai người đang thể hiện những động tác có độ khó cao nam cà vạt lỏng ra đôi tay còn đang nắm tay của phụ nữ, nữ thì sắc mặt ửng đỏ tóc đen tán loạn, quần áo không chỉnh tề thật sự là quá sức tưởng tượng.các phóng viênsững sờ qua mấy giây rồi lại nổ tung đại não trống không nhanh chóng phản ứng đèn flash từ bốn phương tám hướng sáng lên.“Trác tiên sinh xin hỏi vị tiểu thư này là không phải mẹ của con trai ngài ?”“Trác tiên sinh xin hỏi ngài cùng vị tiểu thư này có quan hệ như thế nào?”“Tiểu thư xin hỏi ngài vì sao lại vô cớ vứt bỏ chồng con mà mất tích năm năm?”Tiểu Thi hướng về phía đèn flash đột nhiên cảm thấy mình bị ném bỏ vào một bống đen thật lớn làm cho cô cảm thấy sợ hãi khác thường!“Không cần không muốn….” cô lắc đầu run rẩycả người ý thức cũng bắt đầu hoảng hốt.Đúng lúc này Trác Minh Liệt chợt cởi áo khoác của mình ra trùm lên trên đầu Tiểu Thi mặc dù người phụ nữ này rất đáng ghét nhưng cô cũng chỉ là một người bình thường không cần thiết phải kéo cô vào vụ rắc rối này. Thình lình được che chắn Tiểu Thi nhất thời cảm thấy an toàn thế nhưng cảm giác hít thở không thông cũng đạt tới đỉnh độ cô mềm mại ngã xuống ở trong ngực Trác Minh Liệt.“ Này!!! cô!”Trác Minh Liệt bất đắc dĩ chỉ có thể ôm lấy cô xông ra ngoài.‘Trác tiên sinh anh bảo vệ cô ấy như vậy chẳng lẽ cô ây mới chính là mẹ của Mộc Mộc sao? Bọn này chó săn này thật là nhanh chóng ngay cả tên tuổi của Mộc Mộc cũng biết rồi.Trác Minh Liệt thủy chung không nói một lời cho đến khi đem Tiểu Thi ném vào ghế phụ trong xe anh mới hạ cửa kính xuống đối với những phóng viên kia nói: “Các anh cực khổ rồi nhanh đi về đi!” Hành động này làm các phóng viên kia mở rộng tầm mắt.Maybach 62 chạy dọc theo đường nhanh chóng đi lên trước. Trác Minh Liệt cố ý đem âm nhạc mở rất lớn làm cho Tiểu Thi rốt cuộc cũng bị ồn ào làm cho tỉnh lại.“Đây là đâu?” Cô hỏi.“Đi đến cục cảnh sát” để đấu lại mấy phóng viên không lương tâm này biện pháp tốt nhất chính là đến đồn cảnh sát! Trác Minh Liệt vừa lái xe vừa nói.Tiểu Thi tin là thật “Trác Minh Liệt anh không bằng không chứng, tại sao anh..” Trác Minh Liệt chợt giẫm vào thắng xe đẩy cửa xe ra “ Xuống đi! !”“ Đừng để cho tôi nhìn thấy mặt anh! !” “Này cô quả thực là chẳng phân biệt được gì, bộ dáng ngu ngốc còn tưởng là thông minh chắc.”Tiểu Thi tức giận đùng đùng xuống xe nhìn lại bốn phía vừa nhìn thấy đây có lẽ là một khu nhà cao cấp.Trác Minh Liệt khởi động xe đi mất Tiểu Thi ở trước khu nhà trọ khóc không ra nước mắt. Người đàn ông này quả thật chính là sao chổi của cô mỗi lần nhìn thấy anh ta cô đều gặp phải xui xẻo.
“Anh có tư cách, anh có tư cách gì mà được tuy ý mắng chửi người khác như thế. Anh có tư cách mà tin tức xấu hổ bay đầy trời!” Tiểu Thi tức giận không suy nghĩ gì mà nói, lời nói lúc này không thể không động đến vết thương rắc rối của Trác Minh Liệt. Anh nắm chặt bả vai gầy yếu của Tiểu Thi hung tợn hỏi cô: “Cô nói cái gì?”
Tiểu Thi giãy giụa muốn thoát khỏi sự kiềm chế của anh ta “ anh buông tay!”
Nhưng Trác Minh Liệt lại nắm vai cô càng chặt chính là không có ý định buông tay “Tôi biết rồi những tin tức đều kia là cô viết ra có đúng hay không. Ngoài mặt cô nhân viên giao hoa nhưng trên thực chất cô là phóng viên của tạp chí có đúng hay không!”
“Anh bị bệnh thần kinh à anh mau buông tay ra!” Tiểu Thi bị anh nắm chặt bả vai dường như muốn rời ra từng mảnh.
“Cô thường xuyên đến này giao hoa lại hay ở nhà trẻ cô đúng là người khả nghi nhất đấy!”
Tiểu Thi không thể nhịn được nữa bắt đầu muốn động chân đá. Hai người không ai chịu nhường ai rất nhanh y phục bị xộc xệch tạo thành tư thế mập mờ. Đúng lúc này thang máy tự động mở ra khi vừa xuống tầng 1. Ngoài cửa một đám phóng viên vây quanh sững sờ tại chỗ chỉ thấy bên trong hai người đang thể hiện những động tác có độ khó cao nam cà vạt lỏng ra đôi tay còn đang nắm tay của phụ nữ, nữ thì sắc mặt ửng đỏ tóc đen tán loạn, quần áo không chỉnh tề thật sự là quá sức tưởng tượng.
các phóng viênsững sờ qua mấy giây rồi lại nổ tung đại não trống không nhanh chóng phản ứng đèn flash từ bốn phương tám hướng sáng lên.
“Trác tiên sinh xin hỏi vị tiểu thư này là không phải mẹ của con trai ngài ?”
“Trác tiên sinh xin hỏi ngài cùng vị tiểu thư này có quan hệ như thế nào?”
“Tiểu thư xin hỏi ngài vì sao lại vô cớ vứt bỏ chồng con mà mất tích năm năm?”
Tiểu Thi hướng về phía đèn flash đột nhiên cảm thấy mình bị ném bỏ vào một bống đen thật lớn làm cho cô cảm thấy sợ hãi khác thường!
“Không cần không muốn….” cô lắc đầu run rẩycả người ý thức cũng bắt đầu hoảng hốt.
Đúng lúc này Trác Minh Liệt chợt cởi áo khoác của mình ra trùm lên trên đầu Tiểu Thi mặc dù người phụ nữ này rất đáng ghét nhưng cô cũng chỉ là một người bình thường không cần thiết phải kéo cô vào vụ rắc rối này. Thình lình được che chắn Tiểu Thi nhất thời cảm thấy an toàn thế nhưng cảm giác hít thở không thông cũng đạt tới đỉnh độ cô mềm mại ngã xuống ở trong ngực Trác Minh Liệt.
“ Này!!! cô!”
Trác Minh Liệt bất đắc dĩ chỉ có thể ôm lấy cô xông ra ngoài.
‘Trác tiên sinh anh bảo vệ cô ấy như vậy chẳng lẽ cô ây mới chính là mẹ của Mộc Mộc sao? Bọn này chó săn này thật là nhanh chóng ngay cả tên tuổi của Mộc Mộc cũng biết rồi.
Trác Minh Liệt thủy chung không nói một lời cho đến khi đem Tiểu Thi ném vào ghế phụ trong xe anh mới hạ cửa kính xuống đối với những phóng viên kia nói: “Các anh cực khổ rồi nhanh đi về đi!” Hành động này làm các phóng viên kia mở rộng tầm mắt.
Maybach 62 chạy dọc theo đường nhanh chóng đi lên trước. Trác Minh Liệt cố ý đem âm nhạc mở rất lớn làm cho Tiểu Thi rốt cuộc cũng bị ồn ào làm cho tỉnh lại.
“Đây là đâu?” Cô hỏi.
“Đi đến cục cảnh sát” để đấu lại mấy phóng viên không lương tâm này biện pháp tốt nhất chính là đến đồn cảnh sát! Trác Minh Liệt vừa lái xe vừa nói.
Tiểu Thi tin là thật “Trác Minh Liệt anh không bằng không chứng, tại sao anh..” Trác Minh Liệt chợt giẫm vào thắng xe đẩy cửa xe ra “ Xuống đi! !”
“ Đừng để cho tôi nhìn thấy mặt anh! !” “Này cô quả thực là chẳng phân biệt được gì, bộ dáng ngu ngốc còn tưởng là thông minh chắc.”
Tiểu Thi tức giận đùng đùng xuống xe nhìn lại bốn phía vừa nhìn thấy đây có lẽ là một khu nhà cao cấp.
Trác Minh Liệt khởi động xe đi mất Tiểu Thi ở trước khu nhà trọ khóc không ra nước mắt. Người đàn ông này quả thật chính là sao chổi của cô mỗi lần nhìn thấy anh ta cô đều gặp phải xui xẻo.
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu LạnhTác giả: Thiển Khuynh ThànhTruyện Ngôn TìnhTrên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã… “Anh có tư cách, anh có tư cách gì mà được tuy ý mắng chửi người khác như thế. Anh có tư cách mà tin tức xấu hổ bay đầy trời!” Tiểu Thi tức giận không suy nghĩ gì mà nói, lời nói lúc này không thể không động đến vết thương rắc rối của Trác Minh Liệt. Anh nắm chặt bả vai gầy yếu của Tiểu Thi hung tợn hỏi cô: “Cô nói cái gì?”Tiểu Thi giãy giụa muốn thoát khỏi sự kiềm chế của anh ta “ anh buông tay!”Nhưng Trác Minh Liệt lại nắm vai cô càng chặt chính là không có ý định buông tay “Tôi biết rồi những tin tức đều kia là cô viết ra có đúng hay không. Ngoài mặt cô nhân viên giao hoa nhưng trên thực chất cô là phóng viên của tạp chí có đúng hay không!”“Anh bị bệnh thần kinh à anh mau buông tay ra!” Tiểu Thi bị anh nắm chặt bả vai dường như muốn rời ra từng mảnh.“Cô thường xuyên đến này giao hoa lại hay ở nhà trẻ cô đúng là người khả nghi nhất đấy!”Tiểu Thi không thể nhịn được nữa bắt đầu muốn động chân đá. Hai người không ai chịu nhường ai rất nhanh y phục bị xộc xệch tạo thành tư thế mập mờ. Đúng lúc này thang máy tự động mở ra khi vừa xuống tầng 1. Ngoài cửa một đám phóng viên vây quanh sững sờ tại chỗ chỉ thấy bên trong hai người đang thể hiện những động tác có độ khó cao nam cà vạt lỏng ra đôi tay còn đang nắm tay của phụ nữ, nữ thì sắc mặt ửng đỏ tóc đen tán loạn, quần áo không chỉnh tề thật sự là quá sức tưởng tượng.các phóng viênsững sờ qua mấy giây rồi lại nổ tung đại não trống không nhanh chóng phản ứng đèn flash từ bốn phương tám hướng sáng lên.“Trác tiên sinh xin hỏi vị tiểu thư này là không phải mẹ của con trai ngài ?”“Trác tiên sinh xin hỏi ngài cùng vị tiểu thư này có quan hệ như thế nào?”“Tiểu thư xin hỏi ngài vì sao lại vô cớ vứt bỏ chồng con mà mất tích năm năm?”Tiểu Thi hướng về phía đèn flash đột nhiên cảm thấy mình bị ném bỏ vào một bống đen thật lớn làm cho cô cảm thấy sợ hãi khác thường!“Không cần không muốn….” cô lắc đầu run rẩycả người ý thức cũng bắt đầu hoảng hốt.Đúng lúc này Trác Minh Liệt chợt cởi áo khoác của mình ra trùm lên trên đầu Tiểu Thi mặc dù người phụ nữ này rất đáng ghét nhưng cô cũng chỉ là một người bình thường không cần thiết phải kéo cô vào vụ rắc rối này. Thình lình được che chắn Tiểu Thi nhất thời cảm thấy an toàn thế nhưng cảm giác hít thở không thông cũng đạt tới đỉnh độ cô mềm mại ngã xuống ở trong ngực Trác Minh Liệt.“ Này!!! cô!”Trác Minh Liệt bất đắc dĩ chỉ có thể ôm lấy cô xông ra ngoài.‘Trác tiên sinh anh bảo vệ cô ấy như vậy chẳng lẽ cô ây mới chính là mẹ của Mộc Mộc sao? Bọn này chó săn này thật là nhanh chóng ngay cả tên tuổi của Mộc Mộc cũng biết rồi.Trác Minh Liệt thủy chung không nói một lời cho đến khi đem Tiểu Thi ném vào ghế phụ trong xe anh mới hạ cửa kính xuống đối với những phóng viên kia nói: “Các anh cực khổ rồi nhanh đi về đi!” Hành động này làm các phóng viên kia mở rộng tầm mắt.Maybach 62 chạy dọc theo đường nhanh chóng đi lên trước. Trác Minh Liệt cố ý đem âm nhạc mở rất lớn làm cho Tiểu Thi rốt cuộc cũng bị ồn ào làm cho tỉnh lại.“Đây là đâu?” Cô hỏi.“Đi đến cục cảnh sát” để đấu lại mấy phóng viên không lương tâm này biện pháp tốt nhất chính là đến đồn cảnh sát! Trác Minh Liệt vừa lái xe vừa nói.Tiểu Thi tin là thật “Trác Minh Liệt anh không bằng không chứng, tại sao anh..” Trác Minh Liệt chợt giẫm vào thắng xe đẩy cửa xe ra “ Xuống đi! !”“ Đừng để cho tôi nhìn thấy mặt anh! !” “Này cô quả thực là chẳng phân biệt được gì, bộ dáng ngu ngốc còn tưởng là thông minh chắc.”Tiểu Thi tức giận đùng đùng xuống xe nhìn lại bốn phía vừa nhìn thấy đây có lẽ là một khu nhà cao cấp.Trác Minh Liệt khởi động xe đi mất Tiểu Thi ở trước khu nhà trọ khóc không ra nước mắt. Người đàn ông này quả thật chính là sao chổi của cô mỗi lần nhìn thấy anh ta cô đều gặp phải xui xẻo.