Trên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã…
Chương 207: Kết thúc
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu LạnhTác giả: Thiển Khuynh ThànhTruyện Ngôn TìnhTrên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã… Hai tiểu bảo bối một nhóc mặc vest đen tỏ vẻ tri thức, một nhóc mắc vest trắng, đeo nơ đen dùng sức bê bộ váy cưới, lỗ lực thể hiện mình ."Mẹ, váy này thật nặng "Cầu Cầu oán trách."Em thì biết cái gì, đây là áo cưới, lúc nào kết hôn mới có thể mặc!" Mộc Mộc khinh thường nói.Cầu Cầu liếc cậu bé một cái "Ba, hôm nay thật đẹp trai!""Anh giống ba đều đẹp trai!" Mộc Mộc kiêu ngạo mà nói. Cầu Cầu buồn bực nghĩ thầm người này sao chẳng biết xấu hổ như vậy .Bản nhạc của hôn lễ vang lên, từ cổng vòm Lâm Thi Ngữ đi ra, đi từng đi về phía Trác Minh Liệt. . . Bọn nhóc rầm rì theo sát ở phía sau cãi lộn không ngừng. Ông cụ tạm thời giữ chứa Mục Sư giúp bọn họ chủ trì hôn lễ."Trác tiên sinh, bất kể nghèo khó, tật bệnh, khó khăn, khổ sở, giàu có, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc anh luôn nguyện ý không xa, không rời, một đời một thế yêu thương tiểu thư Thi Ngữ sao?"Ánh mắt Trác Minh Liệt lóe lên anh nắm chặt tay Lâm Thi Ngữ nhìn cô, mắt kiên định nói: " Tôi nguyện ý!"" Tiểu thư Thi Ngữ, bất kể nghèo khó, tật bệnh, khó khăn, khổ sở, giàu có, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc cô luôn nguyện ý không xa, không rời, một đời một thế yêu thương Trác tiên sinh sao?"Lâm Thi Ngữ lau nước mắt trên khóe mắt đi kích động nói: " Tôi nguyện ý!""Bây giờ tôi lấy danh nghĩa của chúa trời tuyên bố hai người chính thức trở thành vợ chồng, bây giờ hai người đã có thể trao đổi nhẫn. . ."Lâm Thi Ngữ ôm lấy Trác Minh Liệt làm cho thời gian như được quay ngược, vào khoảng nhiều năm về trước. Ngày kỷ niệm thành lập trường, khi màn biểu diễn kết thúc cô cúi chào khán giải. Nhiều người như vậy nhưng cô lại chỉ nhìn thấy một chỗ ngồi đó, đó là nơi Trác Minh Liệt ngồi, ánh mắt của anh trầm tĩnh trong suốt thanh lịch mà ưu việt" Người kia là ai vậy ?" Cô lặng lẽ hỏi Thẩm Tử Quân."Trác Minh Liệt- đại thiếu gia nhà họ Trác mới từ nước ngoài về""Trông anh ấy thật tao nhã.""Hì hì sao thế, sao ngay cả Lâm Thi Ngữ cũng thành hoa si sao?""Này, thôi đi"Đến tận bây giờ số mệnh của bọn họ cứ như một vòng tròn luẩn quẩn nhưng bây giờ Thẩm Tử Quân đang ở đâu đây? Suy nghĩ của Lâm Thi Ngữ đột nhiên nghĩ về Thẩm Tử Quân. Nhưng cô biết nhất định cố ấy cũng sẽ hạnh phúc giống như cô.Gặp được anh, yêu anh là số trời đã định, em sẽ yêu anh đến suốt cuộc đời.Nghĩ vậy Lâm Thi Ngữ càng ôm Trác Minh Liệt chặt hơn.
Hai tiểu bảo bối một nhóc mặc vest đen tỏ vẻ tri thức, một nhóc mắc vest trắng, đeo nơ đen dùng sức bê bộ váy cưới, lỗ lực thể hiện mình .
"Mẹ, váy này thật nặng "Cầu Cầu oán trách.
"Em thì biết cái gì, đây là áo cưới, lúc nào kết hôn mới có thể mặc!" Mộc Mộc khinh thường nói.
Cầu Cầu liếc cậu bé một cái "Ba, hôm nay thật đẹp trai!"
"Anh giống ba đều đẹp trai!" Mộc Mộc kiêu ngạo mà nói. Cầu Cầu buồn bực nghĩ thầm người này sao chẳng biết xấu hổ như vậy .
Bản nhạc của hôn lễ vang lên, từ cổng vòm Lâm Thi Ngữ đi ra, đi từng đi về phía Trác Minh Liệt. . . Bọn nhóc rầm rì theo sát ở phía sau cãi lộn không ngừng. Ông cụ tạm thời giữ chứa Mục Sư giúp bọn họ chủ trì hôn lễ.
"Trác tiên sinh, bất kể nghèo khó, tật bệnh, khó khăn, khổ sở, giàu có, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc anh luôn nguyện ý không xa, không rời, một đời một thế yêu thương tiểu thư Thi Ngữ sao?"
Ánh mắt Trác Minh Liệt lóe lên anh nắm chặt tay Lâm Thi Ngữ nhìn cô, mắt kiên định nói: " Tôi nguyện ý!"
" Tiểu thư Thi Ngữ, bất kể nghèo khó, tật bệnh, khó khăn, khổ sở, giàu có, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc cô luôn nguyện ý không xa, không rời, một đời một thế yêu thương Trác tiên sinh sao?"
Lâm Thi Ngữ lau nước mắt trên khóe mắt đi kích động nói: " Tôi nguyện ý!"
"Bây giờ tôi lấy danh nghĩa của chúa trời tuyên bố hai người chính thức trở thành vợ chồng, bây giờ hai người đã có thể trao đổi nhẫn. . ."
Lâm Thi Ngữ ôm lấy Trác Minh Liệt làm cho thời gian như được quay ngược, vào khoảng nhiều năm về trước. Ngày kỷ niệm thành lập trường, khi màn biểu diễn kết thúc cô cúi chào khán giải. Nhiều người như vậy nhưng cô lại chỉ nhìn thấy một chỗ ngồi đó, đó là nơi Trác Minh Liệt ngồi, ánh mắt của anh trầm tĩnh trong suốt thanh lịch mà ưu việt" Người kia là ai vậy ?" Cô lặng lẽ hỏi Thẩm Tử Quân.
"Trác Minh Liệt- đại thiếu gia nhà họ Trác mới từ nước ngoài về"
"Trông anh ấy thật tao nhã."
"Hì hì sao thế, sao ngay cả Lâm Thi Ngữ cũng thành hoa si sao?"
"Này, thôi đi"
Đến tận bây giờ số mệnh của bọn họ cứ như một vòng tròn luẩn quẩn nhưng bây giờ Thẩm Tử Quân đang ở đâu đây? Suy nghĩ của Lâm Thi Ngữ đột nhiên nghĩ về Thẩm Tử Quân. Nhưng cô biết nhất định cố ấy cũng sẽ hạnh phúc giống như cô.
Gặp được anh, yêu anh là số trời đã định, em sẽ yêu anh đến suốt cuộc đời.Nghĩ vậy Lâm Thi Ngữ càng ôm Trác Minh Liệt chặt hơn.
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu LạnhTác giả: Thiển Khuynh ThànhTruyện Ngôn TìnhTrên chiếc ghế da to lớn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng , mắt nhắm lại, hai cái chân dài để lên trên mặt bàn làm việc. Nghe được lời nói của trợ lý, anh khẽ mở mắt, quay bút máy trong tay, rồi liếc qua tấm hình trên bàn một chút. Đó là một cô gái mười bảy mười tám tuổi mặc váy đen mang mắt kính, đeo liềm răng,vẻ mặt cực kỳ khô khan, vài tấm hình hầu như đều là một vẻ mặt. Nói đùa sao!Anh dùng lực trực tiếp ném cái bút văng đi xa,rồi mới ngồi xuống ghế tức giận quát “Đi, anh đi về hỏi ông cụ có phải nhìn nhầm rồi! Loại người này cũng có thể bảo tôi lấy về sao?” “Ông chủ đúng là nói không sai. Ông ấy biết cậu sẽ hoài nghi cho nên đã phải dặn dò tôi trước. Cô gái này chính là con giá lớn của Lâm gia :Lâm Thi Ngữ. Hiện nay đang là sinh viên năm nhất của trương đại học âm nhạc ở trong nước, năm nay 17 tuổi. Vớ vẩn! Anh chợt đứng lên, lông mày nhăn chặt lại “ông cụ đang ở nơi nào? “Ông chủ bây giờ đang đi tới Nhật Bản ,điện thoại không liên lạc được. Ông ấy có nhắn lại là đã… Hai tiểu bảo bối một nhóc mặc vest đen tỏ vẻ tri thức, một nhóc mắc vest trắng, đeo nơ đen dùng sức bê bộ váy cưới, lỗ lực thể hiện mình ."Mẹ, váy này thật nặng "Cầu Cầu oán trách."Em thì biết cái gì, đây là áo cưới, lúc nào kết hôn mới có thể mặc!" Mộc Mộc khinh thường nói.Cầu Cầu liếc cậu bé một cái "Ba, hôm nay thật đẹp trai!""Anh giống ba đều đẹp trai!" Mộc Mộc kiêu ngạo mà nói. Cầu Cầu buồn bực nghĩ thầm người này sao chẳng biết xấu hổ như vậy .Bản nhạc của hôn lễ vang lên, từ cổng vòm Lâm Thi Ngữ đi ra, đi từng đi về phía Trác Minh Liệt. . . Bọn nhóc rầm rì theo sát ở phía sau cãi lộn không ngừng. Ông cụ tạm thời giữ chứa Mục Sư giúp bọn họ chủ trì hôn lễ."Trác tiên sinh, bất kể nghèo khó, tật bệnh, khó khăn, khổ sở, giàu có, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc anh luôn nguyện ý không xa, không rời, một đời một thế yêu thương tiểu thư Thi Ngữ sao?"Ánh mắt Trác Minh Liệt lóe lên anh nắm chặt tay Lâm Thi Ngữ nhìn cô, mắt kiên định nói: " Tôi nguyện ý!"" Tiểu thư Thi Ngữ, bất kể nghèo khó, tật bệnh, khó khăn, khổ sở, giàu có, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc cô luôn nguyện ý không xa, không rời, một đời một thế yêu thương Trác tiên sinh sao?"Lâm Thi Ngữ lau nước mắt trên khóe mắt đi kích động nói: " Tôi nguyện ý!""Bây giờ tôi lấy danh nghĩa của chúa trời tuyên bố hai người chính thức trở thành vợ chồng, bây giờ hai người đã có thể trao đổi nhẫn. . ."Lâm Thi Ngữ ôm lấy Trác Minh Liệt làm cho thời gian như được quay ngược, vào khoảng nhiều năm về trước. Ngày kỷ niệm thành lập trường, khi màn biểu diễn kết thúc cô cúi chào khán giải. Nhiều người như vậy nhưng cô lại chỉ nhìn thấy một chỗ ngồi đó, đó là nơi Trác Minh Liệt ngồi, ánh mắt của anh trầm tĩnh trong suốt thanh lịch mà ưu việt" Người kia là ai vậy ?" Cô lặng lẽ hỏi Thẩm Tử Quân."Trác Minh Liệt- đại thiếu gia nhà họ Trác mới từ nước ngoài về""Trông anh ấy thật tao nhã.""Hì hì sao thế, sao ngay cả Lâm Thi Ngữ cũng thành hoa si sao?""Này, thôi đi"Đến tận bây giờ số mệnh của bọn họ cứ như một vòng tròn luẩn quẩn nhưng bây giờ Thẩm Tử Quân đang ở đâu đây? Suy nghĩ của Lâm Thi Ngữ đột nhiên nghĩ về Thẩm Tử Quân. Nhưng cô biết nhất định cố ấy cũng sẽ hạnh phúc giống như cô.Gặp được anh, yêu anh là số trời đã định, em sẽ yêu anh đến suốt cuộc đời.Nghĩ vậy Lâm Thi Ngữ càng ôm Trác Minh Liệt chặt hơn.