Tác giả:

Bên trong phòng hào hoa của khách sản lớn Hải Hàng, một người phụ nữ lười nhác nằm trên giường, khuôn mặt ửng hồng còn chưa hết. Cô nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cửa sổ kia, trong mắt tràn đầy d*c v*ng, còn một vẻ si mê. Hàn Trạch Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn sáng chói trong đêm mưa như đốm lửa, cô độc lóe ra. Người phụ nữ tr*n tr** đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, từ phía sau lưng ôm lấy anh! “Thích gì, ngày mai tự mình đi chọn! Đưa hóa đơn cho tôi!” “Vũ……..” giọng của người phụ nữ còn chưa hết, chỉ còn nghe thấy tiếng đóng cửa nặng nề. Mội hồi, trừ âm thanh người phụ nữ đang tắm trong phòng, tất cả đều trở lại yên bình! Hàn Trạch Vũ chạy xe nhanh, trong đêm tối chao đảo! Anh hạ cửa kính xe xuống, một hồi gió đêm ướt lạnh thổi vào mặt, mới vừa trải qua một cuộc vật lộn Hàn Trách Vũ đột nhiên phát hiện ra anh có chút không tìm thấy chính mình nữa. Anh dấy lên một điếu thuốc, ưu nhã rút ra. Thật sâu hít một hơi, thổi ra một vòng khói cô độc! Y như chính anh, trống rỗng cực độ…

Chương 18: Thủ đoạn buôn bán

Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí MạngTác giả: Từ ThụTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBên trong phòng hào hoa của khách sản lớn Hải Hàng, một người phụ nữ lười nhác nằm trên giường, khuôn mặt ửng hồng còn chưa hết. Cô nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cửa sổ kia, trong mắt tràn đầy d*c v*ng, còn một vẻ si mê. Hàn Trạch Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn sáng chói trong đêm mưa như đốm lửa, cô độc lóe ra. Người phụ nữ tr*n tr** đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, từ phía sau lưng ôm lấy anh! “Thích gì, ngày mai tự mình đi chọn! Đưa hóa đơn cho tôi!” “Vũ……..” giọng của người phụ nữ còn chưa hết, chỉ còn nghe thấy tiếng đóng cửa nặng nề. Mội hồi, trừ âm thanh người phụ nữ đang tắm trong phòng, tất cả đều trở lại yên bình! Hàn Trạch Vũ chạy xe nhanh, trong đêm tối chao đảo! Anh hạ cửa kính xe xuống, một hồi gió đêm ướt lạnh thổi vào mặt, mới vừa trải qua một cuộc vật lộn Hàn Trách Vũ đột nhiên phát hiện ra anh có chút không tìm thấy chính mình nữa. Anh dấy lên một điếu thuốc, ưu nhã rút ra. Thật sâu hít một hơi, thổi ra một vòng khói cô độc! Y như chính anh, trống rỗng cực độ… Tiếng gõ cửa vang lên!"Mời vào!"Âm thanh của Hàn trạch Vũ lại khôi phục ôn hòa như trước, hết sức dồi dào từ tính.Lãnh Tiếu Tiếu cầm một xấp tài liệu, mặt không vẻ gì đi tới trước mặt của Hàn trạch Vũ, cô lơ đãng nhìn sang bên cạnh Vương quản lý, đáy mắt bình thản có chút kinh dị, không nghĩ tới, thường ngày Vương quản lý đều cố hết sức làm việc, ai có thể biết sau lưng làm tay chân cho kẻ khác như vậy?"Vương quản lý, có lẽ xa xa không hẹn ngày gặp lại, tôi có thể sẽ cầu xin ông, nhưng là, tôi nhớ ông cầu xin thì cuộc sống của ông sẽ tốt hơn một chút! Lãnh thư ký, đem những thứ đồ trong tay này giao cho Vương quản lý.""Dạ, Hàn tổng!"Lãnh Tiếu Tiếu đi tới trước mặt ông ta, đem tài liệu cầm trong tay đưa tới, Vương quản lý thấy xấp tài liệu, đột nhiên cảm thấy trong lòng không nắm chắc rồi, có chút do dự lấy qua, bắt đầu lật xem, dần dần, trên mặt phách lối biến thành sợ hãi, một bên lau mồ hôi trên trán, vừa hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Trạch Vũ."Hàn tổng, thật xin lỗi, cậu đại nhân đại lượng, hãy bỏ qua cho tôi đây là lần đầu tiên? Chỉ cần cậu bỏ qua cho tôi, cậu bảo tôi làm gì tôi cũng làm!" Bộ dáng hết sức khúm núm."Thật sao? Làm cái gì cũng có thể?" Hàn trạch Vũ nhíu mày, trầm tư chốc lát, đáy mắt lộ ra một tia âm trầm."Đúng, đúng! Xin Hàn tổng phân phó!"Hàn Trạch Vũ nhìn qua Lãnh Tiếu Tiếu: "Lãnh thư ký, không có chuyện gì rồi, cô trước đi ra ngoài đi!"Lãnh Tiếu Tiếu có chút thâm ý liếc mắt nhìn Hàn trạch Vũ, lui ra ngoài!"Vương quản lý nên biết trước mắt quan trọng nhất là việc công ty cùng Hàng Mỹ hợp tác, nếu như có thể biết mức giá của Hạ thị . . . . . . . ." Hàn trạch Vũ hết sức tùy ý nói qua.Nhưng nghe được câu này, Vương quản lý lúc trước hèn mọn biến thành sợ hãi, Hàn Trạch Vũ thật quá đáng sợ, thủ đoạn cũng quá sâu, thì ra là cậu ta đã sớm biết tất cả, trước vứt bỏ đều chẳng qua là mấy dự án đầu tư nhỏ, có cộng vào một chỗ đều không chống đỡ được cái dự án này, mình thật đúng là xem thường cậu ta rồi!"Hàn tổng, ta. . . . . . Cái này. . .""Cơ hội tôi đã cho, nếu như Vương quản lý không nghĩ ra ý của lời nói, vậy thì mang theo Hạ thị cùng tiền bạc đi vào tù mà hưởng thụ đi! Xem ra ông ở công ty cũng lâu năm, tôi phân phó người chăm sóc tốt cho ông!"Hàn Trạch Vũ hết sức bình tĩnh nhìn ông ta một chút, mang theo uy h**p nghiêm trọng, từ trong miệng nói ra, giống như chỉ là ở phân phó người khác nhưng cùng mục đích trả thù một dạng."Không, không! Hàn tổng. . . . . . Được, tôi thử nhìn một chút!" Vương quản lý hết sức không tình nguyện, nhưng vừa không có lựa chọn khác."Được rồi, Vương quản lý, tôi chưa bao giờ thích ép buộc người khác, ông trước đi xuống đi! Hi vọng tin tức tốt sẽ tới!"Hàn Trạch Vũ không để ý tới bộ dáng ông ta, không có gây ra cảm giác uy h**p bức bách, chính là ở chỗ này thể hiện dáng vẻ giả heo ăn thịt hổ, khiến Vương quản lý hận nghiến răng nghiến lợi!Không nghĩ tới cư nhiên mình sẽ ở thua trên tay tên tiểu tử thúi này!

Tiếng gõ cửa vang lên!

"Mời vào!"

Âm thanh của Hàn trạch Vũ lại khôi phục ôn hòa như trước, hết sức dồi dào từ tính.

Lãnh Tiếu Tiếu cầm một xấp tài liệu, mặt không vẻ gì đi tới trước mặt của Hàn trạch Vũ, cô lơ đãng nhìn sang bên cạnh Vương quản lý, đáy mắt bình thản có chút kinh dị, không nghĩ tới, thường ngày Vương quản lý đều cố hết sức làm việc, ai có thể biết sau lưng làm tay chân cho kẻ khác như vậy?

"Vương quản lý, có lẽ xa xa không hẹn ngày gặp lại, tôi có thể sẽ cầu xin ông, nhưng là, tôi nhớ ông cầu xin thì cuộc sống của ông sẽ tốt hơn một chút! Lãnh thư ký, đem những thứ đồ trong tay này giao cho Vương quản lý."

"Dạ, Hàn tổng!"

Lãnh Tiếu Tiếu đi tới trước mặt ông ta, đem tài liệu cầm trong tay đưa tới, Vương quản lý thấy xấp tài liệu, đột nhiên cảm thấy trong lòng không nắm chắc rồi, có chút do dự lấy qua, bắt đầu lật xem, dần dần, trên mặt phách lối biến thành sợ hãi, một bên lau mồ hôi trên trán, vừa hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Trạch Vũ.

"Hàn tổng, thật xin lỗi, cậu đại nhân đại lượng, hãy bỏ qua cho tôi đây là lần đầu tiên? Chỉ cần cậu bỏ qua cho tôi, cậu bảo tôi làm gì tôi cũng làm!" Bộ dáng hết sức khúm núm.

"Thật sao? Làm cái gì cũng có thể?" Hàn trạch Vũ nhíu mày, trầm tư chốc lát, đáy mắt lộ ra một tia âm trầm.

"Đúng, đúng! Xin Hàn tổng phân phó!"

Hàn Trạch Vũ nhìn qua Lãnh Tiếu Tiếu: "Lãnh thư ký, không có chuyện gì rồi, cô trước đi ra ngoài đi!"

Lãnh Tiếu Tiếu có chút thâm ý liếc mắt nhìn Hàn trạch Vũ, lui ra ngoài!

"Vương quản lý nên biết trước mắt quan trọng nhất là việc công ty cùng Hàng Mỹ hợp tác, nếu như có thể biết mức giá của Hạ thị . . . . . . . ." Hàn trạch Vũ hết sức tùy ý nói qua.

Nhưng nghe được câu này, Vương quản lý lúc trước hèn mọn biến thành sợ hãi, Hàn Trạch Vũ thật quá đáng sợ, thủ đoạn cũng quá sâu, thì ra là cậu ta đã sớm biết tất cả, trước vứt bỏ đều chẳng qua là mấy dự án đầu tư nhỏ, có cộng vào một chỗ đều không chống đỡ được cái dự án này, mình thật đúng là xem thường cậu ta rồi!

"Hàn tổng, ta. . . . . . Cái này. . ."

"Cơ hội tôi đã cho, nếu như Vương quản lý không nghĩ ra ý của lời nói, vậy thì mang theo Hạ thị cùng tiền bạc đi vào tù mà hưởng thụ đi! Xem ra ông ở công ty cũng lâu năm, tôi phân phó người chăm sóc tốt cho ông!"

Hàn Trạch Vũ hết sức bình tĩnh nhìn ông ta một chút, mang theo uy h**p nghiêm trọng, từ trong miệng nói ra, giống như chỉ là ở phân phó người khác nhưng cùng mục đích trả thù một dạng.

"Không, không! Hàn tổng. . . . . . Được, tôi thử nhìn một chút!" Vương quản lý hết sức không tình nguyện, nhưng vừa không có lựa chọn khác.

"Được rồi, Vương quản lý, tôi chưa bao giờ thích ép buộc người khác, ông trước đi xuống đi! Hi vọng tin tức tốt sẽ tới!"

Hàn Trạch Vũ không để ý tới bộ dáng ông ta, không có gây ra cảm giác uy h**p bức bách, chính là ở chỗ này thể hiện dáng vẻ giả heo ăn thịt hổ, khiến Vương quản lý hận nghiến răng nghiến lợi!

Không nghĩ tới cư nhiên mình sẽ ở thua trên tay tên tiểu tử thúi này!

Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí MạngTác giả: Từ ThụTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBên trong phòng hào hoa của khách sản lớn Hải Hàng, một người phụ nữ lười nhác nằm trên giường, khuôn mặt ửng hồng còn chưa hết. Cô nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cửa sổ kia, trong mắt tràn đầy d*c v*ng, còn một vẻ si mê. Hàn Trạch Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn sáng chói trong đêm mưa như đốm lửa, cô độc lóe ra. Người phụ nữ tr*n tr** đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, từ phía sau lưng ôm lấy anh! “Thích gì, ngày mai tự mình đi chọn! Đưa hóa đơn cho tôi!” “Vũ……..” giọng của người phụ nữ còn chưa hết, chỉ còn nghe thấy tiếng đóng cửa nặng nề. Mội hồi, trừ âm thanh người phụ nữ đang tắm trong phòng, tất cả đều trở lại yên bình! Hàn Trạch Vũ chạy xe nhanh, trong đêm tối chao đảo! Anh hạ cửa kính xe xuống, một hồi gió đêm ướt lạnh thổi vào mặt, mới vừa trải qua một cuộc vật lộn Hàn Trách Vũ đột nhiên phát hiện ra anh có chút không tìm thấy chính mình nữa. Anh dấy lên một điếu thuốc, ưu nhã rút ra. Thật sâu hít một hơi, thổi ra một vòng khói cô độc! Y như chính anh, trống rỗng cực độ… Tiếng gõ cửa vang lên!"Mời vào!"Âm thanh của Hàn trạch Vũ lại khôi phục ôn hòa như trước, hết sức dồi dào từ tính.Lãnh Tiếu Tiếu cầm một xấp tài liệu, mặt không vẻ gì đi tới trước mặt của Hàn trạch Vũ, cô lơ đãng nhìn sang bên cạnh Vương quản lý, đáy mắt bình thản có chút kinh dị, không nghĩ tới, thường ngày Vương quản lý đều cố hết sức làm việc, ai có thể biết sau lưng làm tay chân cho kẻ khác như vậy?"Vương quản lý, có lẽ xa xa không hẹn ngày gặp lại, tôi có thể sẽ cầu xin ông, nhưng là, tôi nhớ ông cầu xin thì cuộc sống của ông sẽ tốt hơn một chút! Lãnh thư ký, đem những thứ đồ trong tay này giao cho Vương quản lý.""Dạ, Hàn tổng!"Lãnh Tiếu Tiếu đi tới trước mặt ông ta, đem tài liệu cầm trong tay đưa tới, Vương quản lý thấy xấp tài liệu, đột nhiên cảm thấy trong lòng không nắm chắc rồi, có chút do dự lấy qua, bắt đầu lật xem, dần dần, trên mặt phách lối biến thành sợ hãi, một bên lau mồ hôi trên trán, vừa hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Trạch Vũ."Hàn tổng, thật xin lỗi, cậu đại nhân đại lượng, hãy bỏ qua cho tôi đây là lần đầu tiên? Chỉ cần cậu bỏ qua cho tôi, cậu bảo tôi làm gì tôi cũng làm!" Bộ dáng hết sức khúm núm."Thật sao? Làm cái gì cũng có thể?" Hàn trạch Vũ nhíu mày, trầm tư chốc lát, đáy mắt lộ ra một tia âm trầm."Đúng, đúng! Xin Hàn tổng phân phó!"Hàn Trạch Vũ nhìn qua Lãnh Tiếu Tiếu: "Lãnh thư ký, không có chuyện gì rồi, cô trước đi ra ngoài đi!"Lãnh Tiếu Tiếu có chút thâm ý liếc mắt nhìn Hàn trạch Vũ, lui ra ngoài!"Vương quản lý nên biết trước mắt quan trọng nhất là việc công ty cùng Hàng Mỹ hợp tác, nếu như có thể biết mức giá của Hạ thị . . . . . . . ." Hàn trạch Vũ hết sức tùy ý nói qua.Nhưng nghe được câu này, Vương quản lý lúc trước hèn mọn biến thành sợ hãi, Hàn Trạch Vũ thật quá đáng sợ, thủ đoạn cũng quá sâu, thì ra là cậu ta đã sớm biết tất cả, trước vứt bỏ đều chẳng qua là mấy dự án đầu tư nhỏ, có cộng vào một chỗ đều không chống đỡ được cái dự án này, mình thật đúng là xem thường cậu ta rồi!"Hàn tổng, ta. . . . . . Cái này. . .""Cơ hội tôi đã cho, nếu như Vương quản lý không nghĩ ra ý của lời nói, vậy thì mang theo Hạ thị cùng tiền bạc đi vào tù mà hưởng thụ đi! Xem ra ông ở công ty cũng lâu năm, tôi phân phó người chăm sóc tốt cho ông!"Hàn Trạch Vũ hết sức bình tĩnh nhìn ông ta một chút, mang theo uy h**p nghiêm trọng, từ trong miệng nói ra, giống như chỉ là ở phân phó người khác nhưng cùng mục đích trả thù một dạng."Không, không! Hàn tổng. . . . . . Được, tôi thử nhìn một chút!" Vương quản lý hết sức không tình nguyện, nhưng vừa không có lựa chọn khác."Được rồi, Vương quản lý, tôi chưa bao giờ thích ép buộc người khác, ông trước đi xuống đi! Hi vọng tin tức tốt sẽ tới!"Hàn Trạch Vũ không để ý tới bộ dáng ông ta, không có gây ra cảm giác uy h**p bức bách, chính là ở chỗ này thể hiện dáng vẻ giả heo ăn thịt hổ, khiến Vương quản lý hận nghiến răng nghiến lợi!Không nghĩ tới cư nhiên mình sẽ ở thua trên tay tên tiểu tử thúi này!

Chương 18: Thủ đoạn buôn bán