Tiểu Trương luôn nhớ những gì thầy Lý dạy khi còn ở trường dạy nghề, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, làm người khác vui lòng. Nếu nói cậu chưa từng trách ông trời quá bất công với mình, đó là không thể nào. Vừa lên bốn, cậu đã không còn nhìn thấy gì, giờ đến cả bầu trời có hình dáng thế nào, cậu cũng không nhớ rõ. Trong hội của cậu, có nhiều đồng nghiệp oán trách số kiếp của mình, vừa nghĩ tới cảnh mắt ngày càng kém sẽ buồn bực không vui, cuối cùng thì bỏ việc. Những chuyện như vậy, Tiểu Trương trải qua rất nhiều, cho nên cậu luôn cố gắng tìm kiếm niềm vui trong công việc. Tỷ như, cậu thích nói chuyện phiếm với khách, nghe bọn họ kể về thế giới bên ngoài, cậu đã thấy vui vẻ. Biết điều tiết tâm trạng quan trọng lắm nha. Nhưng hiện tại, Tiểu Trương đang phục vụ cho một vị khách đặc biệt. Được chọn, Tiểu Trương mò tới phòng chỉ định. Cậu nghe được trong phòng có một người khác, nên trước khi bước vào, cậu gõ gõ cửa, nói: “Xin chào!” Người nọ không phản ứng, Tiểu Trương cũng không để ý,…
Chương 2
Kẻ Mù – Người ĐiếcTác giả: Quỷ Thủ Thư SinhTruyện Đam MỹTiểu Trương luôn nhớ những gì thầy Lý dạy khi còn ở trường dạy nghề, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, làm người khác vui lòng. Nếu nói cậu chưa từng trách ông trời quá bất công với mình, đó là không thể nào. Vừa lên bốn, cậu đã không còn nhìn thấy gì, giờ đến cả bầu trời có hình dáng thế nào, cậu cũng không nhớ rõ. Trong hội của cậu, có nhiều đồng nghiệp oán trách số kiếp của mình, vừa nghĩ tới cảnh mắt ngày càng kém sẽ buồn bực không vui, cuối cùng thì bỏ việc. Những chuyện như vậy, Tiểu Trương trải qua rất nhiều, cho nên cậu luôn cố gắng tìm kiếm niềm vui trong công việc. Tỷ như, cậu thích nói chuyện phiếm với khách, nghe bọn họ kể về thế giới bên ngoài, cậu đã thấy vui vẻ. Biết điều tiết tâm trạng quan trọng lắm nha. Nhưng hiện tại, Tiểu Trương đang phục vụ cho một vị khách đặc biệt. Được chọn, Tiểu Trương mò tới phòng chỉ định. Cậu nghe được trong phòng có một người khác, nên trước khi bước vào, cậu gõ gõ cửa, nói: “Xin chào!” Người nọ không phản ứng, Tiểu Trương cũng không để ý,… ..Miêu tiên sinh là chủ của tiệm bánh ngọt Miêu Tiên Sinh kế bên hội mát xa người mù, nó nằm trên một con đường không mấy náo nhiệt. Miêu tiên sinh làm bánh kem rất ngon, bán buôn rộng rãi, thường hay mang bánh mì sấy khô cho mấy đứa nhỏ ở gần đó ăn. Có đôi lúc, khách tới hội sở mát xa xong sẽ ghé vào tiệm y mua bánh, buôn bán cũng khá.Gần đây, Miêu tiên sinh lại thuê thêm một cô bé trông tiệm, còn y thì chuyên tâm ở phía sau làm bánh. Nguyên nhân thì một là do bận, còn hai là do không tiện lắm. Y là một người điếc lại nói ngọng, cho dù có mang máy trợ thính, thì cũng có những lúc khó khăn.Mấy ngày nay, Miêu tiên sinh cảm thấy thắt lưng mỏi nhừ. Y theo cái nghề này nhiều năm lắm rồi, mỗi ngày đứng nhào bột, khuấy bột, càng lâu, lưng lại càng đau. Mỗi lần như thế, y sẽ ngồi nghỉ một lát, khách đông, y lại đứng lên làm.Aizz, trời sinh số cực — Miêu tiên sinh tự giễu mình như vậy.Lúc bước ra cửa hội mát xa người mù, Miêu tiên sinh cảm thấy tâm trạng mình rất tốt. Y nhìn nhìn tấm thẻ, lẳng lặng ghi nhớ con số 86 ấy. Đừng thấy cậu trai số 86 đó gầy teo, giống như một cậu nhóc mà nhầm, lực tay của cậu ấy mạnh lắm, lại xoa bóp đúng huyệt vị. Nhưng tuổi đúng là còn quá nhỏ, một cậu thanh niên còn trẻ như vậy mà đã không nhìn thấy gì rồi, Miêu tiên sinh cảm thấy đồng cảm không thôi.Thật ra, lần đầu tới hội, Miêu tiên sinh có hơi lo lắng, lúc nằm trên giường, tay chân y cứ lóng ngóng thế nào. Huống hồ, y còn bỏ quên máy trợ thính ở nhà. Cũng may là số 86 được huấn luyện nghiêm túc, từ từ mát xa, không ngơi tay chút nào.Y thấy cô tiếp tân ở quầy nói gì đó với mình, y cười cười, chỉ chỉ tai mình, sau đó khoát tay. Cô tiếp tân ngây ra một hồi, rồi chỉ giá cho y xem. Miêu tiên sinh thanh toán tiền xong, đi tới cửa, thấy tờ tuyên truyền trong hội giới thiệu thẻ hội viên, thành viên trong hội sẽ được ưu tiên gọi đích danh người mát xa cho mình, lại còn được giảm giá.Miêu tiên sinh là một người xài tiền đâu ra đó, nhưng ngẫu nhiên, y cũng sẽ tốt với chính mình một chút. Y cúi đầu suy nghĩ một hồi, đi trở vào, làm thẻ.Hai tuần sau, Miêu tiên sinh lại tới hội mát xa. Lúc này, y mang theo một phần bánh ô mai không bán hết.
.
.
Miêu tiên sinh là chủ của tiệm bánh ngọt Miêu Tiên Sinh kế bên hội mát xa người mù, nó nằm trên một con đường không mấy náo nhiệt. Miêu tiên sinh làm bánh kem rất ngon, bán buôn rộng rãi, thường hay mang bánh mì sấy khô cho mấy đứa nhỏ ở gần đó ăn. Có đôi lúc, khách tới hội sở mát xa xong sẽ ghé vào tiệm y mua bánh, buôn bán cũng khá.
Gần đây, Miêu tiên sinh lại thuê thêm một cô bé trông tiệm, còn y thì chuyên tâm ở phía sau làm bánh. Nguyên nhân thì một là do bận, còn hai là do không tiện lắm. Y là một người điếc lại nói ngọng, cho dù có mang máy trợ thính, thì cũng có những lúc khó khăn.
Mấy ngày nay, Miêu tiên sinh cảm thấy thắt lưng mỏi nhừ. Y theo cái nghề này nhiều năm lắm rồi, mỗi ngày đứng nhào bột, khuấy bột, càng lâu, lưng lại càng đau. Mỗi lần như thế, y sẽ ngồi nghỉ một lát, khách đông, y lại đứng lên làm.
Aizz, trời sinh số cực — Miêu tiên sinh tự giễu mình như vậy.
Lúc bước ra cửa hội mát xa người mù, Miêu tiên sinh cảm thấy tâm trạng mình rất tốt. Y nhìn nhìn tấm thẻ, lẳng lặng ghi nhớ con số 86 ấy. Đừng thấy cậu trai số 86 đó gầy teo, giống như một cậu nhóc mà nhầm, lực tay của cậu ấy mạnh lắm, lại xoa bóp đúng huyệt vị. Nhưng tuổi đúng là còn quá nhỏ, một cậu thanh niên còn trẻ như vậy mà đã không nhìn thấy gì rồi, Miêu tiên sinh cảm thấy đồng cảm không thôi.
Thật ra, lần đầu tới hội, Miêu tiên sinh có hơi lo lắng, lúc nằm trên giường, tay chân y cứ lóng ngóng thế nào. Huống hồ, y còn bỏ quên máy trợ thính ở nhà. Cũng may là số 86 được huấn luyện nghiêm túc, từ từ mát xa, không ngơi tay chút nào.
Y thấy cô tiếp tân ở quầy nói gì đó với mình, y cười cười, chỉ chỉ tai mình, sau đó khoát tay. Cô tiếp tân ngây ra một hồi, rồi chỉ giá cho y xem. Miêu tiên sinh thanh toán tiền xong, đi tới cửa, thấy tờ tuyên truyền trong hội giới thiệu thẻ hội viên, thành viên trong hội sẽ được ưu tiên gọi đích danh người mát xa cho mình, lại còn được giảm giá.
Miêu tiên sinh là một người xài tiền đâu ra đó, nhưng ngẫu nhiên, y cũng sẽ tốt với chính mình một chút. Y cúi đầu suy nghĩ một hồi, đi trở vào, làm thẻ.
Hai tuần sau, Miêu tiên sinh lại tới hội mát xa. Lúc này, y mang theo một phần bánh ô mai không bán hết.
Kẻ Mù – Người ĐiếcTác giả: Quỷ Thủ Thư SinhTruyện Đam MỹTiểu Trương luôn nhớ những gì thầy Lý dạy khi còn ở trường dạy nghề, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, làm người khác vui lòng. Nếu nói cậu chưa từng trách ông trời quá bất công với mình, đó là không thể nào. Vừa lên bốn, cậu đã không còn nhìn thấy gì, giờ đến cả bầu trời có hình dáng thế nào, cậu cũng không nhớ rõ. Trong hội của cậu, có nhiều đồng nghiệp oán trách số kiếp của mình, vừa nghĩ tới cảnh mắt ngày càng kém sẽ buồn bực không vui, cuối cùng thì bỏ việc. Những chuyện như vậy, Tiểu Trương trải qua rất nhiều, cho nên cậu luôn cố gắng tìm kiếm niềm vui trong công việc. Tỷ như, cậu thích nói chuyện phiếm với khách, nghe bọn họ kể về thế giới bên ngoài, cậu đã thấy vui vẻ. Biết điều tiết tâm trạng quan trọng lắm nha. Nhưng hiện tại, Tiểu Trương đang phục vụ cho một vị khách đặc biệt. Được chọn, Tiểu Trương mò tới phòng chỉ định. Cậu nghe được trong phòng có một người khác, nên trước khi bước vào, cậu gõ gõ cửa, nói: “Xin chào!” Người nọ không phản ứng, Tiểu Trương cũng không để ý,… ..Miêu tiên sinh là chủ của tiệm bánh ngọt Miêu Tiên Sinh kế bên hội mát xa người mù, nó nằm trên một con đường không mấy náo nhiệt. Miêu tiên sinh làm bánh kem rất ngon, bán buôn rộng rãi, thường hay mang bánh mì sấy khô cho mấy đứa nhỏ ở gần đó ăn. Có đôi lúc, khách tới hội sở mát xa xong sẽ ghé vào tiệm y mua bánh, buôn bán cũng khá.Gần đây, Miêu tiên sinh lại thuê thêm một cô bé trông tiệm, còn y thì chuyên tâm ở phía sau làm bánh. Nguyên nhân thì một là do bận, còn hai là do không tiện lắm. Y là một người điếc lại nói ngọng, cho dù có mang máy trợ thính, thì cũng có những lúc khó khăn.Mấy ngày nay, Miêu tiên sinh cảm thấy thắt lưng mỏi nhừ. Y theo cái nghề này nhiều năm lắm rồi, mỗi ngày đứng nhào bột, khuấy bột, càng lâu, lưng lại càng đau. Mỗi lần như thế, y sẽ ngồi nghỉ một lát, khách đông, y lại đứng lên làm.Aizz, trời sinh số cực — Miêu tiên sinh tự giễu mình như vậy.Lúc bước ra cửa hội mát xa người mù, Miêu tiên sinh cảm thấy tâm trạng mình rất tốt. Y nhìn nhìn tấm thẻ, lẳng lặng ghi nhớ con số 86 ấy. Đừng thấy cậu trai số 86 đó gầy teo, giống như một cậu nhóc mà nhầm, lực tay của cậu ấy mạnh lắm, lại xoa bóp đúng huyệt vị. Nhưng tuổi đúng là còn quá nhỏ, một cậu thanh niên còn trẻ như vậy mà đã không nhìn thấy gì rồi, Miêu tiên sinh cảm thấy đồng cảm không thôi.Thật ra, lần đầu tới hội, Miêu tiên sinh có hơi lo lắng, lúc nằm trên giường, tay chân y cứ lóng ngóng thế nào. Huống hồ, y còn bỏ quên máy trợ thính ở nhà. Cũng may là số 86 được huấn luyện nghiêm túc, từ từ mát xa, không ngơi tay chút nào.Y thấy cô tiếp tân ở quầy nói gì đó với mình, y cười cười, chỉ chỉ tai mình, sau đó khoát tay. Cô tiếp tân ngây ra một hồi, rồi chỉ giá cho y xem. Miêu tiên sinh thanh toán tiền xong, đi tới cửa, thấy tờ tuyên truyền trong hội giới thiệu thẻ hội viên, thành viên trong hội sẽ được ưu tiên gọi đích danh người mát xa cho mình, lại còn được giảm giá.Miêu tiên sinh là một người xài tiền đâu ra đó, nhưng ngẫu nhiên, y cũng sẽ tốt với chính mình một chút. Y cúi đầu suy nghĩ một hồi, đi trở vào, làm thẻ.Hai tuần sau, Miêu tiên sinh lại tới hội mát xa. Lúc này, y mang theo một phần bánh ô mai không bán hết.