Tiểu Trương luôn nhớ những gì thầy Lý dạy khi còn ở trường dạy nghề, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, làm người khác vui lòng. Nếu nói cậu chưa từng trách ông trời quá bất công với mình, đó là không thể nào. Vừa lên bốn, cậu đã không còn nhìn thấy gì, giờ đến cả bầu trời có hình dáng thế nào, cậu cũng không nhớ rõ. Trong hội của cậu, có nhiều đồng nghiệp oán trách số kiếp của mình, vừa nghĩ tới cảnh mắt ngày càng kém sẽ buồn bực không vui, cuối cùng thì bỏ việc. Những chuyện như vậy, Tiểu Trương trải qua rất nhiều, cho nên cậu luôn cố gắng tìm kiếm niềm vui trong công việc. Tỷ như, cậu thích nói chuyện phiếm với khách, nghe bọn họ kể về thế giới bên ngoài, cậu đã thấy vui vẻ. Biết điều tiết tâm trạng quan trọng lắm nha. Nhưng hiện tại, Tiểu Trương đang phục vụ cho một vị khách đặc biệt. Được chọn, Tiểu Trương mò tới phòng chỉ định. Cậu nghe được trong phòng có một người khác, nên trước khi bước vào, cậu gõ gõ cửa, nói: “Xin chào!” Người nọ không phản ứng, Tiểu Trương cũng không để ý,…

Chương 13

Kẻ Mù – Người ĐiếcTác giả: Quỷ Thủ Thư SinhTruyện Đam MỹTiểu Trương luôn nhớ những gì thầy Lý dạy khi còn ở trường dạy nghề, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, làm người khác vui lòng. Nếu nói cậu chưa từng trách ông trời quá bất công với mình, đó là không thể nào. Vừa lên bốn, cậu đã không còn nhìn thấy gì, giờ đến cả bầu trời có hình dáng thế nào, cậu cũng không nhớ rõ. Trong hội của cậu, có nhiều đồng nghiệp oán trách số kiếp của mình, vừa nghĩ tới cảnh mắt ngày càng kém sẽ buồn bực không vui, cuối cùng thì bỏ việc. Những chuyện như vậy, Tiểu Trương trải qua rất nhiều, cho nên cậu luôn cố gắng tìm kiếm niềm vui trong công việc. Tỷ như, cậu thích nói chuyện phiếm với khách, nghe bọn họ kể về thế giới bên ngoài, cậu đã thấy vui vẻ. Biết điều tiết tâm trạng quan trọng lắm nha. Nhưng hiện tại, Tiểu Trương đang phục vụ cho một vị khách đặc biệt. Được chọn, Tiểu Trương mò tới phòng chỉ định. Cậu nghe được trong phòng có một người khác, nên trước khi bước vào, cậu gõ gõ cửa, nói: “Xin chào!” Người nọ không phản ứng, Tiểu Trương cũng không để ý,… ..Miêu tiên sinh ôm Tiểu Trương, hôn thật lâu. Môi của Tiểu Trương rất mềm, còn có mùi sữa trẻ con nhàn nhạt. Miêu tiên sinh cảm thấy tim mình đập rất nhanh, y cầm lòng không được, ôm chặt Tiểu Trương. Vào cái năm y hơn ba mươi tuổi, y đã tìm thấy khát vọng tình yêu trong cơ thể của mình.Môi vừa tách khỏi đôi môi, nhìn sắc mặt Tiểu Trương, Miêu tiên sinh mới biết là to chuyện rồi. Tiểu Trương đứng đó, không biết phải làm thế nào, vẻ mặt ngày càng khó tin.Đó giờ, Miêu tiên sinh đều thật lòng đối đãi với Tiểu Trương, nhưng giờ có nhìn thế nào, cũng thấy có chút giống với ‘tên b**n th** bất lương có mưu đồ xấu’. Tuy là y chưa có bao nhiêu kinh nghiệm yêu đương trong tình trường, nhưng có nói thế nào thì y cũng lớn hơn cậu mười mấy tuổi, còn từng kết hôn một lần, lúc này lại tự dưng ấm đầu, làm ra chuyện không thể vãn hồi, y lập tức hối hận không thôi.Miêu tiên sinh thật khẩn trương, khẩn trương tới không nói nổi, lắp bắp: “Xin…Xin lỗi!”Tiểu Trương vẫn còn ngơ ra đó, không kịp phản ứng. Cậu còn đang bận suy nghĩ, vừa rồi, cái đó, làhôn môi sao…? Hẳn là miệng nha, Miêu tiên sinh thở gấp lắm…Hơn nữa, cái mũi của y còn cọ vào mũi cậu…Đây là hôn môi, là hôn môi…Thấy Tiểu Trương đứng đó, Miêu tiên sinh hoảng lên, kích động, hô: “Tôi…Không phải b**n th**. Trước đây…Tôi và bạn gái tới nơi này…Ở đây…” Y lắp bắp, nhưng nói rất nhanh, “Thì…Cậu hiểu không? Cậu…Cậu rất giống cô ấy…” Miêu tiên sinh vừa bịa ra một cô bạn gái không hề tồn tại, vừa nhìn sắc mặt Tiểu Trương. Y cứ ngỡ là Tiểu Trương sẽ thở phào một hơi, ai dè, y phát hiện Tiểu Trương sắp khóc.Miêu tiên sinh, “!!!”“Tôi biết rồi…” Tiểu Trương nói khẽ.Cậu ấy biết thật sao? Miêu tiên sinh như phát điên, nghĩ. Đó quả thật là nụ hôn đầu tiên của Tiểu Trương? Cậu nhóc này sẽ để ý tới nụ hôn đầu tiên ấy sao?Y ôm trán, buột mình thật bình tĩnh, cố thốt ra một câu thật bình thường, “Chúng ta, về nhà nha?”“Ưm!” Tiểu Trương ừ khẽ.Trên đường về nhà, Tiểu Trương đã khóc thật, cậu nức nở, hít hít cái mũi. Miêu tiên sinh không có kinh nghiệm, đầu loạn xà ngầu, thậm chí còn có chút kinh hoảng, lắp bắp: “Đừng…Đừng khóc!”“Ưm!” Tiểu Trương lau mặt.Hôm đó, hai người đều rầu rĩ, không vui. Miêu tiên sinh cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ mất đi nụ hôn đầu tiên lại đả kích mạnh tới vậy sao?Tối đi ngủ, Miêu tiên sinh hơi do dự, nhưng vẫn chui vào ổ chăn, ngủ cùng Tiểu Trương. Y vừa mới nằm xuống, chợt nghe Tiểu Trương hỏi: “Miêu tiên sinh, anh còn hôn tôi nữa không?”Miêu tiên sinh đau lòng, cắn chặt răng, dịu dàng nói: “Nhóc à, nghĩ gì thế! Sẽ không, hôn cậu nữa đâu!”“Ừ!” Tiểu Trương kéo chăn, đắp kín người..

.

.

Miêu tiên sinh ôm Tiểu Trương, hôn thật lâu. Môi của Tiểu Trương rất mềm, còn có mùi sữa trẻ con nhàn nhạt. Miêu tiên sinh cảm thấy tim mình đập rất nhanh, y cầm lòng không được, ôm chặt Tiểu Trương. Vào cái năm y hơn ba mươi tuổi, y đã tìm thấy khát vọng tình yêu trong cơ thể của mình.

Môi vừa tách khỏi đôi môi, nhìn sắc mặt Tiểu Trương, Miêu tiên sinh mới biết là to chuyện rồi. Tiểu Trương đứng đó, không biết phải làm thế nào, vẻ mặt ngày càng khó tin.

Đó giờ, Miêu tiên sinh đều thật lòng đối đãi với Tiểu Trương, nhưng giờ có nhìn thế nào, cũng thấy có chút giống với ‘tên b**n th** bất lương có mưu đồ xấu’. Tuy là y chưa có bao nhiêu kinh nghiệm yêu đương trong tình trường, nhưng có nói thế nào thì y cũng lớn hơn cậu mười mấy tuổi, còn từng kết hôn một lần, lúc này lại tự dưng ấm đầu, làm ra chuyện không thể vãn hồi, y lập tức hối hận không thôi.

Miêu tiên sinh thật khẩn trương, khẩn trương tới không nói nổi, lắp bắp: “Xin…Xin lỗi!”

Tiểu Trương vẫn còn ngơ ra đó, không kịp phản ứng. Cậu còn đang bận suy nghĩ, vừa rồi, cái đó, làhôn môi sao…? Hẳn là miệng nha, Miêu tiên sinh thở gấp lắm…Hơn nữa, cái mũi của y còn cọ vào mũi cậu…Đây là hôn môi, là hôn môi…

Thấy Tiểu Trương đứng đó, Miêu tiên sinh hoảng lên, kích động, hô: “Tôi…Không phải b**n th**. Trước đây…Tôi và bạn gái tới nơi này…Ở đây…” Y lắp bắp, nhưng nói rất nhanh, “Thì…Cậu hiểu không? Cậu…Cậu rất giống cô ấy…” Miêu tiên sinh vừa bịa ra một cô bạn gái không hề tồn tại, vừa nhìn sắc mặt Tiểu Trương. Y cứ ngỡ là Tiểu Trương sẽ thở phào một hơi, ai dè, y phát hiện Tiểu Trương sắp khóc.

Miêu tiên sinh, “!!!”

“Tôi biết rồi…” Tiểu Trương nói khẽ.

Cậu ấy biết thật sao? Miêu tiên sinh như phát điên, nghĩ. Đó quả thật là nụ hôn đầu tiên của Tiểu Trương? Cậu nhóc này sẽ để ý tới nụ hôn đầu tiên ấy sao?

Y ôm trán, buột mình thật bình tĩnh, cố thốt ra một câu thật bình thường, “Chúng ta, về nhà nha?”

“Ưm!” Tiểu Trương ừ khẽ.

Trên đường về nhà, Tiểu Trương đã khóc thật, cậu nức nở, hít hít cái mũi. Miêu tiên sinh không có kinh nghiệm, đầu loạn xà ngầu, thậm chí còn có chút kinh hoảng, lắp bắp: “Đừng…Đừng khóc!”

“Ưm!” Tiểu Trương lau mặt.

Hôm đó, hai người đều rầu rĩ, không vui. Miêu tiên sinh cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ mất đi nụ hôn đầu tiên lại đả kích mạnh tới vậy sao?

Tối đi ngủ, Miêu tiên sinh hơi do dự, nhưng vẫn chui vào ổ chăn, ngủ cùng Tiểu Trương. Y vừa mới nằm xuống, chợt nghe Tiểu Trương hỏi: “Miêu tiên sinh, anh còn hôn tôi nữa không?”

Miêu tiên sinh đau lòng, cắn chặt răng, dịu dàng nói: “Nhóc à, nghĩ gì thế! Sẽ không, hôn cậu nữa đâu!”

“Ừ!” Tiểu Trương kéo chăn, đắp kín người.

.

Kẻ Mù – Người ĐiếcTác giả: Quỷ Thủ Thư SinhTruyện Đam MỹTiểu Trương luôn nhớ những gì thầy Lý dạy khi còn ở trường dạy nghề, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, làm người khác vui lòng. Nếu nói cậu chưa từng trách ông trời quá bất công với mình, đó là không thể nào. Vừa lên bốn, cậu đã không còn nhìn thấy gì, giờ đến cả bầu trời có hình dáng thế nào, cậu cũng không nhớ rõ. Trong hội của cậu, có nhiều đồng nghiệp oán trách số kiếp của mình, vừa nghĩ tới cảnh mắt ngày càng kém sẽ buồn bực không vui, cuối cùng thì bỏ việc. Những chuyện như vậy, Tiểu Trương trải qua rất nhiều, cho nên cậu luôn cố gắng tìm kiếm niềm vui trong công việc. Tỷ như, cậu thích nói chuyện phiếm với khách, nghe bọn họ kể về thế giới bên ngoài, cậu đã thấy vui vẻ. Biết điều tiết tâm trạng quan trọng lắm nha. Nhưng hiện tại, Tiểu Trương đang phục vụ cho một vị khách đặc biệt. Được chọn, Tiểu Trương mò tới phòng chỉ định. Cậu nghe được trong phòng có một người khác, nên trước khi bước vào, cậu gõ gõ cửa, nói: “Xin chào!” Người nọ không phản ứng, Tiểu Trương cũng không để ý,… ..Miêu tiên sinh ôm Tiểu Trương, hôn thật lâu. Môi của Tiểu Trương rất mềm, còn có mùi sữa trẻ con nhàn nhạt. Miêu tiên sinh cảm thấy tim mình đập rất nhanh, y cầm lòng không được, ôm chặt Tiểu Trương. Vào cái năm y hơn ba mươi tuổi, y đã tìm thấy khát vọng tình yêu trong cơ thể của mình.Môi vừa tách khỏi đôi môi, nhìn sắc mặt Tiểu Trương, Miêu tiên sinh mới biết là to chuyện rồi. Tiểu Trương đứng đó, không biết phải làm thế nào, vẻ mặt ngày càng khó tin.Đó giờ, Miêu tiên sinh đều thật lòng đối đãi với Tiểu Trương, nhưng giờ có nhìn thế nào, cũng thấy có chút giống với ‘tên b**n th** bất lương có mưu đồ xấu’. Tuy là y chưa có bao nhiêu kinh nghiệm yêu đương trong tình trường, nhưng có nói thế nào thì y cũng lớn hơn cậu mười mấy tuổi, còn từng kết hôn một lần, lúc này lại tự dưng ấm đầu, làm ra chuyện không thể vãn hồi, y lập tức hối hận không thôi.Miêu tiên sinh thật khẩn trương, khẩn trương tới không nói nổi, lắp bắp: “Xin…Xin lỗi!”Tiểu Trương vẫn còn ngơ ra đó, không kịp phản ứng. Cậu còn đang bận suy nghĩ, vừa rồi, cái đó, làhôn môi sao…? Hẳn là miệng nha, Miêu tiên sinh thở gấp lắm…Hơn nữa, cái mũi của y còn cọ vào mũi cậu…Đây là hôn môi, là hôn môi…Thấy Tiểu Trương đứng đó, Miêu tiên sinh hoảng lên, kích động, hô: “Tôi…Không phải b**n th**. Trước đây…Tôi và bạn gái tới nơi này…Ở đây…” Y lắp bắp, nhưng nói rất nhanh, “Thì…Cậu hiểu không? Cậu…Cậu rất giống cô ấy…” Miêu tiên sinh vừa bịa ra một cô bạn gái không hề tồn tại, vừa nhìn sắc mặt Tiểu Trương. Y cứ ngỡ là Tiểu Trương sẽ thở phào một hơi, ai dè, y phát hiện Tiểu Trương sắp khóc.Miêu tiên sinh, “!!!”“Tôi biết rồi…” Tiểu Trương nói khẽ.Cậu ấy biết thật sao? Miêu tiên sinh như phát điên, nghĩ. Đó quả thật là nụ hôn đầu tiên của Tiểu Trương? Cậu nhóc này sẽ để ý tới nụ hôn đầu tiên ấy sao?Y ôm trán, buột mình thật bình tĩnh, cố thốt ra một câu thật bình thường, “Chúng ta, về nhà nha?”“Ưm!” Tiểu Trương ừ khẽ.Trên đường về nhà, Tiểu Trương đã khóc thật, cậu nức nở, hít hít cái mũi. Miêu tiên sinh không có kinh nghiệm, đầu loạn xà ngầu, thậm chí còn có chút kinh hoảng, lắp bắp: “Đừng…Đừng khóc!”“Ưm!” Tiểu Trương lau mặt.Hôm đó, hai người đều rầu rĩ, không vui. Miêu tiên sinh cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ mất đi nụ hôn đầu tiên lại đả kích mạnh tới vậy sao?Tối đi ngủ, Miêu tiên sinh hơi do dự, nhưng vẫn chui vào ổ chăn, ngủ cùng Tiểu Trương. Y vừa mới nằm xuống, chợt nghe Tiểu Trương hỏi: “Miêu tiên sinh, anh còn hôn tôi nữa không?”Miêu tiên sinh đau lòng, cắn chặt răng, dịu dàng nói: “Nhóc à, nghĩ gì thế! Sẽ không, hôn cậu nữa đâu!”“Ừ!” Tiểu Trương kéo chăn, đắp kín người..

Chương 13