Trong một siêu thị sang trọng, cùng một lúc có đến hai người cùng chọn một chiếc caravat màu trắng xám. Hướng Thanh Lam ngoài ý muốn rút lại tay của mình, nhìn nhìn cô gái đang đứng ở bên cạnh: “Thực xin lỗi, tôi không biết cô cũng muốn nó?” Cô thật đúng là có chút xấu hổ, thật ra cũng không thể nói rõ thoái nhượng cái gì, chính là cảm giác có chút ngượng ngùng. “Không có việc gì.” Cô gái rất tự nhiên cầm lấy caravat, hai mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam: “Tuy rằng cô nhìn thấy trước, nhưng hiện tại nó đang ở trong tay tôi, cho nên, hẳn là thuộc về tôi.” Cô gái giơ lên môi đỏ mọng nói xong, mà một ý nghĩa khác trong câu nói này chỉ có chính cô mới biết. “Nhưng là…” Hướng Thanh Lam còn muốn nói cái gì, nhưng cô gái kia cũng đã cầm lấy caravat, đi qua cô, thân thể của cô gái có một mùi hương nhè nhẹ, làm cho cô có một cảm giác quen thuộc nói không nên lời. Dường như mùi hương này, cô đã từng ngửi thấy ở đâu đó. “Đây là của tôi.” Cô gái lại là quay đầu, dương dương tự đắc…
Chương 13
Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc TìnhTác giả: Hạ Nhiễm TuyếtTruyện Ngôn TìnhTrong một siêu thị sang trọng, cùng một lúc có đến hai người cùng chọn một chiếc caravat màu trắng xám. Hướng Thanh Lam ngoài ý muốn rút lại tay của mình, nhìn nhìn cô gái đang đứng ở bên cạnh: “Thực xin lỗi, tôi không biết cô cũng muốn nó?” Cô thật đúng là có chút xấu hổ, thật ra cũng không thể nói rõ thoái nhượng cái gì, chính là cảm giác có chút ngượng ngùng. “Không có việc gì.” Cô gái rất tự nhiên cầm lấy caravat, hai mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam: “Tuy rằng cô nhìn thấy trước, nhưng hiện tại nó đang ở trong tay tôi, cho nên, hẳn là thuộc về tôi.” Cô gái giơ lên môi đỏ mọng nói xong, mà một ý nghĩa khác trong câu nói này chỉ có chính cô mới biết. “Nhưng là…” Hướng Thanh Lam còn muốn nói cái gì, nhưng cô gái kia cũng đã cầm lấy caravat, đi qua cô, thân thể của cô gái có một mùi hương nhè nhẹ, làm cho cô có một cảm giác quen thuộc nói không nên lời. Dường như mùi hương này, cô đã từng ngửi thấy ở đâu đó. “Đây là của tôi.” Cô gái lại là quay đầu, dương dương tự đắc… Trên đường cái náo nhiệt có không ít tuấn nam mỹ nữ, Hướng Thanh Lam cầm một tập tư liệu đi về phía trước, khuôn mặt bình tĩnh có chút ám sắc, trong đôi mắt tưởng như vô thần lại lộ ra một ít trầm mặc, hai quầng thâm trên mắt chứng tỏ vài ngày nay cô không được ngủ đầy đủ. Cô cúi đầu xem tư liệu trên tay, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng đã đủ để nuôi sống bản thân, bây giờ chính cô cũng chẳng nói rõ được cuộc sống hiện tại là tốt hay không tốt nữa.Dù sao cũng chỉ là một cuộc sống mới màthôi, cô đã mất đi tất cả, cho nên cũng không lo sẽ mất thêm điều gì. Chỉ là, từ sự việc kia về sau, giọng nói của cô cũng không thấy khôi phục lại.Cô đã trở thành một người câm, một người không có giọng nói, chỉ biết gật đầu cùng lắc đầu. Thật ra hiện tại đối với cô mà nói, có giọng nói hay không cũng không quan trọng, bởi vì cũng không có ai nghe cô nói chuyện nữa, có lẽ hiện tại cô thích hợp để làm một người câm hơn.Cô đặt tay ở bụng, ánh mắt hơi hiện lên một chút đau khổ, đứa bé kia, đã không còn. Ngẩng đầu, muốn gió làm khô giọt nước mắt trên khuôn mặt ướt át, nhưng trong lòng thì sao, có lẽ cả đời này sẽ vẫn ẩm ướt như vậy. Mỗi khi nhớ tới đứa nhỏ đáng thương vô tội kia, lòng cô lại đau như bị lăng trì, con à, mẹ thực xin lỗi, là do mẹ không bảo vệ được con.Cô ngẩng đầu, cắn làn môi đã có chút tái nhợt, đến khi nhìn thấy hai người đứng cách đó không xa thì sững sờ tại chỗ. Vì sao, vì sao lại vẫn phải gặp lại bọn họ, hay ông trời cho rằng những gì cô chịu đựng vẫn chưa đủ đau đớn, thật là chưa đủ sao?“Thác, em đeo cái này đẹp không?” Cung Như Tuyết nhìn chiếc vòng kim cương đang đeo trước ngực, mềm mại nói xong, không ngừng diêu tay Tô Triết Thác, cô rất thích chiếc vòng này, đương nhiên cô thích nhất vẫn là anh. Tuy rằng cô biết anh đã kết hôn, đã có vợ, nhưng vẫn không thể buông anh ra, cô đối anh là nhất kiến chung tình, cho nên luôn cố làm cho anh chú ý, cố tìm hiểu tất cả về anh. Rốt cục mọi việc cũng như cô định sẵn, anh chú ý tới cô, cuối cùng bọn họ cũng được ở cạnh nhau, cô thành bồ nhí của anh, nhưng là cô luôn tin sẽ có một ngày anh bỏ vợ, còn cô thì trở thành Tô phu nhân.Ngày đó gặp Hướng Thanh Lam đương nhiên không phải tình cờ, cô chính là muốn biết vợ anh là người như thế nào mà thôi, muốn biết, người đã chiếm lấy nam nhân vĩ đại này hai năm rốt cuộc trông như thế nào.Kết quả thật khiến cho cô phải thất vọng, cô gái đó xem như xinh đẹp, nhưng cũng không có gì nổi bật cả. Người như vậy làm sao có thể là đối thủ của cô được.Dường như chính ông trời cũng muốn giúp cô, khi bọn họ đang ở trên giường thì bị cô ta thấy được, bây giờ Tô Triết Thác đã ly hôn, mục tiêu của cô đã không còn xa.Nghĩ đến đây, cô cười càng vui vẻ, không quan tâm đến ai hôn ở trên mặt nam nhân một cái.Tô Triết Thác ôn nhu nhìn cô, anh thích cô chủ động, cũng thích thế giới của anh chỉ có mình cô, chính là không hiểu vì sao, anh nhìn về phía trước một chút, luôn cảm giác có người đang nhìn anh từ xa, làm cho anh áp lực kỳ quái.Ánh mắt quen thuộc làm tim anh đập nhanh, là ai? Sẽ là ai đâu?Anh cố gắng tìm kiếm, lại không thấy người nào.“Thác, đẹp hay không đây, anh một câu cũng không thèm khen em.” Cung Như Tuyết hơi hơi chu môi, vẻ mặt kiều mỵ đánh nhẹ vào ngực nam nhân, bộ dáng thẹn thùng như vậy làm trong lòng Tô Triết Thác nổi lên một chút nhu tình. Cô cần anh, cũng yêu anh, điều này làm cho anh cảm thấy phá lệ thỏa mãn.“Rất đẹp.” Tô Triết Thác thu hồi ánh mắt, vươn tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt cô, làn da mềm mại như vậy làm cho anh cực kì mê luyến.“Thác, hôm nay chúng mình đến chỗ anh được không?” Cung Như Tuyết nhìn đến ánh mắt nhiệt tình của anh, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, biểu hiện của nam nhân này trên giường thật sự có thể khiến người ta điên cuồng, cô thật sự hâm mộ vợ anh, đã được ở bên anh những hai năm. Cho nên từ nay về sau nhất định anh phải thuộc về cô mới được, bằng không cô sẽ ghen tị chết mất.Tô Triết Thác trầm mặc một hồi, cực kì mâu thuẫn với đề nghị này.“Đi khách sạn đi.” Thản nhiên nói, ánh mắt anh híp lại một chút, quyết định không mang cô đến nơi cô muốn, nơi đó hiện tại một người cũng không có, nếu muốn đi cũng không phải hiện tại, đợi anh tìm được người làm, có lẽ, lúc ấy là có thể đi.
Trên đường cái náo nhiệt có không ít tuấn nam mỹ nữ, Hướng Thanh Lam cầm một tập tư liệu đi về phía trước, khuôn mặt bình tĩnh có chút ám sắc, trong đôi mắt tưởng như vô thần lại lộ ra một ít trầm mặc, hai quầng thâm trên mắt chứng tỏ vài ngày nay cô không được ngủ đầy đủ. Cô cúi đầu xem tư liệu trên tay, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng đã đủ để nuôi sống bản thân, bây giờ chính cô cũng chẳng nói rõ được cuộc sống hiện tại là tốt hay không tốt nữa.
Dù sao cũng chỉ là một cuộc sống mới mà
thôi, cô đã mất đi tất cả, cho nên cũng không lo sẽ mất thêm điều gì. Chỉ là, từ sự việc kia về sau, giọng nói của cô cũng không thấy khôi phục lại.
Cô đã trở thành một người câm, một người không có giọng nói, chỉ biết gật đầu cùng lắc đầu. Thật ra hiện tại đối với cô mà nói, có giọng nói hay không cũng không quan trọng, bởi vì cũng không có ai nghe cô nói chuyện nữa, có lẽ hiện tại cô thích hợp để làm một người câm hơn.
Cô đặt tay ở bụng, ánh mắt hơi hiện lên một chút đau khổ, đứa bé kia, đã không còn. Ngẩng đầu, muốn gió làm khô giọt nước mắt trên khuôn mặt ướt át, nhưng trong lòng thì sao, có lẽ cả đời này sẽ vẫn ẩm ướt như vậy. Mỗi khi nhớ tới đứa nhỏ đáng thương vô tội kia, lòng cô lại đau như bị lăng trì, con à, mẹ thực xin lỗi, là do mẹ không bảo vệ được con.
Cô ngẩng đầu, cắn làn môi đã có chút tái nhợt, đến khi nhìn thấy hai người đứng cách đó không xa thì sững sờ tại chỗ. Vì sao, vì sao lại vẫn phải gặp lại bọn họ, hay ông trời cho rằng những gì cô chịu đựng vẫn chưa đủ đau đớn, thật là chưa đủ sao?
“Thác, em đeo cái này đẹp không?” Cung Như Tuyết nhìn chiếc vòng kim cương đang đeo trước ngực, mềm mại nói xong, không ngừng diêu tay Tô Triết Thác, cô rất thích chiếc vòng này, đương nhiên cô thích nhất vẫn là anh. Tuy rằng cô biết anh đã kết hôn, đã có vợ, nhưng vẫn không thể buông anh ra, cô đối anh là nhất kiến chung tình, cho nên luôn cố làm cho anh chú ý, cố tìm hiểu tất cả về anh. Rốt cục mọi việc cũng như cô định sẵn, anh chú ý tới cô, cuối cùng bọn họ cũng được ở cạnh nhau, cô thành bồ nhí của anh, nhưng là cô luôn tin sẽ có một ngày anh bỏ vợ, còn cô thì trở thành Tô phu nhân.
Ngày đó gặp Hướng Thanh Lam đương nhiên không phải tình cờ, cô chính là muốn biết vợ anh là người như thế nào mà thôi, muốn biết, người đã chiếm lấy nam nhân vĩ đại này hai năm rốt cuộc trông như thế nào.
Kết quả thật khiến cho cô phải thất vọng, cô gái đó xem như xinh đẹp, nhưng cũng không có gì nổi bật cả. Người như vậy làm sao có thể là đối thủ của cô được.
Dường như chính ông trời cũng muốn giúp cô, khi bọn họ đang ở trên giường thì bị cô ta thấy được, bây giờ Tô Triết Thác đã ly hôn, mục tiêu của cô đã không còn xa.
Nghĩ đến đây, cô cười càng vui vẻ, không quan tâm đến ai hôn ở trên mặt nam nhân một cái.
Tô Triết Thác ôn nhu nhìn cô, anh thích cô chủ động, cũng thích thế giới của anh chỉ có mình cô, chính là không hiểu vì sao, anh nhìn về phía trước một chút, luôn cảm giác có người đang nhìn anh từ xa, làm cho anh áp lực kỳ quái.
Ánh mắt quen thuộc làm tim anh đập nhanh, là ai? Sẽ là ai đâu?
Anh cố gắng tìm kiếm, lại không thấy người nào.
“Thác, đẹp hay không đây, anh một câu cũng không thèm khen em.” Cung Như Tuyết hơi hơi chu môi, vẻ mặt kiều mỵ đánh nhẹ vào ngực nam nhân, bộ dáng thẹn thùng như vậy làm trong lòng Tô Triết Thác nổi lên một chút nhu tình. Cô cần anh, cũng yêu anh, điều này làm cho anh cảm thấy phá lệ thỏa mãn.
“Rất đẹp.” Tô Triết Thác thu hồi ánh mắt, vươn tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt cô, làn da mềm mại như vậy làm cho anh cực kì mê luyến.
“Thác, hôm nay chúng mình đến chỗ anh được không?” Cung Như Tuyết nhìn đến ánh mắt nhiệt tình của anh, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, biểu hiện của nam nhân này trên giường thật sự có thể khiến người ta điên cuồng, cô thật sự hâm mộ vợ anh, đã được ở bên anh những hai năm. Cho nên từ nay về sau nhất định anh phải thuộc về cô mới được, bằng không cô sẽ ghen tị chết mất.
Tô Triết Thác trầm mặc một hồi, cực kì mâu thuẫn với đề nghị này.
“Đi khách sạn đi.” Thản nhiên nói, ánh mắt anh híp lại một chút, quyết định không mang cô đến nơi cô muốn, nơi đó hiện tại một người cũng không có, nếu muốn đi cũng không phải hiện tại, đợi anh tìm được người làm, có lẽ, lúc ấy là có thể đi.
Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc TìnhTác giả: Hạ Nhiễm TuyếtTruyện Ngôn TìnhTrong một siêu thị sang trọng, cùng một lúc có đến hai người cùng chọn một chiếc caravat màu trắng xám. Hướng Thanh Lam ngoài ý muốn rút lại tay của mình, nhìn nhìn cô gái đang đứng ở bên cạnh: “Thực xin lỗi, tôi không biết cô cũng muốn nó?” Cô thật đúng là có chút xấu hổ, thật ra cũng không thể nói rõ thoái nhượng cái gì, chính là cảm giác có chút ngượng ngùng. “Không có việc gì.” Cô gái rất tự nhiên cầm lấy caravat, hai mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam: “Tuy rằng cô nhìn thấy trước, nhưng hiện tại nó đang ở trong tay tôi, cho nên, hẳn là thuộc về tôi.” Cô gái giơ lên môi đỏ mọng nói xong, mà một ý nghĩa khác trong câu nói này chỉ có chính cô mới biết. “Nhưng là…” Hướng Thanh Lam còn muốn nói cái gì, nhưng cô gái kia cũng đã cầm lấy caravat, đi qua cô, thân thể của cô gái có một mùi hương nhè nhẹ, làm cho cô có một cảm giác quen thuộc nói không nên lời. Dường như mùi hương này, cô đã từng ngửi thấy ở đâu đó. “Đây là của tôi.” Cô gái lại là quay đầu, dương dương tự đắc… Trên đường cái náo nhiệt có không ít tuấn nam mỹ nữ, Hướng Thanh Lam cầm một tập tư liệu đi về phía trước, khuôn mặt bình tĩnh có chút ám sắc, trong đôi mắt tưởng như vô thần lại lộ ra một ít trầm mặc, hai quầng thâm trên mắt chứng tỏ vài ngày nay cô không được ngủ đầy đủ. Cô cúi đầu xem tư liệu trên tay, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng đã đủ để nuôi sống bản thân, bây giờ chính cô cũng chẳng nói rõ được cuộc sống hiện tại là tốt hay không tốt nữa.Dù sao cũng chỉ là một cuộc sống mới màthôi, cô đã mất đi tất cả, cho nên cũng không lo sẽ mất thêm điều gì. Chỉ là, từ sự việc kia về sau, giọng nói của cô cũng không thấy khôi phục lại.Cô đã trở thành một người câm, một người không có giọng nói, chỉ biết gật đầu cùng lắc đầu. Thật ra hiện tại đối với cô mà nói, có giọng nói hay không cũng không quan trọng, bởi vì cũng không có ai nghe cô nói chuyện nữa, có lẽ hiện tại cô thích hợp để làm một người câm hơn.Cô đặt tay ở bụng, ánh mắt hơi hiện lên một chút đau khổ, đứa bé kia, đã không còn. Ngẩng đầu, muốn gió làm khô giọt nước mắt trên khuôn mặt ướt át, nhưng trong lòng thì sao, có lẽ cả đời này sẽ vẫn ẩm ướt như vậy. Mỗi khi nhớ tới đứa nhỏ đáng thương vô tội kia, lòng cô lại đau như bị lăng trì, con à, mẹ thực xin lỗi, là do mẹ không bảo vệ được con.Cô ngẩng đầu, cắn làn môi đã có chút tái nhợt, đến khi nhìn thấy hai người đứng cách đó không xa thì sững sờ tại chỗ. Vì sao, vì sao lại vẫn phải gặp lại bọn họ, hay ông trời cho rằng những gì cô chịu đựng vẫn chưa đủ đau đớn, thật là chưa đủ sao?“Thác, em đeo cái này đẹp không?” Cung Như Tuyết nhìn chiếc vòng kim cương đang đeo trước ngực, mềm mại nói xong, không ngừng diêu tay Tô Triết Thác, cô rất thích chiếc vòng này, đương nhiên cô thích nhất vẫn là anh. Tuy rằng cô biết anh đã kết hôn, đã có vợ, nhưng vẫn không thể buông anh ra, cô đối anh là nhất kiến chung tình, cho nên luôn cố làm cho anh chú ý, cố tìm hiểu tất cả về anh. Rốt cục mọi việc cũng như cô định sẵn, anh chú ý tới cô, cuối cùng bọn họ cũng được ở cạnh nhau, cô thành bồ nhí của anh, nhưng là cô luôn tin sẽ có một ngày anh bỏ vợ, còn cô thì trở thành Tô phu nhân.Ngày đó gặp Hướng Thanh Lam đương nhiên không phải tình cờ, cô chính là muốn biết vợ anh là người như thế nào mà thôi, muốn biết, người đã chiếm lấy nam nhân vĩ đại này hai năm rốt cuộc trông như thế nào.Kết quả thật khiến cho cô phải thất vọng, cô gái đó xem như xinh đẹp, nhưng cũng không có gì nổi bật cả. Người như vậy làm sao có thể là đối thủ của cô được.Dường như chính ông trời cũng muốn giúp cô, khi bọn họ đang ở trên giường thì bị cô ta thấy được, bây giờ Tô Triết Thác đã ly hôn, mục tiêu của cô đã không còn xa.Nghĩ đến đây, cô cười càng vui vẻ, không quan tâm đến ai hôn ở trên mặt nam nhân một cái.Tô Triết Thác ôn nhu nhìn cô, anh thích cô chủ động, cũng thích thế giới của anh chỉ có mình cô, chính là không hiểu vì sao, anh nhìn về phía trước một chút, luôn cảm giác có người đang nhìn anh từ xa, làm cho anh áp lực kỳ quái.Ánh mắt quen thuộc làm tim anh đập nhanh, là ai? Sẽ là ai đâu?Anh cố gắng tìm kiếm, lại không thấy người nào.“Thác, đẹp hay không đây, anh một câu cũng không thèm khen em.” Cung Như Tuyết hơi hơi chu môi, vẻ mặt kiều mỵ đánh nhẹ vào ngực nam nhân, bộ dáng thẹn thùng như vậy làm trong lòng Tô Triết Thác nổi lên một chút nhu tình. Cô cần anh, cũng yêu anh, điều này làm cho anh cảm thấy phá lệ thỏa mãn.“Rất đẹp.” Tô Triết Thác thu hồi ánh mắt, vươn tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt cô, làn da mềm mại như vậy làm cho anh cực kì mê luyến.“Thác, hôm nay chúng mình đến chỗ anh được không?” Cung Như Tuyết nhìn đến ánh mắt nhiệt tình của anh, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, biểu hiện của nam nhân này trên giường thật sự có thể khiến người ta điên cuồng, cô thật sự hâm mộ vợ anh, đã được ở bên anh những hai năm. Cho nên từ nay về sau nhất định anh phải thuộc về cô mới được, bằng không cô sẽ ghen tị chết mất.Tô Triết Thác trầm mặc một hồi, cực kì mâu thuẫn với đề nghị này.“Đi khách sạn đi.” Thản nhiên nói, ánh mắt anh híp lại một chút, quyết định không mang cô đến nơi cô muốn, nơi đó hiện tại một người cũng không có, nếu muốn đi cũng không phải hiện tại, đợi anh tìm được người làm, có lẽ, lúc ấy là có thể đi.