Trong một siêu thị sang trọng, cùng một lúc có đến hai người cùng chọn một chiếc caravat màu trắng xám. Hướng Thanh Lam ngoài ý muốn rút lại tay của mình, nhìn nhìn cô gái đang đứng ở bên cạnh: “Thực xin lỗi, tôi không biết cô cũng muốn nó?” Cô thật đúng là có chút xấu hổ, thật ra cũng không thể nói rõ thoái nhượng cái gì, chính là cảm giác có chút ngượng ngùng. “Không có việc gì.” Cô gái rất tự nhiên cầm lấy caravat, hai mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam: “Tuy rằng cô nhìn thấy trước, nhưng hiện tại nó đang ở trong tay tôi, cho nên, hẳn là thuộc về tôi.” Cô gái giơ lên môi đỏ mọng nói xong, mà một ý nghĩa khác trong câu nói này chỉ có chính cô mới biết. “Nhưng là…” Hướng Thanh Lam còn muốn nói cái gì, nhưng cô gái kia cũng đã cầm lấy caravat, đi qua cô, thân thể của cô gái có một mùi hương nhè nhẹ, làm cho cô có một cảm giác quen thuộc nói không nên lời. Dường như mùi hương này, cô đã từng ngửi thấy ở đâu đó. “Đây là của tôi.” Cô gái lại là quay đầu, dương dương tự đắc…
Chương 16
Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc TìnhTác giả: Hạ Nhiễm TuyếtTruyện Ngôn TìnhTrong một siêu thị sang trọng, cùng một lúc có đến hai người cùng chọn một chiếc caravat màu trắng xám. Hướng Thanh Lam ngoài ý muốn rút lại tay của mình, nhìn nhìn cô gái đang đứng ở bên cạnh: “Thực xin lỗi, tôi không biết cô cũng muốn nó?” Cô thật đúng là có chút xấu hổ, thật ra cũng không thể nói rõ thoái nhượng cái gì, chính là cảm giác có chút ngượng ngùng. “Không có việc gì.” Cô gái rất tự nhiên cầm lấy caravat, hai mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam: “Tuy rằng cô nhìn thấy trước, nhưng hiện tại nó đang ở trong tay tôi, cho nên, hẳn là thuộc về tôi.” Cô gái giơ lên môi đỏ mọng nói xong, mà một ý nghĩa khác trong câu nói này chỉ có chính cô mới biết. “Nhưng là…” Hướng Thanh Lam còn muốn nói cái gì, nhưng cô gái kia cũng đã cầm lấy caravat, đi qua cô, thân thể của cô gái có một mùi hương nhè nhẹ, làm cho cô có một cảm giác quen thuộc nói không nên lời. Dường như mùi hương này, cô đã từng ngửi thấy ở đâu đó. “Đây là của tôi.” Cô gái lại là quay đầu, dương dương tự đắc… Hướng Thanh Lam cầm lấy khăn mặt, nhẹ nhàng gần sát thân thể anh, cảm thấy lạnh lẽo truyền đến từ đầu ngón tay. Cô lau nhanh nước mưa trên người anh, sau đó lau đến tóc, có lẽ bởi vì dính mưa nên trên tóc cũng không có mùi gì lạ.Dưới ánh đèn nhợt nhạt, từng mảng sáng như đang vây quanh bọn họ, cô nhẹ nhàng chớp động lông mi một chút, có cảm giác tóc của nam nhân không phải là thuần màu đen mà có xen vào một ít màu rám nắng nhợt nhạt, thậm chí còn có chút vàng.Cô lắc đầu, có lẽ là vì ánh đèn đi.Cô đứng lên, có chút khó xử nhìn phía quần nam nhân. Cô cũng từng kết hôn, thân thể nam nhân không phải chưa từng nhìn thấy, nhưng đây lại là một người nam nhân xa lạ.“Lạnh… Lạnh quá…” Nam nhân thỉnh thoảng phát ra than nhẹ.Hướng Thanh Lam thở dài một hơi, bỏ khăn mặt xuống, nhắm hai mắt lại, c** q**n của nam nhân ra, sau đó nhanh chóng lau đi nước mưa trên đùi anh. Thực sự thì cũng không thể tránh khỏi thấy được thứ kia, nhưng là cô cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ hi vọng có thể giúp anh bớt đi khó chịu.Khi đã xong xuôi tất cả cô mới phát hiện ra, nơi này không có quần áo gì cho anh mặc, đành phải lấy một chăn sạch cho anh khoác. Anh gắt gao ôm lấy chăn, dường như đang hưởng thụ sự ấm áp đột nhiên xuất hiện, thậm chí, từ trên mặt anh, cô thấy được một chút tươi cười thỏa mãn.Như vậy thì tốt rồi, Hướng Thanh Lam khó khăn đỡ anh đến trên giường, giúp anh nằm xuống. Nam nhân thở dài một tiếng, nhắm chặt hai mắt lại, nhưng chân mày cũng đã bắt đầu giãn ra.Nhẹ nhàng xoay cánh tay, bả vai của cô mỏi cực kì, nam nhân này tuy rằng gầy, nhưng lại rất cao, cho nên với cô mà nói vẫn là thực nặng. Cô nhẹ nhàng lấy ra một bộ quần áo, đi vào phòng tắm, nước ấm chảy xuôi trên tóc cảm giác thực thoải mái, lãnh lẽo qua đi lại có được ấm áp càng làm cho người ta cảm thấy quý trọng.Đi ra khỏi phòng tắm, nhẹ đánh một cái hắt xì, không phải là cô cũng bị cảm đi? Lấy ra vài viên thuốc hạ sốt, trước mang đến bên giường cho nam nhân. Tuy ý thức đang không rõ ràng nhưng nam nhân lại rất phối hợp, anh ngẩng đầu, hơi hơi mở ra hai mắt, nhìn thấy một viên thuốc thì bản năng há to miệng, anh nhớ thuốc này tuy đắng nhưng lại giúp anh ngủ được rất ngon.Cho nam nhân uống thuốc xong, Hướng Thanh Lam cũng lấy thuốc ình, cô không thể sinh bệnh được, bởi vì bây giờ cô còn phải chăm sóc cho anh.Nếu cô cũng bị bệnh, bọn họ sẽ không thể tiếp tục cuộc sống này nữa.Kéo lại góc chăn, cô sờ lên trán anh một chút, cảm thấy nhiệt độ đã hạ xuống mới yên tâm đi tới trước máy tính, nó bây giờ là thứ duy nhất giúp cô kiếm sống. Những thứ thuộc về cô sau khi ly hôn cô đều không lấy, thậm chí là căn nhà kia, bởi vì, cô không muốn tiếp tục ở lại đó.Cô có tay có chân, cô có thể nuôi sống chính mình, không cần bọn họ bố thí.Ngồi vào máy tính, cô lấy ra tập tài liệu kia, may mắn giấy không bị ướt, chữ viết đều cực kì rõ ràng. Trong căn phòng im lặng thỉnh thoảng truyền đến âm thanh gõ bàn phím, ngoài ra còn có tiếng hít thở của nam nhân. Cô thỉnh thoảng kiểm tra lại nhiệt độ nam nhân, đến tận lúc hoàn toàn hạ sốt mới thôi. Lúc này cô mới phát hiện ra giờ đã là ba giờ sáng, muộn quá rồi, ngày hôm nay sao lại trôi qua nhanh như vậy.Thu dọn tất cả tài liệu, trong phòng chỉ có một chiếc giường, lúc này một người nam nhân lại đang nằm trên đó, cô cũng không biết chính mình phải ngủ ở đâu bây giờ.Cô xoay người, vỗ vỗ bả vai, mỏi quá, ánh mắt cũng thực mỏi. Cô đi đến bên giường, nhìn chiếc giường không coi là rộng, cuối cùng lấy một chiếc chăn khác, vẫn quyết định ngủ ở đây. Cô thật sự rất mệt mỏi, nhưng vẫn không quên sờ trán nam nhân một chút. Ngạc nhiên là, cô không hề thấy anh nguy hiểm, cô có một loại cảm giác, nam nhân này sẽ không làm gì cô, tuyệt đối không.Mệt mỏi, thật sự rất mệt mỏi.Cô tắt chiếc đèn bàn đặt bên giường, trong bóng đêm, mơ hồ truyền đến tiếng hít thở của một người khác. Trong phòng có thêm một người, dù ít dù nhiều cũng là cảm thấy không quen thuộc, nhưng là cô thật sự quá mệt mỏi, nhắm hai mắt lại, sau đó không lâu liền ngủ say.Mà giấc ngủ này, phá lệ yên bình.
Hướng Thanh Lam cầm lấy khăn mặt, nhẹ nhàng gần sát thân thể anh, cảm thấy lạnh lẽo truyền đến từ đầu ngón tay. Cô lau nhanh nước mưa trên người anh, sau đó lau đến tóc, có lẽ bởi vì dính mưa nên trên tóc cũng không có mùi gì lạ.
Dưới ánh đèn nhợt nhạt, từng mảng sáng như đang vây quanh bọn họ, cô nhẹ nhàng chớp động lông mi một chút, có cảm giác tóc của nam nhân không phải là thuần màu đen mà có xen vào một ít màu rám nắng nhợt nhạt, thậm chí còn có chút vàng.
Cô lắc đầu, có lẽ là vì ánh đèn đi.
Cô đứng lên, có chút khó xử nhìn phía quần nam nhân. Cô cũng từng kết hôn, thân thể nam nhân không phải chưa từng nhìn thấy, nhưng đây lại là một người nam nhân xa lạ.
“Lạnh… Lạnh quá…” Nam nhân thỉnh thoảng phát ra than nhẹ.
Hướng Thanh Lam thở dài một hơi, bỏ khăn mặt xuống, nhắm hai mắt lại, c** q**n của nam nhân ra, sau đó nhanh chóng lau đi nước mưa trên đùi anh. Thực sự thì cũng không thể tránh khỏi thấy được thứ kia, nhưng là cô cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ hi vọng có thể giúp anh bớt đi khó chịu.
Khi đã xong xuôi tất cả cô mới phát hiện ra, nơi này không có quần áo gì cho anh mặc, đành phải lấy một chăn sạch cho anh khoác. Anh gắt gao ôm lấy chăn, dường như đang hưởng thụ sự ấm áp đột nhiên xuất hiện, thậm chí, từ trên mặt anh, cô thấy được một chút tươi cười thỏa mãn.
Như vậy thì tốt rồi, Hướng Thanh Lam khó khăn đỡ anh đến trên giường, giúp anh nằm xuống. Nam nhân thở dài một tiếng, nhắm chặt hai mắt lại, nhưng chân mày cũng đã bắt đầu giãn ra.
Nhẹ nhàng xoay cánh tay, bả vai của cô mỏi cực kì, nam nhân này tuy rằng gầy, nhưng lại rất cao, cho nên với cô mà nói vẫn là thực nặng. Cô nhẹ nhàng lấy ra một bộ quần áo, đi vào phòng tắm, nước ấm chảy xuôi trên tóc cảm giác thực thoải mái, lãnh lẽo qua đi lại có được ấm áp càng làm cho người ta cảm thấy quý trọng.
Đi ra khỏi phòng tắm, nhẹ đánh một cái hắt xì, không phải là cô cũng bị cảm đi? Lấy ra vài viên thuốc hạ sốt, trước mang đến bên giường cho nam nhân. Tuy ý thức đang không rõ ràng nhưng nam nhân lại rất phối hợp, anh ngẩng đầu, hơi hơi mở ra hai mắt, nhìn thấy một viên thuốc thì bản năng há to miệng, anh nhớ thuốc này tuy đắng nhưng lại giúp anh ngủ được rất ngon.
Cho nam nhân uống thuốc xong, Hướng Thanh Lam cũng lấy thuốc ình, cô không thể sinh bệnh được, bởi vì bây giờ cô còn phải chăm sóc cho anh.
Nếu cô cũng bị bệnh, bọn họ sẽ không thể tiếp tục cuộc sống này nữa.
Kéo lại góc chăn, cô sờ lên trán anh một chút, cảm thấy nhiệt độ đã hạ xuống mới yên tâm đi tới trước máy tính, nó bây giờ là thứ duy nhất giúp cô kiếm sống. Những thứ thuộc về cô sau khi ly hôn cô đều không lấy, thậm chí là căn nhà kia, bởi vì, cô không muốn tiếp tục ở lại đó.
Cô có tay có chân, cô có thể nuôi sống chính mình, không cần bọn họ bố thí.
Ngồi vào máy tính, cô lấy ra tập tài liệu kia, may mắn giấy không bị ướt, chữ viết đều cực kì rõ ràng. Trong căn phòng im lặng thỉnh thoảng truyền đến âm thanh gõ bàn phím, ngoài ra còn có tiếng hít thở của nam nhân. Cô thỉnh thoảng kiểm tra lại nhiệt độ nam nhân, đến tận lúc hoàn toàn hạ sốt mới thôi. Lúc này cô mới phát hiện ra giờ đã là ba giờ sáng, muộn quá rồi, ngày hôm nay sao lại trôi qua nhanh như vậy.
Thu dọn tất cả tài liệu, trong phòng chỉ có một chiếc giường, lúc này một người nam nhân lại đang nằm trên đó, cô cũng không biết chính mình phải ngủ ở đâu bây giờ.
Cô xoay người, vỗ vỗ bả vai, mỏi quá, ánh mắt cũng thực mỏi. Cô đi đến bên giường, nhìn chiếc giường không coi là rộng, cuối cùng lấy một chiếc chăn khác, vẫn quyết định ngủ ở đây. Cô thật sự rất mệt mỏi, nhưng vẫn không quên sờ trán nam nhân một chút. Ngạc nhiên là, cô không hề thấy anh nguy hiểm, cô có một loại cảm giác, nam nhân này sẽ không làm gì cô, tuyệt đối không.
Mệt mỏi, thật sự rất mệt mỏi.
Cô tắt chiếc đèn bàn đặt bên giường, trong bóng đêm, mơ hồ truyền đến tiếng hít thở của một người khác. Trong phòng có thêm một người, dù ít dù nhiều cũng là cảm thấy không quen thuộc, nhưng là cô thật sự quá mệt mỏi, nhắm hai mắt lại, sau đó không lâu liền ngủ say.
Mà giấc ngủ này, phá lệ yên bình.
Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc TìnhTác giả: Hạ Nhiễm TuyếtTruyện Ngôn TìnhTrong một siêu thị sang trọng, cùng một lúc có đến hai người cùng chọn một chiếc caravat màu trắng xám. Hướng Thanh Lam ngoài ý muốn rút lại tay của mình, nhìn nhìn cô gái đang đứng ở bên cạnh: “Thực xin lỗi, tôi không biết cô cũng muốn nó?” Cô thật đúng là có chút xấu hổ, thật ra cũng không thể nói rõ thoái nhượng cái gì, chính là cảm giác có chút ngượng ngùng. “Không có việc gì.” Cô gái rất tự nhiên cầm lấy caravat, hai mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam: “Tuy rằng cô nhìn thấy trước, nhưng hiện tại nó đang ở trong tay tôi, cho nên, hẳn là thuộc về tôi.” Cô gái giơ lên môi đỏ mọng nói xong, mà một ý nghĩa khác trong câu nói này chỉ có chính cô mới biết. “Nhưng là…” Hướng Thanh Lam còn muốn nói cái gì, nhưng cô gái kia cũng đã cầm lấy caravat, đi qua cô, thân thể của cô gái có một mùi hương nhè nhẹ, làm cho cô có một cảm giác quen thuộc nói không nên lời. Dường như mùi hương này, cô đã từng ngửi thấy ở đâu đó. “Đây là của tôi.” Cô gái lại là quay đầu, dương dương tự đắc… Hướng Thanh Lam cầm lấy khăn mặt, nhẹ nhàng gần sát thân thể anh, cảm thấy lạnh lẽo truyền đến từ đầu ngón tay. Cô lau nhanh nước mưa trên người anh, sau đó lau đến tóc, có lẽ bởi vì dính mưa nên trên tóc cũng không có mùi gì lạ.Dưới ánh đèn nhợt nhạt, từng mảng sáng như đang vây quanh bọn họ, cô nhẹ nhàng chớp động lông mi một chút, có cảm giác tóc của nam nhân không phải là thuần màu đen mà có xen vào một ít màu rám nắng nhợt nhạt, thậm chí còn có chút vàng.Cô lắc đầu, có lẽ là vì ánh đèn đi.Cô đứng lên, có chút khó xử nhìn phía quần nam nhân. Cô cũng từng kết hôn, thân thể nam nhân không phải chưa từng nhìn thấy, nhưng đây lại là một người nam nhân xa lạ.“Lạnh… Lạnh quá…” Nam nhân thỉnh thoảng phát ra than nhẹ.Hướng Thanh Lam thở dài một hơi, bỏ khăn mặt xuống, nhắm hai mắt lại, c** q**n của nam nhân ra, sau đó nhanh chóng lau đi nước mưa trên đùi anh. Thực sự thì cũng không thể tránh khỏi thấy được thứ kia, nhưng là cô cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ hi vọng có thể giúp anh bớt đi khó chịu.Khi đã xong xuôi tất cả cô mới phát hiện ra, nơi này không có quần áo gì cho anh mặc, đành phải lấy một chăn sạch cho anh khoác. Anh gắt gao ôm lấy chăn, dường như đang hưởng thụ sự ấm áp đột nhiên xuất hiện, thậm chí, từ trên mặt anh, cô thấy được một chút tươi cười thỏa mãn.Như vậy thì tốt rồi, Hướng Thanh Lam khó khăn đỡ anh đến trên giường, giúp anh nằm xuống. Nam nhân thở dài một tiếng, nhắm chặt hai mắt lại, nhưng chân mày cũng đã bắt đầu giãn ra.Nhẹ nhàng xoay cánh tay, bả vai của cô mỏi cực kì, nam nhân này tuy rằng gầy, nhưng lại rất cao, cho nên với cô mà nói vẫn là thực nặng. Cô nhẹ nhàng lấy ra một bộ quần áo, đi vào phòng tắm, nước ấm chảy xuôi trên tóc cảm giác thực thoải mái, lãnh lẽo qua đi lại có được ấm áp càng làm cho người ta cảm thấy quý trọng.Đi ra khỏi phòng tắm, nhẹ đánh một cái hắt xì, không phải là cô cũng bị cảm đi? Lấy ra vài viên thuốc hạ sốt, trước mang đến bên giường cho nam nhân. Tuy ý thức đang không rõ ràng nhưng nam nhân lại rất phối hợp, anh ngẩng đầu, hơi hơi mở ra hai mắt, nhìn thấy một viên thuốc thì bản năng há to miệng, anh nhớ thuốc này tuy đắng nhưng lại giúp anh ngủ được rất ngon.Cho nam nhân uống thuốc xong, Hướng Thanh Lam cũng lấy thuốc ình, cô không thể sinh bệnh được, bởi vì bây giờ cô còn phải chăm sóc cho anh.Nếu cô cũng bị bệnh, bọn họ sẽ không thể tiếp tục cuộc sống này nữa.Kéo lại góc chăn, cô sờ lên trán anh một chút, cảm thấy nhiệt độ đã hạ xuống mới yên tâm đi tới trước máy tính, nó bây giờ là thứ duy nhất giúp cô kiếm sống. Những thứ thuộc về cô sau khi ly hôn cô đều không lấy, thậm chí là căn nhà kia, bởi vì, cô không muốn tiếp tục ở lại đó.Cô có tay có chân, cô có thể nuôi sống chính mình, không cần bọn họ bố thí.Ngồi vào máy tính, cô lấy ra tập tài liệu kia, may mắn giấy không bị ướt, chữ viết đều cực kì rõ ràng. Trong căn phòng im lặng thỉnh thoảng truyền đến âm thanh gõ bàn phím, ngoài ra còn có tiếng hít thở của nam nhân. Cô thỉnh thoảng kiểm tra lại nhiệt độ nam nhân, đến tận lúc hoàn toàn hạ sốt mới thôi. Lúc này cô mới phát hiện ra giờ đã là ba giờ sáng, muộn quá rồi, ngày hôm nay sao lại trôi qua nhanh như vậy.Thu dọn tất cả tài liệu, trong phòng chỉ có một chiếc giường, lúc này một người nam nhân lại đang nằm trên đó, cô cũng không biết chính mình phải ngủ ở đâu bây giờ.Cô xoay người, vỗ vỗ bả vai, mỏi quá, ánh mắt cũng thực mỏi. Cô đi đến bên giường, nhìn chiếc giường không coi là rộng, cuối cùng lấy một chiếc chăn khác, vẫn quyết định ngủ ở đây. Cô thật sự rất mệt mỏi, nhưng vẫn không quên sờ trán nam nhân một chút. Ngạc nhiên là, cô không hề thấy anh nguy hiểm, cô có một loại cảm giác, nam nhân này sẽ không làm gì cô, tuyệt đối không.Mệt mỏi, thật sự rất mệt mỏi.Cô tắt chiếc đèn bàn đặt bên giường, trong bóng đêm, mơ hồ truyền đến tiếng hít thở của một người khác. Trong phòng có thêm một người, dù ít dù nhiều cũng là cảm thấy không quen thuộc, nhưng là cô thật sự quá mệt mỏi, nhắm hai mắt lại, sau đó không lâu liền ngủ say.Mà giấc ngủ này, phá lệ yên bình.