Chương 1 (1.0) Cái gì? Hôn Ước? Hôn phu? Chíp! Chíp! Chíp! Tiếng những chú họa mi đang hót bên ngoài ô cửa sổ màu hồng nhạt, cái thứ tiếng dễ chịu ấy đánh thức mọi giác quan của con bé đang nằm trên giường . Nó bật dậy, mở cửa sổ ra đón khí trời mát rượi. Từng tia nắng vàng nhạt nhảy nhót trên thành cửa bằng gỗ sồi. -What? Cái gì thế kia? - Đang ngắm trời, ngắm mây thì nó nhìn thấy trước cửa nhà mình có một hàng dài những người mặc áo đen, đeo kính râm trông rất oách - Ba! Mẹ! -Gì vậy? - Mẹ nó ở dưới nhà nói vọng lên. -Mẹ với ba lên phòng con mà nhìn nè! - Nó hét lớn. Ba mẹ nó kéo nhau chạy lên thì thấy đứa con gái yêu dấu đang tròn mắt nhìn xuống dưới qua cửa sổ. -Có chuyện gì mà trông con hốt hoảng thế? - Ba nó sốt sẳng hỏi. -Ba! Mẹ! - Nó giật mình rồi chỉ ra phía ngoài - Hai người xem đi! -Đâu? - Mẹ nó chạy lại, khi đã xác nhận được là ai thì thở dài và nhìn ba nó, nói - Đến rồi đó ông! -Ai vậy ạ? - Ngu ngơ hỏi, nó hết nhìn ba rồi lại nhìn mẹ - Chẳng lẽ! Chẳng lẽ...! -Chẳng lẽ cái…
Chương 13
Vợ À, Cưng... Ngốc Thật!Tác giả: Ếch SocolaTruyện Ngôn TìnhChương 1 (1.0) Cái gì? Hôn Ước? Hôn phu? Chíp! Chíp! Chíp! Tiếng những chú họa mi đang hót bên ngoài ô cửa sổ màu hồng nhạt, cái thứ tiếng dễ chịu ấy đánh thức mọi giác quan của con bé đang nằm trên giường . Nó bật dậy, mở cửa sổ ra đón khí trời mát rượi. Từng tia nắng vàng nhạt nhảy nhót trên thành cửa bằng gỗ sồi. -What? Cái gì thế kia? - Đang ngắm trời, ngắm mây thì nó nhìn thấy trước cửa nhà mình có một hàng dài những người mặc áo đen, đeo kính râm trông rất oách - Ba! Mẹ! -Gì vậy? - Mẹ nó ở dưới nhà nói vọng lên. -Mẹ với ba lên phòng con mà nhìn nè! - Nó hét lớn. Ba mẹ nó kéo nhau chạy lên thì thấy đứa con gái yêu dấu đang tròn mắt nhìn xuống dưới qua cửa sổ. -Có chuyện gì mà trông con hốt hoảng thế? - Ba nó sốt sẳng hỏi. -Ba! Mẹ! - Nó giật mình rồi chỉ ra phía ngoài - Hai người xem đi! -Đâu? - Mẹ nó chạy lại, khi đã xác nhận được là ai thì thở dài và nhìn ba nó, nói - Đến rồi đó ông! -Ai vậy ạ? - Ngu ngơ hỏi, nó hết nhìn ba rồi lại nhìn mẹ - Chẳng lẽ! Chẳng lẽ...! -Chẳng lẽ cái… Chương 5(5.0)Chị họ - Hắc sắt công chúaReeng... Reeng...Tiếng chuông hết tiết một chật reo lên, làm cả hắn và nó giật mình đứng lại.-Hết tiết một rồi đó! - Nó kéo tay áo hắn, nhắc nhở - Về lớp thôi!-Anh biết rồi! - Hắn cười.-Lần này để em tự đi, có biết chưa? - Chợt nhớ ra, nó nói.-Sao phải để cưng tự túc chứ? - Hắn lắc đầu thật mạnh.-Vì sao hả? - Nó phồng má, một điệu bộ đáng yêu - Tự túc thì hạnh phúc chứ sao nữa!-Hả? - Mắt hắn tròn vo.-Thật mà! - Nó gật gật đầu.-Thì ai nói không thật đâu? - Mặt hắn nhăn lại như táo tàu.-Giờ trông mặt anh... - Chỉ tay vào mặt hắn, nó ngớ người.-Mặt anh làm sao? - Hắn vẫn vậy, mắt vẫn vậy, mặt vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi.-Rất giống... - Điều này nói ra cũng khó lắm chứ, nó không biết nên so sánh với cái gì nữa.-Cưng nói khó hiểu quá đó! - Có chút thay đổi, mặt hắn trông... đần hơn.-Giãn cơ mặt ra đi! Trông giống con Mimi nhà em quá! - Nó nhắm mắt nói lớn.-Con... con Mimi? - Nghiêng đầu, hắn hỏi.-Ừ! - Cười tủm tỉm, nó tiếp - Là con cún mặt xệ nhà em đó!-Cái gì hả? - Á khẩu, hắn chết lặng."What?So sánh hắn với ai không so sánh. Ai đời lại đi so sánh chồng mình với con cún mặt xệ nhà mình đang nuôi không hả trời?Thượng đế ơi!Người có nhìn thấy cái cảnh tưởng với câu nói vừa rồi không hả?"-Này! - Nó gọi hắn, tay xua xua trước mặt - Đi vào lớp thôi!-Đi! - Hắn thấy khó chịu trong người.Hắn đi trước...Nó lẽo đẽo theo sau...Hai người đi qua một dãy nhà rồi lại hai dãy, ba dãy...Không ai nói với ai một câu nào...Chỉ đi và đi thôi...Lớp 11B2.-Này người đẹp! - Một tên nam sinh nhảy từ trong lớp ra, ôm cổ nó.-Hả? - Nó trố mắt, hỏi.-Đùa chút thôi! - Tên đó cười, không để ý rằng bên cạnh mình có "ai đó" đang nhìn như muốn băm xác, ăn tươi nốt sống đến độ không còn một dấu tích nào gọi là tên đó còn tồn tại thì mới thôi.-Ừ! - Gãi đầu, nó cười rồi tiếp - Có chuyện gì không bạn?-Bạn đi chơi với tụ bọn mình nhé! - Tên đó cười, nhưng không nham hiểm bằng hắn.Đầu "ai đó" đang bốc khói nghi ngút...
Chương 5
(5.0)
Chị họ - Hắc sắt công chúa
Reeng... Reeng...
Tiếng chuông hết tiết một chật reo lên, làm cả hắn và nó giật mình đứng lại.
-Hết tiết một rồi đó! - Nó kéo tay áo hắn, nhắc nhở - Về lớp thôi!
-Anh biết rồi! - Hắn cười.
-Lần này để em tự đi, có biết chưa? - Chợt nhớ ra, nó nói.
-Sao phải để cưng tự túc chứ? - Hắn lắc đầu thật mạnh.
-Vì sao hả? - Nó phồng má, một điệu bộ đáng yêu - Tự túc thì hạnh phúc chứ sao nữa!
-Hả? - Mắt hắn tròn vo.
-Thật mà! - Nó gật gật đầu.
-Thì ai nói không thật đâu? - Mặt hắn nhăn lại như táo tàu.
-Giờ trông mặt anh... - Chỉ tay vào mặt hắn, nó ngớ người.
-Mặt anh làm sao? - Hắn vẫn vậy, mắt vẫn vậy, mặt vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi.
-Rất giống... - Điều này nói ra cũng khó lắm chứ, nó không biết nên so sánh với cái gì nữa.
-Cưng nói khó hiểu quá đó! - Có chút thay đổi, mặt hắn trông... đần hơn.
-Giãn cơ mặt ra đi! Trông giống con Mimi nhà em quá! - Nó nhắm mắt nói lớn.
-Con... con Mimi? - Nghiêng đầu, hắn hỏi.
-Ừ! - Cười tủm tỉm, nó tiếp - Là con cún mặt xệ nhà em đó!
-Cái gì hả? - Á khẩu, hắn chết lặng.
"What?
So sánh hắn với ai không so sánh. Ai đời lại đi so sánh chồng mình với con cún mặt xệ nhà mình đang nuôi không hả trời?
Thượng đế ơi!
Người có nhìn thấy cái cảnh tưởng với câu nói vừa rồi không hả?"
-Này! - Nó gọi hắn, tay xua xua trước mặt - Đi vào lớp thôi!
-Đi! - Hắn thấy khó chịu trong người.
Hắn đi trước...
Nó lẽo đẽo theo sau...
Hai người đi qua một dãy nhà rồi lại hai dãy, ba dãy...
Không ai nói với ai một câu nào...
Chỉ đi và đi thôi...
Lớp 11B2.
-Này người đẹp! - Một tên nam sinh nhảy từ trong lớp ra, ôm cổ nó.
-Hả? - Nó trố mắt, hỏi.
-Đùa chút thôi! - Tên đó cười, không để ý rằng bên cạnh mình có "ai đó" đang nhìn như muốn băm xác, ăn tươi nốt sống đến độ không còn một dấu tích nào gọi là tên đó còn tồn tại thì mới thôi.
-Ừ! - Gãi đầu, nó cười rồi tiếp - Có chuyện gì không bạn?
-Bạn đi chơi với tụ bọn mình nhé! - Tên đó cười, nhưng không nham hiểm bằng hắn.
Đầu "ai đó" đang bốc khói nghi ngút...
Vợ À, Cưng... Ngốc Thật!Tác giả: Ếch SocolaTruyện Ngôn TìnhChương 1 (1.0) Cái gì? Hôn Ước? Hôn phu? Chíp! Chíp! Chíp! Tiếng những chú họa mi đang hót bên ngoài ô cửa sổ màu hồng nhạt, cái thứ tiếng dễ chịu ấy đánh thức mọi giác quan của con bé đang nằm trên giường . Nó bật dậy, mở cửa sổ ra đón khí trời mát rượi. Từng tia nắng vàng nhạt nhảy nhót trên thành cửa bằng gỗ sồi. -What? Cái gì thế kia? - Đang ngắm trời, ngắm mây thì nó nhìn thấy trước cửa nhà mình có một hàng dài những người mặc áo đen, đeo kính râm trông rất oách - Ba! Mẹ! -Gì vậy? - Mẹ nó ở dưới nhà nói vọng lên. -Mẹ với ba lên phòng con mà nhìn nè! - Nó hét lớn. Ba mẹ nó kéo nhau chạy lên thì thấy đứa con gái yêu dấu đang tròn mắt nhìn xuống dưới qua cửa sổ. -Có chuyện gì mà trông con hốt hoảng thế? - Ba nó sốt sẳng hỏi. -Ba! Mẹ! - Nó giật mình rồi chỉ ra phía ngoài - Hai người xem đi! -Đâu? - Mẹ nó chạy lại, khi đã xác nhận được là ai thì thở dài và nhìn ba nó, nói - Đến rồi đó ông! -Ai vậy ạ? - Ngu ngơ hỏi, nó hết nhìn ba rồi lại nhìn mẹ - Chẳng lẽ! Chẳng lẽ...! -Chẳng lẽ cái… Chương 5(5.0)Chị họ - Hắc sắt công chúaReeng... Reeng...Tiếng chuông hết tiết một chật reo lên, làm cả hắn và nó giật mình đứng lại.-Hết tiết một rồi đó! - Nó kéo tay áo hắn, nhắc nhở - Về lớp thôi!-Anh biết rồi! - Hắn cười.-Lần này để em tự đi, có biết chưa? - Chợt nhớ ra, nó nói.-Sao phải để cưng tự túc chứ? - Hắn lắc đầu thật mạnh.-Vì sao hả? - Nó phồng má, một điệu bộ đáng yêu - Tự túc thì hạnh phúc chứ sao nữa!-Hả? - Mắt hắn tròn vo.-Thật mà! - Nó gật gật đầu.-Thì ai nói không thật đâu? - Mặt hắn nhăn lại như táo tàu.-Giờ trông mặt anh... - Chỉ tay vào mặt hắn, nó ngớ người.-Mặt anh làm sao? - Hắn vẫn vậy, mắt vẫn vậy, mặt vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi.-Rất giống... - Điều này nói ra cũng khó lắm chứ, nó không biết nên so sánh với cái gì nữa.-Cưng nói khó hiểu quá đó! - Có chút thay đổi, mặt hắn trông... đần hơn.-Giãn cơ mặt ra đi! Trông giống con Mimi nhà em quá! - Nó nhắm mắt nói lớn.-Con... con Mimi? - Nghiêng đầu, hắn hỏi.-Ừ! - Cười tủm tỉm, nó tiếp - Là con cún mặt xệ nhà em đó!-Cái gì hả? - Á khẩu, hắn chết lặng."What?So sánh hắn với ai không so sánh. Ai đời lại đi so sánh chồng mình với con cún mặt xệ nhà mình đang nuôi không hả trời?Thượng đế ơi!Người có nhìn thấy cái cảnh tưởng với câu nói vừa rồi không hả?"-Này! - Nó gọi hắn, tay xua xua trước mặt - Đi vào lớp thôi!-Đi! - Hắn thấy khó chịu trong người.Hắn đi trước...Nó lẽo đẽo theo sau...Hai người đi qua một dãy nhà rồi lại hai dãy, ba dãy...Không ai nói với ai một câu nào...Chỉ đi và đi thôi...Lớp 11B2.-Này người đẹp! - Một tên nam sinh nhảy từ trong lớp ra, ôm cổ nó.-Hả? - Nó trố mắt, hỏi.-Đùa chút thôi! - Tên đó cười, không để ý rằng bên cạnh mình có "ai đó" đang nhìn như muốn băm xác, ăn tươi nốt sống đến độ không còn một dấu tích nào gọi là tên đó còn tồn tại thì mới thôi.-Ừ! - Gãi đầu, nó cười rồi tiếp - Có chuyện gì không bạn?-Bạn đi chơi với tụ bọn mình nhé! - Tên đó cười, nhưng không nham hiểm bằng hắn.Đầu "ai đó" đang bốc khói nghi ngút...