Chương 1 (1.0) Cái gì? Hôn Ước? Hôn phu? Chíp! Chíp! Chíp! Tiếng những chú họa mi đang hót bên ngoài ô cửa sổ màu hồng nhạt, cái thứ tiếng dễ chịu ấy đánh thức mọi giác quan của con bé đang nằm trên giường . Nó bật dậy, mở cửa sổ ra đón khí trời mát rượi. Từng tia nắng vàng nhạt nhảy nhót trên thành cửa bằng gỗ sồi. -What? Cái gì thế kia? - Đang ngắm trời, ngắm mây thì nó nhìn thấy trước cửa nhà mình có một hàng dài những người mặc áo đen, đeo kính râm trông rất oách - Ba! Mẹ! -Gì vậy? - Mẹ nó ở dưới nhà nói vọng lên. -Mẹ với ba lên phòng con mà nhìn nè! - Nó hét lớn. Ba mẹ nó kéo nhau chạy lên thì thấy đứa con gái yêu dấu đang tròn mắt nhìn xuống dưới qua cửa sổ. -Có chuyện gì mà trông con hốt hoảng thế? - Ba nó sốt sẳng hỏi. -Ba! Mẹ! - Nó giật mình rồi chỉ ra phía ngoài - Hai người xem đi! -Đâu? - Mẹ nó chạy lại, khi đã xác nhận được là ai thì thở dài và nhìn ba nó, nói - Đến rồi đó ông! -Ai vậy ạ? - Ngu ngơ hỏi, nó hết nhìn ba rồi lại nhìn mẹ - Chẳng lẽ! Chẳng lẽ...! -Chẳng lẽ cái…
Chương 23
Vợ À, Cưng... Ngốc Thật!Tác giả: Ếch SocolaTruyện Ngôn TìnhChương 1 (1.0) Cái gì? Hôn Ước? Hôn phu? Chíp! Chíp! Chíp! Tiếng những chú họa mi đang hót bên ngoài ô cửa sổ màu hồng nhạt, cái thứ tiếng dễ chịu ấy đánh thức mọi giác quan của con bé đang nằm trên giường . Nó bật dậy, mở cửa sổ ra đón khí trời mát rượi. Từng tia nắng vàng nhạt nhảy nhót trên thành cửa bằng gỗ sồi. -What? Cái gì thế kia? - Đang ngắm trời, ngắm mây thì nó nhìn thấy trước cửa nhà mình có một hàng dài những người mặc áo đen, đeo kính râm trông rất oách - Ba! Mẹ! -Gì vậy? - Mẹ nó ở dưới nhà nói vọng lên. -Mẹ với ba lên phòng con mà nhìn nè! - Nó hét lớn. Ba mẹ nó kéo nhau chạy lên thì thấy đứa con gái yêu dấu đang tròn mắt nhìn xuống dưới qua cửa sổ. -Có chuyện gì mà trông con hốt hoảng thế? - Ba nó sốt sẳng hỏi. -Ba! Mẹ! - Nó giật mình rồi chỉ ra phía ngoài - Hai người xem đi! -Đâu? - Mẹ nó chạy lại, khi đã xác nhận được là ai thì thở dài và nhìn ba nó, nói - Đến rồi đó ông! -Ai vậy ạ? - Ngu ngơ hỏi, nó hết nhìn ba rồi lại nhìn mẹ - Chẳng lẽ! Chẳng lẽ...! -Chẳng lẽ cái… Chương 7(7.2)-Nè! Cô bị làm sao vậy? - Kevil mặt vẫn nhăn nhó, tỏ ra khó chịu trước thái độ lạnh lẽo của Asa.Im lặng.-Làm sao vậy? - Vẫn cố gắng hét lên, mặt Kevil đỏ bừng.Bốp!Khuôn mặt lạnh nhìn Kevil, ném về phía cậu một chiếc bánh ngọt tròn tròn nhưng khổ nỗi Asa nhắm đâu không nhắm lại nhắm ngay giữa miệng cậu mà ném vào.-Câm mồm vào! - Giọng cô vẫn lạnh như ngày nào, trừng mắt nhìn Kevil.Á khẩu.Kevil thực sự ngậm miệng lại vì không nghĩ rằng cái cách mà cô im lặng đã đổi lại một hành động khá "nữ tính", đến nỗi mà làm miệng cậu như muốn rách ra ngay lập tức vậy. Kevil nhìn nó một cách tình tứ nhất có thể.-Hey! - Kevil kéo tay áo nó, gọi.-Gì? - Nó nhìn cậu.Không nói gì, Kevil chỉ nhẹ nhàng mà vòng tay qua eo nó rồi mỉm cười nhẹ, nhanh chóng siết chặt vòng tay mà trong lòn cảm thấy ấm áp lạ thường.-A... Ke... Kevil cậu... làm... cái gì... vậy? - Mặt nó bỗng nhiên đỏ bừng bừng như trái gấc chín.-Nhìn mặt cậu trông đáng yêu lắm đó! - Nhìn khuôn mặt đỏ lựng của nó mà Kevil không khỏi bật cười.-À... ừ thì... - Nó cúi đầu, tim như chỉ chờ nhảy ra khỏi lồng ngực.Kevil bỗng cười lớn trước thái độ của nó. Nhưng không để ý rằng có một người vẫn đang theo dõi họ, thâm tâm cảm thấy bực bộ vô cùng.Trả Lời Với Trích Dẫn
Chương 7
(7.2)
-Nè! Cô bị làm sao vậy? - Kevil mặt vẫn nhăn nhó, tỏ ra khó chịu trước thái độ lạnh lẽo của Asa.
Im lặng.
-Làm sao vậy? - Vẫn cố gắng hét lên, mặt Kevil đỏ bừng.
Bốp!
Khuôn mặt lạnh nhìn Kevil, ném về phía cậu một chiếc bánh ngọt tròn tròn nhưng khổ nỗi Asa nhắm đâu không nhắm lại nhắm ngay giữa miệng cậu mà ném vào.
-Câm mồm vào! - Giọng cô vẫn lạnh như ngày nào, trừng mắt nhìn Kevil.
Á khẩu.
Kevil thực sự ngậm miệng lại vì không nghĩ rằng cái cách mà cô im lặng đã đổi lại một hành động khá "nữ tính", đến nỗi mà làm miệng cậu như muốn rách ra ngay lập tức vậy. Kevil nhìn nó một cách tình tứ nhất có thể.
-Hey! - Kevil kéo tay áo nó, gọi.
-Gì? - Nó nhìn cậu.
Không nói gì, Kevil chỉ nhẹ nhàng mà vòng tay qua eo nó rồi mỉm cười nhẹ, nhanh chóng siết chặt vòng tay mà trong lòn cảm thấy ấm áp lạ thường.
-A... Ke... Kevil cậu... làm... cái gì... vậy? - Mặt nó bỗng nhiên đỏ bừng bừng như trái gấc chín.
-Nhìn mặt cậu trông đáng yêu lắm đó! - Nhìn khuôn mặt đỏ lựng của nó mà Kevil không khỏi bật cười.
-À... ừ thì... - Nó cúi đầu, tim như chỉ chờ nhảy ra khỏi lồng ngực.
Kevil bỗng cười lớn trước thái độ của nó. Nhưng không để ý rằng có một người vẫn đang theo dõi họ, thâm tâm cảm thấy bực bộ vô cùng.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Vợ À, Cưng... Ngốc Thật!Tác giả: Ếch SocolaTruyện Ngôn TìnhChương 1 (1.0) Cái gì? Hôn Ước? Hôn phu? Chíp! Chíp! Chíp! Tiếng những chú họa mi đang hót bên ngoài ô cửa sổ màu hồng nhạt, cái thứ tiếng dễ chịu ấy đánh thức mọi giác quan của con bé đang nằm trên giường . Nó bật dậy, mở cửa sổ ra đón khí trời mát rượi. Từng tia nắng vàng nhạt nhảy nhót trên thành cửa bằng gỗ sồi. -What? Cái gì thế kia? - Đang ngắm trời, ngắm mây thì nó nhìn thấy trước cửa nhà mình có một hàng dài những người mặc áo đen, đeo kính râm trông rất oách - Ba! Mẹ! -Gì vậy? - Mẹ nó ở dưới nhà nói vọng lên. -Mẹ với ba lên phòng con mà nhìn nè! - Nó hét lớn. Ba mẹ nó kéo nhau chạy lên thì thấy đứa con gái yêu dấu đang tròn mắt nhìn xuống dưới qua cửa sổ. -Có chuyện gì mà trông con hốt hoảng thế? - Ba nó sốt sẳng hỏi. -Ba! Mẹ! - Nó giật mình rồi chỉ ra phía ngoài - Hai người xem đi! -Đâu? - Mẹ nó chạy lại, khi đã xác nhận được là ai thì thở dài và nhìn ba nó, nói - Đến rồi đó ông! -Ai vậy ạ? - Ngu ngơ hỏi, nó hết nhìn ba rồi lại nhìn mẹ - Chẳng lẽ! Chẳng lẽ...! -Chẳng lẽ cái… Chương 7(7.2)-Nè! Cô bị làm sao vậy? - Kevil mặt vẫn nhăn nhó, tỏ ra khó chịu trước thái độ lạnh lẽo của Asa.Im lặng.-Làm sao vậy? - Vẫn cố gắng hét lên, mặt Kevil đỏ bừng.Bốp!Khuôn mặt lạnh nhìn Kevil, ném về phía cậu một chiếc bánh ngọt tròn tròn nhưng khổ nỗi Asa nhắm đâu không nhắm lại nhắm ngay giữa miệng cậu mà ném vào.-Câm mồm vào! - Giọng cô vẫn lạnh như ngày nào, trừng mắt nhìn Kevil.Á khẩu.Kevil thực sự ngậm miệng lại vì không nghĩ rằng cái cách mà cô im lặng đã đổi lại một hành động khá "nữ tính", đến nỗi mà làm miệng cậu như muốn rách ra ngay lập tức vậy. Kevil nhìn nó một cách tình tứ nhất có thể.-Hey! - Kevil kéo tay áo nó, gọi.-Gì? - Nó nhìn cậu.Không nói gì, Kevil chỉ nhẹ nhàng mà vòng tay qua eo nó rồi mỉm cười nhẹ, nhanh chóng siết chặt vòng tay mà trong lòn cảm thấy ấm áp lạ thường.-A... Ke... Kevil cậu... làm... cái gì... vậy? - Mặt nó bỗng nhiên đỏ bừng bừng như trái gấc chín.-Nhìn mặt cậu trông đáng yêu lắm đó! - Nhìn khuôn mặt đỏ lựng của nó mà Kevil không khỏi bật cười.-À... ừ thì... - Nó cúi đầu, tim như chỉ chờ nhảy ra khỏi lồng ngực.Kevil bỗng cười lớn trước thái độ của nó. Nhưng không để ý rằng có một người vẫn đang theo dõi họ, thâm tâm cảm thấy bực bộ vô cùng.Trả Lời Với Trích Dẫn