Tác giả:

- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn…

Chương 15: Tiểu vy, anh nhớ em

Vợ Yêu, Đừng Chạy TrốnTác giả: KellyKilTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn… 7 giờ, tại biệt thự của Khải Bình...Tiểu Vy mặc một bộ váy màu hồng phấn tôn lên làn da trắng nõn, mái tóc suôn dài tự nhiên, khuôn mặt không chút tạp hóa, đôi mắt to tròn cùng hàng lông mi dài cong vút đôi lúc lại khẽ rung động, bờ môi mọng nước đỏ hồng tự nhiên. Nàng tối nay không hề trang điểm, tôn lên vẻ đẹp tự nhiên mỹ miều thu hút bao ánh mắt hâm mộ thèm muốn của cả nam lẫn nữ giới trong bữa tiệc tối nay.Lãnh Phong mặc một bộ vest đen, mái tóc tự nhiên phong tình, khuôn mặt tuấn lãng, đôi mắt không chút biểu cảm, hai tay đút vào túi quần thong dong đi đằng sau nàng. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt nam nhân nhìn không đúng chỗ, hắn lại ra hiệu với đám vệ sĩ đi sau lên "dọn đường", thậm chí có lúc hắn chưa kịp phản ứng họ đã lên "dẹp đường" trước rồi.Nàng đi đằng trước nói với hắn:- Ở đây làm gì có phóng viên đâu? Anh nói họ dẹp đường làm gì? (Nàng ơi hiểu theo nghĩa đen rồi nàng ơi!=.=)- Anh đâu nói có. Chẳng qua là có người nhìn không đúng chỗ thôi? - Hắn tỉnh bơ đáp.- Vậy anh nghĩ nhìn đâu mới là đúng chỗ?- Dưới đất.- ... - Nàng không nói gì. Vẫn cười nói với mọi người bình thường.Lúc này, ở xa xa, một nam nhân ung dung ngồi nhìn về phía nàng. Hắn đã quan sát nàng từ lúc nàng vào đây. Nàng đã thay đổi hoàn toàn, nàng đẹp hơn rất nhiều. Nàng bây giờ trước mắt hắn không phải một con bé quê mùa đeo kính nữa, giờ nàng là người phụ nữ có sức hút mê người. Hắn nhìn Lãnh Phong kéo nàng vào lòng, nàng không hề phản ứng, vẫn nở nụ cười dịu dàng, trong lòng hắn dâng lên cảm xúc tiếc nuối. Giá như lần đó hắn không làm vậy, giá như lần đó hắn yêu nàng, thì giờ có lẽ hắn sẽ là người ôm nàng, là người yêu thương nàng kia.Trợ lý đứng cạnh hắn, theo tầm mắt của hắn nhìn nàng nói nhỏ:- Trần thiếu, Bạch tiểu thư ở đây.. Hay tôi thu xếp lại xe?- Không cần! - Hắn ngắt lời.- Tôi định sẽ nói với em vài câu... - Hắn nhìn nàng nói.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------Nàng ngồi lên đùi Lãnh Phong, dựa đầu vào lòng hắn. Ay.. Buồn ngủ quá, nàng ở đây đã hơn hai tiếng rồi. Lòng hắn ấm áp vậy, nàng rất muốn ngủ a.Lãnh Phong nhìn nàng đưa tay dụi mắt, xoa đầu nàng nói:- Không sao. Em cứ ngủ đi..- Ưm.. - Nàng nghe lời hắn, khẽ nhắm mắt.- Chán quá! Tiểu Vy ngủ mất rồi. Hai tiểu cẩu thì đi chơi. Giờ làm sao đây? - Khải Bình cười cười nhìn Lãnh Phong, Lục Quân và Đường Hi.- Em cũng mệt rồi! Thứ lỗi! - Đường Hi lên tiếng, rúc vào lòng Lục Quân, rồi cũng nhanh chóng ngủ thiếp đi.- Thật thứ lỗi.. Đã làm phiền.. - Một nam nhân đi tới. Đứng trước bàn bọn họ..Tiểu Vy mơ mơ màng màng, nàng mơ thấy khuôn mặt người đó. Khẽ rùng mình, nàng mở mắt. Lãnh Phong thấy nàng tỉnh dậy, quay xuống vuốt tóc nàng nói:- Tỉnh rồi? Em bị giật mình sao?- Ưm.. - Nàng định ngủ tiếp nhưng cơn buồn ngủ bị đánh tan bởi vì nàng đã nhìn thấy người nam nhân đứng đằng sau. Là người đó...- Tiểu Vy. Đây là Trần Từ Trí. Anh ta là đối tác làm ăn ở công ty bọn anh. - Khải Bình giải thích.Nàng mím môi. Sắc mặt trắng bệch nhìn Từ Trí. Từ Trí giơ tay ra phía nàng, nhẹ giọng gọi tên nàng:- Tiểu Vy...Nàng đứng dậy, nở một nụ cười gượng gạo, đưa tay về phía hắn:- Trần Từ Trí, lâu không gặp. Anh khỏe chứ?- Không hề. Kể từ khi em đi... - Hắn không cười, đôi mắt hiện lên chút nhớ mong, bàn tay cũng tăng thêm chút lực đạo.Nàng giật mình, vội rút tay về. Lãnh Phong thấy cảnh này không thoải mái cho lắm. Vội kéo nàng ngồi lên đùi hắn, tay ôm eo nàng nói với Từ Trí:- Từ Trí! Tiểu Vy của tôi hôm nay không được khỏe. Phiền anh?Từ Trí nghe được hai từ "của tôi", nở một nụ cười gượng cáo từ:- Phiền mọi người quá! Tôi xin phép! Tạm biệt!Hắn quay lưng bước đi. Khuôn mặt thoáng buồn bã, hắn giơ cánh tay phải vừa bắt tay với nàng, khẽ nói:- Tiểu Vy.. Anh nhớ em...Nhìn bóng hình Từ Trí dần khuất đi, Lục Quân quay ra nói:- Trần Từ Trí phải chi có quan hệ với Tiểu Vy?Lãnh Phong nhìn nàng đang ngủ say trong lòng, ánh mắt toát lên tia ảm đạm:- Kệ hắn đi! Ai có thể dành Tiểu Vy từ tay tớ?- Trần Từ Trí hắn cũng không tệ! - Khải Bình tiếp.Đường Hi nghe được ba từ "Trần Từ Trí" liền bật dậy nói:- Đồ khốn!Lãnh Phong: ...Lục Quân: ...Khải Bình: ...- Ấy em là nói ai vậy? - Lục Quân cười khổ nhìn nàng.- Không phải! Em nghe thấy ai nói tên đó thôi! Chắc là mơ! - Đường Hi xua xua tay.- Tên ư? Phải là Trần Từ Trí? - Khải Bình hỏi.Đúng với dự đoán, khuôn mặt Đường Hi trắng bệch nói:- Sao anh biết?- Hắn vừa ở đây. - Lục Quân đáp.- Đường Hi. Hắn có quen Tiểu Vy?Đường Hi giờ cúi gằm mặt xuống nói:- Có!- Em kể được không? - Khải Bình tiếp lời.Tay Đường Hi túm chặt váy, khẽ cắn răng. Liếc nhìn Lãnh Phong, Đường Hi hỏi nhỏ:- Tiểu Vy còn thức không?- Ngủ rồi! Bắt đầu kể đi! - Lãnh Phong nãy giờ im lặng. Giờ nói với cô, giọng nói có chút lạnh lẽo.- Được...

7 giờ, tại biệt thự của Khải Bình...

Tiểu Vy mặc một bộ váy màu hồng phấn tôn lên làn da trắng nõn, mái tóc suôn dài tự nhiên, khuôn mặt không chút tạp hóa, đôi mắt to tròn cùng hàng lông mi dài cong vút đôi lúc lại khẽ rung động, bờ môi mọng nước đỏ hồng tự nhiên. Nàng tối nay không hề trang điểm, tôn lên vẻ đẹp tự nhiên mỹ miều thu hút bao ánh mắt hâm mộ thèm muốn của cả nam lẫn nữ giới trong bữa tiệc tối nay.

Lãnh Phong mặc một bộ vest đen, mái tóc tự nhiên phong tình, khuôn mặt tuấn lãng, đôi mắt không chút biểu cảm, hai tay đút vào túi quần thong dong đi đằng sau nàng. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt nam nhân nhìn không đúng chỗ, hắn lại ra hiệu với đám vệ sĩ đi sau lên "dọn đường", thậm chí có lúc hắn chưa kịp phản ứng họ đã lên "dẹp đường" trước rồi.

Nàng đi đằng trước nói với hắn:

- Ở đây làm gì có phóng viên đâu? Anh nói họ dẹp đường làm gì? (Nàng ơi hiểu theo nghĩa đen rồi nàng ơi!=.=)

- Anh đâu nói có. Chẳng qua là có người nhìn không đúng chỗ thôi? - Hắn tỉnh bơ đáp.

- Vậy anh nghĩ nhìn đâu mới là đúng chỗ?

- Dưới đất.

- ... - Nàng không nói gì. Vẫn cười nói với mọi người bình thường.

Lúc này, ở xa xa, một nam nhân ung dung ngồi nhìn về phía nàng. Hắn đã quan sát nàng từ lúc nàng vào đây. Nàng đã thay đổi hoàn toàn, nàng đẹp hơn rất nhiều. Nàng bây giờ trước mắt hắn không phải một con bé quê mùa đeo kính nữa, giờ nàng là người phụ nữ có sức hút mê người. Hắn nhìn Lãnh Phong kéo nàng vào lòng, nàng không hề phản ứng, vẫn nở nụ cười dịu dàng, trong lòng hắn dâng lên cảm xúc tiếc nuối. Giá như lần đó hắn không làm vậy, giá như lần đó hắn yêu nàng, thì giờ có lẽ hắn sẽ là người ôm nàng, là người yêu thương nàng kia.

Trợ lý đứng cạnh hắn, theo tầm mắt của hắn nhìn nàng nói nhỏ:

- Trần thiếu, Bạch tiểu thư ở đây.. Hay tôi thu xếp lại xe?

- Không cần! - Hắn ngắt lời.

- Tôi định sẽ nói với em vài câu... - Hắn nhìn nàng nói.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nàng ngồi lên đùi Lãnh Phong, dựa đầu vào lòng hắn. Ay.. Buồn ngủ quá, nàng ở đây đã hơn hai tiếng rồi. Lòng hắn ấm áp vậy, nàng rất muốn ngủ a.

Lãnh Phong nhìn nàng đưa tay dụi mắt, xoa đầu nàng nói:

- Không sao. Em cứ ngủ đi..

- Ưm.. - Nàng nghe lời hắn, khẽ nhắm mắt.

- Chán quá! Tiểu Vy ngủ mất rồi. Hai tiểu cẩu thì đi chơi. Giờ làm sao đây? - Khải Bình cười cười nhìn Lãnh Phong, Lục Quân và Đường Hi.

- Em cũng mệt rồi! Thứ lỗi! - Đường Hi lên tiếng, rúc vào lòng Lục Quân, rồi cũng nhanh chóng ngủ thiếp đi.

- Thật thứ lỗi.. Đã làm phiền.. - Một nam nhân đi tới. Đứng trước bàn bọn họ..

Tiểu Vy mơ mơ màng màng, nàng mơ thấy khuôn mặt người đó. Khẽ rùng mình, nàng mở mắt. Lãnh Phong thấy nàng tỉnh dậy, quay xuống vuốt tóc nàng nói:

- Tỉnh rồi? Em bị giật mình sao?

- Ưm.. - Nàng định ngủ tiếp nhưng cơn buồn ngủ bị đánh tan bởi vì nàng đã nhìn thấy người nam nhân đứng đằng sau. Là người đó...

- Tiểu Vy. Đây là Trần Từ Trí. Anh ta là đối tác làm ăn ở công ty bọn anh. - Khải Bình giải thích.

Nàng mím môi. Sắc mặt trắng bệch nhìn Từ Trí. Từ Trí giơ tay ra phía nàng, nhẹ giọng gọi tên nàng:

- Tiểu Vy...

Nàng đứng dậy, nở một nụ cười gượng gạo, đưa tay về phía hắn:

- Trần Từ Trí, lâu không gặp. Anh khỏe chứ?

- Không hề. Kể từ khi em đi... - Hắn không cười, đôi mắt hiện lên chút nhớ mong, bàn tay cũng tăng thêm chút lực đạo.

Nàng giật mình, vội rút tay về. Lãnh Phong thấy cảnh này không thoải mái cho lắm. Vội kéo nàng ngồi lên đùi hắn, tay ôm eo nàng nói với Từ Trí:

- Từ Trí! Tiểu Vy của tôi hôm nay không được khỏe. Phiền anh?

Từ Trí nghe được hai từ "của tôi", nở một nụ cười gượng cáo từ:

- Phiền mọi người quá! Tôi xin phép! Tạm biệt!

Hắn quay lưng bước đi. Khuôn mặt thoáng buồn bã, hắn giơ cánh tay phải vừa bắt tay với nàng, khẽ nói:

- Tiểu Vy.. Anh nhớ em...

Nhìn bóng hình Từ Trí dần khuất đi, Lục Quân quay ra nói:

- Trần Từ Trí phải chi có quan hệ với Tiểu Vy?

Lãnh Phong nhìn nàng đang ngủ say trong lòng, ánh mắt toát lên tia ảm đạm:

- Kệ hắn đi! Ai có thể dành Tiểu Vy từ tay tớ?

- Trần Từ Trí hắn cũng không tệ! - Khải Bình tiếp.

Đường Hi nghe được ba từ "Trần Từ Trí" liền bật dậy nói:

- Đồ khốn!

Lãnh Phong: ...

Lục Quân: ...

Khải Bình: ...

- Ấy em là nói ai vậy? - Lục Quân cười khổ nhìn nàng.

- Không phải! Em nghe thấy ai nói tên đó thôi! Chắc là mơ! - Đường Hi xua xua tay.

- Tên ư? Phải là Trần Từ Trí? - Khải Bình hỏi.

Đúng với dự đoán, khuôn mặt Đường Hi trắng bệch nói:

- Sao anh biết?

- Hắn vừa ở đây. - Lục Quân đáp.

- Đường Hi. Hắn có quen Tiểu Vy?

Đường Hi giờ cúi gằm mặt xuống nói:

- Có!

- Em kể được không? - Khải Bình tiếp lời.

Tay Đường Hi túm chặt váy, khẽ cắn răng. Liếc nhìn Lãnh Phong, Đường Hi hỏi nhỏ:

- Tiểu Vy còn thức không?

- Ngủ rồi! Bắt đầu kể đi! - Lãnh Phong nãy giờ im lặng. Giờ nói với cô, giọng nói có chút lạnh lẽo.

- Được...

Vợ Yêu, Đừng Chạy TrốnTác giả: KellyKilTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn… 7 giờ, tại biệt thự của Khải Bình...Tiểu Vy mặc một bộ váy màu hồng phấn tôn lên làn da trắng nõn, mái tóc suôn dài tự nhiên, khuôn mặt không chút tạp hóa, đôi mắt to tròn cùng hàng lông mi dài cong vút đôi lúc lại khẽ rung động, bờ môi mọng nước đỏ hồng tự nhiên. Nàng tối nay không hề trang điểm, tôn lên vẻ đẹp tự nhiên mỹ miều thu hút bao ánh mắt hâm mộ thèm muốn của cả nam lẫn nữ giới trong bữa tiệc tối nay.Lãnh Phong mặc một bộ vest đen, mái tóc tự nhiên phong tình, khuôn mặt tuấn lãng, đôi mắt không chút biểu cảm, hai tay đút vào túi quần thong dong đi đằng sau nàng. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt nam nhân nhìn không đúng chỗ, hắn lại ra hiệu với đám vệ sĩ đi sau lên "dọn đường", thậm chí có lúc hắn chưa kịp phản ứng họ đã lên "dẹp đường" trước rồi.Nàng đi đằng trước nói với hắn:- Ở đây làm gì có phóng viên đâu? Anh nói họ dẹp đường làm gì? (Nàng ơi hiểu theo nghĩa đen rồi nàng ơi!=.=)- Anh đâu nói có. Chẳng qua là có người nhìn không đúng chỗ thôi? - Hắn tỉnh bơ đáp.- Vậy anh nghĩ nhìn đâu mới là đúng chỗ?- Dưới đất.- ... - Nàng không nói gì. Vẫn cười nói với mọi người bình thường.Lúc này, ở xa xa, một nam nhân ung dung ngồi nhìn về phía nàng. Hắn đã quan sát nàng từ lúc nàng vào đây. Nàng đã thay đổi hoàn toàn, nàng đẹp hơn rất nhiều. Nàng bây giờ trước mắt hắn không phải một con bé quê mùa đeo kính nữa, giờ nàng là người phụ nữ có sức hút mê người. Hắn nhìn Lãnh Phong kéo nàng vào lòng, nàng không hề phản ứng, vẫn nở nụ cười dịu dàng, trong lòng hắn dâng lên cảm xúc tiếc nuối. Giá như lần đó hắn không làm vậy, giá như lần đó hắn yêu nàng, thì giờ có lẽ hắn sẽ là người ôm nàng, là người yêu thương nàng kia.Trợ lý đứng cạnh hắn, theo tầm mắt của hắn nhìn nàng nói nhỏ:- Trần thiếu, Bạch tiểu thư ở đây.. Hay tôi thu xếp lại xe?- Không cần! - Hắn ngắt lời.- Tôi định sẽ nói với em vài câu... - Hắn nhìn nàng nói.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------Nàng ngồi lên đùi Lãnh Phong, dựa đầu vào lòng hắn. Ay.. Buồn ngủ quá, nàng ở đây đã hơn hai tiếng rồi. Lòng hắn ấm áp vậy, nàng rất muốn ngủ a.Lãnh Phong nhìn nàng đưa tay dụi mắt, xoa đầu nàng nói:- Không sao. Em cứ ngủ đi..- Ưm.. - Nàng nghe lời hắn, khẽ nhắm mắt.- Chán quá! Tiểu Vy ngủ mất rồi. Hai tiểu cẩu thì đi chơi. Giờ làm sao đây? - Khải Bình cười cười nhìn Lãnh Phong, Lục Quân và Đường Hi.- Em cũng mệt rồi! Thứ lỗi! - Đường Hi lên tiếng, rúc vào lòng Lục Quân, rồi cũng nhanh chóng ngủ thiếp đi.- Thật thứ lỗi.. Đã làm phiền.. - Một nam nhân đi tới. Đứng trước bàn bọn họ..Tiểu Vy mơ mơ màng màng, nàng mơ thấy khuôn mặt người đó. Khẽ rùng mình, nàng mở mắt. Lãnh Phong thấy nàng tỉnh dậy, quay xuống vuốt tóc nàng nói:- Tỉnh rồi? Em bị giật mình sao?- Ưm.. - Nàng định ngủ tiếp nhưng cơn buồn ngủ bị đánh tan bởi vì nàng đã nhìn thấy người nam nhân đứng đằng sau. Là người đó...- Tiểu Vy. Đây là Trần Từ Trí. Anh ta là đối tác làm ăn ở công ty bọn anh. - Khải Bình giải thích.Nàng mím môi. Sắc mặt trắng bệch nhìn Từ Trí. Từ Trí giơ tay ra phía nàng, nhẹ giọng gọi tên nàng:- Tiểu Vy...Nàng đứng dậy, nở một nụ cười gượng gạo, đưa tay về phía hắn:- Trần Từ Trí, lâu không gặp. Anh khỏe chứ?- Không hề. Kể từ khi em đi... - Hắn không cười, đôi mắt hiện lên chút nhớ mong, bàn tay cũng tăng thêm chút lực đạo.Nàng giật mình, vội rút tay về. Lãnh Phong thấy cảnh này không thoải mái cho lắm. Vội kéo nàng ngồi lên đùi hắn, tay ôm eo nàng nói với Từ Trí:- Từ Trí! Tiểu Vy của tôi hôm nay không được khỏe. Phiền anh?Từ Trí nghe được hai từ "của tôi", nở một nụ cười gượng cáo từ:- Phiền mọi người quá! Tôi xin phép! Tạm biệt!Hắn quay lưng bước đi. Khuôn mặt thoáng buồn bã, hắn giơ cánh tay phải vừa bắt tay với nàng, khẽ nói:- Tiểu Vy.. Anh nhớ em...Nhìn bóng hình Từ Trí dần khuất đi, Lục Quân quay ra nói:- Trần Từ Trí phải chi có quan hệ với Tiểu Vy?Lãnh Phong nhìn nàng đang ngủ say trong lòng, ánh mắt toát lên tia ảm đạm:- Kệ hắn đi! Ai có thể dành Tiểu Vy từ tay tớ?- Trần Từ Trí hắn cũng không tệ! - Khải Bình tiếp.Đường Hi nghe được ba từ "Trần Từ Trí" liền bật dậy nói:- Đồ khốn!Lãnh Phong: ...Lục Quân: ...Khải Bình: ...- Ấy em là nói ai vậy? - Lục Quân cười khổ nhìn nàng.- Không phải! Em nghe thấy ai nói tên đó thôi! Chắc là mơ! - Đường Hi xua xua tay.- Tên ư? Phải là Trần Từ Trí? - Khải Bình hỏi.Đúng với dự đoán, khuôn mặt Đường Hi trắng bệch nói:- Sao anh biết?- Hắn vừa ở đây. - Lục Quân đáp.- Đường Hi. Hắn có quen Tiểu Vy?Đường Hi giờ cúi gằm mặt xuống nói:- Có!- Em kể được không? - Khải Bình tiếp lời.Tay Đường Hi túm chặt váy, khẽ cắn răng. Liếc nhìn Lãnh Phong, Đường Hi hỏi nhỏ:- Tiểu Vy còn thức không?- Ngủ rồi! Bắt đầu kể đi! - Lãnh Phong nãy giờ im lặng. Giờ nói với cô, giọng nói có chút lạnh lẽo.- Được...

Chương 15: Tiểu vy, anh nhớ em