- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn…
Chương 28: Hỗn độn
Vợ Yêu, Đừng Chạy TrốnTác giả: KellyKilTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn… - Á!!! Đau quá à!!! Con mèo chết bầm kia!!!Lãnh Phong ngồi trong phòng khách. Nghe tiếng kêu của nàng ngoài sân, không đứng dậy đi ra, nói với mọi người trong bếp:- Cô ấy không sao đâu! Cứ tiếp tục đi!Tiểu Vy ngoài sân, ngồi hậm hực nhìn con mèo lạ hoắc đang bị Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đuổi chạy toán loạn. Do hôm nay mọi người đều mở tiệc đêm nên quản gia cùng mọi người đều được về nghỉ ngơi ở căn nhà đối diện. Căn nhà đó vốn được xây riêng cho nhân viên. Đếm ra thì không biết gia tài của riêng hắn có bao nhiêu, nhưng mà nàng lên bản đồ vệ tinh còn nhìn thấy chỗ này lớn nhất trong khu cao cấp đây thì biết rồi.- Méo!!! - Con mèo nhảy qua người nàng.Nàng xám mặt, cầm viên đá bên cạnh ném đến chỗ con mèo:- Con mèo đáng ghét! Cớ đâu mày chui vào đây? Cút nhanh!!!!Trời ơi! Lúc này chú mèo đang chạy hục mạng bởi hai chú chó to lớn hình thể y như sói kia đuổi, lại thêm cô tiểu thư kia ném đá(nghĩa đen nha!) nữa. Biết thế nó không nên cào cô tiểu thư kia, để giờ này đâu phải khổ sở nữa.- Aizzz!!! Con mèo chết bầm! Ai cho mày chạy? Làm đau bổn cô nương đây thì phải trả giá! - Nàng đứng lên, thấy khẩu súng ở trên bàn. Vốn sẽ định làm con mèo kia đứng lại, nàng bóp cò:- Đoàng!!!Ôi trời! Tưởng nó đứng lại ai ngờ nó chạy nhanh hơn. Chạy sâu vào trong vườn mất rồi! Nàng chạy theo. Căn bản nghĩ lần này con mèo kia chết chắc!Hắn ngồi trong nhà, lúc trước còn nghe tiếng mèo kêu chó sủa, cả tiếng nàng hò hét nữa. Sau hồi súng vang lên thì mất tăm, không tiếng động gì cả. Tất nhiên ở tình huống này ai cũng sẽ sinh nghi, vội chạy ra ngoài, hắn nhìn bao quát một lượt không hề thấy bóng dáng nàng đâu. Khẽ nhíu mày hắn gọi:- Tiểu Vy!Không tiếng động.- Hắc Bạch! (Hehe! Dù gì cũng là một cặp nên Hắc Bạch cho nhanh!^^)Không tiếng động.Hắn nhíu mày chặt hơn, vội cước bộ đi sâu vào trong vườn.- Đoàng!! - Tiếng súng.- Ááá!!! - Tiếng nàng thét lên.- Gâu!! Gâu!! - Tiếng hai chú chó lẫn lộn âm.Chết tiệt! Hắn còn chưa thấy nàng, nghe tiếng động này nhỡ nàng bị thương thì sao? Nàng là vừa khỏi bệnh mà.Đi đến cuối vườn, nỗi lo lắng trong lòng hắn mới nguôi đi một chút. Nàng đang cầm súng chĩa về vách tường trên cao, còn hai chú chó thì vẫn ngồi đấy nhìn hắn.- Vy Vy?- A! Phong... - Nàng chạy đến ôm người hắn.- Em làm sao vậy? - Hắn ôm nàng vào lòng, cảm nhận thấy nàng có chút run rẩy.- Em... - Nàng cắn răng, từng giọt mồ hôi thấm đẫm trán.Hắn lấy súng từ tay nàng, phát hiện một thứ thiếu thiếu ở bàn tay nàng. Nhíu mày hỏi nàng:- Nhẫn của em đâu?- A... Nhẫn của em... - Nàng vội rụt tay lại, ấp úng.- Mất phải không?- ...Không sao! Không sao! Hắn đã dự định trước chuyện này. Vợ trẻ con, ham chơi quá lúc đi về ắt hẳn sẽ mất thứ gì đó. Chưa cưới, hắn còn có thể mua chiếc nhẫn khác.------------------------------------------------------------------------------------------------------------Tối, thời điểm này là lúc cả 6 người ngồi ở bàn hàn huyên linh tinh đủ thứ trên đời.- Nè! Phim mới đấy! - Khải Bình giơ một đĩa phim lên.- Phong! Cho em xem nha? - Nàng lắc lắc cánh tay hắn.- Được! - Hắn ngậm miếng khoai tây, cúi xuống bỏ vào miệng nàng.(Hic! Tình cảm quá mà!! >"o
- Á!!! Đau quá à!!! Con mèo chết bầm kia!!!
Lãnh Phong ngồi trong phòng khách. Nghe tiếng kêu của nàng ngoài sân, không đứng dậy đi ra, nói với mọi người trong bếp:
- Cô ấy không sao đâu! Cứ tiếp tục đi!
Tiểu Vy ngoài sân, ngồi hậm hực nhìn con mèo lạ hoắc đang bị Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đuổi chạy toán loạn. Do hôm nay mọi người đều mở tiệc đêm nên quản gia cùng mọi người đều được về nghỉ ngơi ở căn nhà đối diện. Căn nhà đó vốn được xây riêng cho nhân viên. Đếm ra thì không biết gia tài của riêng hắn có bao nhiêu, nhưng mà nàng lên bản đồ vệ tinh còn nhìn thấy chỗ này lớn nhất trong khu cao cấp đây thì biết rồi.
- Méo!!! - Con mèo nhảy qua người nàng.
Nàng xám mặt, cầm viên đá bên cạnh ném đến chỗ con mèo:
- Con mèo đáng ghét! Cớ đâu mày chui vào đây? Cút nhanh!!!!
Trời ơi! Lúc này chú mèo đang chạy hục mạng bởi hai chú chó to lớn hình thể y như sói kia đuổi, lại thêm cô tiểu thư kia ném đá(nghĩa đen nha!) nữa. Biết thế nó không nên cào cô tiểu thư kia, để giờ này đâu phải khổ sở nữa.
- Aizzz!!! Con mèo chết bầm! Ai cho mày chạy? Làm đau bổn cô nương đây thì phải trả giá! - Nàng đứng lên, thấy khẩu súng ở trên bàn. Vốn sẽ định làm con mèo kia đứng lại, nàng bóp cò:
- Đoàng!!!
Ôi trời! Tưởng nó đứng lại ai ngờ nó chạy nhanh hơn. Chạy sâu vào trong vườn mất rồi! Nàng chạy theo. Căn bản nghĩ lần này con mèo kia chết chắc!
Hắn ngồi trong nhà, lúc trước còn nghe tiếng mèo kêu chó sủa, cả tiếng nàng hò hét nữa. Sau hồi súng vang lên thì mất tăm, không tiếng động gì cả. Tất nhiên ở tình huống này ai cũng sẽ sinh nghi, vội chạy ra ngoài, hắn nhìn bao quát một lượt không hề thấy bóng dáng nàng đâu. Khẽ nhíu mày hắn gọi:
- Tiểu Vy!
Không tiếng động.
- Hắc Bạch! (Hehe! Dù gì cũng là một cặp nên Hắc Bạch cho nhanh!^^)
Không tiếng động.
Hắn nhíu mày chặt hơn, vội cước bộ đi sâu vào trong vườn.
- Đoàng!! - Tiếng súng.
- Ááá!!! - Tiếng nàng thét lên.
- Gâu!! Gâu!! - Tiếng hai chú chó lẫn lộn âm.
Chết tiệt! Hắn còn chưa thấy nàng, nghe tiếng động này nhỡ nàng bị thương thì sao? Nàng là vừa khỏi bệnh mà.
Đi đến cuối vườn, nỗi lo lắng trong lòng hắn mới nguôi đi một chút. Nàng đang cầm súng chĩa về vách tường trên cao, còn hai chú chó thì vẫn ngồi đấy nhìn hắn.
- Vy Vy?
- A! Phong... - Nàng chạy đến ôm người hắn.
- Em làm sao vậy? - Hắn ôm nàng vào lòng, cảm nhận thấy nàng có chút run rẩy.
- Em... - Nàng cắn răng, từng giọt mồ hôi thấm đẫm trán.
Hắn lấy súng từ tay nàng, phát hiện một thứ thiếu thiếu ở bàn tay nàng. Nhíu mày hỏi nàng:
- Nhẫn của em đâu?
- A... Nhẫn của em... - Nàng vội rụt tay lại, ấp úng.
- Mất phải không?
- ...
Không sao! Không sao! Hắn đã dự định trước chuyện này. Vợ trẻ con, ham chơi quá lúc đi về ắt hẳn sẽ mất thứ gì đó. Chưa cưới, hắn còn có thể mua chiếc nhẫn khác.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tối, thời điểm này là lúc cả 6 người ngồi ở bàn hàn huyên linh tinh đủ thứ trên đời.
- Nè! Phim mới đấy! - Khải Bình giơ một đĩa phim lên.
- Phong! Cho em xem nha? - Nàng lắc lắc cánh tay hắn.
- Được! - Hắn ngậm miếng khoai tây, cúi xuống bỏ vào miệng nàng.(Hic! Tình cảm quá mà!! >"o
Vợ Yêu, Đừng Chạy TrốnTác giả: KellyKilTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn… - Á!!! Đau quá à!!! Con mèo chết bầm kia!!!Lãnh Phong ngồi trong phòng khách. Nghe tiếng kêu của nàng ngoài sân, không đứng dậy đi ra, nói với mọi người trong bếp:- Cô ấy không sao đâu! Cứ tiếp tục đi!Tiểu Vy ngoài sân, ngồi hậm hực nhìn con mèo lạ hoắc đang bị Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đuổi chạy toán loạn. Do hôm nay mọi người đều mở tiệc đêm nên quản gia cùng mọi người đều được về nghỉ ngơi ở căn nhà đối diện. Căn nhà đó vốn được xây riêng cho nhân viên. Đếm ra thì không biết gia tài của riêng hắn có bao nhiêu, nhưng mà nàng lên bản đồ vệ tinh còn nhìn thấy chỗ này lớn nhất trong khu cao cấp đây thì biết rồi.- Méo!!! - Con mèo nhảy qua người nàng.Nàng xám mặt, cầm viên đá bên cạnh ném đến chỗ con mèo:- Con mèo đáng ghét! Cớ đâu mày chui vào đây? Cút nhanh!!!!Trời ơi! Lúc này chú mèo đang chạy hục mạng bởi hai chú chó to lớn hình thể y như sói kia đuổi, lại thêm cô tiểu thư kia ném đá(nghĩa đen nha!) nữa. Biết thế nó không nên cào cô tiểu thư kia, để giờ này đâu phải khổ sở nữa.- Aizzz!!! Con mèo chết bầm! Ai cho mày chạy? Làm đau bổn cô nương đây thì phải trả giá! - Nàng đứng lên, thấy khẩu súng ở trên bàn. Vốn sẽ định làm con mèo kia đứng lại, nàng bóp cò:- Đoàng!!!Ôi trời! Tưởng nó đứng lại ai ngờ nó chạy nhanh hơn. Chạy sâu vào trong vườn mất rồi! Nàng chạy theo. Căn bản nghĩ lần này con mèo kia chết chắc!Hắn ngồi trong nhà, lúc trước còn nghe tiếng mèo kêu chó sủa, cả tiếng nàng hò hét nữa. Sau hồi súng vang lên thì mất tăm, không tiếng động gì cả. Tất nhiên ở tình huống này ai cũng sẽ sinh nghi, vội chạy ra ngoài, hắn nhìn bao quát một lượt không hề thấy bóng dáng nàng đâu. Khẽ nhíu mày hắn gọi:- Tiểu Vy!Không tiếng động.- Hắc Bạch! (Hehe! Dù gì cũng là một cặp nên Hắc Bạch cho nhanh!^^)Không tiếng động.Hắn nhíu mày chặt hơn, vội cước bộ đi sâu vào trong vườn.- Đoàng!! - Tiếng súng.- Ááá!!! - Tiếng nàng thét lên.- Gâu!! Gâu!! - Tiếng hai chú chó lẫn lộn âm.Chết tiệt! Hắn còn chưa thấy nàng, nghe tiếng động này nhỡ nàng bị thương thì sao? Nàng là vừa khỏi bệnh mà.Đi đến cuối vườn, nỗi lo lắng trong lòng hắn mới nguôi đi một chút. Nàng đang cầm súng chĩa về vách tường trên cao, còn hai chú chó thì vẫn ngồi đấy nhìn hắn.- Vy Vy?- A! Phong... - Nàng chạy đến ôm người hắn.- Em làm sao vậy? - Hắn ôm nàng vào lòng, cảm nhận thấy nàng có chút run rẩy.- Em... - Nàng cắn răng, từng giọt mồ hôi thấm đẫm trán.Hắn lấy súng từ tay nàng, phát hiện một thứ thiếu thiếu ở bàn tay nàng. Nhíu mày hỏi nàng:- Nhẫn của em đâu?- A... Nhẫn của em... - Nàng vội rụt tay lại, ấp úng.- Mất phải không?- ...Không sao! Không sao! Hắn đã dự định trước chuyện này. Vợ trẻ con, ham chơi quá lúc đi về ắt hẳn sẽ mất thứ gì đó. Chưa cưới, hắn còn có thể mua chiếc nhẫn khác.------------------------------------------------------------------------------------------------------------Tối, thời điểm này là lúc cả 6 người ngồi ở bàn hàn huyên linh tinh đủ thứ trên đời.- Nè! Phim mới đấy! - Khải Bình giơ một đĩa phim lên.- Phong! Cho em xem nha? - Nàng lắc lắc cánh tay hắn.- Được! - Hắn ngậm miếng khoai tây, cúi xuống bỏ vào miệng nàng.(Hic! Tình cảm quá mà!! >"o