- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn…
Chương 46: Trốn?!
Vợ Yêu, Đừng Chạy TrốnTác giả: KellyKilTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn… Tiểu Vy ngồi trên giường bệnh nghĩ đến Từ Trí, quả thực khi nàng bị hắn hại hơn một năm trước đến giờ vẫn là không thấy hắn, càng không thấy mọi người nhắc đến hắn. Quái, Selly, Liễu An và Sophie bị Lãnh Phong loại trừ, Diệp Hàn bị đày sang hầm mỏ ở đảo, vậy còn hắn thì sao? Mỗi lần như vậy đều có Khải Bình hoặc Tiểu An kể cho nàng, nhưng là không có kể về hắn.Vì nàng phục hồi rất nhanh nên dễ dàng cử động, vết thương ở bụng nhờ đến bác sĩ giỏi nhất Đài Loan đến chữa nên nàng cũng không hề đau. Nhưng cái đau chính là nàng vừa mở cửa, cả thân mình đã ngã ập xuống đất.- Aiz! Tiểu bảo bối, em làm gì mà đứng chắn giữa đường vậy? - Tiểu An nằm đè lên người nàng, xoa xoa khuôn mặt đau nhức. Cô là vừa mới xuống cầu thang, ai ngờ đi đến thì cửa phòng nàng đột nhiên mở ra a! Thật là đau!- A ui! Đau mà! Chị làm gì mà chạy kinh vậy chứ? Hic! - Tiểu Vy nằm sấp trên mặt đất, vẫn là không thể đem cục nặng trên người hất ra.- Xuống! Đi xuống! - Nàng thở phì phì, đưa tay hất hất người Tiểu An.- Bạch Tiểu An! - Từ thang máy đằng sau đi ra, Khải Bình thấy cô ngã liền nở một nụ cười ác ma, bước chân nhanh chóng muốn đến bắt cô.- Ý! Chị xin lỗi! Hẹn gặp em sau! - Tiểu An vội đứng dậy, phủi phủi váy vài cái rồi chạy đi.- Trời ơi! Làm cái gì vậy? Chị em thế hả? - Tiểu Vy tức giận rồi dậy. Thật đáng ghét! Chị em gì mà tai nạn lại bỏ đi như vậy, ai mà chịu được?(Là ta thì ta cho luôn cái bạt tai >o
Tiểu Vy ngồi trên giường bệnh nghĩ đến Từ Trí, quả thực khi nàng bị hắn hại hơn một năm trước đến giờ vẫn là không thấy hắn, càng không thấy mọi người nhắc đến hắn. Quái, Selly, Liễu An và Sophie bị Lãnh Phong loại trừ, Diệp Hàn bị đày sang hầm mỏ ở đảo, vậy còn hắn thì sao? Mỗi lần như vậy đều có Khải Bình hoặc Tiểu An kể cho nàng, nhưng là không có kể về hắn.
Vì nàng phục hồi rất nhanh nên dễ dàng cử động, vết thương ở bụng nhờ đến bác sĩ giỏi nhất Đài Loan đến chữa nên nàng cũng không hề đau. Nhưng cái đau chính là nàng vừa mở cửa, cả thân mình đã ngã ập xuống đất.
- Aiz! Tiểu bảo bối, em làm gì mà đứng chắn giữa đường vậy? - Tiểu An nằm đè lên người nàng, xoa xoa khuôn mặt đau nhức. Cô là vừa mới xuống cầu thang, ai ngờ đi đến thì cửa phòng nàng đột nhiên mở ra a! Thật là đau!
- A ui! Đau mà! Chị làm gì mà chạy kinh vậy chứ? Hic! - Tiểu Vy nằm sấp trên mặt đất, vẫn là không thể đem cục nặng trên người hất ra.
- Xuống! Đi xuống! - Nàng thở phì phì, đưa tay hất hất người Tiểu An.
- Bạch Tiểu An! - Từ thang máy đằng sau đi ra, Khải Bình thấy cô ngã liền nở một nụ cười ác ma, bước chân nhanh chóng muốn đến bắt cô.
- Ý! Chị xin lỗi! Hẹn gặp em sau! - Tiểu An vội đứng dậy, phủi phủi váy vài cái rồi chạy đi.
- Trời ơi! Làm cái gì vậy? Chị em thế hả? - Tiểu Vy tức giận rồi dậy. Thật đáng ghét! Chị em gì mà tai nạn lại bỏ đi như vậy, ai mà chịu được?(Là ta thì ta cho luôn cái bạt tai >o
Vợ Yêu, Đừng Chạy TrốnTác giả: KellyKilTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình- Cha! Sao cha có thể làm vậy với con chứ? - Bạch Tiểu Vy! Cha đã nói rồi! Con cũng đã 24 tuổi rồi! Ta cần người dạy dỗ con tử tế! Liệu con muốn làm bà già ngồi xem tivi với 12 con mèo ư? - Con không muốn! Con muốn nói với mẹ! - Tiểu Vy! Cậu ta rất được! Sao con chưa gặp lại nghĩ không ổn? - Cụp! Tắt máy! Nàng thật sự rất khó chịu. Sao cha không để nàng tự quyết định hôn nhân của mình? Nàng là không hề muốn 1 cuộc hôn nhân mà không hề có hạnh phúc chút nào. Bước vào xe, nàng nói với người ngồi lái: - A Thần! Đưa tôi về nhà riêng! Tôi không muốn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa! Người nàng gọi là A Thần ngồi trên, nhận ra nàng hơi bực giọng, không thắc mắc gì, nhấn ga rời khỏi Bạch trạch. Ngồi trong xe, nàng cười lạnh. Nhìn nàng cười A Thần không khỏi khẽ rùng mình. Nàng như phát hiện ra 1 điều gì đó " Để xem ai còn dám đặt hôn sự lên trước mặt tôi cản đường " * * * Quán bar... Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người con gái ngồi ở quầy rượu. Nữ nhân này mặc chiếc váy đen tuyền bó sát tôn… Tiểu Vy ngồi trên giường bệnh nghĩ đến Từ Trí, quả thực khi nàng bị hắn hại hơn một năm trước đến giờ vẫn là không thấy hắn, càng không thấy mọi người nhắc đến hắn. Quái, Selly, Liễu An và Sophie bị Lãnh Phong loại trừ, Diệp Hàn bị đày sang hầm mỏ ở đảo, vậy còn hắn thì sao? Mỗi lần như vậy đều có Khải Bình hoặc Tiểu An kể cho nàng, nhưng là không có kể về hắn.Vì nàng phục hồi rất nhanh nên dễ dàng cử động, vết thương ở bụng nhờ đến bác sĩ giỏi nhất Đài Loan đến chữa nên nàng cũng không hề đau. Nhưng cái đau chính là nàng vừa mở cửa, cả thân mình đã ngã ập xuống đất.- Aiz! Tiểu bảo bối, em làm gì mà đứng chắn giữa đường vậy? - Tiểu An nằm đè lên người nàng, xoa xoa khuôn mặt đau nhức. Cô là vừa mới xuống cầu thang, ai ngờ đi đến thì cửa phòng nàng đột nhiên mở ra a! Thật là đau!- A ui! Đau mà! Chị làm gì mà chạy kinh vậy chứ? Hic! - Tiểu Vy nằm sấp trên mặt đất, vẫn là không thể đem cục nặng trên người hất ra.- Xuống! Đi xuống! - Nàng thở phì phì, đưa tay hất hất người Tiểu An.- Bạch Tiểu An! - Từ thang máy đằng sau đi ra, Khải Bình thấy cô ngã liền nở một nụ cười ác ma, bước chân nhanh chóng muốn đến bắt cô.- Ý! Chị xin lỗi! Hẹn gặp em sau! - Tiểu An vội đứng dậy, phủi phủi váy vài cái rồi chạy đi.- Trời ơi! Làm cái gì vậy? Chị em thế hả? - Tiểu Vy tức giận rồi dậy. Thật đáng ghét! Chị em gì mà tai nạn lại bỏ đi như vậy, ai mà chịu được?(Là ta thì ta cho luôn cái bạt tai >o