Tác giả:

Mạnh Ảnh bị tiếng bàn bạc ngoài cửa đánh thức. Giấc ngủ của Mạnh Ảnh không sâu, một chút âm thanh sẽ làm cô tỉnh giấc, sau khi tỉnh rồi thì không dễ ngủ lại được. Bây giờ đã đỡ một chút, trước kia cô hầu như cả đêm mất ngủ, mỗi ngày tinh thần cũng không tốt. Khi đó cô còn tưởng rằng mình nếu cứ thiếu ngủ như vậy mà chết đi. Ngoài cửa thanh âm vẫn không có dấu hiệu yên lặng, Mạnh Ảnh xoay người nằm xuống nhưng cũng không cách nào ngủ được. Gần như có chút phát cáu, liền kéo cửa đi ra ngoài. Người đầu tiên nhìn thấy cô là Lưu Tử Ngạo, hơi sững sốt, lập tức lễ độ cung kính nói: “Chị dâu.” Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên đang đưa lưng về phía cô cũng quay đầu lại, “Đánh thức em sao?” Giọng điệu ôn nhu khiến cho ba người đàn ông khác đang ngồi muốn buồn nôn, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng tất cả cúi đầu không nói. Thật ra mọi người đều biết Trình Diệc Nhiên sủng ái vợ, ai có thể nghĩ tới, người này trên thương trường mạnh mẽ vang dội, là người đàn ông quyết đoán dứt khoát lại có thể thâm…

Chương 20: Sống Thật Hạnh Phúc

Cưng Chiều Em Cả ĐờiTác giả: 50 độ U LamTruyện Ngôn TìnhMạnh Ảnh bị tiếng bàn bạc ngoài cửa đánh thức. Giấc ngủ của Mạnh Ảnh không sâu, một chút âm thanh sẽ làm cô tỉnh giấc, sau khi tỉnh rồi thì không dễ ngủ lại được. Bây giờ đã đỡ một chút, trước kia cô hầu như cả đêm mất ngủ, mỗi ngày tinh thần cũng không tốt. Khi đó cô còn tưởng rằng mình nếu cứ thiếu ngủ như vậy mà chết đi. Ngoài cửa thanh âm vẫn không có dấu hiệu yên lặng, Mạnh Ảnh xoay người nằm xuống nhưng cũng không cách nào ngủ được. Gần như có chút phát cáu, liền kéo cửa đi ra ngoài. Người đầu tiên nhìn thấy cô là Lưu Tử Ngạo, hơi sững sốt, lập tức lễ độ cung kính nói: “Chị dâu.” Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên đang đưa lưng về phía cô cũng quay đầu lại, “Đánh thức em sao?” Giọng điệu ôn nhu khiến cho ba người đàn ông khác đang ngồi muốn buồn nôn, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng tất cả cúi đầu không nói. Thật ra mọi người đều biết Trình Diệc Nhiên sủng ái vợ, ai có thể nghĩ tới, người này trên thương trường mạnh mẽ vang dội, là người đàn ông quyết đoán dứt khoát lại có thể thâm… Buổi tối, ở nhà họ Trình.Từ lúc ở bệnh viện về Mạnh Ảnh không nói từ nào, Trình Diệc Nhiên cũng có chút buồn bực, sau khi ăn cơm tối xong liền tự nhốt mình trong thư phòng.Mạnh Ảnh buồn chán cầm remote liên tục đổi kênh, ánh mắt lại đờ đẫn, ánh sáng từ TV chớp nháy liên tục trên khuôn mặt cô, thế nhưng cô lại không hề biết. Lão quản gia đứng kế bên khẽ lắc đầu, từ từ đi đến trước mặt cô, bưng một chén canh gà đầy tràn cung kính đưa cho cô, “Cô chủ.”Có lẽ cậu chủ đang tức giận, hôm nay không tự mình nhìn cô chủ dùng canh, nhưng lúc rời bàn ăn lại bảo ông đem canh cho cô.Mạnh Ảnh liếc nhìn chất lỏng màu vàng kim đang bốc hơi, nhíu nhíu mày, vẫn nhận lấy uống hết một hơi, bởi vì uống quá nhanh, Mạnh Ảnh bị sặc liền đưa chén cho lão quản gia, vội vàng nhận khăn giấy từ tay người giúp việc.Nhìn lão quản gia và người giúp việc dè dặt đứng bên người cô, Mạnh Ảnh vẫy tay ý bảo bọn họ có thể đi xuống. Thật ra, cô không thích nhiều người. Quá nhiều người, thường sẽ cảm thấy mình không thể là chính mình, giống như ngay cả không khí cũng tù túng.Phim truyền hình hiện nay càng ngày càng dở, trong lòng Mạnh Ảnh nhớ lại khi còn bé từng xem những bộ phim kinh điển kia, thở dài một hơi, tắt TV rồi đi lên lầu.Kẻ khó chịu kia từ lúc về lại không thèm nói câu nào với cô, lúc ăn tối chỉ ăn nửa chén cơm nhỏ, từ đầu đến cuối cũng không ngẩng đầu nhìn cô một cái, Mạnh Ảnh xoa xoa cái trán đang đau. Cô làm hỏng rất nhiều chuyện.Tắm rửa xong, Mạnh Ảnh sấy khô tóc thì buồn ngủ. Rất nhiều chuyện không thể nghĩ ra cách giải quyết hoàn hảo, vậy thì tốt nhất là đừng nghĩ tới nữa.Mới ngủ không lâu, Trình Diệc Nhiên đẩy cửa ra đi vào.Mạnh Ảnh xoay người đưa lưng về phía anh, thẩn thờ nhìn màn cửa sổ.Trình Diệc Nhiên tự lấy đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm tắm rửa, phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách, lát sau lại im ắng, sau đó cửa được mở ra, tiếp đến Mạnh Ảnh cảm giác được nệm trên giường lún xuống.Nằm một hồi lâu, Trình Diệc Nhiên không nén giận được, đột nhiên từ phía sau ôm lấy cô, đặt cằm lên vai cô. Mạnh Ảnh vẫn không nói lời nào, để mặc anh ôm. Anh mới tắm xong, trên người hơi ẩm ướt, Mạnh Ảnh không thoải mái liền né tránh hơi thở đang phả trên cổ mình.“Em…” Dường như không tìm được từ thích hợp, Trình Diệc Nhiên có chút tức giận siết chặt cánh tay, cúi đầu hôn mạnh lên gáy của Mạnh Ảnh.Anh hơi dùng sức, Mạnh Ảnh nghiêng đầu lui ra một chút.Trình Diệc Nhiên không tha dựa sát vào, Mạnh Ảnh hơi bực, trở mình, đẩy cánh tay đang quấn trên eo cô ra.Trình Diệc Nhiên đột nhiên ngồi dậy, xốc chăn lên, “Mạnh Ảnh, em đừng quá đáng!”Mạnh Ảnh không động đậy, vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng như lúc nãy, chỉ là cảm thấy trên người có chút lạnh lẽo từ từ ngấm vào trong lòng.Trình Diệc Nhiên thấy dáng vẻ nằm im của Mạnh Ảnh, càng tức giận hơn, hai tay nắm chặt hai vai của cô dùng sức kéo người cô đối mặt với anh.Mạnh Ảnh lãnh đạm nhìn vẻ mặt giận dữ của Trình Diệc Nhiên, không nói một tiếng, cô nghĩ cô đã rất mệt mỏi, anh muốn như thế nào thì tùy anh.“Mạnh Ảnh, em tự hỏi lòng mình xem, em không phụ lòng anh sao?!”Giờ phút này Trình Diệc Nhiên đã thật sự quá mệt mỏi cả tinh thần lẫn thân thể, chỉ cảm thấy muốn b*p ch*t cô gái không có lương tâm đang ở trước mắt mình.Cùng một câu hỏi, Mạnh Ảnh cũng thầm hỏi mình, mày xứng với anh sao?Trình Diệc Nhiên có chút ủ rũ buông Mạnh Ảnh ra, kéo tủ đầu giường tìm một điếu thuốc châm lên, khói từ từ tỏa ra trong phòng ngủ. Khuôn mặt Trình Diệc Nhiên mờ ảo trong làn khói, nhìn từ nơi Mạnh Ảnh nằm, trong mắt anh tràn đầy mệt mỏi.Không biết cảm giác chua xót trong lòng từ đâu đến, Mạnh Ảnh từ từ ngồi dậy, xoay người ôm cổ Trình Diệc Nhiên, mặt vùi vào trong ngực anh.Trình Diệc Nhiên lại lập tức đẩy ra cô, trừng mắt nhìn Mạnh Ảnh, Trình Diệc Nhiên nổi cáu nói: “Không thấy đang hút thuốc sao, cứ như vậy nhào lên, bị phỏng thì làm sao hả?”Mạnh Ảnh như bị anh rống nên ngốc rồi, ngơ ngác nhìn Trình Diệc Nhiên. Giờ phút này, anh còn quan tâm cô như vậy.Trình Diệc Nhiên tức giận liếc cô một cái, càm điếu thuốc bị cô đè gãy dụi vào trong gạt tàn, xoay người phủi tàn thuốc trên áo ngủ của cô, cẩn thận kiểm tra trên áo ngủ của Mạnh Ảnh có còn tàn thuốc hoặc có vết cháy hay không, nhìn hồi lâu không có mới hỏi, “Có bị phỏng không?”Mạnh ảnh khẽ cười cười, “Không có.”Thấy Mạnh Ảnh mỉm cười, lửa giận của Trình Diệc Nhiên trước nụ cười của Mạnh Ảnh đã biến mất không dấu vết, mặc dù ánh mắt còn chút giận dữ, nhưng hành động vươn tay kéo Mạnh Ảnh vào trong ngực lại cực kỳ dịu dàng đến khó tin, nhìn cô gái nhỏ đang mỉm cười trong ngực mình, Trình Diệc Nhiên có chút hờn dỗi túm chăn quấn chặt lấy cô.Mạnh Ảnh mềm mại nằm trong lồng ngực của anh, tai nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, vươn tay ra khỏi chăn lấy ngón trỏ chạm nhẹ vào hàng lông mày đang chau lại của anh,“Diệc Nhiên, ở cùng với em mệt mỏi lắm đúng không?”Trình Diệc Nhiên tóm lấy bàn tay không an phận của cô đặt lên môi mình rồi hôn nhẹ, trong mắt ngập tràn niềm vui, dời mắt xuống nhìn người đang ở trong vòng ôm của mình, “Sao, muốn ngoan ngoãn rồi sao?” (Ten: ta k hiểu ổng nói j ‘___’)“Có đôi khi em cũng cảm thấy mình rất quá đáng, chắc là anh mệt mỏi lắm.” Mạnh Ảnh ngẩng mặt lên nhìn anh, giọng nói mang đầy sự áy náy.“Anh cam tâm tình nguyện mà, anh đã từng hứa với Ba em, sẽ yêu thương em cả đời, cho dù em có bướng bỉnh cỡ nào cũng vậy.”Mạnh Ảnh nhớ tới khuôn mặt nghiêm túc của Ba, ánh mắt buồn bã, “Loại hiệp ước không bình đẳng như vậy mà anh cũng ký, anh vẫn còn là tên gian thương Trình Diệc Nhiên kia sao?”Trình Diệc Nhiên cười cười, “Cuộc sống không phải lúc nào cũng bình yên, cần phải gặp một chút thăng trầm, cuộc sống như thế mới được coi là hoàn hảo, mà em, chính là sự thăng trầm của anh, SO, nếu muốn có cuộc sống hoàn hảo làm sao có thể thiếu em được?”“Em không tốt với anh như vậy, sao anh lại không xoay người rời đi?” Mạnh Ảnh nhìn khuôn mặt thanh tao của Trình Diệc Nhiên, nhàn nhạt nói.“Bởi vì…” Trình Diệc Nhiên từ từ cúi xuống gặm lấy môi Mạnh Ảnh, dịu dàng hôn lên môi cô, trong lòng đưa ra đáp án kia, bởi vì anh yêu em.Vừa hôn xong, Mạnh Ảnh thở hổn hển dựa vào ngực Trình Diệc Nhiên, ngón tay khẽ nghịch áo anh, “Diệc Nhiên, sau này chúng ta hãy sống thật hạnh phúc.”Đúng vậy, sống thật hạnh phúc, yêu hay không yêu cũng không quan trọng, tương lai phía trước quá khứ như khói tan đi, cái mất đi từ giữa kẽ tay đâu chỉ là năm tháng thời gian? Những mơ ước kia, ảo tưởng, vọng tưởng cũng đã chết rồi, những niềm vui kia hay những năm tháng không hạnh phúc kia đều đã qua, còn điều gì để mất nữa đâu? Cả thế giới đều sáng suốt đang nhìn mình ngốc nghếch, vậy mà còn tưởng là mình khôn ngoan sáng suốt, phải biết cái nào thật cái nào ảo, chỉ cần biết, cảnh tượng ảo mộng như vậy chỉ là giấc mơ một thời mà thôi. (Ten: chém loạn xạ, chém banh ta lông, chém nát như tương :)))Cô nên sớm tỉnh táo lại.Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên sửng sốt một hồi, mới tỉnh lại, “Ừ, sống thật hạnh phúc.”

Buổi tối, ở nhà họ Trình.

Từ lúc ở bệnh viện về Mạnh Ảnh không nói từ nào, Trình Diệc Nhiên
cũng có chút buồn bực, sau khi ăn cơm tối xong liền tự nhốt mình trong
thư phòng.

Mạnh Ảnh buồn chán cầm remote liên tục đổi kênh, ánh mắt lại đờ đẫn,
ánh sáng từ TV chớp nháy liên tục trên khuôn mặt cô, thế nhưng cô lại
không hề biết. Lão quản gia đứng kế bên khẽ lắc đầu, từ từ đi đến trước
mặt cô, bưng một chén canh gà đầy tràn cung kính đưa cho cô, “Cô chủ.”

Có lẽ cậu chủ đang tức giận, hôm nay không tự mình nhìn cô chủ dùng canh, nhưng lúc rời bàn ăn lại bảo ông đem canh cho cô.

Mạnh Ảnh liếc nhìn chất lỏng màu vàng kim đang bốc hơi, nhíu nhíu
mày, vẫn nhận lấy uống hết một hơi, bởi vì uống quá nhanh, Mạnh Ảnh bị
sặc liền đưa chén cho lão quản gia, vội vàng nhận khăn giấy từ tay người giúp việc.

Nhìn lão quản gia và người giúp việc dè dặt đứng bên người cô, Mạnh
Ảnh vẫy tay ý bảo bọn họ có thể đi xuống. Thật ra, cô không thích nhiều
người. Quá nhiều người, thường sẽ cảm thấy mình không thể là chính mình, giống như ngay cả không khí cũng tù túng.

Phim truyền hình hiện nay càng ngày càng dở, trong lòng Mạnh Ảnh nhớ
lại khi còn bé từng xem những bộ phim kinh điển kia, thở dài một hơi,
tắt TV rồi đi lên lầu.

Kẻ khó chịu kia từ lúc về lại không thèm nói câu nào với cô, lúc ăn
tối chỉ ăn nửa chén cơm nhỏ, từ đầu đến cuối cũng không ngẩng đầu nhìn
cô một cái, Mạnh Ảnh xoa xoa cái trán đang đau. Cô làm hỏng rất nhiều
chuyện.

Tắm rửa xong, Mạnh Ảnh sấy khô tóc thì buồn ngủ. Rất nhiều chuyện
không thể nghĩ ra cách giải quyết hoàn hảo, vậy thì tốt nhất là đừng
nghĩ tới nữa.

Mới ngủ không lâu, Trình Diệc Nhiên đẩy cửa ra đi vào.

Mạnh Ảnh xoay người đưa lưng về phía anh, thẩn thờ nhìn màn cửa sổ.

Trình Diệc Nhiên tự lấy đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm tắm rửa, phòng
tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách, lát sau lại im ắng, sau đó cửa
được mở ra, tiếp đến Mạnh Ảnh cảm giác được nệm trên giường lún xuống.

Nằm một hồi lâu, Trình Diệc Nhiên không nén giận được, đột nhiên từ
phía sau ôm lấy cô, đặt cằm lên vai cô. Mạnh Ảnh vẫn không nói lời nào,
để mặc anh ôm. Anh mới tắm xong, trên người hơi ẩm ướt, Mạnh Ảnh không
thoải mái liền né tránh hơi thở đang phả trên cổ mình.

“Em…” Dường như không tìm được từ thích hợp, Trình
Diệc Nhiên có chút tức giận siết chặt cánh tay, cúi đầu hôn mạnh lên gáy của Mạnh Ảnh.

Anh hơi dùng sức, Mạnh Ảnh nghiêng đầu lui ra một chút.

Trình Diệc Nhiên không tha dựa sát vào, Mạnh Ảnh hơi bực, trở mình, đẩy cánh tay đang quấn trên eo cô ra.

Trình Diệc Nhiên đột nhiên ngồi dậy, xốc chăn lên, “Mạnh Ảnh, em đừng quá đáng!”

Mạnh Ảnh không động đậy, vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng như lúc nãy,
chỉ là cảm thấy trên người có chút lạnh lẽo từ từ ngấm vào trong lòng.

Trình Diệc Nhiên thấy dáng vẻ nằm im của Mạnh Ảnh, càng tức giận hơn, hai tay nắm chặt hai vai của cô dùng sức kéo người cô đối mặt với anh.

Mạnh Ảnh lãnh đạm nhìn vẻ mặt giận dữ của Trình Diệc Nhiên, không nói một tiếng, cô nghĩ cô đã rất mệt mỏi, anh muốn như thế nào thì tùy anh.

“Mạnh Ảnh, em tự hỏi lòng mình xem, em không phụ lòng anh sao?!”

Giờ phút này Trình Diệc Nhiên đã thật sự quá mệt mỏi cả tinh thần lẫn thân thể, chỉ cảm thấy muốn b*p ch*t cô gái không có lương tâm đang ở
trước mắt mình.

Cùng một câu hỏi, Mạnh Ảnh cũng thầm hỏi mình, mày xứng với anh sao?

Trình Diệc Nhiên có chút ủ rũ buông Mạnh Ảnh ra, kéo tủ đầu giường
tìm một điếu thuốc châm lên, khói từ từ tỏa ra trong phòng ngủ. Khuôn
mặt Trình Diệc Nhiên mờ ảo trong làn khói, nhìn từ nơi Mạnh Ảnh nằm,
trong mắt anh tràn đầy mệt mỏi.

Không biết cảm giác chua xót trong lòng từ đâu đến, Mạnh Ảnh từ từ
ngồi dậy, xoay người ôm cổ Trình Diệc Nhiên, mặt vùi vào trong ngực anh.

Trình Diệc Nhiên lại lập tức đẩy ra cô, trừng mắt nhìn Mạnh Ảnh, Trình Diệc Nhiên nổi cáu nói: “Không thấy đang hút thuốc sao, cứ như vậy nhào lên, bị phỏng thì làm sao hả?”

Mạnh Ảnh như bị anh rống nên ngốc rồi, ngơ ngác nhìn Trình Diệc Nhiên. Giờ phút này, anh còn quan tâm cô như vậy.

Trình Diệc Nhiên tức giận liếc cô một cái, càm điếu thuốc bị cô đè
gãy dụi vào trong gạt tàn, xoay người phủi tàn thuốc trên áo ngủ của cô, cẩn thận kiểm tra trên áo ngủ của Mạnh Ảnh có còn tàn thuốc hoặc có vết cháy hay không, nhìn hồi lâu không có mới hỏi, “Có bị phỏng không?”

Mạnh ảnh khẽ cười cười, “Không có.”

Thấy Mạnh Ảnh mỉm cười, lửa giận của Trình Diệc Nhiên trước nụ cười
của Mạnh Ảnh đã biến mất không dấu vết, mặc dù ánh mắt còn chút giận dữ, nhưng hành động vươn tay kéo Mạnh Ảnh vào trong ngực lại cực kỳ dịu
dàng đến khó tin, nhìn cô gái nhỏ đang mỉm cười trong ngực mình, Trình
Diệc Nhiên có chút hờn dỗi túm chăn quấn chặt lấy cô.

Mạnh Ảnh mềm mại nằm trong lồng ngực của anh, tai nghe nhịp tim mạnh
mẽ của anh, vươn tay ra khỏi chăn lấy ngón trỏ chạm nhẹ vào hàng lông
mày đang chau lại của anh,“Diệc Nhiên, ở cùng với em mệt mỏi lắm đúng không?”

Trình Diệc Nhiên tóm lấy bàn tay không an phận của cô đặt lên môi
mình rồi hôn nhẹ, trong mắt ngập tràn niềm vui, dời mắt xuống nhìn người đang ở trong vòng ôm của mình, “Sao, muốn ngoan ngoãn rồi sao?” (Ten: ta k hiểu ổng nói j ‘___’)

“Có đôi khi em cũng cảm thấy mình rất quá đáng, chắc là anh mệt mỏi lắm.” Mạnh Ảnh ngẩng mặt lên nhìn anh, giọng nói mang đầy sự áy náy.

“Anh cam tâm tình nguyện mà, anh đã từng hứa với Ba em, sẽ yêu thương em cả đời, cho dù em có bướng bỉnh cỡ nào cũng vậy.”

Mạnh Ảnh nhớ tới khuôn mặt nghiêm túc của Ba, ánh mắt buồn bã, “Loại hiệp ước không bình đẳng như vậy mà anh cũng ký, anh vẫn còn là tên gian thương Trình Diệc Nhiên kia sao?”

Trình Diệc Nhiên cười cười, “Cuộc sống không phải lúc nào
cũng bình yên, cần phải gặp một chút thăng trầm, cuộc sống như thế mới
được coi là hoàn hảo, mà em, chính là sự thăng trầm của anh, SO, nếu
muốn có cuộc sống hoàn hảo làm sao có thể thiếu em được?”

“Em không tốt với anh như vậy, sao anh lại không xoay người rời đi?” Mạnh Ảnh nhìn khuôn mặt thanh tao của Trình Diệc Nhiên, nhàn nhạt nói.

“Bởi vì…” Trình Diệc Nhiên từ từ cúi xuống gặm lấy môi Mạnh Ảnh, dịu dàng hôn lên môi cô, trong lòng đưa ra đáp án kia, bởi vì anh yêu em.

Vừa hôn xong, Mạnh Ảnh thở hổn hển dựa vào ngực Trình Diệc Nhiên, ngón tay khẽ nghịch áo anh, “Diệc Nhiên, sau này chúng ta hãy sống thật hạnh phúc.”

Đúng vậy, sống thật hạnh phúc, yêu hay không yêu cũng không quan
trọng, tương lai phía trước quá khứ như khói tan đi, cái mất đi từ giữa
kẽ tay đâu chỉ là năm tháng thời gian? Những mơ ước kia, ảo tưởng, vọng
tưởng cũng đã chết rồi, những niềm vui kia hay những năm tháng không
hạnh phúc kia đều đã qua, còn điều gì để mất nữa đâu? Cả thế giới đều
sáng suốt đang nhìn mình ngốc nghếch, vậy mà còn tưởng là mình khôn
ngoan sáng suốt, phải biết cái nào thật cái nào ảo, chỉ cần biết, cảnh
tượng ảo mộng như vậy chỉ là giấc mơ một thời mà thôi. (Ten: chém loạn xạ, chém banh ta lông, chém nát như tương :)))

Cô nên sớm tỉnh táo lại.

Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên sửng sốt một hồi, mới tỉnh lại, “Ừ, sống thật hạnh phúc.”

Cưng Chiều Em Cả ĐờiTác giả: 50 độ U LamTruyện Ngôn TìnhMạnh Ảnh bị tiếng bàn bạc ngoài cửa đánh thức. Giấc ngủ của Mạnh Ảnh không sâu, một chút âm thanh sẽ làm cô tỉnh giấc, sau khi tỉnh rồi thì không dễ ngủ lại được. Bây giờ đã đỡ một chút, trước kia cô hầu như cả đêm mất ngủ, mỗi ngày tinh thần cũng không tốt. Khi đó cô còn tưởng rằng mình nếu cứ thiếu ngủ như vậy mà chết đi. Ngoài cửa thanh âm vẫn không có dấu hiệu yên lặng, Mạnh Ảnh xoay người nằm xuống nhưng cũng không cách nào ngủ được. Gần như có chút phát cáu, liền kéo cửa đi ra ngoài. Người đầu tiên nhìn thấy cô là Lưu Tử Ngạo, hơi sững sốt, lập tức lễ độ cung kính nói: “Chị dâu.” Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên đang đưa lưng về phía cô cũng quay đầu lại, “Đánh thức em sao?” Giọng điệu ôn nhu khiến cho ba người đàn ông khác đang ngồi muốn buồn nôn, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng tất cả cúi đầu không nói. Thật ra mọi người đều biết Trình Diệc Nhiên sủng ái vợ, ai có thể nghĩ tới, người này trên thương trường mạnh mẽ vang dội, là người đàn ông quyết đoán dứt khoát lại có thể thâm… Buổi tối, ở nhà họ Trình.Từ lúc ở bệnh viện về Mạnh Ảnh không nói từ nào, Trình Diệc Nhiên cũng có chút buồn bực, sau khi ăn cơm tối xong liền tự nhốt mình trong thư phòng.Mạnh Ảnh buồn chán cầm remote liên tục đổi kênh, ánh mắt lại đờ đẫn, ánh sáng từ TV chớp nháy liên tục trên khuôn mặt cô, thế nhưng cô lại không hề biết. Lão quản gia đứng kế bên khẽ lắc đầu, từ từ đi đến trước mặt cô, bưng một chén canh gà đầy tràn cung kính đưa cho cô, “Cô chủ.”Có lẽ cậu chủ đang tức giận, hôm nay không tự mình nhìn cô chủ dùng canh, nhưng lúc rời bàn ăn lại bảo ông đem canh cho cô.Mạnh Ảnh liếc nhìn chất lỏng màu vàng kim đang bốc hơi, nhíu nhíu mày, vẫn nhận lấy uống hết một hơi, bởi vì uống quá nhanh, Mạnh Ảnh bị sặc liền đưa chén cho lão quản gia, vội vàng nhận khăn giấy từ tay người giúp việc.Nhìn lão quản gia và người giúp việc dè dặt đứng bên người cô, Mạnh Ảnh vẫy tay ý bảo bọn họ có thể đi xuống. Thật ra, cô không thích nhiều người. Quá nhiều người, thường sẽ cảm thấy mình không thể là chính mình, giống như ngay cả không khí cũng tù túng.Phim truyền hình hiện nay càng ngày càng dở, trong lòng Mạnh Ảnh nhớ lại khi còn bé từng xem những bộ phim kinh điển kia, thở dài một hơi, tắt TV rồi đi lên lầu.Kẻ khó chịu kia từ lúc về lại không thèm nói câu nào với cô, lúc ăn tối chỉ ăn nửa chén cơm nhỏ, từ đầu đến cuối cũng không ngẩng đầu nhìn cô một cái, Mạnh Ảnh xoa xoa cái trán đang đau. Cô làm hỏng rất nhiều chuyện.Tắm rửa xong, Mạnh Ảnh sấy khô tóc thì buồn ngủ. Rất nhiều chuyện không thể nghĩ ra cách giải quyết hoàn hảo, vậy thì tốt nhất là đừng nghĩ tới nữa.Mới ngủ không lâu, Trình Diệc Nhiên đẩy cửa ra đi vào.Mạnh Ảnh xoay người đưa lưng về phía anh, thẩn thờ nhìn màn cửa sổ.Trình Diệc Nhiên tự lấy đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm tắm rửa, phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách, lát sau lại im ắng, sau đó cửa được mở ra, tiếp đến Mạnh Ảnh cảm giác được nệm trên giường lún xuống.Nằm một hồi lâu, Trình Diệc Nhiên không nén giận được, đột nhiên từ phía sau ôm lấy cô, đặt cằm lên vai cô. Mạnh Ảnh vẫn không nói lời nào, để mặc anh ôm. Anh mới tắm xong, trên người hơi ẩm ướt, Mạnh Ảnh không thoải mái liền né tránh hơi thở đang phả trên cổ mình.“Em…” Dường như không tìm được từ thích hợp, Trình Diệc Nhiên có chút tức giận siết chặt cánh tay, cúi đầu hôn mạnh lên gáy của Mạnh Ảnh.Anh hơi dùng sức, Mạnh Ảnh nghiêng đầu lui ra một chút.Trình Diệc Nhiên không tha dựa sát vào, Mạnh Ảnh hơi bực, trở mình, đẩy cánh tay đang quấn trên eo cô ra.Trình Diệc Nhiên đột nhiên ngồi dậy, xốc chăn lên, “Mạnh Ảnh, em đừng quá đáng!”Mạnh Ảnh không động đậy, vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng như lúc nãy, chỉ là cảm thấy trên người có chút lạnh lẽo từ từ ngấm vào trong lòng.Trình Diệc Nhiên thấy dáng vẻ nằm im của Mạnh Ảnh, càng tức giận hơn, hai tay nắm chặt hai vai của cô dùng sức kéo người cô đối mặt với anh.Mạnh Ảnh lãnh đạm nhìn vẻ mặt giận dữ của Trình Diệc Nhiên, không nói một tiếng, cô nghĩ cô đã rất mệt mỏi, anh muốn như thế nào thì tùy anh.“Mạnh Ảnh, em tự hỏi lòng mình xem, em không phụ lòng anh sao?!”Giờ phút này Trình Diệc Nhiên đã thật sự quá mệt mỏi cả tinh thần lẫn thân thể, chỉ cảm thấy muốn b*p ch*t cô gái không có lương tâm đang ở trước mắt mình.Cùng một câu hỏi, Mạnh Ảnh cũng thầm hỏi mình, mày xứng với anh sao?Trình Diệc Nhiên có chút ủ rũ buông Mạnh Ảnh ra, kéo tủ đầu giường tìm một điếu thuốc châm lên, khói từ từ tỏa ra trong phòng ngủ. Khuôn mặt Trình Diệc Nhiên mờ ảo trong làn khói, nhìn từ nơi Mạnh Ảnh nằm, trong mắt anh tràn đầy mệt mỏi.Không biết cảm giác chua xót trong lòng từ đâu đến, Mạnh Ảnh từ từ ngồi dậy, xoay người ôm cổ Trình Diệc Nhiên, mặt vùi vào trong ngực anh.Trình Diệc Nhiên lại lập tức đẩy ra cô, trừng mắt nhìn Mạnh Ảnh, Trình Diệc Nhiên nổi cáu nói: “Không thấy đang hút thuốc sao, cứ như vậy nhào lên, bị phỏng thì làm sao hả?”Mạnh Ảnh như bị anh rống nên ngốc rồi, ngơ ngác nhìn Trình Diệc Nhiên. Giờ phút này, anh còn quan tâm cô như vậy.Trình Diệc Nhiên tức giận liếc cô một cái, càm điếu thuốc bị cô đè gãy dụi vào trong gạt tàn, xoay người phủi tàn thuốc trên áo ngủ của cô, cẩn thận kiểm tra trên áo ngủ của Mạnh Ảnh có còn tàn thuốc hoặc có vết cháy hay không, nhìn hồi lâu không có mới hỏi, “Có bị phỏng không?”Mạnh ảnh khẽ cười cười, “Không có.”Thấy Mạnh Ảnh mỉm cười, lửa giận của Trình Diệc Nhiên trước nụ cười của Mạnh Ảnh đã biến mất không dấu vết, mặc dù ánh mắt còn chút giận dữ, nhưng hành động vươn tay kéo Mạnh Ảnh vào trong ngực lại cực kỳ dịu dàng đến khó tin, nhìn cô gái nhỏ đang mỉm cười trong ngực mình, Trình Diệc Nhiên có chút hờn dỗi túm chăn quấn chặt lấy cô.Mạnh Ảnh mềm mại nằm trong lồng ngực của anh, tai nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, vươn tay ra khỏi chăn lấy ngón trỏ chạm nhẹ vào hàng lông mày đang chau lại của anh,“Diệc Nhiên, ở cùng với em mệt mỏi lắm đúng không?”Trình Diệc Nhiên tóm lấy bàn tay không an phận của cô đặt lên môi mình rồi hôn nhẹ, trong mắt ngập tràn niềm vui, dời mắt xuống nhìn người đang ở trong vòng ôm của mình, “Sao, muốn ngoan ngoãn rồi sao?” (Ten: ta k hiểu ổng nói j ‘___’)“Có đôi khi em cũng cảm thấy mình rất quá đáng, chắc là anh mệt mỏi lắm.” Mạnh Ảnh ngẩng mặt lên nhìn anh, giọng nói mang đầy sự áy náy.“Anh cam tâm tình nguyện mà, anh đã từng hứa với Ba em, sẽ yêu thương em cả đời, cho dù em có bướng bỉnh cỡ nào cũng vậy.”Mạnh Ảnh nhớ tới khuôn mặt nghiêm túc của Ba, ánh mắt buồn bã, “Loại hiệp ước không bình đẳng như vậy mà anh cũng ký, anh vẫn còn là tên gian thương Trình Diệc Nhiên kia sao?”Trình Diệc Nhiên cười cười, “Cuộc sống không phải lúc nào cũng bình yên, cần phải gặp một chút thăng trầm, cuộc sống như thế mới được coi là hoàn hảo, mà em, chính là sự thăng trầm của anh, SO, nếu muốn có cuộc sống hoàn hảo làm sao có thể thiếu em được?”“Em không tốt với anh như vậy, sao anh lại không xoay người rời đi?” Mạnh Ảnh nhìn khuôn mặt thanh tao của Trình Diệc Nhiên, nhàn nhạt nói.“Bởi vì…” Trình Diệc Nhiên từ từ cúi xuống gặm lấy môi Mạnh Ảnh, dịu dàng hôn lên môi cô, trong lòng đưa ra đáp án kia, bởi vì anh yêu em.Vừa hôn xong, Mạnh Ảnh thở hổn hển dựa vào ngực Trình Diệc Nhiên, ngón tay khẽ nghịch áo anh, “Diệc Nhiên, sau này chúng ta hãy sống thật hạnh phúc.”Đúng vậy, sống thật hạnh phúc, yêu hay không yêu cũng không quan trọng, tương lai phía trước quá khứ như khói tan đi, cái mất đi từ giữa kẽ tay đâu chỉ là năm tháng thời gian? Những mơ ước kia, ảo tưởng, vọng tưởng cũng đã chết rồi, những niềm vui kia hay những năm tháng không hạnh phúc kia đều đã qua, còn điều gì để mất nữa đâu? Cả thế giới đều sáng suốt đang nhìn mình ngốc nghếch, vậy mà còn tưởng là mình khôn ngoan sáng suốt, phải biết cái nào thật cái nào ảo, chỉ cần biết, cảnh tượng ảo mộng như vậy chỉ là giấc mơ một thời mà thôi. (Ten: chém loạn xạ, chém banh ta lông, chém nát như tương :)))Cô nên sớm tỉnh táo lại.Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên sửng sốt một hồi, mới tỉnh lại, “Ừ, sống thật hạnh phúc.”

Chương 20: Sống Thật Hạnh Phúc