Mạnh Ảnh bị tiếng bàn bạc ngoài cửa đánh thức. Giấc ngủ của Mạnh Ảnh không sâu, một chút âm thanh sẽ làm cô tỉnh giấc, sau khi tỉnh rồi thì không dễ ngủ lại được. Bây giờ đã đỡ một chút, trước kia cô hầu như cả đêm mất ngủ, mỗi ngày tinh thần cũng không tốt. Khi đó cô còn tưởng rằng mình nếu cứ thiếu ngủ như vậy mà chết đi. Ngoài cửa thanh âm vẫn không có dấu hiệu yên lặng, Mạnh Ảnh xoay người nằm xuống nhưng cũng không cách nào ngủ được. Gần như có chút phát cáu, liền kéo cửa đi ra ngoài. Người đầu tiên nhìn thấy cô là Lưu Tử Ngạo, hơi sững sốt, lập tức lễ độ cung kính nói: “Chị dâu.” Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên đang đưa lưng về phía cô cũng quay đầu lại, “Đánh thức em sao?” Giọng điệu ôn nhu khiến cho ba người đàn ông khác đang ngồi muốn buồn nôn, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng tất cả cúi đầu không nói. Thật ra mọi người đều biết Trình Diệc Nhiên sủng ái vợ, ai có thể nghĩ tới, người này trên thương trường mạnh mẽ vang dội, là người đàn ông quyết đoán dứt khoát lại có thể thâm…
Chương 24: Dịu Dàng
Cưng Chiều Em Cả ĐờiTác giả: 50 độ U LamTruyện Ngôn TìnhMạnh Ảnh bị tiếng bàn bạc ngoài cửa đánh thức. Giấc ngủ của Mạnh Ảnh không sâu, một chút âm thanh sẽ làm cô tỉnh giấc, sau khi tỉnh rồi thì không dễ ngủ lại được. Bây giờ đã đỡ một chút, trước kia cô hầu như cả đêm mất ngủ, mỗi ngày tinh thần cũng không tốt. Khi đó cô còn tưởng rằng mình nếu cứ thiếu ngủ như vậy mà chết đi. Ngoài cửa thanh âm vẫn không có dấu hiệu yên lặng, Mạnh Ảnh xoay người nằm xuống nhưng cũng không cách nào ngủ được. Gần như có chút phát cáu, liền kéo cửa đi ra ngoài. Người đầu tiên nhìn thấy cô là Lưu Tử Ngạo, hơi sững sốt, lập tức lễ độ cung kính nói: “Chị dâu.” Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên đang đưa lưng về phía cô cũng quay đầu lại, “Đánh thức em sao?” Giọng điệu ôn nhu khiến cho ba người đàn ông khác đang ngồi muốn buồn nôn, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng tất cả cúi đầu không nói. Thật ra mọi người đều biết Trình Diệc Nhiên sủng ái vợ, ai có thể nghĩ tới, người này trên thương trường mạnh mẽ vang dội, là người đàn ông quyết đoán dứt khoát lại có thể thâm… Chưa đi được bao lâu, tuyết lại bắt đầu rơi, những bông tuyết liên tục rơi trên cửa kính xe dần tan, nước đọng tấm thủy tinh chảy xuống, giống như một khuôn mặt đang khóc nỉ non. Mạnh Ảnh cảm thấy hơi mệt liền dựa người vào lưng ghế.“Cô gái, cô muốn đi đâu?” Tài xế từ kính chiếu hậu nhìn cô gái vừa lên xe mà không nói nơi, giọng nói lịch sự lên tiếng hỏi thăm.“Cứ chở cháu đi vài vòng là được.” Mạnh Ảnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết bay nhè nhẹ dưới ánh đèn đường, trên phố dáng vẻ người qua đường rất vội vã, cảnh sắc xung quanh liên tục lui về phía sau, tuyết đọng trên mặt đường bị bánh xe đi ngang làm bắn lên người đang đi trên đường, cảnh tượng thật không đẹp gì cả, cô không hiểu tại sao còn có nhiều người thích tuyết như vậy. (Ten: tuyết đẹp mà chị T_T năm ngoái em cứ tưởng sẽ đc thấy tuyết ai ngờ qua là tuyết tan mất rồi >”
Chưa đi được bao lâu, tuyết lại bắt đầu rơi, những bông tuyết liên tục rơi trên cửa kính xe dần tan, nước đọng tấm thủy tinh chảy xuống, giống như một khuôn mặt đang khóc nỉ non. Mạnh Ảnh cảm thấy hơi mệt liền dựa người vào lưng ghế.
“Cô gái, cô muốn đi đâu?” Tài xế từ kính chiếu hậu nhìn cô gái vừa lên xe mà không nói nơi, giọng nói lịch sự lên tiếng hỏi thăm.
“Cứ chở cháu đi vài vòng là được.” Mạnh Ảnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết bay nhè nhẹ dưới ánh đèn đường, trên phố dáng vẻ người qua đường rất vội vã, cảnh sắc xung quanh liên tục lui về phía sau, tuyết đọng trên mặt đường bị bánh xe đi ngang làm bắn lên người đang đi trên đường, cảnh tượng thật không đẹp gì cả, cô không hiểu tại sao còn có nhiều người thích tuyết như vậy. (Ten: tuyết đẹp mà chị T_T năm ngoái em cứ tưởng sẽ đc thấy tuyết ai ngờ qua là tuyết tan mất rồi >”
Cưng Chiều Em Cả ĐờiTác giả: 50 độ U LamTruyện Ngôn TìnhMạnh Ảnh bị tiếng bàn bạc ngoài cửa đánh thức. Giấc ngủ của Mạnh Ảnh không sâu, một chút âm thanh sẽ làm cô tỉnh giấc, sau khi tỉnh rồi thì không dễ ngủ lại được. Bây giờ đã đỡ một chút, trước kia cô hầu như cả đêm mất ngủ, mỗi ngày tinh thần cũng không tốt. Khi đó cô còn tưởng rằng mình nếu cứ thiếu ngủ như vậy mà chết đi. Ngoài cửa thanh âm vẫn không có dấu hiệu yên lặng, Mạnh Ảnh xoay người nằm xuống nhưng cũng không cách nào ngủ được. Gần như có chút phát cáu, liền kéo cửa đi ra ngoài. Người đầu tiên nhìn thấy cô là Lưu Tử Ngạo, hơi sững sốt, lập tức lễ độ cung kính nói: “Chị dâu.” Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên đang đưa lưng về phía cô cũng quay đầu lại, “Đánh thức em sao?” Giọng điệu ôn nhu khiến cho ba người đàn ông khác đang ngồi muốn buồn nôn, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng tất cả cúi đầu không nói. Thật ra mọi người đều biết Trình Diệc Nhiên sủng ái vợ, ai có thể nghĩ tới, người này trên thương trường mạnh mẽ vang dội, là người đàn ông quyết đoán dứt khoát lại có thể thâm… Chưa đi được bao lâu, tuyết lại bắt đầu rơi, những bông tuyết liên tục rơi trên cửa kính xe dần tan, nước đọng tấm thủy tinh chảy xuống, giống như một khuôn mặt đang khóc nỉ non. Mạnh Ảnh cảm thấy hơi mệt liền dựa người vào lưng ghế.“Cô gái, cô muốn đi đâu?” Tài xế từ kính chiếu hậu nhìn cô gái vừa lên xe mà không nói nơi, giọng nói lịch sự lên tiếng hỏi thăm.“Cứ chở cháu đi vài vòng là được.” Mạnh Ảnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết bay nhè nhẹ dưới ánh đèn đường, trên phố dáng vẻ người qua đường rất vội vã, cảnh sắc xung quanh liên tục lui về phía sau, tuyết đọng trên mặt đường bị bánh xe đi ngang làm bắn lên người đang đi trên đường, cảnh tượng thật không đẹp gì cả, cô không hiểu tại sao còn có nhiều người thích tuyết như vậy. (Ten: tuyết đẹp mà chị T_T năm ngoái em cứ tưởng sẽ đc thấy tuyết ai ngờ qua là tuyết tan mất rồi >”