Ngày 5 tháng 3 năm XXXX, trời trong xanh. Hôm nay, tôi với con khỉ nhỏ đã cãi nhau một trận ầm ĩ, lại còn đánh nhau, tôi bị thương, cậu ta cũng bị thương, tôi biết là lỗi của tôi, tôi không nên mắng cậu ta là kẻ không có ba, cho nên tôi quyết định, ngày mai lén nhét một trái táo vào trong cặp của cậu ta, tỏ ý xin lỗi. Ngày 7 tháng 4 năm XXXX, trời âm u, nổi cơn mưa phùn. Hôm nay thi cuối kỳ, mẹ làm rất nhiều món ăn trưa cho tôi đem đến trường học. Tôi biết con khỉ nhỏ hôm nay vẫn ăn cơm trắng với rau củ, nên tôi đã dùng mọi cách, cố ý chơi đoán số thua cậu ta, để cùng nhau đổi thức ăn trưa. Phong Khải Trạch mở quyển nhật ký cũ ra đọc, thuận tiện lật ra trang thứ hai xem, mỗi lần đọc, cảm giác trong lòng có chút ngọt ngào, mỗi khi tâm tình không tốt, anh sẽ lật nhật ký ra xem, bởi vì mỗi khi đọc quyển nhật ký này làm cho tâm tình anh dịu đi rất nhiều, mọi phiền não đều tan biến hết. Mười sáu năm trước, anh cho rằng cô luôn tìm cách chống đối anh khắp nơi, nên vì muốn trả thù cô, anh đã…
Chương 17: Không sao
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Tịch MộngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgày 5 tháng 3 năm XXXX, trời trong xanh. Hôm nay, tôi với con khỉ nhỏ đã cãi nhau một trận ầm ĩ, lại còn đánh nhau, tôi bị thương, cậu ta cũng bị thương, tôi biết là lỗi của tôi, tôi không nên mắng cậu ta là kẻ không có ba, cho nên tôi quyết định, ngày mai lén nhét một trái táo vào trong cặp của cậu ta, tỏ ý xin lỗi. Ngày 7 tháng 4 năm XXXX, trời âm u, nổi cơn mưa phùn. Hôm nay thi cuối kỳ, mẹ làm rất nhiều món ăn trưa cho tôi đem đến trường học. Tôi biết con khỉ nhỏ hôm nay vẫn ăn cơm trắng với rau củ, nên tôi đã dùng mọi cách, cố ý chơi đoán số thua cậu ta, để cùng nhau đổi thức ăn trưa. Phong Khải Trạch mở quyển nhật ký cũ ra đọc, thuận tiện lật ra trang thứ hai xem, mỗi lần đọc, cảm giác trong lòng có chút ngọt ngào, mỗi khi tâm tình không tốt, anh sẽ lật nhật ký ra xem, bởi vì mỗi khi đọc quyển nhật ký này làm cho tâm tình anh dịu đi rất nhiều, mọi phiền não đều tan biến hết. Mười sáu năm trước, anh cho rằng cô luôn tìm cách chống đối anh khắp nơi, nên vì muốn trả thù cô, anh đã… Chương 17: Không saoTạ Thiên Ngưng nhìn theo bóng xe của ôn Thiếu Hoa đã đi xa dần, khóe mắt rững rưng, không đè nén nối nên nước mắt liền rơi xuống.Rõ ràng đã nhủ lòng tình yêu kia đã chết, vì sao cô vẫn thấy đau lòng chứ? Tình yêu đã chết, không nên vì những chuyện đó mà đau lòng thêm nữa."Mày không nên đau khố chỉ vì một ngưồi đàn ông chẳng có tình cảm với mày. sáu này, chuyện của anh ta không dính dáng gì đến mày.Tạ Thiến Ngưng, mày không được khóc nữa, nín mau đi".Cô vừa tự nói với bản thân vừa lau đi nước mắt, sau đó xoay người khập khiễng đi về, tốn rất nhiều sức lực cô mới đi về đến nhà trọ của mình, sau đó xử lí vết thương ở tay vầ đầu gối.Cô thừa nhận mình đang thất tình, nhưng cô đã quyết định không để cho thứ tình cảm kia chi phối thêm nữa.Bắt đầu từ ngày mai, cô muốn sống một cuộc đời mới.Ngày hôm sau, Tạ Thiên Ngưng giống như bình thường, sáng sớm liễn ròi khỏi giưòng, sau vẹ sinh cá nhân xong liền đi ngay đến công ty làm việc.Ngày hôm qua cô trốn việc, thế nào hôm nay cũng bị quản lí trách mang cho xem.Tuy nhiên bị chửi cũng không sao, vì cô đã chuẩn bị tâm lí xong rồi, chó dù có bị trừ tiền lương co cũng không lo gì, vì hiện giồ cô không thiếu tiền.Quả nhiên, cô vừa đến công ty, lập tức bị ăn mắng."Tạ Thiên Ngưng, cô làm cái quái gì vậy hả? Tự dưng không đi làm, cả điện thoại cũng không nghe, cô khổng muốn làm nữa hả? Nếu co không muốn làm nữa thì cứ nói thẳng ra, để tôi còn đi tìm người khác thay thế vị trí của cô"."Quản lí Mã, đây là chén cơm của tôi, tôi làm sao không muốn đi làm chứ? Cô nhìn tôi bây giò xem, chân tay đều bị thương như thế này thì biết ngay hôm qua tôi đã xảy ra chuyện gì rồi, làm sao mà tôi đi làm được chứ".Xin hãy tha lỗi cho cô, vì cô đã nói dối.Quản lí Mã nhìn vết thương trên ngưòi cô, dù hơi mềm lòng nhưng vân muốn giáo huấn cô thễm một chút."Cho dù có chuyện gì xảy ra với cô đi nữa, chẳng lẽ không biết gọi điện thoại tới công ty đê xin nghỉ sao? Nếu trong công ty ai cũng giồng như cô hết thì công ty nay còn làm ăn gì được nữa chứ?"."Quản lí Mã, tôi biết sai rồi"."Biết sai là được rồi, trừ một nửa tiền thưởng chuyên cần trong tháng này của cô, mau đi lắm đi"."Vâng".BỊ giáo huấn một trận, Tạ Thiên Ngưng ngoan ngoãn trở về vị trí của mình, ngồi xuống nhìn đổng tài liệu trễn bàn mà ngán ngẩm lắc đầu, sau đó vùi mình vào công việc."Thiên Ngưng, sao hôm qua cậu không đi làm? có chuyện gì thế?" Đinh Tiểu Nhien thò đầu lại gẳn cô nhỏ giọng hỏi."Không có gì, chỉ là bị cướp". Tạ Thiên Ngưng không muốn nói nhiều, lại vùi mình vào trong đống tài liệu.Cô bị cướp cái gì? Là túi xách hay vị hôn phu.Thật ra thì trong túi xách của cô không có thứ gì đáng giá cả, bị cướp cũng không sao về chuyện vị hôn phu, ngày hom trứớc vẫn còn đó nhưng sang ngày hôm sau đã không con."Cái gì, cậu bị cướp, bị cướp cái gì, tốn thất nhiều không, cậu có bị thương không?" Đinh Tiểu Nhiên vừa nghe tin cô bị cướp, vổ cùng kích đọng liền đứng bật dậy hét to.Các đồng nghiệp xung quanh nghe được tiếng hét của cô, liền xuất hiện nhieu anh mắt ki quái bắn thẳng về phía cô.Đối với chuyện này, Đinh Tiểu Nhiên không thèm để ý đến liền tiếp tục hỏi: "Thiền Ngưng, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? VỊ hôn phu của cậu đâu? Không phải ánh ta luôn ở bên cạnh cậu sao, vì sao còn để bị cướp chứ?""Mình đã không còn vị hôn phu nữa rồi"."Cái gì mà cậu không còn vị hôn phu nữa?".Đinh Tiểu Nhiên hoảng sỢ, liền hét lớn, làm cho tất cả mọi ngưồi đều biết được chuyện Tạ Thiên Ngưng không còn vị hôn phu nữa.
Chương 17: Không sao
Tạ Thiên Ngưng nhìn theo bóng xe của ôn Thiếu Hoa đã đi xa dần, khóe mắt rững rưng, không đè nén nối nên nước mắt liền rơi xuống.
Rõ ràng đã nhủ lòng tình yêu kia đã chết, vì sao cô vẫn thấy đau lòng chứ? Tình yêu đã chết, không nên vì những chuyện đó mà đau lòng thêm nữa.
"Mày không nên đau khố chỉ vì một ngưồi đàn ông chẳng có tình cảm với mày. sáu này, chuyện của anh ta không dính dáng gì đến mày.
Tạ Thiến Ngưng, mày không được khóc nữa, nín mau đi".
Cô vừa tự nói với bản thân vừa lau đi nước mắt, sau đó xoay người khập khiễng đi về, tốn rất nhiều sức lực cô mới đi về đến nhà trọ của mình, sau đó xử lí vết thương ở tay vầ đầu gối.
Cô thừa nhận mình đang thất tình, nhưng cô đã quyết định không để cho thứ tình cảm kia chi phối thêm nữa.
Bắt đầu từ ngày mai, cô muốn sống một cuộc đời mới.
Ngày hôm sau, Tạ Thiên Ngưng giống như bình thường, sáng sớm liễn ròi khỏi giưòng, sau vẹ sinh cá nhân xong liền đi ngay đến công ty làm việc.
Ngày hôm qua cô trốn việc, thế nào hôm nay cũng bị quản lí trách mang cho xem.
Tuy nhiên bị chửi cũng không sao, vì cô đã chuẩn bị tâm lí xong rồi, chó dù có bị trừ tiền lương co cũng không lo gì, vì hiện giồ cô không thiếu tiền.
Quả nhiên, cô vừa đến công ty, lập tức bị ăn mắng.
"Tạ Thiên Ngưng, cô làm cái quái gì vậy hả? Tự dưng không đi làm, cả điện thoại cũng không nghe, cô khổng muốn làm nữa hả? Nếu co không muốn làm nữa thì cứ nói thẳng ra, để tôi còn đi tìm người khác thay thế vị trí của cô".
"Quản lí Mã, đây là chén cơm của tôi, tôi làm sao không muốn đi làm chứ? Cô nhìn tôi bây giò xem, chân tay đều bị thương như thế này thì biết ngay hôm qua tôi đã xảy ra chuyện gì rồi, làm sao mà tôi đi làm được chứ".
Xin hãy tha lỗi cho cô, vì cô đã nói dối.
Quản lí Mã nhìn vết thương trên ngưòi cô, dù hơi mềm lòng nhưng vân muốn giáo huấn cô thễm một chút.
"Cho dù có chuyện gì xảy ra với cô đi nữa, chẳng lẽ không biết gọi điện thoại tới công ty đê xin nghỉ sao? Nếu trong công ty ai cũng giồng như cô hết thì công ty nay còn làm ăn gì được nữa chứ?".
"Quản lí Mã, tôi biết sai rồi".
"Biết sai là được rồi, trừ một nửa tiền thưởng chuyên cần trong tháng này của cô, mau đi lắm đi".
"Vâng".
BỊ giáo huấn một trận, Tạ Thiên Ngưng ngoan ngoãn trở về vị trí của mình, ngồi xuống nhìn đổng tài liệu trễn bàn mà ngán ngẩm lắc đầu, sau đó vùi mình vào công việc.
"Thiên Ngưng, sao hôm qua cậu không đi làm? có chuyện gì thế?" Đinh Tiểu Nhien thò đầu lại gẳn cô nhỏ giọng hỏi.
"Không có gì, chỉ là bị cướp". Tạ Thiên Ngưng không muốn nói nhiều, lại vùi mình vào trong đống tài liệu.
Cô bị cướp cái gì? Là túi xách hay vị hôn phu.
Thật ra thì trong túi xách của cô không có thứ gì đáng giá cả, bị cướp cũng không sao về chuyện vị hôn phu, ngày hom trứớc vẫn còn đó nhưng sang ngày hôm sau đã không con.
"Cái gì, cậu bị cướp, bị cướp cái gì, tốn thất nhiều không, cậu có bị thương không?" Đinh Tiểu Nhiên vừa nghe tin cô bị cướp, vổ cùng kích đọng liền đứng bật dậy hét to.
Các đồng nghiệp xung quanh nghe được tiếng hét của cô, liền xuất hiện nhieu anh mắt ki quái bắn thẳng về phía cô.
Đối với chuyện này, Đinh Tiểu Nhiên không thèm để ý đến liền tiếp tục hỏi: "Thiền Ngưng, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? VỊ hôn phu của cậu đâu? Không phải ánh ta luôn ở bên cạnh cậu sao, vì sao còn để bị cướp chứ?"
"Mình đã không còn vị hôn phu nữa rồi".
"Cái gì mà cậu không còn vị hôn phu nữa?".
Đinh Tiểu Nhiên hoảng sỢ, liền hét lớn, làm cho tất cả mọi ngưồi đều biết được chuyện Tạ Thiên Ngưng không còn vị hôn phu nữa.
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Tịch MộngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgày 5 tháng 3 năm XXXX, trời trong xanh. Hôm nay, tôi với con khỉ nhỏ đã cãi nhau một trận ầm ĩ, lại còn đánh nhau, tôi bị thương, cậu ta cũng bị thương, tôi biết là lỗi của tôi, tôi không nên mắng cậu ta là kẻ không có ba, cho nên tôi quyết định, ngày mai lén nhét một trái táo vào trong cặp của cậu ta, tỏ ý xin lỗi. Ngày 7 tháng 4 năm XXXX, trời âm u, nổi cơn mưa phùn. Hôm nay thi cuối kỳ, mẹ làm rất nhiều món ăn trưa cho tôi đem đến trường học. Tôi biết con khỉ nhỏ hôm nay vẫn ăn cơm trắng với rau củ, nên tôi đã dùng mọi cách, cố ý chơi đoán số thua cậu ta, để cùng nhau đổi thức ăn trưa. Phong Khải Trạch mở quyển nhật ký cũ ra đọc, thuận tiện lật ra trang thứ hai xem, mỗi lần đọc, cảm giác trong lòng có chút ngọt ngào, mỗi khi tâm tình không tốt, anh sẽ lật nhật ký ra xem, bởi vì mỗi khi đọc quyển nhật ký này làm cho tâm tình anh dịu đi rất nhiều, mọi phiền não đều tan biến hết. Mười sáu năm trước, anh cho rằng cô luôn tìm cách chống đối anh khắp nơi, nên vì muốn trả thù cô, anh đã… Chương 17: Không saoTạ Thiên Ngưng nhìn theo bóng xe của ôn Thiếu Hoa đã đi xa dần, khóe mắt rững rưng, không đè nén nối nên nước mắt liền rơi xuống.Rõ ràng đã nhủ lòng tình yêu kia đã chết, vì sao cô vẫn thấy đau lòng chứ? Tình yêu đã chết, không nên vì những chuyện đó mà đau lòng thêm nữa."Mày không nên đau khố chỉ vì một ngưồi đàn ông chẳng có tình cảm với mày. sáu này, chuyện của anh ta không dính dáng gì đến mày.Tạ Thiến Ngưng, mày không được khóc nữa, nín mau đi".Cô vừa tự nói với bản thân vừa lau đi nước mắt, sau đó xoay người khập khiễng đi về, tốn rất nhiều sức lực cô mới đi về đến nhà trọ của mình, sau đó xử lí vết thương ở tay vầ đầu gối.Cô thừa nhận mình đang thất tình, nhưng cô đã quyết định không để cho thứ tình cảm kia chi phối thêm nữa.Bắt đầu từ ngày mai, cô muốn sống một cuộc đời mới.Ngày hôm sau, Tạ Thiên Ngưng giống như bình thường, sáng sớm liễn ròi khỏi giưòng, sau vẹ sinh cá nhân xong liền đi ngay đến công ty làm việc.Ngày hôm qua cô trốn việc, thế nào hôm nay cũng bị quản lí trách mang cho xem.Tuy nhiên bị chửi cũng không sao, vì cô đã chuẩn bị tâm lí xong rồi, chó dù có bị trừ tiền lương co cũng không lo gì, vì hiện giồ cô không thiếu tiền.Quả nhiên, cô vừa đến công ty, lập tức bị ăn mắng."Tạ Thiên Ngưng, cô làm cái quái gì vậy hả? Tự dưng không đi làm, cả điện thoại cũng không nghe, cô khổng muốn làm nữa hả? Nếu co không muốn làm nữa thì cứ nói thẳng ra, để tôi còn đi tìm người khác thay thế vị trí của cô"."Quản lí Mã, đây là chén cơm của tôi, tôi làm sao không muốn đi làm chứ? Cô nhìn tôi bây giò xem, chân tay đều bị thương như thế này thì biết ngay hôm qua tôi đã xảy ra chuyện gì rồi, làm sao mà tôi đi làm được chứ".Xin hãy tha lỗi cho cô, vì cô đã nói dối.Quản lí Mã nhìn vết thương trên ngưòi cô, dù hơi mềm lòng nhưng vân muốn giáo huấn cô thễm một chút."Cho dù có chuyện gì xảy ra với cô đi nữa, chẳng lẽ không biết gọi điện thoại tới công ty đê xin nghỉ sao? Nếu trong công ty ai cũng giồng như cô hết thì công ty nay còn làm ăn gì được nữa chứ?"."Quản lí Mã, tôi biết sai rồi"."Biết sai là được rồi, trừ một nửa tiền thưởng chuyên cần trong tháng này của cô, mau đi lắm đi"."Vâng".BỊ giáo huấn một trận, Tạ Thiên Ngưng ngoan ngoãn trở về vị trí của mình, ngồi xuống nhìn đổng tài liệu trễn bàn mà ngán ngẩm lắc đầu, sau đó vùi mình vào công việc."Thiên Ngưng, sao hôm qua cậu không đi làm? có chuyện gì thế?" Đinh Tiểu Nhien thò đầu lại gẳn cô nhỏ giọng hỏi."Không có gì, chỉ là bị cướp". Tạ Thiên Ngưng không muốn nói nhiều, lại vùi mình vào trong đống tài liệu.Cô bị cướp cái gì? Là túi xách hay vị hôn phu.Thật ra thì trong túi xách của cô không có thứ gì đáng giá cả, bị cướp cũng không sao về chuyện vị hôn phu, ngày hom trứớc vẫn còn đó nhưng sang ngày hôm sau đã không con."Cái gì, cậu bị cướp, bị cướp cái gì, tốn thất nhiều không, cậu có bị thương không?" Đinh Tiểu Nhiên vừa nghe tin cô bị cướp, vổ cùng kích đọng liền đứng bật dậy hét to.Các đồng nghiệp xung quanh nghe được tiếng hét của cô, liền xuất hiện nhieu anh mắt ki quái bắn thẳng về phía cô.Đối với chuyện này, Đinh Tiểu Nhiên không thèm để ý đến liền tiếp tục hỏi: "Thiền Ngưng, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? VỊ hôn phu của cậu đâu? Không phải ánh ta luôn ở bên cạnh cậu sao, vì sao còn để bị cướp chứ?""Mình đã không còn vị hôn phu nữa rồi"."Cái gì mà cậu không còn vị hôn phu nữa?".Đinh Tiểu Nhiên hoảng sỢ, liền hét lớn, làm cho tất cả mọi ngưồi đều biết được chuyện Tạ Thiên Ngưng không còn vị hôn phu nữa.