Tác giả:

Ngày 5 tháng 3 năm XXXX, trời trong xanh. Hôm nay, tôi với con khỉ nhỏ đã cãi nhau một trận ầm ĩ, lại còn đánh nhau, tôi bị thương, cậu ta cũng bị thương, tôi biết là lỗi của tôi, tôi không nên mắng cậu ta là kẻ không có ba, cho nên tôi quyết định, ngày mai lén nhét một trái táo vào trong cặp của cậu ta, tỏ ý xin lỗi. Ngày 7 tháng 4 năm XXXX, trời âm u, nổi cơn mưa phùn. Hôm nay thi cuối kỳ, mẹ làm rất nhiều món ăn trưa cho tôi đem đến trường học. Tôi biết con khỉ nhỏ hôm nay vẫn ăn cơm trắng với rau củ, nên tôi đã dùng mọi cách, cố ý chơi đoán số thua cậu ta, để cùng nhau đổi thức ăn trưa. Phong Khải Trạch mở quyển nhật ký cũ ra đọc, thuận tiện lật ra trang thứ hai xem, mỗi lần đọc, cảm giác trong lòng có chút ngọt ngào, mỗi khi tâm tình không tốt, anh sẽ lật nhật ký ra xem, bởi vì mỗi khi đọc quyển nhật ký này làm cho tâm tình anh dịu đi rất nhiều, mọi phiền não đều tan biến hết. Mười sáu năm trước, anh cho rằng cô luôn tìm cách chống đối anh khắp nơi, nên vì muốn trả thù cô, anh đã…

Chương 30: Cô bị hôn

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Tịch MộngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgày 5 tháng 3 năm XXXX, trời trong xanh. Hôm nay, tôi với con khỉ nhỏ đã cãi nhau một trận ầm ĩ, lại còn đánh nhau, tôi bị thương, cậu ta cũng bị thương, tôi biết là lỗi của tôi, tôi không nên mắng cậu ta là kẻ không có ba, cho nên tôi quyết định, ngày mai lén nhét một trái táo vào trong cặp của cậu ta, tỏ ý xin lỗi. Ngày 7 tháng 4 năm XXXX, trời âm u, nổi cơn mưa phùn. Hôm nay thi cuối kỳ, mẹ làm rất nhiều món ăn trưa cho tôi đem đến trường học. Tôi biết con khỉ nhỏ hôm nay vẫn ăn cơm trắng với rau củ, nên tôi đã dùng mọi cách, cố ý chơi đoán số thua cậu ta, để cùng nhau đổi thức ăn trưa. Phong Khải Trạch mở quyển nhật ký cũ ra đọc, thuận tiện lật ra trang thứ hai xem, mỗi lần đọc, cảm giác trong lòng có chút ngọt ngào, mỗi khi tâm tình không tốt, anh sẽ lật nhật ký ra xem, bởi vì mỗi khi đọc quyển nhật ký này làm cho tâm tình anh dịu đi rất nhiều, mọi phiền não đều tan biến hết. Mười sáu năm trước, anh cho rằng cô luôn tìm cách chống đối anh khắp nơi, nên vì muốn trả thù cô, anh đã… Không bao lâu, Phong Khải Trạch dừng xe ở ngoài cửa của một bệnh viện lớn.Tạ Thiên Ngưng nhìn thấy cổng chính của bệnh viện qua cửa sổ xe, nở nụ cười co giật, vẻ mặt đầy nghi ngờ.Thì ra tên điên này không phải đang nói đùa, mà là thật sự muốn đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra toàn thân.Anh ta có bệnh, nhưng cô thì không."Xuống xe thôi." Phong Khải Trạch cởi dây đai an toàn, sau đó xuống xe, đứng ở bên ngoài chờ cô.Cô đành lắc đầu, không còn cách nào khác cũng đành phải xuống xe theo, đi tới bên cạnh anh, nhìn anh cười gượng, lạnh lùng hỏi: "Phong tiên sinh, anh xác định muốn đi vào bệnh viện sao?""Không phải là anh muốn vào, mà là em phải đến bệnh viện làm kiểm tra toàn thân, đi thôi.""Thân thể tôi rất tốt, không cần làm kiểm tra.""Em chắc chắn đầu gối của em rất tốt sao?" Hắn liếc đầu gối của cô một cái, âm trầm hỏi, cả người thoạt nhìn rất bá đạo, nhưng trong đó lại phảng phất sự quan tâm, còn mang theo chút yêu chiều.Chỉ tiếc là chút yêu chiều này quá nhạt, nhạt đến mức làm người khác không cảm thấy được.Nói đến đầu gối, Tạ Thiên Ngưng đúng là có cảm thấy hơi đau, mới vừa rồi chỉ lo nói chuyện với anh, căn bản là quên chuyện này, giờ vừa nhắc tới liền cảm thấy đau."Phong tiên sinh, anh không nói điều này cũng không ai coi anh bị câm đâu." Cô cúi người xuống, lấy tay xoa đầu gối một chút, phát hiện không quá đau, liền ra vẻ không sao cả: "Không có gì đáng ngại, đã không còn đau như ngày hôm qua, hai ngày nữa là tốt rồi, cho nên cái việc kiểm tra toàn thân này a, miễn đi."Nói xong, liền xoay người đi.Nhưng vừa mới xoay người, cả người liền bị bế đi làm cô giật nảy mình."Này, anh làm gì đấy, mau thả tôi xuống."Nơi này là cửa chính bệnh viện, nhiều người qua lại, bị người khác bế như vậy, thật sự rất mất thể diện ."Chuyện anh đã quyết định, không ai có thể thay đổi, anh nói em làm kiểm tra toàn thân thì sẽ phải làm kiểm tra toàn thân." Anh bá đạo nói. Nói xong liền ôm cô đi về phía cửa chính bệnh viện, không đếm xỉa gì đến ánh mắt của những người xung quanh.Tạ Thiên Ngưng nghĩ muốn giãy giụa, mắng anh thật lớn, nhưng lại ngượng ngùng, bởi vì xung quanh có quá nhiều ánh mắt của người khác, làm cô xấu hổ cúi đầu, chuyện gì cũng không dám làm.Ôi mẹ ơi, sao cô lại gặp phải một tên điên như vậy chứ."Tiên sinh, xin hỏi có anh có cần giúp đỡ gì không?" Một y tá đi tới, lễ phép hỏi."Đưa cô ấy đi làm kiểm tra toàn thân, ngay cả một cọng tóc cũng không được bỏ sót, có biết không?" Phong Khải Trạch để Tạ Thiên Ngưng xuống, giao cho y tá, giọng điệu cường thế như ra lệnh, giống như là cô ta không thể không làm.Y tá hơi giật mình, ngây ngốc gật đầu, trả lời: "Vâng""Phong tiên sinh, tôi có làm kiểm tra toàn thân hay không, đó là quyền cá nhân của tôi, còn chưa tới phiên anh quyết định đi?" Tạ Thiên Ngưng không cam tâm bị người dắt đi, càng không muốn làm cái kiểm tra toàn thân gì hết.Thật ra thì làm kiểm tra toàn thân cũng không có gì, nhưng chính là cô không thích cảm giác bị người khác bức bách như vậy."Chuyện của em, đều do anh quyết định.""Dựa vào cái gì?""Dựa vào anh là người đàn ông của em.""Lại là câu này, anh có chứng cớ gì có thể chứng minh anh là người đàn ông của tôi sao?"Lời mới vừa dứt, còn chưa kịp lấy lại bình tĩnh, đột nhiên một cánh tay mạnh mẽ nắm eo của cô, kéo cô vào một lồng ngực xa lạ, một đôi môi dày mà lạnh lẽo, lập tức phủ lên cánh môi chưa từng bị ai xâm phạm của cô."Ưmh ——"Tạ Thiên Ngưng trợn to mắt nhìn cái gương mặt tuấn tú phóng to trước mắt cái kia, kinh ngạc đến cả người cứng ngắc.Bây giờ là cái tình huống gì?Cô bị hôn.

Không bao lâu, Phong Khải Trạch dừng xe ở ngoài cửa của một bệnh viện lớn.

Tạ Thiên Ngưng nhìn thấy cổng chính của bệnh viện qua cửa sổ xe, nở nụ cười co giật, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

Thì ra tên điên này không phải đang nói đùa, mà là thật sự muốn đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra toàn thân.

Anh ta có bệnh, nhưng cô thì không.

"Xuống xe thôi." Phong Khải Trạch cởi dây đai an toàn, sau đó xuống xe, đứng ở bên ngoài chờ cô.

Cô đành lắc đầu, không còn cách nào khác cũng đành phải xuống xe theo, đi tới bên cạnh anh, nhìn anh cười gượng, lạnh lùng hỏi: "Phong tiên sinh, anh xác định muốn đi vào bệnh viện sao?"

"Không phải là anh muốn vào, mà là em phải đến bệnh viện làm kiểm tra toàn thân, đi thôi."

"Thân thể tôi rất tốt, không cần làm kiểm tra."

"Em chắc chắn đầu gối của em rất tốt sao?" Hắn liếc đầu gối của cô một cái, âm trầm hỏi, cả người thoạt nhìn rất bá đạo, nhưng trong đó lại phảng phất sự quan tâm, còn mang theo chút yêu chiều.

Chỉ tiếc là chút yêu chiều này quá nhạt, nhạt đến mức làm người khác không cảm thấy được.

Nói đến đầu gối, Tạ Thiên Ngưng đúng là có cảm thấy hơi đau, mới vừa rồi chỉ lo nói chuyện với anh, căn bản là quên chuyện này, giờ vừa nhắc tới liền cảm thấy đau.

"Phong tiên sinh, anh không nói điều này cũng không ai coi anh bị câm đâu." Cô cúi người xuống, lấy tay xoa đầu gối một chút, phát hiện không quá đau, liền ra vẻ không sao cả: "Không có gì đáng ngại, đã không còn đau như ngày hôm qua, hai ngày nữa là tốt rồi, cho nên cái việc kiểm tra toàn thân này a, miễn đi."

Nói xong, liền xoay người đi.

Nhưng vừa mới xoay người, cả người liền bị bế đi làm cô giật nảy mình.

"Này, anh làm gì đấy, mau thả tôi xuống."

Nơi này là cửa chính bệnh viện, nhiều người qua lại, bị người khác bế như vậy, thật sự rất mất thể diện .

"Chuyện anh đã quyết định, không ai có thể thay đổi, anh nói em làm kiểm tra toàn thân thì sẽ phải làm kiểm tra toàn thân." Anh bá đạo nói. Nói xong liền ôm cô đi về phía cửa chính bệnh viện, không đếm xỉa gì đến ánh mắt của những người xung quanh.

Tạ Thiên Ngưng nghĩ muốn giãy giụa, mắng anh thật lớn, nhưng lại ngượng ngùng, bởi vì xung quanh có quá nhiều ánh mắt của người khác, làm cô xấu hổ cúi đầu, chuyện gì cũng không dám làm.

Ôi mẹ ơi, sao cô lại gặp phải một tên điên như vậy chứ.

"Tiên sinh, xin hỏi có anh có cần giúp đỡ gì không?" Một y tá đi tới, lễ phép hỏi.

"Đưa cô ấy đi làm kiểm tra toàn thân, ngay cả một cọng tóc cũng không được bỏ sót, có biết không?" Phong Khải Trạch để Tạ Thiên Ngưng xuống, giao cho y tá, giọng điệu cường thế như ra lệnh, giống như là cô ta không thể không làm.

Y tá hơi giật mình, ngây ngốc gật đầu, trả lời: "Vâng"

"Phong tiên sinh, tôi có làm kiểm tra toàn thân hay không, đó là quyền cá nhân của tôi, còn chưa tới phiên anh quyết định đi?" Tạ Thiên Ngưng không cam tâm bị người dắt đi, càng không muốn làm cái kiểm tra toàn thân gì hết.

Thật ra thì làm kiểm tra toàn thân cũng không có gì, nhưng chính là cô không thích cảm giác bị người khác bức bách như vậy.

"Chuyện của em, đều do anh quyết định."

"Dựa vào cái gì?"

"Dựa vào anh là người đàn ông của em."

"Lại là câu này, anh có chứng cớ gì có thể chứng minh anh là người đàn ông của tôi sao?"

Lời mới vừa dứt, còn chưa kịp lấy lại bình tĩnh, đột nhiên một cánh tay mạnh mẽ nắm eo của cô, kéo cô vào một lồng ngực xa lạ, một đôi môi dày mà lạnh lẽo, lập tức phủ lên cánh môi chưa từng bị ai xâm phạm của cô.

"Ưmh ——"

Tạ Thiên Ngưng trợn to mắt nhìn cái gương mặt tuấn tú phóng to trước mắt cái kia, kinh ngạc đến cả người cứng ngắc.

Bây giờ là cái tình huống gì?

Cô bị hôn.

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Tịch MộngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgày 5 tháng 3 năm XXXX, trời trong xanh. Hôm nay, tôi với con khỉ nhỏ đã cãi nhau một trận ầm ĩ, lại còn đánh nhau, tôi bị thương, cậu ta cũng bị thương, tôi biết là lỗi của tôi, tôi không nên mắng cậu ta là kẻ không có ba, cho nên tôi quyết định, ngày mai lén nhét một trái táo vào trong cặp của cậu ta, tỏ ý xin lỗi. Ngày 7 tháng 4 năm XXXX, trời âm u, nổi cơn mưa phùn. Hôm nay thi cuối kỳ, mẹ làm rất nhiều món ăn trưa cho tôi đem đến trường học. Tôi biết con khỉ nhỏ hôm nay vẫn ăn cơm trắng với rau củ, nên tôi đã dùng mọi cách, cố ý chơi đoán số thua cậu ta, để cùng nhau đổi thức ăn trưa. Phong Khải Trạch mở quyển nhật ký cũ ra đọc, thuận tiện lật ra trang thứ hai xem, mỗi lần đọc, cảm giác trong lòng có chút ngọt ngào, mỗi khi tâm tình không tốt, anh sẽ lật nhật ký ra xem, bởi vì mỗi khi đọc quyển nhật ký này làm cho tâm tình anh dịu đi rất nhiều, mọi phiền não đều tan biến hết. Mười sáu năm trước, anh cho rằng cô luôn tìm cách chống đối anh khắp nơi, nên vì muốn trả thù cô, anh đã… Không bao lâu, Phong Khải Trạch dừng xe ở ngoài cửa của một bệnh viện lớn.Tạ Thiên Ngưng nhìn thấy cổng chính của bệnh viện qua cửa sổ xe, nở nụ cười co giật, vẻ mặt đầy nghi ngờ.Thì ra tên điên này không phải đang nói đùa, mà là thật sự muốn đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra toàn thân.Anh ta có bệnh, nhưng cô thì không."Xuống xe thôi." Phong Khải Trạch cởi dây đai an toàn, sau đó xuống xe, đứng ở bên ngoài chờ cô.Cô đành lắc đầu, không còn cách nào khác cũng đành phải xuống xe theo, đi tới bên cạnh anh, nhìn anh cười gượng, lạnh lùng hỏi: "Phong tiên sinh, anh xác định muốn đi vào bệnh viện sao?""Không phải là anh muốn vào, mà là em phải đến bệnh viện làm kiểm tra toàn thân, đi thôi.""Thân thể tôi rất tốt, không cần làm kiểm tra.""Em chắc chắn đầu gối của em rất tốt sao?" Hắn liếc đầu gối của cô một cái, âm trầm hỏi, cả người thoạt nhìn rất bá đạo, nhưng trong đó lại phảng phất sự quan tâm, còn mang theo chút yêu chiều.Chỉ tiếc là chút yêu chiều này quá nhạt, nhạt đến mức làm người khác không cảm thấy được.Nói đến đầu gối, Tạ Thiên Ngưng đúng là có cảm thấy hơi đau, mới vừa rồi chỉ lo nói chuyện với anh, căn bản là quên chuyện này, giờ vừa nhắc tới liền cảm thấy đau."Phong tiên sinh, anh không nói điều này cũng không ai coi anh bị câm đâu." Cô cúi người xuống, lấy tay xoa đầu gối một chút, phát hiện không quá đau, liền ra vẻ không sao cả: "Không có gì đáng ngại, đã không còn đau như ngày hôm qua, hai ngày nữa là tốt rồi, cho nên cái việc kiểm tra toàn thân này a, miễn đi."Nói xong, liền xoay người đi.Nhưng vừa mới xoay người, cả người liền bị bế đi làm cô giật nảy mình."Này, anh làm gì đấy, mau thả tôi xuống."Nơi này là cửa chính bệnh viện, nhiều người qua lại, bị người khác bế như vậy, thật sự rất mất thể diện ."Chuyện anh đã quyết định, không ai có thể thay đổi, anh nói em làm kiểm tra toàn thân thì sẽ phải làm kiểm tra toàn thân." Anh bá đạo nói. Nói xong liền ôm cô đi về phía cửa chính bệnh viện, không đếm xỉa gì đến ánh mắt của những người xung quanh.Tạ Thiên Ngưng nghĩ muốn giãy giụa, mắng anh thật lớn, nhưng lại ngượng ngùng, bởi vì xung quanh có quá nhiều ánh mắt của người khác, làm cô xấu hổ cúi đầu, chuyện gì cũng không dám làm.Ôi mẹ ơi, sao cô lại gặp phải một tên điên như vậy chứ."Tiên sinh, xin hỏi có anh có cần giúp đỡ gì không?" Một y tá đi tới, lễ phép hỏi."Đưa cô ấy đi làm kiểm tra toàn thân, ngay cả một cọng tóc cũng không được bỏ sót, có biết không?" Phong Khải Trạch để Tạ Thiên Ngưng xuống, giao cho y tá, giọng điệu cường thế như ra lệnh, giống như là cô ta không thể không làm.Y tá hơi giật mình, ngây ngốc gật đầu, trả lời: "Vâng""Phong tiên sinh, tôi có làm kiểm tra toàn thân hay không, đó là quyền cá nhân của tôi, còn chưa tới phiên anh quyết định đi?" Tạ Thiên Ngưng không cam tâm bị người dắt đi, càng không muốn làm cái kiểm tra toàn thân gì hết.Thật ra thì làm kiểm tra toàn thân cũng không có gì, nhưng chính là cô không thích cảm giác bị người khác bức bách như vậy."Chuyện của em, đều do anh quyết định.""Dựa vào cái gì?""Dựa vào anh là người đàn ông của em.""Lại là câu này, anh có chứng cớ gì có thể chứng minh anh là người đàn ông của tôi sao?"Lời mới vừa dứt, còn chưa kịp lấy lại bình tĩnh, đột nhiên một cánh tay mạnh mẽ nắm eo của cô, kéo cô vào một lồng ngực xa lạ, một đôi môi dày mà lạnh lẽo, lập tức phủ lên cánh môi chưa từng bị ai xâm phạm của cô."Ưmh ——"Tạ Thiên Ngưng trợn to mắt nhìn cái gương mặt tuấn tú phóng to trước mắt cái kia, kinh ngạc đến cả người cứng ngắc.Bây giờ là cái tình huống gì?Cô bị hôn.

Chương 30: Cô bị hôn