Cơ Nô nhìn thấy trước mắt là một bàn công văn chưa xem chất chồng cao gần bằng người, nhìn kỹ lại thì thấy dưới nghiên mực hé ra tờ giấy, trên giấy là kiểu chữ viết rồng bay phượng múa mà có hóa thành tro cô đều có thể nhận được, nhưng cái chính là hắn không làm việc đàng hoàng, đem công việc của tổ chức mà hắn sở hữu đều ném cho cô, còn bản thân mình đi tiêu dao, đây không phải là chữ viết đặc biệt của lão đại Bạch Vực hay sao? Chỉ thấy trên mặt giấy viết: Tiểu Nô Nô Thân ái, gặp chữ như gặp ta. Nhìn đến chỗ này, bộ mặt Cơ Nô đã bắt đầu run rẩy. Cô có một dự cảm không mau, thậm chí có thể đoán ra nội dung bên dưới viết cái gì. Đọc tiếp: Ta tin tưởng với sự ăn ý của đôi ta nhiều năm nay, ngươi đã đoán được tâm tư của ta. Không sai, ta hiện tại đang ở trên đường đi Ai Cập thám hiểm khảo cổ Kim Tự Tháp. Cho nên, tháng này Bạch gia cùng công việc của bang phiền toái Tiểu Nô Nô ngươi. Đương nhiên, lúc trở về ta nhất định sẽ nhớ mang lễ vật về cho ngươi. Chớ nhớ nhung. “Shit! Nhớ nhung cái…
Chương 137: Trở về Nam Cương
Nhàn Thê Đương GiaTác giả: Tây Lâu Tiểu NamTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngCơ Nô nhìn thấy trước mắt là một bàn công văn chưa xem chất chồng cao gần bằng người, nhìn kỹ lại thì thấy dưới nghiên mực hé ra tờ giấy, trên giấy là kiểu chữ viết rồng bay phượng múa mà có hóa thành tro cô đều có thể nhận được, nhưng cái chính là hắn không làm việc đàng hoàng, đem công việc của tổ chức mà hắn sở hữu đều ném cho cô, còn bản thân mình đi tiêu dao, đây không phải là chữ viết đặc biệt của lão đại Bạch Vực hay sao? Chỉ thấy trên mặt giấy viết: Tiểu Nô Nô Thân ái, gặp chữ như gặp ta. Nhìn đến chỗ này, bộ mặt Cơ Nô đã bắt đầu run rẩy. Cô có một dự cảm không mau, thậm chí có thể đoán ra nội dung bên dưới viết cái gì. Đọc tiếp: Ta tin tưởng với sự ăn ý của đôi ta nhiều năm nay, ngươi đã đoán được tâm tư của ta. Không sai, ta hiện tại đang ở trên đường đi Ai Cập thám hiểm khảo cổ Kim Tự Tháp. Cho nên, tháng này Bạch gia cùng công việc của bang phiền toái Tiểu Nô Nô ngươi. Đương nhiên, lúc trở về ta nhất định sẽ nhớ mang lễ vật về cho ngươi. Chớ nhớ nhung. “Shit! Nhớ nhung cái… Edit: Tiểu ChiNgày này, màu máu nhiễm đỏ cả hoàng cung Nam Vũ.Cung thành, bốn phía, mười mặt trên đài cao, mai phục nơi nơi.Cung thủ căng tên, vây quanh đoàn người Long Hành Phong.Phượng Lai một thân y phục thiên tử thêu từ chỉ vàng, chậm rãi bước lên đài cao, đứng sau cung thủ mà quan sát.Long Hành Phong ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt trào phúng, lạnh lùng của Phượng Lai. Trong lúc nhất thời, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Lại trong nháy mắt, giữ vững lòng mình.“Phá tan cửa thành này, chính là thiên hạ của chúng ta!” Long Hành Phong giơ đao lên cao, hô.“Xông lên!” Đám tử sĩ bảo vệ bên người hắn đồng loạt lên tiếng trả lời.“Bắn tên!” Trên đài, đội trưởng đội cung thủ hạ lệnh.Những mũi tên nhọn như mưa bay hướng xuống trung tâm vòng vây.Đoàn người được Long Hành Phong mang theo đều có năng lực, cực lực bảo vệ chủ, liều chết chống cự, vậy mà lại có thể tạo nên một con đường sống giữa vòng vây chết chóc.“Long Hành Phong!” Thình lình nghe một tiếng trong trẻo nhưng lạnh lùng cất cao, Long Hành Phong đứng giữa biển máu, quay mắt, khi thấy rõ động tác của Phượng Lai, đôi con ngươi mở lớn đầy kinh ngạc.Chỉ thấy trên tay Phượng Lai là một cây cung đã căng tên, lúc này đại cung đã căng lên gần thành hình trăng tròn. Đích đến, chính là hắn.Đột nhiên, Long Hành Phong giống như nhớ ra cái gì đó, động tác trong tay chậm lại.Vành mắt Phượng Lai không tự giác đong đầy nước, nhắm mắt, tay phải buông lỏng cung.
Edit: Tiểu Chi
Ngày này, màu máu nhiễm đỏ cả hoàng cung Nam Vũ.
Cung thành, bốn phía, mười mặt trên đài cao, mai phục nơi nơi.
Cung thủ căng tên, vây quanh đoàn người Long Hành Phong.
Phượng Lai một thân y phục thiên tử thêu từ chỉ vàng, chậm rãi bước lên đài cao, đứng sau cung thủ mà quan sát.
Long Hành Phong ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt trào phúng, lạnh lùng của Phượng Lai. Trong lúc nhất thời, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Lại trong nháy mắt, giữ vững lòng mình.
“Phá tan cửa thành này, chính là thiên hạ của chúng ta!” Long Hành Phong giơ đao lên cao, hô.
“Xông lên!” Đám tử sĩ bảo vệ bên người hắn đồng loạt lên tiếng trả lời.
“Bắn tên!” Trên đài, đội trưởng đội cung thủ hạ lệnh.
Những mũi tên nhọn như mưa bay hướng xuống trung tâm vòng vây.
Đoàn người được Long Hành Phong mang theo đều có năng lực, cực lực bảo vệ chủ, liều chết chống cự, vậy mà lại có thể tạo nên một con đường sống giữa vòng vây chết chóc.
“Long Hành Phong!” Thình lình nghe một tiếng trong trẻo nhưng lạnh lùng cất cao, Long Hành Phong đứng giữa biển máu, quay mắt, khi thấy rõ động tác của Phượng Lai, đôi con ngươi mở lớn đầy kinh ngạc.
Chỉ thấy trên tay Phượng Lai là một cây cung đã căng tên, lúc này đại cung đã căng lên gần thành hình trăng tròn. Đích đến, chính là hắn.
Đột nhiên, Long Hành Phong giống như nhớ ra cái gì đó, động tác trong tay chậm lại.
Vành mắt Phượng Lai không tự giác đong đầy nước, nhắm mắt, tay phải buông lỏng cung.
Nhàn Thê Đương GiaTác giả: Tây Lâu Tiểu NamTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngCơ Nô nhìn thấy trước mắt là một bàn công văn chưa xem chất chồng cao gần bằng người, nhìn kỹ lại thì thấy dưới nghiên mực hé ra tờ giấy, trên giấy là kiểu chữ viết rồng bay phượng múa mà có hóa thành tro cô đều có thể nhận được, nhưng cái chính là hắn không làm việc đàng hoàng, đem công việc của tổ chức mà hắn sở hữu đều ném cho cô, còn bản thân mình đi tiêu dao, đây không phải là chữ viết đặc biệt của lão đại Bạch Vực hay sao? Chỉ thấy trên mặt giấy viết: Tiểu Nô Nô Thân ái, gặp chữ như gặp ta. Nhìn đến chỗ này, bộ mặt Cơ Nô đã bắt đầu run rẩy. Cô có một dự cảm không mau, thậm chí có thể đoán ra nội dung bên dưới viết cái gì. Đọc tiếp: Ta tin tưởng với sự ăn ý của đôi ta nhiều năm nay, ngươi đã đoán được tâm tư của ta. Không sai, ta hiện tại đang ở trên đường đi Ai Cập thám hiểm khảo cổ Kim Tự Tháp. Cho nên, tháng này Bạch gia cùng công việc của bang phiền toái Tiểu Nô Nô ngươi. Đương nhiên, lúc trở về ta nhất định sẽ nhớ mang lễ vật về cho ngươi. Chớ nhớ nhung. “Shit! Nhớ nhung cái… Edit: Tiểu ChiNgày này, màu máu nhiễm đỏ cả hoàng cung Nam Vũ.Cung thành, bốn phía, mười mặt trên đài cao, mai phục nơi nơi.Cung thủ căng tên, vây quanh đoàn người Long Hành Phong.Phượng Lai một thân y phục thiên tử thêu từ chỉ vàng, chậm rãi bước lên đài cao, đứng sau cung thủ mà quan sát.Long Hành Phong ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt trào phúng, lạnh lùng của Phượng Lai. Trong lúc nhất thời, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Lại trong nháy mắt, giữ vững lòng mình.“Phá tan cửa thành này, chính là thiên hạ của chúng ta!” Long Hành Phong giơ đao lên cao, hô.“Xông lên!” Đám tử sĩ bảo vệ bên người hắn đồng loạt lên tiếng trả lời.“Bắn tên!” Trên đài, đội trưởng đội cung thủ hạ lệnh.Những mũi tên nhọn như mưa bay hướng xuống trung tâm vòng vây.Đoàn người được Long Hành Phong mang theo đều có năng lực, cực lực bảo vệ chủ, liều chết chống cự, vậy mà lại có thể tạo nên một con đường sống giữa vòng vây chết chóc.“Long Hành Phong!” Thình lình nghe một tiếng trong trẻo nhưng lạnh lùng cất cao, Long Hành Phong đứng giữa biển máu, quay mắt, khi thấy rõ động tác của Phượng Lai, đôi con ngươi mở lớn đầy kinh ngạc.Chỉ thấy trên tay Phượng Lai là một cây cung đã căng tên, lúc này đại cung đã căng lên gần thành hình trăng tròn. Đích đến, chính là hắn.Đột nhiên, Long Hành Phong giống như nhớ ra cái gì đó, động tác trong tay chậm lại.Vành mắt Phượng Lai không tự giác đong đầy nước, nhắm mắt, tay phải buông lỏng cung.