Chương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm…
Chương 60
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Chương 60THẢO QUYẾT MINH thẫn thờ nhìn anh .Chưa bao giờ cô thấy khuôn mặt anh xanh xao tái nhợt như lúc này.Chắc ôm qua khi bế cô lên anh mệt lắm , lúc đó cô còn cảm thấy người anh run run , nhưng cô không nghĩ anh mệt mỏi như vậy , vì anh luôn luôn nhìn cô mỉm cười … Cô cứ nghĩ khi người ta cười là khỏe mạnh , vui vẻ không có chuyện gì cả … Nhưng điều đó không đúng lắm với anh thì phải.Khẽ thở dài suy tư , nhìn anh vừa thương vừa giận , bao nhiêu tình cảm giận hờn bùng phát lên dữ dội .Thà anh cứ để cô bị thương rồi bên cô , chăm sóc cô , như vậy có phải là tốt hơn so với bị thương thay cô , rồi nằm đây hôn mê bất tỉnh mà cô lại không biết làm gì cho anh.Mọi người đều nói cô bất tài vô dụng , là kẻ chuyên đi phá hoại , ở đâu có rắc rối ở đó có cô , là người không ai muốn đến gần… Nhưng họ đâu biết rằng , cô cũng buồn lắm chứ , cũng có muốn mình như vậy một chút nào đâu , ai bảo khi sinh ra chỉ số IQ của cô lại thấp như vậy , cô cũng rất muốn được giúp đỡ người khác nhưng mà ai biết được lòng tốt đó lại không đúng chỗ như vậy …Trên thế gian này ngoài Ba mẹ ra bây giờ còn có thêm anh là người yêu thương cô nữa .Nhưng anh cứ như thế này cô thấy tội lỗi vô cùng ,anh luôn chê cô ngốc nhưng xét lại anh còn ngốc hơn cô.Hức… Hức… Ai cần anh đỡ đạn cho em chứ… Hức…hức… Anh cứ nằm đây thế này… Anh bảo em phải làm sao đây… Hức…hức… Anh tệ lắm… Anh làm như vậy không phải là bảo vệ em… Mà chỉ càng làm trái tim em thêm đau thôi… Hức…hức…Tại anh hết… Vì ai mà em từ một cô gái … Vô lo vô nghĩ … Trở lên đa sầu đa cảm thế này hả?… AAAAAAA… Đau bụng qúa! Sao tự nhiên… A ! Đau qúa… Huhuhu… Anh đang đau … Em cũng đau không kém gì anh đâu…huhuhu… Đồ đáng ghét… Anh nằm đó… Em bị đau… Lấy ai là người quan tâm , chăm sóc cho em đây … Huhuhu… Đồ vô lương tâm anh chỉ biết mình anh thôi… Định nằm đó rồi bỏ mặc em luôn đúng không?… Nếu anh không chịu tỉnh lại , thì em… Sẽ không cần anh nữa… Em đi đây , mặc xác anh… Huhuhu…Cô mếu máo nước mắt đầm đìa giận hờn ôm bụng đứng ra.Thật ra trong lương tâm sâu kín , không phải cô muốn rời anh đi đâu.Nhưng bụng cô đau qúa rồi , cô cảm giác như bụng mình không thể nào chịu nổi nữa. Nếu ở lại đây , lỡ chẳng may anh biết được sẽ chỉ càng làm anh thêm lo lắng thôi.Tốt nhất là lên về phòng , cô mệt lắm rồi , phải nghỉ ngơi thôi…Cô buồn bã đứng dậy , lết cái thân ốm yếu , mỏng manh của mình ra ngoài một cách mệt mỏi .Khi cô bước ra cửa quay đầu luyến tiếc nhìn anh u buồn , rồi nhắm mắt ôm bụng quay lưng bước đi.Cánh cửa phòng vừa khép lại , đôi mắt anh từ từ mở ra , trong đôi mắt đó là những vệt hằn đỏ lên vì đau đớn .Lúc cô khóc lóc trách mắng , hờn giận anh rất muốn ôm cô vào lòng dỗ dàng , nhưng cứ bao che ấp ủ như vậy đến khi nào cô mới lớn hơn , trưởng thành hơn đâu.Anh muốn nhân cơ hội này giúp cô suy nghĩ chín chắn trưởng thành hơn một chút , trong xã hội này không phải chuyện gì mình muốn cũng được , tất cả mọi thứ đều phải dùng thời gian bình tĩnh suy nghĩ thì mới giải quyết vấn đề , và trong cuộc sống không phải lúc nào cũng mọi thứ cũng thuận lợi , êm đẹp được… Đó là những thứ anh muốn cho cô hiểu.Khẽ thở dài buồn bãvợ à! Mới trải qua một chút sóng gió mà em đã suy sụp , yếu đuối như vậy rồi.Sau này còn rất nhiều sóng to gió lớn đang đợi chờ chúng ta ở phía trước … Em cứ như vậy là không được đâu , những lúc không có anh ở bên em sẽ phải chống đỡ thế nào đây…Hãy vững vàng , tự tin , mạnh mẽ lên em nhé , anh sẽ luôn bên em .Xin lỗi đã lôi em vào thế giới của anh , lại còn để em phải hờn giận ,nhưng tất cả anh chỉ muốn tốt cho em thôi.Cố gắng lên em nhé!Vợ yêu của anh!Lại còn đau bụng nữa , không biết là thật hay đang dọa anh đây.Lớn rồi mà không biết tự lo cho sức khỏe gì cả?Chắc lại do ăn uống không điều độ lên ảnh hưởng đến dạ dày đây mà.Kiểu này phải cho người đưa cô ấy đi bệnh viện khám mới được.Vợ à! Đến bao giờ anh mới đỡ phải lo lắng cho em nữa đây .
Chương 60
THẢO QUYẾT MINH thẫn thờ nhìn anh .
Chưa bao giờ cô thấy khuôn mặt anh xanh xao tái nhợt như lúc này.
Chắc ôm qua khi bế cô lên anh mệt lắm , lúc đó cô còn cảm thấy người anh run run , nhưng cô không nghĩ anh mệt mỏi như vậy , vì anh luôn luôn nhìn cô mỉm cười … Cô cứ nghĩ khi người ta cười là khỏe mạnh , vui vẻ không có chuyện gì cả … Nhưng điều đó không đúng lắm với anh thì phải.
Khẽ thở dài suy tư , nhìn anh vừa thương vừa giận , bao nhiêu tình cảm giận hờn bùng phát lên dữ dội .
Thà anh cứ để cô bị thương rồi bên cô , chăm sóc cô , như vậy có phải là tốt hơn so với bị thương thay cô , rồi nằm đây hôn mê bất tỉnh mà cô lại không biết làm gì cho anh.
Mọi người đều nói cô bất tài vô dụng , là kẻ chuyên đi phá hoại , ở đâu có rắc rối ở đó có cô , là người không ai muốn đến gần… Nhưng họ đâu biết rằng , cô cũng buồn lắm chứ , cũng có muốn mình như vậy một chút nào đâu , ai bảo khi sinh ra chỉ số IQ của cô lại thấp như vậy , cô cũng rất muốn được giúp đỡ người khác nhưng mà ai biết được lòng tốt đó lại không đúng chỗ như vậy …
Trên thế gian này ngoài Ba mẹ ra bây giờ còn có thêm anh là người yêu thương cô nữa .
Nhưng anh cứ như thế này cô thấy tội lỗi vô cùng ,
anh luôn chê cô ngốc nhưng xét lại anh còn ngốc hơn cô.
Hức… Hức… Ai cần anh đỡ đạn cho em chứ… Hức…hức… Anh cứ nằm đây thế này… Anh bảo em phải làm sao đây… Hức…hức… Anh tệ lắm… Anh làm như vậy không phải là bảo vệ em… Mà chỉ càng làm trái tim em thêm đau thôi… Hức…hức…Tại anh hết… Vì ai mà em từ một cô gái … Vô lo vô nghĩ … Trở lên đa sầu đa cảm thế này hả?… AAAAAAA… Đau bụng qúa! Sao tự nhiên… A ! Đau qúa… Huhuhu… Anh đang đau … Em cũng đau không kém gì anh đâu…huhuhu… Đồ đáng ghét… Anh nằm đó… Em bị đau… Lấy ai là người quan tâm , chăm sóc cho em đây … Huhuhu… Đồ vô lương tâm anh chỉ biết mình anh thôi… Định nằm đó rồi bỏ mặc em luôn đúng không?… Nếu anh không chịu tỉnh lại , thì em… Sẽ không cần anh nữa… Em đi đây , mặc xác anh… Huhuhu…
Cô mếu máo nước mắt đầm đìa giận hờn ôm bụng đứng ra.
Thật ra trong lương tâm sâu kín , không phải cô muốn rời anh đi đâu.
Nhưng bụng cô đau qúa rồi , cô cảm giác như bụng mình không thể nào chịu nổi nữa. Nếu ở lại đây , lỡ chẳng may anh biết được sẽ chỉ càng làm anh thêm lo lắng thôi.
Tốt nhất là lên về phòng , cô mệt lắm rồi , phải nghỉ ngơi thôi…
Cô buồn bã đứng dậy , lết cái thân ốm yếu , mỏng manh của mình ra ngoài một cách mệt mỏi .
Khi cô bước ra cửa quay đầu luyến tiếc nhìn anh u buồn , rồi nhắm mắt ôm bụng quay lưng bước đi.
Cánh cửa phòng vừa khép lại , đôi mắt anh từ từ mở ra , trong đôi mắt đó là những vệt hằn đỏ lên vì đau đớn .
Lúc cô khóc lóc trách mắng , hờn giận anh rất muốn ôm cô vào lòng dỗ dàng , nhưng cứ bao che ấp ủ như vậy đến khi nào cô mới lớn hơn , trưởng thành hơn đâu.
Anh muốn nhân cơ hội này giúp cô suy nghĩ chín chắn trưởng thành hơn một chút , trong xã hội này không phải chuyện gì mình muốn cũng được , tất cả mọi thứ đều phải dùng thời gian bình tĩnh suy nghĩ thì mới giải quyết vấn đề , và trong cuộc sống không phải lúc nào cũng mọi thứ cũng thuận lợi , êm đẹp được… Đó là những thứ anh muốn cho cô hiểu.
Khẽ thở dài buồn bã
vợ à! Mới trải qua một chút sóng gió mà em đã suy sụp , yếu đuối như vậy rồi.
Sau này còn rất nhiều sóng to gió lớn đang đợi chờ chúng ta ở phía trước … Em cứ như vậy là không được đâu , những lúc không có anh ở bên em sẽ phải chống đỡ thế nào đây…
Hãy vững vàng , tự tin , mạnh mẽ lên em nhé , anh sẽ luôn bên em .
Xin lỗi đã lôi em vào thế giới của anh , lại còn để em phải hờn giận ,
nhưng tất cả anh chỉ muốn tốt cho em thôi.
Cố gắng lên em nhé!
Vợ yêu của anh!
Lại còn đau bụng nữa , không biết là thật hay đang dọa anh đây.
Lớn rồi mà không biết tự lo cho sức khỏe gì cả?
Chắc lại do ăn uống không điều độ lên ảnh hưởng đến dạ dày đây mà.
Kiểu này phải cho người đưa cô ấy đi bệnh viện khám mới được.
Vợ à! Đến bao giờ anh mới đỡ phải lo lắng cho em nữa đây .
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… Chương 60THẢO QUYẾT MINH thẫn thờ nhìn anh .Chưa bao giờ cô thấy khuôn mặt anh xanh xao tái nhợt như lúc này.Chắc ôm qua khi bế cô lên anh mệt lắm , lúc đó cô còn cảm thấy người anh run run , nhưng cô không nghĩ anh mệt mỏi như vậy , vì anh luôn luôn nhìn cô mỉm cười … Cô cứ nghĩ khi người ta cười là khỏe mạnh , vui vẻ không có chuyện gì cả … Nhưng điều đó không đúng lắm với anh thì phải.Khẽ thở dài suy tư , nhìn anh vừa thương vừa giận , bao nhiêu tình cảm giận hờn bùng phát lên dữ dội .Thà anh cứ để cô bị thương rồi bên cô , chăm sóc cô , như vậy có phải là tốt hơn so với bị thương thay cô , rồi nằm đây hôn mê bất tỉnh mà cô lại không biết làm gì cho anh.Mọi người đều nói cô bất tài vô dụng , là kẻ chuyên đi phá hoại , ở đâu có rắc rối ở đó có cô , là người không ai muốn đến gần… Nhưng họ đâu biết rằng , cô cũng buồn lắm chứ , cũng có muốn mình như vậy một chút nào đâu , ai bảo khi sinh ra chỉ số IQ của cô lại thấp như vậy , cô cũng rất muốn được giúp đỡ người khác nhưng mà ai biết được lòng tốt đó lại không đúng chỗ như vậy …Trên thế gian này ngoài Ba mẹ ra bây giờ còn có thêm anh là người yêu thương cô nữa .Nhưng anh cứ như thế này cô thấy tội lỗi vô cùng ,anh luôn chê cô ngốc nhưng xét lại anh còn ngốc hơn cô.Hức… Hức… Ai cần anh đỡ đạn cho em chứ… Hức…hức… Anh cứ nằm đây thế này… Anh bảo em phải làm sao đây… Hức…hức… Anh tệ lắm… Anh làm như vậy không phải là bảo vệ em… Mà chỉ càng làm trái tim em thêm đau thôi… Hức…hức…Tại anh hết… Vì ai mà em từ một cô gái … Vô lo vô nghĩ … Trở lên đa sầu đa cảm thế này hả?… AAAAAAA… Đau bụng qúa! Sao tự nhiên… A ! Đau qúa… Huhuhu… Anh đang đau … Em cũng đau không kém gì anh đâu…huhuhu… Đồ đáng ghét… Anh nằm đó… Em bị đau… Lấy ai là người quan tâm , chăm sóc cho em đây … Huhuhu… Đồ vô lương tâm anh chỉ biết mình anh thôi… Định nằm đó rồi bỏ mặc em luôn đúng không?… Nếu anh không chịu tỉnh lại , thì em… Sẽ không cần anh nữa… Em đi đây , mặc xác anh… Huhuhu…Cô mếu máo nước mắt đầm đìa giận hờn ôm bụng đứng ra.Thật ra trong lương tâm sâu kín , không phải cô muốn rời anh đi đâu.Nhưng bụng cô đau qúa rồi , cô cảm giác như bụng mình không thể nào chịu nổi nữa. Nếu ở lại đây , lỡ chẳng may anh biết được sẽ chỉ càng làm anh thêm lo lắng thôi.Tốt nhất là lên về phòng , cô mệt lắm rồi , phải nghỉ ngơi thôi…Cô buồn bã đứng dậy , lết cái thân ốm yếu , mỏng manh của mình ra ngoài một cách mệt mỏi .Khi cô bước ra cửa quay đầu luyến tiếc nhìn anh u buồn , rồi nhắm mắt ôm bụng quay lưng bước đi.Cánh cửa phòng vừa khép lại , đôi mắt anh từ từ mở ra , trong đôi mắt đó là những vệt hằn đỏ lên vì đau đớn .Lúc cô khóc lóc trách mắng , hờn giận anh rất muốn ôm cô vào lòng dỗ dàng , nhưng cứ bao che ấp ủ như vậy đến khi nào cô mới lớn hơn , trưởng thành hơn đâu.Anh muốn nhân cơ hội này giúp cô suy nghĩ chín chắn trưởng thành hơn một chút , trong xã hội này không phải chuyện gì mình muốn cũng được , tất cả mọi thứ đều phải dùng thời gian bình tĩnh suy nghĩ thì mới giải quyết vấn đề , và trong cuộc sống không phải lúc nào cũng mọi thứ cũng thuận lợi , êm đẹp được… Đó là những thứ anh muốn cho cô hiểu.Khẽ thở dài buồn bãvợ à! Mới trải qua một chút sóng gió mà em đã suy sụp , yếu đuối như vậy rồi.Sau này còn rất nhiều sóng to gió lớn đang đợi chờ chúng ta ở phía trước … Em cứ như vậy là không được đâu , những lúc không có anh ở bên em sẽ phải chống đỡ thế nào đây…Hãy vững vàng , tự tin , mạnh mẽ lên em nhé , anh sẽ luôn bên em .Xin lỗi đã lôi em vào thế giới của anh , lại còn để em phải hờn giận ,nhưng tất cả anh chỉ muốn tốt cho em thôi.Cố gắng lên em nhé!Vợ yêu của anh!Lại còn đau bụng nữa , không biết là thật hay đang dọa anh đây.Lớn rồi mà không biết tự lo cho sức khỏe gì cả?Chắc lại do ăn uống không điều độ lên ảnh hưởng đến dạ dày đây mà.Kiểu này phải cho người đưa cô ấy đi bệnh viện khám mới được.Vợ à! Đến bao giờ anh mới đỡ phải lo lắng cho em nữa đây .