Chương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm…

Chương 85

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… BẠCH BỐI PHONG vừa ra khỏi phòng bệnh thì bọn đàn em cũng vừa tới.- Anh Hai!- Ừ! Cái bọn chán sống kia là thế nào?- Em nghĩ là chúng nghe tin anh Hai bị thương nên muốn đến gây rối!Đánh mãi không đi!- Thế gọi tôi về làm gì?- Mọi người muốn nghe chỉ thị của Anh Hai xem có nên đến tận hang ổ của bọn chúng… Làm một phát cho xong!- Ừm! Bé con mới xuất hiện… Có nên sát sinh không đây?- Dạ?!? ( ngơ ngác không hiểu)- Mấy người nhớ ở đây bảo vệ Chị Hai cẩn thận đấy!- Dạ!Nói xong anh đeo thêm cặp kính đen rồi quay lưng bước đi thẳng.” Phải giải quyết thật nhanh để còn trở về”Nhìn bóng anh xa khuất mấy người kia mới lẩm bẩm- Không hiểu người Chị Hai đó thế nào mà anh Hai….- Làm cho Chị Kỷ Liên bị trừng phạt nặng vậy!Lại anh Phòng Phong và tất cả anh em trong biệt thự đều xử lý hết… Chứng tỏ cô ta không phải người tầm thường đâu!- Sao người ở công ty lại nói cô ta rất ngốc?- Biết đâu cái thứ đó đang giả tạo thì sao?Nếu không! Tin Anh Hai bị thương được giữ kín như vậy…sao lại lọt ra ngoài được???- Cô ta đúng là con hồ ly mà- Và đang mê hoặc Anh Hai đến điên đảo.- mong sao anh Hai sớm biết rõ bộ mặt thật của cô ta.- Thế chúng ta đứng đây làm gì?- Bảo vệ cái con Hồ ly đó!- Hồ ly thì cần bảo vệ sao?- Ý cậu là…- Kệ xác nó! Chúng ta làm một bữa đi!Mình đói lắm rồi!Anh hai đi giải quyết chuyện kia còn lâu mới về??Chứ ăn cơm viện mình không nuốt nổi!- Ừm! Cũng đúng!Mà không biết cô ta bị làm sao mà anh hai lo dữ vậy?- kệ xác nó đi ! quan tâm làm gì cho mệt!Mong sao bị bệnh mà chết luôn đi!!- Làm cho bao nhiêu anh em trong bang bị tội oan , thật đáng ghét…- Thôi nghĩ làm gì cho mệt!Mình đi ăn thôi!Nói xong mấy người bỏ đi hết.Dù sao họ cũng chẳng thích gì người chi hai này.Mới đến đã làm loạn lên rồi.Trong lòng họ cũng không hề muốn công nhận cô là chị hai của mình.Chẳng qua đến đây là lệnh của Anh Hai mà thôi.Anh hai đi rồi họ cũng chẳng ở đây làm gì??Trong phòng bệnh , một lát sau thì Quyết Minh mệt mỏi tỉnh dậy.Cô mơ màng nhìn khắp gian phòng thì khẽ nhíu mày” Đây rõ dàng không phải là nhà mình rồi .Mình đang ở đâu thế này?Nơi này lạ qúa!Rõ dàng vừa rồi mình đi khám bệnh với chồng mà!Hình như mệt qúa còn bị ngất nữa!Tên đáng ghét đó đâu rồi!Đừng nói là bỏ mình ở nơi này về rồi đó nhé!”cô cố gắng nhìn kỹ một lần nữa xem thấy anh có sót ở chỗ nào không!Nhưng không gian vẫn yên lặng buồn thiu.Nghĩ rằng anh ra ngoài có việc gì đó lên cô lại ngồi chờ… Chờ mãi… Chờ mãi… Mà vẫn chẳng thấy anh đâu.Bất giác nước mắt cô không ngừng tuôn rơi.Hức ! Cô ghét nhất là phải một mình ở nơi lạ lẫm… Nó thật sự rất buồn và cô đơn.Cô giận anh rồi đó! Sao đi mãi mà không thấy trở lại!Ngồi thu lu trên giường nghịch ngợm mọi thứ chán tay , bỗng nhiên bụng réo lên vì đói .Cô giật mình xoa xoa bụng bây giờ cô mới nhớ ra một điều vô cùng quan trọng… Nếu cô nhớ không nhầm…Hình như cô đang mang thai thì phải.Nghĩ đến đây môi cô khẽ nở nụ cười , thật ra cô cũng thích có em bé lắm… Sau này sinh con ra …cô sẽ có người chơi cùng , không cần phải phiền tới tên chồng suốt ngày bận rộn kia nữa.A ! Sao tự nhiên đau bụng thế nhỉ?Hay con đói rồi?Mẹ xin lỗi ! Đừng làm mẹ đau nữa ! Để mẹ đi kiếm gì đó cho con ăn!Hay mình ăn khoai nhé!Sáng nay mới được ăn một củ giờ vẫn còn thèm qúa à?Chẳng biết là Do cơn đói bụng hay đau bụng xúc tác , kèm theo cơn thèm ăn khoai tăng nhanh đột ngột… Không do dự cô phi thẳng xuống giường , với lấy cái túi xách , diện luôn bộ quần áo bệnh nhân rồi vội vàng mở cửa ra ngoài nghe theo tiếng gọi dạ dày.Đứng bên ngoài , nhìn hai hành lang sâu hút , cô không biết phải đi đường nào nữa.Đứng ngơ ngác một hồi , cô quyết định ôm bụng đi về phía trước .Đi được một đoạn cô gặp hai người phụ nữ hình như cũng đang mang thai … Vì bụng họ rất lớn , vượt mặt luôn , cô nhìn cái bụng lớn đó mà thoáng rùng mình , rồi lo lắng nhìn xuống bụng mình… Nhìn xong cô thoáng mỉm cười thở phào nhẹ nhõm.” may qúa ! Bụng mình không to như họ”cô nhẹ nhàng đi đến gần họ hỏi thăm .Chưa kịp hỏi gì đã vô tình nghe thấy câu chuyện của họ khiến cô sững sờ tại chỗ- Từ khi em có thai ,chồng em suốt ngày bồ bịch bên ngoài , không còn quan tâm , chăm sóc em như trước kia nữa!- Đàn ông bây giờ tệ lắm!Thay lòng đổi dạ rất nhanh,họ có người khác rất nhanh đó.

BẠCH BỐI PHONG vừa ra khỏi phòng bệnh thì bọn đàn em cũng vừa tới.

- Anh Hai!

- Ừ! Cái bọn chán sống kia là thế nào?

- Em nghĩ là chúng nghe tin anh Hai bị thương nên muốn đến gây rối!

Đánh mãi không đi!

- Thế gọi tôi về làm gì?

- Mọi người muốn nghe chỉ thị của Anh Hai xem có nên đến tận hang ổ của bọn chúng… Làm một phát cho xong!

- Ừm! Bé con mới xuất hiện… Có nên sát sinh không đây?

- Dạ?!? ( ngơ ngác không hiểu)

- Mấy người nhớ ở đây bảo vệ Chị Hai cẩn thận đấy!

- Dạ!

Nói xong anh đeo thêm cặp kính đen rồi quay lưng bước đi thẳng.

” Phải giải quyết thật nhanh để còn trở về”

Nhìn bóng anh xa khuất mấy người kia mới lẩm bẩm

- Không hiểu người Chị Hai đó thế nào mà anh Hai….

- Làm cho Chị Kỷ Liên bị trừng phạt nặng vậy!

Lại anh Phòng Phong và tất cả anh em trong biệt thự đều xử lý hết… Chứng tỏ cô ta không phải người tầm thường đâu!

- Sao người ở công ty lại nói cô ta rất ngốc?

- Biết đâu cái thứ đó đang giả tạo thì sao?

Nếu không! Tin Anh Hai bị thương được giữ kín như vậy…sao lại lọt ra ngoài được???

- Cô ta đúng là con hồ ly mà

- Và đang mê hoặc Anh Hai đến điên đảo.

- mong sao anh Hai sớm biết rõ bộ mặt thật của cô ta.

- Thế chúng ta đứng đây làm gì?

- Bảo vệ cái con Hồ ly đó!

- Hồ ly thì cần bảo vệ sao?

- Ý cậu là…

- Kệ xác nó! Chúng ta làm một bữa đi!

Mình đói lắm rồi!

Anh hai đi giải quyết chuyện kia còn lâu mới về??

Chứ ăn cơm viện mình không nuốt nổi!

- Ừm! Cũng đúng!

Mà không biết cô ta bị làm sao mà anh hai lo dữ vậy?

- kệ xác nó đi ! quan tâm làm gì cho mệt!

Mong sao bị bệnh mà chết luôn đi!!

- Làm cho bao nhiêu anh em trong bang bị tội oan , thật đáng ghét…

- Thôi nghĩ làm gì cho mệt!

Mình đi ăn thôi!

Nói xong mấy người bỏ đi hết.

Dù sao họ cũng chẳng thích gì người chi hai này.

Mới đến đã làm loạn lên rồi.

Trong lòng họ cũng không hề muốn công nhận cô là chị hai của mình.

Chẳng qua đến đây là lệnh của Anh Hai mà thôi.

Anh hai đi rồi họ cũng chẳng ở đây làm gì??

Trong phòng bệnh , một lát sau thì Quyết Minh mệt mỏi tỉnh dậy.

Cô mơ màng nhìn khắp gian phòng thì khẽ nhíu mày

” Đây rõ dàng không phải là nhà mình rồi .

Mình đang ở đâu thế này?

Nơi này lạ qúa!

Rõ dàng vừa rồi mình đi khám bệnh với chồng mà!

Hình như mệt qúa còn bị ngất nữa!

Tên đáng ghét đó đâu rồi!

Đừng nói là bỏ mình ở nơi này về rồi đó nhé!”

cô cố gắng nhìn kỹ một lần nữa xem thấy anh có sót ở chỗ nào không!

Nhưng không gian vẫn yên lặng buồn thiu.

Nghĩ rằng anh ra ngoài có việc gì đó lên cô lại ngồi chờ… Chờ mãi… Chờ mãi… Mà vẫn chẳng thấy anh đâu.

Bất giác nước mắt cô không ngừng tuôn rơi.

Hức ! Cô ghét nhất là phải một mình ở nơi lạ lẫm… Nó thật sự rất buồn và cô đơn.

Cô giận anh rồi đó! Sao đi mãi mà không thấy trở lại!

Ngồi thu lu trên giường nghịch ngợm mọi thứ chán tay , bỗng nhiên bụng réo lên vì đói .

Cô giật mình xoa xoa bụng bây giờ cô mới nhớ ra một điều vô cùng quan trọng… Nếu cô nhớ không nhầm…Hình như cô đang mang thai thì phải.

Nghĩ đến đây môi cô khẽ nở nụ cười , thật ra cô cũng thích có em bé lắm… Sau này sinh con ra …cô sẽ có người chơi cùng , không cần phải phiền tới tên chồng suốt ngày bận rộn kia nữa.

A ! Sao tự nhiên đau bụng thế nhỉ?

Hay con đói rồi?

Mẹ xin lỗi ! Đừng làm mẹ đau nữa ! Để mẹ đi kiếm gì đó cho con ăn!

Hay mình ăn khoai nhé!

Sáng nay mới được ăn một củ giờ vẫn còn thèm qúa à?

Chẳng biết là Do cơn đói bụng hay đau bụng xúc tác , kèm theo cơn thèm ăn khoai tăng nhanh đột ngột… Không do dự cô phi thẳng xuống giường , với lấy cái túi xách , diện luôn bộ quần áo bệnh nhân rồi vội vàng mở cửa ra ngoài nghe theo tiếng gọi dạ dày.

Đứng bên ngoài , nhìn hai hành lang sâu hút , cô không biết phải đi đường nào nữa.

Đứng ngơ ngác một hồi , cô quyết định ôm bụng đi về phía trước .

Đi được một đoạn cô gặp hai người phụ nữ hình như cũng đang mang thai … Vì bụng họ rất lớn , vượt mặt luôn , cô nhìn cái bụng lớn đó mà thoáng rùng mình , rồi lo lắng nhìn xuống bụng mình… Nhìn xong cô thoáng mỉm cười thở phào nhẹ nhõm.

” may qúa ! Bụng mình không to như họ”

cô nhẹ nhàng đi đến gần họ hỏi thăm .

Chưa kịp hỏi gì đã vô tình nghe thấy câu chuyện của họ khiến cô sững sờ tại chỗ

- Từ khi em có thai ,chồng em suốt ngày bồ bịch bên ngoài , không còn quan tâm , chăm sóc em như trước kia nữa!

- Đàn ông bây giờ tệ lắm!

Thay lòng đổi dạ rất nhanh,

họ có người khác rất nhanh đó.

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… BẠCH BỐI PHONG vừa ra khỏi phòng bệnh thì bọn đàn em cũng vừa tới.- Anh Hai!- Ừ! Cái bọn chán sống kia là thế nào?- Em nghĩ là chúng nghe tin anh Hai bị thương nên muốn đến gây rối!Đánh mãi không đi!- Thế gọi tôi về làm gì?- Mọi người muốn nghe chỉ thị của Anh Hai xem có nên đến tận hang ổ của bọn chúng… Làm một phát cho xong!- Ừm! Bé con mới xuất hiện… Có nên sát sinh không đây?- Dạ?!? ( ngơ ngác không hiểu)- Mấy người nhớ ở đây bảo vệ Chị Hai cẩn thận đấy!- Dạ!Nói xong anh đeo thêm cặp kính đen rồi quay lưng bước đi thẳng.” Phải giải quyết thật nhanh để còn trở về”Nhìn bóng anh xa khuất mấy người kia mới lẩm bẩm- Không hiểu người Chị Hai đó thế nào mà anh Hai….- Làm cho Chị Kỷ Liên bị trừng phạt nặng vậy!Lại anh Phòng Phong và tất cả anh em trong biệt thự đều xử lý hết… Chứng tỏ cô ta không phải người tầm thường đâu!- Sao người ở công ty lại nói cô ta rất ngốc?- Biết đâu cái thứ đó đang giả tạo thì sao?Nếu không! Tin Anh Hai bị thương được giữ kín như vậy…sao lại lọt ra ngoài được???- Cô ta đúng là con hồ ly mà- Và đang mê hoặc Anh Hai đến điên đảo.- mong sao anh Hai sớm biết rõ bộ mặt thật của cô ta.- Thế chúng ta đứng đây làm gì?- Bảo vệ cái con Hồ ly đó!- Hồ ly thì cần bảo vệ sao?- Ý cậu là…- Kệ xác nó! Chúng ta làm một bữa đi!Mình đói lắm rồi!Anh hai đi giải quyết chuyện kia còn lâu mới về??Chứ ăn cơm viện mình không nuốt nổi!- Ừm! Cũng đúng!Mà không biết cô ta bị làm sao mà anh hai lo dữ vậy?- kệ xác nó đi ! quan tâm làm gì cho mệt!Mong sao bị bệnh mà chết luôn đi!!- Làm cho bao nhiêu anh em trong bang bị tội oan , thật đáng ghét…- Thôi nghĩ làm gì cho mệt!Mình đi ăn thôi!Nói xong mấy người bỏ đi hết.Dù sao họ cũng chẳng thích gì người chi hai này.Mới đến đã làm loạn lên rồi.Trong lòng họ cũng không hề muốn công nhận cô là chị hai của mình.Chẳng qua đến đây là lệnh của Anh Hai mà thôi.Anh hai đi rồi họ cũng chẳng ở đây làm gì??Trong phòng bệnh , một lát sau thì Quyết Minh mệt mỏi tỉnh dậy.Cô mơ màng nhìn khắp gian phòng thì khẽ nhíu mày” Đây rõ dàng không phải là nhà mình rồi .Mình đang ở đâu thế này?Nơi này lạ qúa!Rõ dàng vừa rồi mình đi khám bệnh với chồng mà!Hình như mệt qúa còn bị ngất nữa!Tên đáng ghét đó đâu rồi!Đừng nói là bỏ mình ở nơi này về rồi đó nhé!”cô cố gắng nhìn kỹ một lần nữa xem thấy anh có sót ở chỗ nào không!Nhưng không gian vẫn yên lặng buồn thiu.Nghĩ rằng anh ra ngoài có việc gì đó lên cô lại ngồi chờ… Chờ mãi… Chờ mãi… Mà vẫn chẳng thấy anh đâu.Bất giác nước mắt cô không ngừng tuôn rơi.Hức ! Cô ghét nhất là phải một mình ở nơi lạ lẫm… Nó thật sự rất buồn và cô đơn.Cô giận anh rồi đó! Sao đi mãi mà không thấy trở lại!Ngồi thu lu trên giường nghịch ngợm mọi thứ chán tay , bỗng nhiên bụng réo lên vì đói .Cô giật mình xoa xoa bụng bây giờ cô mới nhớ ra một điều vô cùng quan trọng… Nếu cô nhớ không nhầm…Hình như cô đang mang thai thì phải.Nghĩ đến đây môi cô khẽ nở nụ cười , thật ra cô cũng thích có em bé lắm… Sau này sinh con ra …cô sẽ có người chơi cùng , không cần phải phiền tới tên chồng suốt ngày bận rộn kia nữa.A ! Sao tự nhiên đau bụng thế nhỉ?Hay con đói rồi?Mẹ xin lỗi ! Đừng làm mẹ đau nữa ! Để mẹ đi kiếm gì đó cho con ăn!Hay mình ăn khoai nhé!Sáng nay mới được ăn một củ giờ vẫn còn thèm qúa à?Chẳng biết là Do cơn đói bụng hay đau bụng xúc tác , kèm theo cơn thèm ăn khoai tăng nhanh đột ngột… Không do dự cô phi thẳng xuống giường , với lấy cái túi xách , diện luôn bộ quần áo bệnh nhân rồi vội vàng mở cửa ra ngoài nghe theo tiếng gọi dạ dày.Đứng bên ngoài , nhìn hai hành lang sâu hút , cô không biết phải đi đường nào nữa.Đứng ngơ ngác một hồi , cô quyết định ôm bụng đi về phía trước .Đi được một đoạn cô gặp hai người phụ nữ hình như cũng đang mang thai … Vì bụng họ rất lớn , vượt mặt luôn , cô nhìn cái bụng lớn đó mà thoáng rùng mình , rồi lo lắng nhìn xuống bụng mình… Nhìn xong cô thoáng mỉm cười thở phào nhẹ nhõm.” may qúa ! Bụng mình không to như họ”cô nhẹ nhàng đi đến gần họ hỏi thăm .Chưa kịp hỏi gì đã vô tình nghe thấy câu chuyện của họ khiến cô sững sờ tại chỗ- Từ khi em có thai ,chồng em suốt ngày bồ bịch bên ngoài , không còn quan tâm , chăm sóc em như trước kia nữa!- Đàn ông bây giờ tệ lắm!Thay lòng đổi dạ rất nhanh,họ có người khác rất nhanh đó.

Chương 85